[PND] 50

Chương 50 : 6647 chữ ¯\_(ツ)_/¯

Khi bay về Bắc Kinh, giữa đường gặp chút rắc rối nhỏ nên thời gian đến nơi bị muộn một chút.

Phó Uyển Thanh vội vã đi ra khỏi cổng soát vé. Sau khi tìm được chiếc Maybach màu đen dáng dài ở lối ra, cô tự mình mở cửa xe.

Cô gần như nửa quỳ leo lên, chủ động ngồi ngay lên đùi Lý Trung Nguyên: “Suỵt, đừng trách em, là vấn đề của hãng hàng không đấy, không phải em cố ý để anh phải chờ đâu.”

Lý Trung Nguyên không biến sắc, anh tùy ý đưa tay lên đặt hờ bên eo cô. Vẫn chưa dùng lực, nhưng vì quá mức khắc chế, mu bàn tay anh đã hằn lên vài đường gân xanh. Tài xế đâu còn mặt mũi nào mà nhìn tiếp, vội vàng bấm nút kéo vách ngăn ở giữa lên.

Anh nhếch môi: “Anh nói trách em bao giờ chưa?”

“Nói rồi.” Phó Uyển Thanh chỉ vào mặt anh, “Hai hàng lông mày vừa đen vừa rậm này của anh nói rồi kìa.”

Lý Trung Nguyên đanh mặt lại, một tay ấn nhẹ người cô xuống. Phó Uyển Thanh hiểu ý, ngoan ngoãn cúi đầu hôn anh, mấy ngón tay cũng không chịu yên phận mà bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của anh. Lý Trung Nguyên bị cô hôn đến mức hơi ngửa mặt lên, mắt nhắm nghiền, chân mày khẽ chau lại.

Không biết anh đang thử thách định lực của ai, cuối cùng vẫn thất bại. Anh dồn dập hôn trả lại như muốn ăn tươi nuốt sống cô, ép gập hai tay cô ra sau lưng.

“Ưm…” Phó Uyển Thanh khẽ thở dốc phản đối, “Anh ra tay nặng quá, làm em đau rồi, Lý Trung Nguyên.”

“Nói là em nhớ anh đi.” Lý Trung Nguyên như không nghe thấy lời cô than, môi vẫn dán chặt lấy môi cô, lưu luyến không rời.

“Em nhớ anh.”

Lý Trung Nguyên ôm chặt lấy cô, bị hôn đến mức giọng khàn đi: “Ở lại mấy ngày rồi đi?”

Phó Uyển Thanh cũng không chắc chắn: “Chờ đám cưới của Vịnh Sênh xong đã, mùng tám, hay mùng chín nhỉ?”

“Ở lại Cambridge một đêm, có hài lòng không?” Lý Trung Nguyên hỏi.

Cô gật đầu, vùi đầu vào lồng ngực anh khẽ thở dốc: “Rất tốt.”

Xem ra anh quả thực đã đợi rất lâu, trong xe đều vương vấn hơi thở của anh, giống hệt mùi hương cô ngửi thấy trên lồng ngực anh vậy.

Bỗng chốc không ai nói gì nữa, Phó Uyển Thanh quay mặt nhìn ra ngoài cửa xe. Những cột đèn đường cứ thế lùi dần về phía sau, tay cô vẫn được anh nắm chặt.

Sau khi lên đường cao tốc, bốn bề tối sầm, màn đêm buông xuống kinh thành.

Cô nhìn mấy đốm sáng nhỏ như hạt đậu thấp thoáng nơi ngọn núi xa xa: “Hội đồng quản trị không xảy ra chuyện gì lớn chứ?”

“Sao em lại biết chuyện của hội đồng quản trị?”

Lý Trung Nguyên vừa xoa đầu cô vừa hỏi.

Phó Uyển Thanh mím môi: “Hôm ở trang trại rượu, em nghe thấy anh gọi điện thoại.”

Lý Trung Nguyên nâng cằm cô lên: “Lo lắng lâu như vậy cơ à?”

Khoang xe rất tối, thỉnh thoảng ánh đèn lướt qua mới soi sáng một bên mặt của anh.

