Chương 34 : 5210 chữ
Sau khi Phó Uyển Thanh chuyển vào ở được nửa tháng, cô đã kê một chiếc bàn đọc sách bằng gỗ nam mộc trong căn phòng trống trải bên ngoài phòng ngủ.
Cô không muốn dùng chiếc bàn của Lý Trung Nguyên nữa, thế là dắt theo cảnh vệ mở cửa kho hàng, chọn trúng chiếc bàn này từ trong một đống gỗ cũ kỹ dán đầy giấy niêm phong.
Cô liệt kê một danh sách những tài liệu và đồ dùng cần thiết rồi đưa cho người ta đi mua.
Bản thân những đường vân của gỗ nam mộc đã là lớp nền đẹp nhất, với sắc nâu đậm nhạt đan xen tựa như màu núi non sau cơn mưa lớn. Khi chạm tay vào, bề mặt láng mịn mang theo chút mát lạnh khe khẽ, Phó Uyển Thanh không nỡ trải khăn bàn nên cứ để thế rồi dùng.
Bàn viết được kê sát cửa sổ, góc trên bên trái đặt một chiếc bình thủy bồn nhỏ (*) bằng sứ trắng, bên trong nuôi một cành nam thiên trúc gầy mảnh, kết được ba bốn hạt quả đỏ mọng, là sắc màu tươi sáng duy nhất trên khắp mặt bàn.
(*) 水盂:Một dụng cụ cổ trên bàn viết
Chiều hôm ấy, Vịnh Sênh gọi điện cho cô, kinh ngạc nói: “Cậu nói xem tôi vừa nhìn thấy gì nào?”
“Gì vậy?” Phó Uyển Thanh hỏi.
Vịnh Sênh suýt chút nữa hét lên: “Vị hôn phu của cậu kìa, anh ta đang ở sân bay với một người phụ nữ! Anh ta còn giúp người ta đẩy hành lý, tay nắm tay, vừa nói vừa cười, hai người trông thân mật lắm.”
Phó Uyển Thanh lật một trang sách: “Ồ, anh ta không còn là vị hôn phu của tôi nữa rồi. Có phụ nữ thì cứ có thôi, muốn nắm tay thì cứ nắm, chuyện này thật sự chẳng cách nào quản nổi đâu, là tự do của người ta.
“Chẳng trách, trời ạ.” Đặng Vịnh Sênh lại một lần nữa thầm thán phục hiệu suất của anh hai.
Phó Uyểmn Thanh hỏi: “Cái gì mà chẳng trách?”
Vịnh Sênh che ống nghe nói: “Tôi vừa đón một người bạn, xung quanh đông người quá, gặp mặt rồi nói chuyện sau nhé.”
“Không gặp được đâu, hiện tôi không gặp người ngoài được.” Cô nói.
Vừa nghe vậy, Vịnh Sênh liền hiểu ngay.
Cô nàng đảo mắt một cái: “Sao anh hai lại vậy nữa rồi! Tôi qua tìm cậu.”
Phó Uyển Thanh nói: “Được thôi, nhưng chưa chắc cậu vào được đâu.”
Vịnh Sênh đầy tự tin bảo cô: “Thế thì có sao, cậu sẽ giúp tôi vào mà.”
“…Được rồi, mang cho tôi một cái bánh ngọt nhỏ nhé, trong miệng lúc nào cũng thấy đắng ngắt.”
“Ủa, đồ ăn nhà anh hai không ngọt ư?”
“Không ngọt! Thối hoắc.”
Để tiện nghe ngóng động tĩnh dưới lầu, Phó Uyển Thanh mở cửa sổ ra.
Hôm nay trời không có nắng, trong sân bao phủ bởi bóng cây rậm rạp, mang vẻ u nhã và lạnh lẽo.
Phương Hoa đang dẫn người xới đất cho cây cối, trơ mắt nhìn những vụn đất bay lên, rơi lả tả trên khóm lan phỉ thúy ở góc sân.
“Thư kí Phương” Phó Uyển Thanh tì vào cửa sổ gọi một tiếng: “Anh bảo người dưới tay làm việc chú ý một chút được không?”
Anh ta làm sao lại không chú ý được chứ?
Phương Hoa hỏi: “Phó tiểu thư, cô có chuyện gì sao?”
Nghĩ bụng nói lý với gã võ biển này cũng bằng thừa, cô tắt đèn bàn, vớ lấy một chiếc khăn choàng, khoác lên người rồi đi xuống lầu.