Phó Uyển Thanh ngửa đầu nhìn anh. Đường nét gương mặt anh vẫn góc cạnh, cứng cỏi như trước, nhưng vì giọng điệu dịu dàng nên đã biến mất cảm giác áp bức khiến người ta nghẹt thở lúc nãy, làm cô nhất thời quên mất mình định nói gì.

Anh rất cao, dù ngồi trong xe cũng vậy. Anh nghiêng người về phía trước, trọng lượng của cả cơ thể ép xuống gần như bao trọn lấy cô. Khi nụ hôn lại rơi xuống, cô còn không kịp nhắm mắt. Hơi ấm lan tỏa, bàn tay anh ghì mạnh sau lưng cô một chút, khiến cô không kìm được mà khẽ rên rên lên một tiếng kêu kiều mị.

Hôn nhau một hồi lâu, nhưng trong xe lại không tiện làm tới bến, chỉ có tim là đập rộn ràng liên hồi.

Lý Trung Nguyên từ từ dừng lại, giữ chặt lấy người phụ nữ vốn đã nhũn nhão chịu không thấu từ lâu: “Đừng để ngã xuống.”

“Vâng, giờ chúng ta đi đâu?” Phó Uyển Thanh nhỏ giọng hỏi.

Anh nói: “Em đói không?”

Cô lắc đầu: “Không ăn đâu, em muốn ngủ, trên máy bay chẳng ngủ được chút nào.”

“Vậy anh không làm phiền em nữa, ngủ luôn bây giờ đi.” Lý Trung Nguyên nói.

“Vâng.”

Xe chạy vào khu nội đô, cố tình đi vòng qua phía Tiền Môn một chút.

Tạ Hàn Thanh đang đợi bên lề đường, có việc muốn lấy một món đồ từ chỗ Lý Trung Nguyên.

Dọc đường đi, Phó Uyển Thanh đã ngủ say.

Sau khi xe dừng lại, vách ngăn được kéo lên, anh một tay đỡ lấy người cô, khẽ giọng dặn dò tài xế: “Lấy túi hồ sơ ở ghế phó lái qua đây.”

Tài xế đưa đồ cho anh.

Lý Trung Nguyên hạ cửa kính xe xuống, đưa tay ra ngoài: “Những thứ cậu cần đều ở đây cả rồi.”

“Chà, ôm chặt thế rồi cơ à.” Tạ Hàn Thanh đón lấy món đồ, tiện mắt ngó vào trong xe, chỉ thấy nửa khuôn mặt vùi sâu trong mớ tóc dài, rúc vào hõm vai Lý Trung Nguyên, “Tôi đã bảo sao ‘ngài’ lại tự mình ra sân bay cơ chứ, hóa ra là đi đón Tiểu Phó.”

“Nhỏ tiếng thôi, cô ấy ngủ rồi.” Lý Trung Nguyên nghiêng đầu nói với anh ta, “Còn việc gì nữa không?”

“Không có gì, chỉ là thấy thủ đoạn của Tiểu Phó khá đấy.” Tạ Hàn Thanh tặc lưỡi.

Lý Trung Nguyên hỏi: “Cô ấy thì có thủ đoạn gì?”

“Ít nhất thì cũng huấn luyện được sói thành chó nhà.”

“Cút đi.”

Lúc về đến nhà, trời đã tối mịt.

Xe dừng trước cửa, Lý Trung Nguyên bế cô xuống xe, đi lên lầu rồi đặt cô nằm lên giường.

Phòng ngủ không bật đèn lớn, chỉ thắp một ngọn đèn mờ ảo.

Phó Uyển Thanh chìm sâu vào lớp chăn nệm mềm mại. Sự mệt mỏi sau chuyến bay dài và việc lệch múi giờ ập đến, cô chìm vào một giấc mơ ngọt ngào, đen nhánh.

Lý Trung Nguyên rời đi rồi quay lại, anh ngồi xuống bên giường.

Anh đặt chiếc váy ngủ xuống, cúi đầu nhìn cô: “Thay quần áo rồi hãy ngủ tiếp.”

“Không thay đâu.” Phó Uyển Thanh bĩu môi nói, “Có bẩn đâu.”

Lý Trung Nguyên bật cười: “Không phải sợ bẩn, là ngủ thế này không thoải mái. Em xem cái quần này của em bó thế nào, anh kéo còn chẳng buồn nhúc nhích đây này.”

À, lúc ở trên xe, anh đã loay hoay cởi rất lâu.

Loay hoay đến mức toát cả một lớp mồ hôi mỏng mà vẫn chẳng tài nào cởi nổi chiếc quần jean này của cô ra.

Phó Uyển Thanh lúc này mới không tình nguyện mà ngồi dậy.

Cô dang hai tay ra: “Thay đi.”

“Để anh cởi cho em à?” Giọng điệu của Lý Trung Nguyên ra vẻ nghiêm túc như đang bàn chuyện làm ăn, “Là nói thật đấy à, đã suy nghĩ kỹ chưa?”

“Không cần.” Phó Uyển Thanh tỉnh táo hơn một chút, nhu khí lập tức xẹp xuống, “Để em tự thay.”

Lý Trung Nguyên tỏ vẻ đứng đắn: “Được, thay xong thì chui vào trong chăn mà nằm.”

“Vâng.”

Cô ngủ rất ngon, hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn, chân mày giãn ra.

Lý Trung Nguyên ngồi ở chiếc ghế đối diện, tay đặt trên đầu gối, lẳng lặng ngắm nhìn cô.

Bên tay anh đặt một xấp tài liệu do thư ký Phan vừa mang tới, đó là báo cáo tiến độ của dự án Hoa Bắc, còn có một bản chương trình nghị sự cho cuộc họp tuần tới. Chiều nay anh phải ra sân bay nên chưa có thời gian xem qua.

Nhành cây cọ sát vào cửa kính bị gió thổi động, đập khẽ vào mặt kính tạo nên một tiếng động nhỏ.

Phó Uyển Thanh khẽ cử động nhưng không tỉnh, chỉ vùi mặt sâu hơn vào gối một chút. Bàn tay cô thò ra khỏi chăn, quờ quạng tìm kiếm xung quanh, không chạm được gì liền thất vọng mím môi, rồi lại ngủ tiếp.

Lý Trung Nguyên đứng dậy cởi cúc áo, đi vào phòng tắm tắm rửa. Sau khi trở ra, anh tắt đèn rồi nằm xuống.

Trong bóng tối, anh tìm và nắm lấy tay Phó Uyển Thanh.

“Sao thế anh?” Có lẽ vì anh dùng lực hơi mạnh nên cô mơ màng hỏi một câu.

Lý Trung Nguyên đáp: “Không phải em đang tìm anh sao?”

Cứ ngỡ cô sẽ cười nhạo một câu rằng anh tự đa tình.

Nhưng Phó Uyển Thanh lại “vâng” một tiếng, rồi rúc vào lòng anh: “Ôm, ôm ngủ mới dễ chịu.”

Cô ngửi mùi hương gỗ đàn hương nồng đượm trên người anh.

Lại hỏi thêm một câu: “Nhiều tài liệu như vậy, anh xem hết rồi à?”

“Chưa xem, bận ở bên em trước đã.” Lý Trung Nguyên hôn lên trán cô, “Ngủ đi, kệ nó.”

Trước đêm giao thừa, Phó Uyển Thanh vừa mới kịp điều chỉnh xong lệch múi giờ thì đã cùng Vịnh Sênh hẹn gặp mặt nhau.

Hai người họ cùng đi dự tiệc đầy tháng con trai của Văn Khâm.

Khu nhà họ Lý ở nằm gần phía Phố Hữu Thị, gió lạnh thổi qua mấy khúc cua, sắc lẹm như dao, cứa vào mặt đến đau rát.

Vừa xuống xe, Uyển Thanh và Vịnh Sênh liền khoanh tay trước ngực, vùi mặt vào trong khăn quàng cổ.

Uyển Thanh hỏi cô ấy: “Sao lại đầy tháng nhanh thế? Trước khi tôi đi, chẳng phải mới mang bầu thôi sao?”

“Sinh non đấy.” Vịnh Sênh nhỏ giọng nói, đôi giày da của cô ấy dẫm trên nền đất đóng băng cứng ngắc, “Lúc tôi đến bệnh viện, đứng ở ngoài hành lang còn nghe thấy tiếng Nghi Đức kêu thảm thiết, Văn Khâm thì sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu kìa.”

Phó Uyển Thanh không hiểu hỏi: “Tại sao chứ?”