Phó Uyển Thanh đi ra ngoài sân, ôm chậu lan phỉ thúy kia lên: “Đất của anh văng hết lên nó rồi.”
“Xin lỗi cô, tôi không nhìn thấy.” Phương Hoa nói.
Cô bưng chậu hoa đặt lên chiếc bàn đá bên cạnh, dùng khăn tay cẩn thận lau sạch một lượt. Nhưng lau xong rồi, lá cây trông vẫn chẳng sáng sủa là bao, rìa lá đã ngả sang màu vàng cháy, bắt đầu héo úa dần từ sau đầu lá.
Phó Uyển Thanh dùng đầu ngón tay nâng nhẹ lên, lá cây rũ rượu, mặt đất trong chậu khô nứt, nhưng lỗ nhỏ dưới đấy chậu lại có một tia ẩm ướt. Cô hiểu rồi, đây là do tích nước làm úng rễ.
Cái giống lan phỉ thúy này, bảo dễ nuôi thì cũng dễ nuỗi, mà nói thanh cao kiều diễm thì cũng thật kiều diễm. Nó sợ khô, nhưng lại càng sợ úng, không thể phơi nắng gắt nhưng vẫn cần có ánh sáng.
Phó Uyển Thanh tách cây ra khỏi chậu, dùng kéo cắt bỏ hết những phần rễ thối, đổi sang một chiếc chậu tử sa lòng nông, đặt cây ngay ngắn vào rồi lại lấp đất mới xung quanh, nhẹ nhàng nện chặt.
Làm xong những việc này, cô lại bưng nó lên bệ cửa sổ tầng hai, có sống nổi hay không thì cô cũng tận lực rồi đây.
Vạt váy bị dính nước, Phó Uyển Thanh cởi ra rồi thay một cái mới.
Quần áo của cô cũng lười chẳng thèm treo lên, tất cả vẫn còn chất đống trong vali hành lý.
Hôm qua lúc ăn cơm, Lý Trung Nguyên có hỏi, sao không để dì giúp việc thu dọn giúp cô.
Phó Uyển Thanh vừa húp canh vừa nói: “Không cần dọn đâu, tôicòn phải nghĩ cách để còn trốn sang Pháp đi học thạc sĩ nữa.”
Anh tức giận tới độ buông ‘bộp’ đôi đũa xuống rồi tức giận rời đi.
Đôi đũa bắn ra rơi trên mặt bàn, phát ra mấy tiếnh lách cách ròn rã, dọa cho những người xung quanh đến thở mạnh cũng không dám.
Phó Uyển Thanh lại coi như không có chuyện gì, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Cô ngảng đầu lên, Phương Hoa đang nhìn chằm chằm vào cô.
Cô liền nói: “Anh nhìn tôi như vậy làm gì? Tôi không nói thì anh ta không biết chắc? Chẳng phải vẫn đang canh phòng nghiêm ngặt đó sao?”
Vịnh Sênh đi cùng Văn Khâm đến, xe đỗ ở đằng xa.
Còn chưa đến cửa đã bị người gần đó chặn lại, “Biểu tiểu thư, hai người không vào trong được.
Lý Văn Khâm tuy có vẻ ngoài hơi yếu, nhưng dưới sự hun đúc của phú quý quyền thế, khí thế vẫn giữ được một, hai phần.
Cậu lếc nhìn qua : “Anh nhìn cho rõ tôi là ai rồi hãy nói chuyện.”
“Nhùn rõ rồi ạ.” Người cảnh vệ gật đầu, “Đây là lời dặn dò của anh trai anh, phàm là người họ Lý, ngoại trừ ngài ấy ra, tất thảy đều không được vào.”
“…Tôi không họ Lý,” Vịnh Sênh mỉm cười nói, “Tôi họ Đặng, cho tôi vào đi.”
“Xin lỗi cô, trong nhà gần đây vừa xảy ra mất trộm,” Cảnh vệ nói, “Khi Tổng giám đốc không có nhà, ai cũng không được phép vào, bằng không sẽ không rạch ròi được.”
“Sao lại không rạch ròi được chứ?” Phó Uyển Thanh không biết đã đứng ở cửa từ lúc nào, cô lên tiếng, “Vịnh Sênh đến để đưa đồ cho tôi, Lý Trung Nguyên đâu có nói ngay cả bánh ngọt cũng không cho tôi ăn. Nếu thật sự không được, tôi sẽ đứng ngay đây, các anh cứ nhìn tôi ăn là được chứ gì.””