“Nói ra cậu đừng nghĩ ngợi nhé, là vì chậu lan phỉ thúy của cậu đấy.” Vịnh Sênh nói.

Cô càng thêm hoang mang: “Liên quan gì đến hoa của tôi?”

Vịnh Sênh bảo: “Trách tôi, sau khi cậu ra nước ngoài, anh hai chẳng phải đã đến ở bên ở khu viện đó sao? Sau khi anh ấy ra viện, tôi có đến thăm. Chậu lan phỉ thúy kia được đặt trên bệ cửa sổ, loại mà trước đây cậu từng tốn bao công sức để thay chậu ấy. Tôi thấy nó sắp héo rũ đến nơi rồi, nên mới bê nó về nhà mình nuôi dưỡng.”

“Khoan đã, Lý Trung Nguyên lại nằm viện lúc nào?” Phó Uyển Thanh nhất thời cảm thấy lượng thông tin quá lớn, khẽ nhíu mày hỏi.

Vịnh Sênh cũng không rõ lắm, có hỏi cũng chẳng được câu trả lời ra trò: “Nghe nói là vì tiếp khách xã giao nên hại thân, còn những tin đồn khác thì tôi không nghe thấy. Tôi đoán chắc là do uống rượu quá chén thôi.”

Phó Uyển Thanh không tin: “Tửu lượng của anh ấy đâu có kém đến thế, trừ phi là uống phải rượu giả.”

“Thế thì cậu về nhà mà tra hỏi anh hai.” Vịnh Sênh không muốn xen vào chuyện riêng của hai người bọn họ, bèn quay lại chủ đề chính, “Nói về chuyện chậu lan đi. Nó đang được đặt yên ổn ở trong sân nhà tôi, hôm đó Văn Khâm đến chơi. Tôi bảo chậu hoa này là do cậu từng tự tay chăm sóc, thế là thằng em này mắt chữ A mồm chữ O, cứ khăng khăng đòi bê về nhà mình bằng được. Nghe nói nuôi được vài ngày, Nghi Đức vác cái bụng bầu lớn hỏi nó hoa ở đâu ra, nó cứ ấp a ấp úng, thế là lập tức làm người ta tức phát điên lên.”

“Tác nghiệt thật mà.” Phó Uyển Thanh vỗ vỗ ngực, nghe xong mà tim đập chân run, “Cậu ấy bao nhiêu tuổi rồi chứ, sao lúc nào cũng làm mấy chuyện không đáng tin thế này, lại còn làm vạ lây đến cả bà bầu nữa.”

“Đừng nhắc nữa, ba nó đã mắng cho một trận lôi đình rồi.” Vịnh Sênh nói.

Cánh cửa đang khép hờ, bên trong thắp ngọn đèn leo lét, hòa lẫn với hơi ấm của than củi cùng mùi thức ăn và rượu thoang thoảng.

Đẩy cửa bước vào, ngay giữa sân có chăng vài sợi dây thép, bên trên treo từng chuỗi lồng đèn đỏ nhỏ. Đây được xem là sắc màu rực rỡ duy nhất ở nơi này, vừa thấp điệu lại vừa mang không khí vui tươi.

Phó Uyển Thanh ngước mắt nhìn một cái: “Chú Phú Cường vẫn như thế, chẳng chịu cho người ta có cơ hội thêu dệt, phóng đại chuyện gì.”

“Để tránh bị nắm thóp, tránh kết bè kết phái ấy mà, xem nhiều thì cũng tự hiểu thôi. Người ta lại cố tình chọn vào buổi tối, cứ lặng lẽ không một tiếng động như vậy, chỉ mời vài người trong nhà thôi.” Vịnh Sênh vừa sóng bước cùng cô đi về phía trước, vừa hỏi: “Ơ, sao anh hai tôi lại không đến?”

“Anh ấy đi công tác rồi.” Phó Uyển Thanh đáp, “Ở ngay gần đây thôi, hôm nay là có thể về kịp.”

Vịnh Sênh tò mò: “Hai người các cậu thế là làm hòa rồi à? Bao nhiêu ân oán năm xưa, sao đùng một cái lại nói rõ ràng được thế?”