“Đúng vậy đó, không nghiêm ngặt đến mức ấy đâu, không xảy ra chuyện gì được đâu.” Vịnh Sênh vỗ vỗ vai anh ta, rồi lách người qua.
Văn Khâm cũng muốn đi theo, nhưng vẫn bị chặn lại: “Cậu thì thật sự không thể vào được đâu ạ.”
“Em về trước đi, lát nữa chị tìm em sau.” Vịnh Sênh ngoảnh đầu lại bảo.
Phó Uyển Thanh kéo cô nàng vào trong, hai người ngồi ở khoảnh sân sau yên tĩnh.
Cô vội vàng mở chiếc hộp giấy ra, dường như trong mắt chỉ nhìn thấy mỗi chiếc bánh ngọt, hoàn toàn quên mất bản thân đang ở nơi nào.
“Không phải chứ,” Vịnh Sênh nhìn cô, “Cậu trông vẫn an nhàn tự tại gớm nhỉ, không cãi nhau với anh hai à?”
Phó Uyển Thanh lắc đầu: “Tôi cãi có ích gì đâu, chỉ lãng phi tốn lời. Anh ta đưa tôi đến nơi này, thiếu gì người cãi nhau với anh ta, nào là Phú Cường này, Kê Khai này, có ai mà chịu ngồi yên đâu.”
“Thôi thôi thôi,” Vịnh Sênh suýt nữa thì cười ngất, “Sao giọng điệu của cậu y hệt như bà ngoại tôi gọi bọn họ thế, cậu thành trưởng bối luôn rồi đấy à.”
Phó Uyển Thanh xúc một thìa bánh ngọt phủ đầy hạnh nhân giã nhỏ, nhún vai: “Tôi mà thèm làm trưởng bối nhà các cậu chắc, các trưởng bối nhà cậu ghét tôi muốn chết, hận không thể để tôi vĩnh viễn đừng xuất hiện nữa kìa.”
Vịnh Sênh nói: “Nhưng anh tôi đâu có phải người sợ trưởng bối.”
Phó Uyển Thanh gật đầu: “Nhưng tôi cũng không phải vì để ở bên người mình yêu mà khiến người đó phải rơi vào cảnh chúng bạn xa lánh, người nhà quay lưng.”
“Phải, bác cả thì thôi bỏ đi,” Vịnh Sênh cũng nói nhỏ, “Còn Văn Khâm, ba nó thương nó bao nhiêu năm nay, vì chuyện của nó mà đã sớm trở mặt với bác cả của tôi rồi. Ai mà không biết, đó mới là ông ba ruột thực sự của nó chứ, người ta là Phú Cường đang nổi trận lôi đình kia kìa, quản cái việc nó gọi ba là ai, cậu nghe lời khuyên một chút không được sao.”
Phó Uyển Thanh ‘ừm’ một tiếng: “Anh ấy vốn dĩ đã không có ai quản, chỉ có một người quan tâm yêu thương từ nhỏ đến lớn, vậy mà lại vì tôi mà….”
Cô đặt chiếc thìa xuống, giọng điệu lại nhuốm màu thương cảm: “Anh ấy rốt cuộc làm sao mới hiểu được, hai chúng tôi dừng lại ở đây, không dây dưa nữa, mới là cái kết tốt đẹp nhất. Đối với anh ấy, đối với tôi, đều như vậy cả.”
“Tôi hiểu,” Vịnh Sênh đều hiểu rõ, “Cho dù anh tôi có cách giải quyết, cho dù chuyện trước kia có thể xóa bỏ hết đi, cậu cũng không muốn phải gánh chịu áp lực lớn như thế…”
“Không phải là áp lực, Vịnh Sênh,” Phó Uyển Thanh mấp máy môi, lời nói quanh quẩn nơi đầu lưỡi vài vòng mới dùng lực thốt ra được, “Đó là sự thù địch, là căm hận. Ân oán của hai nhà đã nặng nề đến mức này, đã sớm không còn là hận thù đơn thuần nữa rồi.”
“Cậu vẫn muốn đi sao.” Vịnh Sênh nắm lấy tay cô, “Nhìn bên ngoài thế này, cậu đi làm sao được chứ?”