Phó Uyển Thanh thở dài một tiếng: “Thực ra chẳng có oán hận gì cả, chỉ trách duyên số trớ trêu sai sót quá nhiều. Bản tính anh ấy lại không chịu mở lời giải thích hẳn hoi. Còn tôi cứ để ý cái này, bận tâm cái nọ, thành ra lại chẳng mấy khi thực sự để tâm đến bản thân anh ấy.”

Vịnh Sênh “ồ” lên một tiếng: “Giờ thì bắt đầu biết để tâm rồi đấy, không thèm cãi nhau với anh ấy nữa cơ à.”

Phó Uyển Thanh đáp một câu mập mờ: “Hơi một tí là đòi nhập viện, ai còn dám cãi nhau với anh ấy nữa chứ, giờ tôi lúc nào chỗ nào cũng phải nhường nhịn anh ấy thôi.”

“Được đấy, anh hai xem ra vẫn khá được coi trọng đấy chứ.”

Ngay trước bức bình phong đối diện với gian phòng ấm áp là hai chậu cây kim quất cao bằng đầu người, quả kết sai trĩu trịt, trên cửa kính còn dán vài bức tranh cắt giấy, toát lên vẻ vui tươi, chất phác.

Vào đến trong nhà, hai người họ cởi bỏ lớp áo khoác giữ ấm cồng kềnh, người ngợm nhẹ nhàng, khoan khoái bước vào trong.

Nghi Đức vẫn chưa hết thời gian ở cữ, nhưng cũng ăn vận rất trang trọng và tỉnh táo, cô ấy đang ngồi trên ghế sô pha, nhìn bảo mẫu dỗ dành đứa trẻ một cách vui vẻ.

Người đến thăm cô ấy không ít, ngay cả Phương Dư Hinh cũng đã đến. Cô ta đang cùng một người đàn ông khác ngồi uống trà, sau khi đôi bên chào hỏi xã giao xong, Vịnh Sênh liền giới thiệu một câu: “Đây là em họ của vị hôn phu tôi, tên là Lưu Thạc.”

Mối quan hệ giữa Lý Trung Nguyên với nhà họ Khổng, Phó Uyển Thanh nắm rõ như lòng bàn tay, cô nói nhỏ: “Ồ, ba anh ta và ba của Phương tiểu thư ở cùng một bộ ngành, là nhân vật số hai đấy.”

Thấy bọn họ đến, Nghi Đức khẽ mỉm cười nói: “Ngồi đi, khó khăn lắm mới có lòng nghĩ đến tôi.”

Vòng qua bức bình phong, Uyển Thanh đặt món quà mừng xuống và nói: “Anh ấy… Bác hai có chút việc bận. Đây là một bộ kiềng vàng khóa trường mệnh gửi tặng cho đứa trẻ, chúc mừng em nhé Nghi Đức.”

Cô phải vòng vo một hồi mới nghĩ ra nên xưng hô thế nào về Lý Trung Nguyên cho phải phép.

Nghi Đức vừa nghe qua liền hiểu ngay ý tứ.

Xem ra từ nay về sau, không thể gọi là Phó tiểu thư nữa rồi. Đối phương không quay lại dạy dỗ mình thì coi như cô ấy cũng là người dễ chung sống.

Cô ấy chạm tay vào chiếc hộp, mỉm cười nói: “Nhìn qua là biết đồ tốt rồi, cảm ơn nhé.”

Đêm nay không khí có chút kỳ quái, Văn Khâm như thể bị trúng tà thuật gì đó, cứ đứng chết trân bên bệ cửa sổ suốt.

Bóng dáng gầy gò của cậu ta như đóng đinh trên tấm thảm dày, ánh mắt lo lắng nhìn về phía bên này, nhưng mục tiêu không phải hướng về phía Phó Uyển Thanh, mà là đang chăm chú quan sát Nghi Đức.

Vịnh Sênh cũng cười nói: “So với món quà đó thì đồ của bọn chị chẳng đáng là bao rồi. Nhưng vẫn phải chúc mừng em, Nghi Đức, em phải chú ý bồi bổ thân thể thật tốt đấy.”

“Thế thì phải xem cậu em họ tốt này của chị có chịu để em được yên ổn hay không đã.” Đến lượt mình lên tiếng, Nghi Đức mới thốt ra một câu đầy uy quyền.

Lý Văn Khâm không thể trốn tránh được nữa, đành bước tới nói: “Sẽ như vậy mà, anh biết sai rồi, sau này anh…”

“Đừng nói chuyện sau này, ai thèm cái sau này của anh chứ. Ở đây đều không phải người ngoài, thậm chí còn có cả đương sự nữa cơ mà.” Nghi Đức nhìn sâu vào Phó Uyển Thanh một cái, rồi nói tiếp: “Tôi nói cho anh biết nhé Lý Văn Khâm, nếu anh chê mẹ con tôi vướng chân vướng tay, thì hết thời gian ở cữ tôi sẽ đi ngay. Dù sao thì hôn cũng kết rồi, con cũng sinh rồi, người lớn sẽ không lấy anh ra làm bia đỡ đạn nữa đâu, anh cứ đi mà nuôi mấy chậu hoa của anh đi.”

Lý Văn Khâm cúi gầm đầu, thở dài một tiếng.

Phó Uyển Thanh nhìn cậu, ngỡ như mình vừa quay trở lại lớp học thời tiểu học. Giáo viên chủ nhiệm vừa bước vào lớp liền mắng mỏ, bắt những học sinh ngày hôm qua không tham gia buổi lao động ngoại khóa phải đứng dậy, rồi lại nói: “Thầy giáo lao động không điểm danh, tôi hy vọng một số em học sinh nên tự giác một chút. Biết các em đều không phải dạng vừa, ở nhà được cung phụng quen rồi, nhưng đây là trường học, không phải nơi để các em phô trương thân phận công tử tiểu thư.”

Thầy chủ nhiệm lúc đó mới tốt nghiệp, vẫn là một người có tính khí ngay thẳng, không chịu khom lưng uốn gối, buông lời theo kiểu “nếu không ai thừa nhận thì cả lớp cùng chịu phạt”. Trong lòng mọi người đều tự hiểu, những kẻ thường xuyên chống đối giáo viên thực hành kỹ năng sống cũng chỉ có vài ba gương mặt bất hảo đó thôi. Sau khi các học sinh khác đều thật thà đứng dậy, trong phòng nhất thời đổ dồn ánh mắt về phía Phó Uyển Thanh.

Khi cô đang định đứng lên, Văn Khâm ngồi ở hàng ghế phía sau đã ấn vai cô xuống, rồi tự mình lớn tiếng nói một câu: “Thầy ơi, còn có cả em nữa.”

Đi qua một lối đi hẹp, Nghi Đức ngồi bên cạnh hừ lạnh một tiếng, tiếng hừ lớn đến mức cả lớp đều nghe thấy rõ mồn một.

Vào thời điểm đó, Uyển Thanh đột nhiên quay đầu lại. Cậu cũng đứng trước mặt cô như vậy, giống như đang đứng trong một dòng sông chảy xiết, mà cuối cùng lại đổ về những cuộc đời riêng biệt của mỗi người bọn họ.

Hơn mười năm trôi qua, Văn Khâm vẫn là cái dáng vẻ như thế, đạm mạc vô hại, ánh mắt ôn hòa, giống như một chiếc bình gốm tĩnh lặng, có thể bao dung lấy mọi cảm xúc của tất cả mọi người, ngay cả đó là những cảm xúc tiêu cực.

Phó Uyển Thanh mím mím môi, không dám xen vào.

Chuyện gia đình nhà người ta, cô lấy tư cách gì mà động khẩu chứ.

Vịnh Sênh lên tiếng khuyên nhủ một câu, cô ấy vừa xoa bóp bả vai cho Nghi Đức vừa nói: “Kìa, biết sai là tốt rồi mà. Chậu hoa đó là do chị đưa cho nó đấy, không liên quan gì đến người khác đâu, nếu không thì em cứ trách chị đi, vạn lần đừng giận dỗi mà làm ảnh hưởng đến thân thể.”

Nghi Đức dường như đã nhìn thấu tất cả, lần này cô ấy tỏ ra mềm cứng đều không ăn: “Vịnh Sênh à, mọi người quen biết nhau mười mấy năm rồi, chị cũng không cần phải nói đỡ đâu. Trên đời này chỉ có em trai ruột thịt, chứ làm gì có em chồng ruột thịt cơ chứ.”