Phó Uyển Thanh mỉm cười một cái: “Yên tâm đi, sẽ không có ai để một thứ hàng cấm mãi ở trong nhà mình đâu. Hơn nữa, những chuyện đã qua, từng cọc từng việc, đều không thể nào một nét bút xóa sạch, không bỏ qua được đâu.”
Lừa dối chính là lừa dối, phản bội chính là phản bội, giống như một con dao đâm thẳng vào tim, rút ra thì dễ, nhưng vết thương cho dù có lành lặn, khi trời âm u đổ mưa, nó vẫn sẽ âm ỉ nhói đau.
Vịnh Sênh đi rồi, Phó Uyển Thanh vẫn ngồi trong mảnh sân vuông vức, ngay ngắn kia.
Bóng chiều dần bao phủ lấy cô, cô ngửa đầu nhìn bầu trời xám xịt, nghĩ lại cũng thật nực cười, ngay cả danh phận để cô bước vào khoảng trời này, cũng là một trò lừa bịp được thiết kế vô cùng tỉ mỉ
Kể từ khoảnh khắc gọi cặp nam nữ bỏ tiền mua mình về nhà là bA mẹ, chỉ để đổi lấy một bát cơm đầy bụng, Phó Uyển Thanh đã hiểu rõ, sự yêu thích và quan tâm của mỗi người trên thế giới này đối với cô đều có cái giá của nó, đều kèm theo điều kiện. Cô cần phải đưa ra sự hy sinh tương ứng mới có thể đổi lấy thứ mình muốn.
Cho dù là cô út hay bà nội, tất cả tài nguyên họ cung cấp cho cô cũng đều được xây dựng trên nền tảng cô phải đóng đạt vai “Phó Uyển Thanh”. Cô từ đầu đến cuối luôn sống trong sự sắp đặt của người nhà họ Phó, bản thân cô không có quyền lên tiếng về tính khí hay thói quen của chính mình. Phó Uyển Thanh trước năm bảy tuổi có dáng vẻ thế nào, thì cô phải có dáng vẻ thế ấy, dù cô chưa từng nghĩ điều này sẽ khiến tình yêu của họ bị vấy bẩn.
Khi có thể làm bất cứ ai, sống những ngày cơm ngon canh ngọt, cô đã vô cùng biết ơn rồi.
Nhưng đối với Lý Trung Nguyên, cô lại chẳng có chút tác dụng nào. Ngay cả cái tên, ký ức tuổi thơ chung, cho đến một chút cá tính thu hút anh đều là mượn tạm mà có. Cô chỉ biết quấy rầy anh, chứ chẳng hề biết nghe lời.
Phó Uyển Thanh đôi khi ôm lấy anh, thật lòng muốn từ tận đáy lòng lấy ra chút gì đó để trao cho anh, nhưng cô sinh ra đã là kẻ ở vũng bùn lầy, đến cả bản thân họ gì tên gì còn chẳng biết, thì có thể cho anh được cái gì đây?
Cô đến cả sự chân thành cơ bản nhất cũng không có, lúc nào cũng lừa dối anh.
Xét về số phận, cô chẳng qua cũng chỉ là một kẻ phản kháng đầy kịch tính, diện mạo giống hệt cô tiểu thư họ Phó đã cho cô cơ hội lật bàn, nhưng cuối cùng lại đẩy cô xuống vực sâu không thấy đáy.
Nhưng đến ngày hôm nay, cô cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể tiếp tục lừa dối anh.
Phó Uyển Thanh một tay chống cằm, hai mắt nhìn trời, cười một hồi, khóe mắt bỗng chốc cay xè, sưng mọng lên.
Phương Hoa đứng cách đó một khoảng, hai người bọn họ nói chuyện nhỏ tiếng nên anh ta không nghe thấy gì, chỉ biết họ đã ngồi rất lâu.
Chập tối, anh ta gọi điện thoại cho Lý Trung Nguyên, báo rằng biểu tiểu thư đã đến.
Lý Trung Nguyên vẫn đang ở Tây Sơn, hôm nay phải tiếp đón vài vị khách quan trọng, đang đi cùng chú của mình.
Anh đứng trên bậc thềm nghe xong, búng tàn thuốc, lại liếc nhìn vào bên trong một cái: “Được, bảo cô ấy ăn cơm đúng giờ, muộn một chút tôi sẽ về.”
“Trung Nguyên.” Lý Phú Cường gọi anh một tiếng.
Lý Trung Nguyên vứt điếu thuốc trong tay xuống, giẫm tắt: “Đến đây.”