“Phải phải phải.” Nghĩ đến việc cô ấy vừa mới sinh con xong, Vịnh Sênh không nỡ thuận miệng cãi lại, đành bảo: “Hai người cứ đóng cửa bảo nhau đi nhé, chị và Uyển Thanh ra ngoài trước đây.”

Cô ấy vội vàng kéo Phó Uyển Thanh rời đi.

Sau khi vòng qua bức bình phong, hai người ngồi xuống hai chiếc ghế trống uống trà.

Vịnh Sênh thở dài một tiếng thườn thượt, nói khẽ: “Rốt cuộc là có chuyện gì thế nhỉ? Trước đây cô ấy đâu có thái độ như thế này. Lúc gả vào đây cô ấy đã biết Văn Khâm là người có tính ba phải, đứng núi này trông núi nọ rồi, vậy mà giờ lại vì một chậu hoa mà làm ầm ĩ lên đến mức này.”

“Không phải là đã nảy sinh tình cảm thật rồi đấy chứ?” Phó Uyển Thanh cũng hạ thấp tông giọng hỏi.

Vịnh Sênh bĩu môi: “Chẳng biết chừng.”

Lời vừa dứt, phía bên kia cậu em họ của vị hôn phu cô ấy liền gọi một tiếng: “Chị dâu.”

“Ơ, không để ý, cậu vẫn còn ở đây à.” Vịnh Sênh khách sáo nói.

Lưu Thạc nhìn chằm chằm vào Phó Uyển Thanh, ý tứ không rõ ràng: “Hiểu mà, bên cạnh có người quá nổi bật, làm sao mà nhìn thấy bọn em được cơ chứ.”

Lời này nói ra nghe thật chẳng ra làm sao.

Hai người bọn họ rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt, anh ta nhắm vào Uyển Thanh để làm cái gì chứ?

Phó Uyển Thanh cảm thấy buồn cười, bèn đáp lại: “Cho dù có nhìn thấy rồi, thì cũng phải tới chào hỏi chủ nhà trước, đó là lễ nghi cơ bản mà.”

Câu tiếp theo của Lưu Thạc càng thêm phần mỉa mai, châm chọc: “Chị lớn lên xinh đẹp như thế này, lại còn hiểu biết lễ nghĩa nữa, đúng là không định để cho người khác sống con đường lui nữa rồi. Hinh Hinh à, chẳng trách cậu lại bị người ta so bì thấp kém hơn, chẳng trách người ta vừa hủy hôn một cái là đã có thể bám ngay lấy Lý Trung Nguyên. Lần này cậu thua cũng không oan uổng chút nào.”

Ồ, hóa ra tên nhóc này ngồi đây chờ cô là để ra mặt thay cho Phương tiểu thư. Dù sao thì ba của bọn họ cũng là đồng nghiệp, bọn họ cùng chung mối thù, cùng một giuộc với nhau, điều này cũng dễ hiểu thôi.

Phó Uyển Thanh lúc này mới phản ứng kịp.

Cô bưng chén trà lên, bất động thanh sắc nhấp một ngụm, rồi lại nói với Vịnh Sênh: “Trà này nhìn thì có vẻ rất tươi mới, nhưng uống vào lại có một mùi vị như gỗ mục nát ấy, cậu đừng uống nữa thì hơn, mắc công lại lây phải cái mùi hôi hám này, rồi lại phải đi súc miệng.”

Vịnh Sênh nghe ra được ẩn ý trong lời nói của cô.

Đó là lời cảnh cáo, cô ấy cũng tức giận quay sang mắng Lưu Thạc: “Này, cậu không có việc gì làm nữa đúng không? Uống rượu xong thì đi mà tìm chỗ nằm, bản lĩnh của cậu lớn lắm đấy à? Bày đặt ra vẻ làm người phân xử cái gì, đến lượt cậu lên tiếng bày tỏ thái độ ở đây chắc?”

Lưu Thạc bị mắng đến mức câm nín, không thốt lên lời.

Nhưng ngay lúc đó, ở cửa ra vào vang lên một giọng nữ: “Thế tôi là mẹ của Hinh Hinh, chắc chắn là có tư cách nói chuyện ở đây rồi chứ, Đặng tiểu thư?”

Bức rèm được vén lên, một người phụ nữ trung niên có khuôn mặt trái xoan bước vào.