Anh không về, Phó Uyển Thanh một mình ăn bữa tối.
Cô cũng chẳng nuốt trôi thứ gì, chỉ ăn kèm với vài món dưa phụ, húp nửa bát cháo gà xé phay rồi lên lầu đọc sách.
Trên bàn bày một xấp dày luận văn vừa mới in ra trong mấy ngày qua, còn có vài cuốn nguyên tác tiếng Anh bìa đã sờn rách, mua lại từ tiệm sách cũ trước cổng trường. Cuốn 《Hướng dẫn thơ ca hiện đại Cambridge》 mà cô đang lật giở trong tay có phần gáy đã nứt ra một khe hở, lúc sáng cô vừa dùng băng dính trong suốt dán lại cẩn thận, giữa các trang sách lộ ra vô số tờ giấy ghi chú màu xanh lá, trông như một đàn bướm nhỏ đang thò đầu ngó nghiêng.
Phó Uyển Thanh thích đọc sách cũ, nhìn những dòng ghi chú của người đi trước để lại, giống như một cuộc giao lưu tư tưởng không lời, có thể mang lại cho cô rất nhiều cảm nhận mới mẻ.
Cô viết một chốc, lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lá cây hòe đã mọc xum xuê, ban ngày là một khoảng xanh đậm rậm rạp, đến đêm xuống chỉ còn lại bóng hình đen kịt.
Thời tiết nóng lên, lũ côn trùng nhỏ cũng nhiều hơn, cô vươn tay kéo rèm lưới lại một chút, không để chúng bay vào lao đầu vào đèn.
Gạt những chuyện khác sang một bên, Phó Uyển Thanh đã lâu lắm rồi mới có một khoảng thời gian dài trọn vẹn được rảnh rỗi như thế này để dành cho việc ôn tập chuyên ngành của mình. Những việc vụn vặt rắc rối bên nhà họ Dương, hay những công việc bận rộn không ngơi tay ở khách sạn từng khiến cô mỗi ngày đều đau đầu nhức óc, giờ đây khi tỉnh táo, có thể thanh thản một giờ đồng hồ cũng đã là điều xa xỉ.
Chỉ là có lỗi với Tổ Giai, cô nhắn tin xin lỗi cô ấy, nói rằng có chút việc bận nên trễ nải, giờ chỉ có thể phối hợp làm việc online với cô ấy thôi. Tổ Giai trả lời lại là không sao, cậu kiếm được tiền là được, cậu chính là cha mẹ cơm áo của tớ rồi.
Viết đến nửa đêm, bút của Phó Uyển Thanh hết mực, cô đi tìm mực.
Cô đặt sách xuống, ra cửa rồi rẽ vào phòng đọc sách của Lý Trung Nguyên.
Nơi này so với trước kia chẳng có gì khác biệt, có chăng chỉ là màu sắc của gạch hoa trên nền đất đã nhạt đi, nhưng những hoa văn đan xen giữa sắc hồng và xám tro vẫn còn phân biệt được, các ngóc ngách góc cạnh đều phủ một lớp ánh mờ.
Chính giữa bàn viết đặt một chiếc đởm bình (*) , trong bình cắm vài chiếc lông công, sắc vàng xanh trên mắt lông vẫn hơi tỏa sáng. Trên tường treo một bức tranh trung đường (*) , vẽ phong cảnh Di Hòa Viên, Phật Hương Các, cầu mười bảy lỗ đều ở trên đó, nét bút khoáng đạt, ý cảnh xa xăm, nhìn một cái là biết ngay bút tích của Lý Trung Nguyên.
(*) 胆瓶: Loại bình gốm cổ có phần bụng phình to tròn và cổ dài, thon nhỏ giống hình túi mật.
(*) 中堂画: Loại tranh khổ lớn treo trang trọng ở chính giữa phòng khách hoặc phòng sách thời xưa.
Phó Uyển Thanh ngồi xổm xuống, theo ký ức kéo ngăn kéo thứ hai bên cạnh bàn ra.
Mực thì không tìm thấy, nhưng cô lại lấy ra một cây bút máy mới.
Khi ngước mắt lên, cô phát hiện ngăn kéo phía trên đã bị khóa lại, còn là một chiếc khóa lớn.
Nơi này giấu thứ gì bên trong mà lại bảo mật đến mức này chứ.
Cô kéo thử một cái, kéo không ra.
Đang định dùng thêm lực thì ánh sáng trước mặt bỗng tắt ngóm, một bóng đen áp sát xuống, bao trùm lấy cô một cách che trời lấp đất.
Tim Phó Uyển Thanh hẫng đi một nhịp, cây bút trong tay rơi bộp xuống đất.
“Trời đất ơi!” Cô sợ hãi kêu lên, cả người bủn rủn ngã khuỵu ngay bên cạnh bàn.
Ngồi bệt dưới đất, người trước mắt trông cao lớn đến mức vô lý, eo hẹp vai rộng, cổ áo sơ mi còn chưa cài khuy, mang theo hơi thở của gió đêm nhiễm từ bên ngoài vào, một tay chống lên rìa bàn, nhìn xuống cô từ trên cao với vẻ áp đảo.
Chân mày Lý Trung Nguyên khẽ nhíu lại, ánh mắt rơi trên gương mặt cô, rồi lại liếc nhìn về phía chiếc ổ khóa kia.
Khóe môi anh khẽ động: “Cần giúp gì không?”
“…Không cần.” Phó Uyển Thanh lắc đầu.
Lý Trung Nguyên cúi người xuống nhìn cô, hất hất cằm, ra hiệu xuống mặt đất: “Đồ rơi rồi kìa.”
Phó Uyển Thanh vươn tay định nhặt, mới nhặt được một nửa thì cổ tay đã bị anh nắm chặt lấy, nặng nề đến mức không nhấc lên nổi.
“Để anh xem đây là cái gì nào?” Lý Trung Nguyên nâng tay cô lên.
Phó Uyển Thanh nói nhỏ: “Bút của anh, tôi mượn dùng một chút.”
“Ồ, vậy còn việc sờ vào cái khóa đó, cũng là muốn mượn dùng sao?”
Giọng Lý Trung Nguyên rất thấp, mang theo chút khàn khàn, lười nhác sau khi uống rượu.
Phó Uyển Thanh nhìn thẳng vào đôi mắt ấy của anh, nói: “Tiện tay sờ thử một cái thôi, bên trong có cái gì thế?”
“Bằng chứng phạm tội ghê gớm lắm đấy,” Lý Trung Nguyên lại hạ thấp người xuống một chút, ghé sát vào bên má cô, “Mau nghĩ cách mở nó ra đi, đem đi giao cho cô của em, thế là có thể lật đổ được nhà anh rồi. Báo được thù rồi, em muốn đi đâu thì đi.”
“…Thần kinh.” Phó Uyển Thanh giơ tay đẩy anh, nhưng không đẩy dịch nổi một phân.
Trên người anh có mùi rượu, không nồng, hòa lẫn với mùi hương vốn có trên cơ thể anh, trầm ấm đến phát nóng, từ làn da nơi cổ áo tản ra ngoài. Sau lưng Phó Uyển Thanh đã tựa sát vào ghế, đi đâu cũng không đi nổi nữa.
Cô chỉ đành ngoảnh đầu sang một bên: “Anh uống rượu rồi.”
“Ừm, uống rồi.”
Lý Trung Nguyên đáp một tiếng, ánh mắt trầm xuống, còn tối và sâu hơn cả lúc chưa uống rượu, giống như bao nhiêu cảm xúc đều đang bị đè nén ở bên trong.
Anh cúi đầu, cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh rơi trên mặt mình, rất nóng, bốn phương tám hướng đều là mùi vị của anh, ngửi lâu rồi, cô cũng cảm thấy lòng mình bồn chồn theo, hít một hơi, toàn là anh.
“Lý Trung Nguyên,” Cô gọi anh, không nhận ra giọng nói của mình đã mềm đi, “Anh tránh ra một chút, tôi muốn đứng lên.”
Lý Trung Nguyên một tay đỡ chắc lấy eo cô, bế thốc cô đứng thẳng dậy: “Thế này chẳng phải là đứng lên rồi sao?”
Phó Uyển Thanh ngồi trên cánh tay anh, tay bám vào vai anh: “Lần sau anh xuất hiện có thể đánh tiếng trước một câu được không, làm tôi ngã đau rồi này.”
“Ngã đau sao?” Lý Trung Nguyên vốn nghĩ mình chưa uống quá nhiều, nhưng lúc này lại cảm thấy hình như mình say thật rồi, hơi thở ẩm nóng, anh vô thức ghé sát vào mặt cô để ngửi, “Đau ở đâu?”
Phó Uyển Thanh né đi một chút: “Không phải mặt, tôi có ngã sấp mặt xuống đất đâu.”
Nhưng Lý Trung Nguyên đã đuổi theo, đưa tay sờ vào nơi cô vừa chạm đất: “Chỗ này à? Để anh xoa cho.”
“Cũng không phải.”
Anh căn bản không phải đang nghiêm túc xoa, cách một lớp váy ngủ, Phó Uyển Thanh vẫn có thể cảm nhận được vết chai mỏng, thô ráp trên tay anh áp vào da thịt mình, cô nói: “Thả tôi xuống.”
Lý Trung Nguyên giống như không nghe thấy, anh siết chặt lấy gáy cô, ánh mắt mê ly nhìn chằm chằm vào cô, như muốn nhìn thấu rốt cuộc tại sao gương mặt này lại có sức mê hoặc lớn đến thế, khiến anh hết lần này đến lần khác đều chịu thua trước gương mặt này, cái tên này, và cả lời nói dối đã lặp đi lặp lại đến mức rách nát này.
Nhìn nửa ngày cũng không nhìn ra được gì, chỉ là càng nhìn lại càng thấy vừa mắt.
“Lát nữa hãy xuống,” Lý Trung Nguyên bế cô đi về phía chiếc trường kỷ, “Làm loạn nửa tháng trời rồi, hôm nay phải nghe lời một chút đi.”
Nghe lời gì chứ?
Phó Uyển Thanh nhìn vào mắt anh, đôi mắt ấy tối tăm như một đêm đông khi giông bão sắp sửa kéo đến.
Hai người nhìn nhau vài giây, tim cô bỗng chốc đập loạn nhịp, vừa định quay đầu đi thì bàn tay trên gáy cô buông lỏng, dời xuống bên môi cô. Ngón tay cái của Lý Trung Nguyên dùng lực kẹp lấy khóe miệng cô, lách vào trong một chút, không cho phân trần mà cạy mở bờ môi cô ra, nụ hôn lập tức ập xuống.
“Ưm… ưm…” Phó Uyển Thanh hoàn toàn bị giữ chặt trong sự kiềm tỏa của anh, căn bản không thể đẩy ra được, chút sức lực ít ỏi còn sót lại đều nhanh chóng sụp đổ trong cái ôm và nụ hôn nóng bỏng của anh.
Bàn tay của Lý Trung Nguyên ghì chặt trên lưng cô, trong khi cô bị đặt trên chiếc trường kỷ mà mấy ngày nay anh vẫn dùng để nghỉ ngơi. Cô vô thức ngửa đầu lên trong tay anh, hoàn toàn dán chặt vào anh, để anh có thể hôn sâu hơn một chút.
Trong miệng cô phát ra những tiếng ưm ưm nghẹn ngào, đôi tay ôm lấy lưng anh. Lý Trung Nguyên quá đỗi quen thuộc với phản ứng này, vào những lúc thế này, anh chỉ cần dùng thêm chút lực là có thể hôn cho cô mềm nhũn cả người.
“Đây chẳng phải là dáng vẻ của em sao?” Lý Trung Nguyên cũng ép hai tay cô lên phía trên, “Nói thế chẳng phải là quá khiên cưỡng rồi sao.”
Không đợi cô kịp phản ứng, anh đã một lần nữa cúi thấp người xuống, ngậm lấy đôi môi cô vào trong miệng, đầu lưỡi quấn quýt và nghiền nát đầu lưỡi cô, trong khoang miệng tràn ngập mùi vị tươi tắn vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
“Đừng nói tôi… Lý Trung Nguyên…” Phó Uyển Thanh khẽ cử động hai cái, “Anh đừng nói những lời này.”
Anh chỉ chăm chú cúi đầu hôn cô, mút cho chiếc lưỡi mềm mại kia trở nên đỏ mọng, khi anh lùi ra, nó vẫn quấn quýt theo anh, chạm vào làn môi anh một cách hỗn loạn và si mê.
Đến khi Lý Trung Nguyên muốn ngồi dậy, Phó Uyển Thanh lại vô thức níu lấy anh, đầu ngẩng cao lên để tiếp tục nụ hôn. Mái tóc đen tuột khỏi dây buộc tóc, xõa tung trên gối. Lý Trung Nguyên lại hôn ghì cô trở về, lực mạnh đến mức gần như ép chặt mặt cô vào chiếc ghế dài, đến cả cánh tay cũng mỏi nhừ.
Họ đã hôn nhau rất lâu, cả hai đều thể hiện một khao khát mãnh liệt trong quá trình này.
Nụ hôn kéo dài đến cuối cùng, trong ánh sáng mờ ảo của bóng tối, tầm mắt của Lý Trung Nguyên bị che phủ bởi một màu trắng xóa, bàn tay trắng muốt, gương mặt trắng ngần và cả chiếc cổ trắng ngần. Phó Uyển Thanh không thốt nên lời, khi Lý Trung Nguyên mân mê dái tai cô, cô chỉ có thể áp má vào bên cổ anh. Còn chưa kịp hoàn hồn, cô đã bị anh kéo dậy, bế thốc vào lòng.
Trời đã sắp sang hè, trong bụi cỏ và dưới đáy chậu hoa bắt đầu có tiếng côn trùng kêu rỉ rả, râm ran, khe khẽ len qua khung cửa sổ tràn vào phòng.
Phó Uyển Thanh nằm trên giường, nhắm nghiền mắt, ý thức dần trở nên mơ màng rồi chìm vào giấc ngủ.
Ngay cả khi Lý Trung Nguyên ôm lấy cô từ phía sau, cô cũng chẳng còn chút sức lực nào để đẩy ra nữa.
Cô khẽ lay lay bả vai, lầm bầm một câu: “Đau lưng chết đi được, anh đừng tới đây nữa.”
“Anh có bảo làm gì đâu, ngủ đi.”
Lý Trung Nguyên kéo kéo tấm chăn lên, bản thân cũng nằm dịch vào trong.
Bàn tay anh đặt trên chiếc bụng nhỏ của cô, phập phồng theo từng nhịp thở.
Phó Uyển Thanh xua anh: “Anh về phòng bên cạnh mà ngủ.”
Lý Trung Nguyên nói: “Em có lương tâm không thế, vừa rồi chính em còn chê tấm ván giường quá cứng, nằm một lát đã kêu không chịu nổi. Cứng như vậy mà anh đã ngủ suốt nửa tháng trời rồi đấy, giờ ngủ lại chút không được à?”
Cô bảo: “Thế để tôi xuống dưới ngủ.”
“Được, em đi đi.” Lý Trung Nguyên buông lỏng tay ra.
Anh thừa biết cô sẽ không dại gì mà để bản thân chịu khổ, nên cũng chẳng buồn ngăn cản.
Nhưng Phó Uyển Thanh đến động cũng không buồn động, cô hừ lạnh một tiếng: “Tôi là khách, anh là chủ cái nhà này, tôi phải được tiếp đãi chu đáo mới đúng, còn lâu tôi mới đi.”
“Được, em là vị khách quý của anh,” Lý Trung Nguyên vùi chóp mũi vào tóc cô, hít hà một hồi, “Vị khách này ơi, đã bao lâu rồi mà sao người em vẫn còn run lên thế này?”
“Tôi run việc của tôi, anh đừng có chạm vào.”
Phó Uyển Thanh quay lưng về phía anh mà nói.
Lý Trung Nguyên nắm lấy cổ tay cô, xoa xoa trong lòng bàn tay mình: “Được rồi, đừng dở thói trẻ con nữa, ngủ đi.”
Phó Uyển Thanh nói nhỏ: “Rõ ràng người hay dở tính trẻ con là anh mới đúng.”“Cái gì?” Lý Trung Nguyên vén mớ tóc của cô ra, áp mặt vào bên dưới cằm cô, “Tôi dở tính trẻ con hồi nào?”
Cô nói: “Không phải sao? Làm việc lúc nào cũng chỉ dựa vào sở thích cá nhân của mình để vui vẻ.”
Lý Trung Nguyên lại nằm áp đầu trở lại gối, tặc lưỡi một cái: “Anh có vui vẻ thế nào đi chăng nữa thì rốt cuộc đã làm được cái gì đâu? Chẳng phải chỉ có thể ngồi trong xe, đợi em đến lừa gạt đó sao.”
“Ngủ đi, đều sắp sáng đến nơi rồi,” Phó Uyển Thanh có chút tật giật mình, chột dạ nói, “Buồn ngủ quá rồi.”
“Buồn ngủ rồi sao?” Lý Trung Nguyên dùng đầu ngón tay cái ấn nhẹ vào lòng cổ tay cô, “Nhắc đến chuyện này là em lại kêu buồn ngủ ngay được.”

Leave a Reply