Đã tự xưng là mẹ của Phương Dư Hinh thì người này chỉ có thể là Phương phu nhân Mẫn Lan rồi.

Xuất phát từ sự tôn trọng đối với trưởng bối, Phó Uyển Thanh và Đặng Vịnh Sênh vẫn đứng dậy cất tiếng chào hỏi.

Mẫn Lan gật đầu, cũng chẳng có ý bảo bọn họ ngồi xuống.

Ngược lại, Phương Dư Hinh lại lên tiếng: “Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”

Mẫn Lan nói: “Mẹ uống chén rượu mừng ở phía trước, tiện thể ghé qua đây xem thử cái người vừa khiến vị hôn phu của con dính vào đã đầu óc quay cuồng rốt cuộc có dáng vẻ thế nào, để chúng ta cũng theo đó mà mở mang tầm mắt.”

“Đừng xem nữa.” Phương Dư Hinh đẩy mẹ mình ra phía ngoài, “Có gì đáng xem đâu, về nhà thôi mẹ.”

“Con đúng là cái đồ vô dụng, thế nên đi đến đâu cũng bị người ta đè đầu cưỡi cổ!” Mẫn Lan có lẽ đã ngấm men rượu, hoặc có lẽ thực lòng cảm thấy con gái mình quá nhu nhược bất tài, mà người phụ nữ trẻ tuổi trước mặt lại kiều diễm, hút mắt đến mức ngạo mạn không coi ai ra gì, bà ta liền cao giọng quát lớn: “Kêu Lý Trung Nguyên thì con không dám, cô ta cũng chỉ lớn hơn con bao nhiêu tuổi đâu, thế mà đến nói chuyện với cô ta con cũng không dám nốt!”

Đặng Vịnh Sênh tựa lưng vào ghế: “Dì à, con xin nói một câu không lọt tai thế này nhé, cái tên Trung Nguyên là do ông nội tụi con đặt cho, anh ấy với dì chẳng họ hàng thân thích, cái tên này vẫn chưa đến lượt dì gọi thẳng thừng như vậy đâu.”

Phó Uyển Thanh cũng khẽ nhíu mày suy ngẫm về sự làm khó dễ này, quả thực là vô duyên vô cớ, lại vô lý đùng đùng.

Sau khi ngồi xuống, cô lạnh nhạt dán chặt mắt vào nhóm người này, khẽ nở nụ cười: “Dì cũng là người có thân phận, chỉ vì một mối hôn sự của con cái không thành công mà thực sự không đáng phải đến tận đây đơm đặt, bới móc rồi lu loa lên đâu, nói ra thì chỉ có khó coi thôi. Chẳng lẽ việc bàn chuyện cưới xin gả chồng bây giờ lại phụ thuộc vào việc nhà ai có giọng loa phường lớn hơn sao?”

Đôi khi Phó Uyển Thanh cảm thấy, cô ở một vài phương diện đã chịu ảnh hưởng khá sâu sắc từ cái tính khí chó má của Lý Trung Nguyên. Đó là khi đối mặt với những kẻ căm ghét mình, cô luôn biết cách bày ra cái bộ dạng gì để khiến đối phương càng thêm chán ghét mình hơn nữa.

“Đúng là cái mồm khéo nói!” Mẫn Lan nổi giận đùng đùng, giật phắt tay con gái ra, “Nhưng nhìn khắp cái phòng này xem, loại như cô không có tư cách lên tiếng ở đây. Nếu không tại cô, hôn sự của con bé đã sớm thành rồi.”

“Thành được không? Mới nghe đã thấy không thành nổi rồi.” Ngoài cửa bỗng vang lên một câu hỏi đầy sảng khoái và đanh thép, tông giọng hơi cao lên một chút: “Theo tôi thấy thì không thành được đâu.”

Câu nói này thu hút ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn ra phía cửa.

Dưới sự chú ý của mọi người, Phó Tá Văn sải bước qua ngưỡng cửa. Sau khi đảo mắt nhìn quanh một lượt, bà khóa chặt tầm nhìn vào Mẫn Lan.

Bà nở một nụ cười kiêu kỳ: “Vừa nãy nghe tiếng líu ríu ríu rít, hóa ra là bà đang nói chuyện đấy à?”

“Cô út.” Phó Uyển Thanh và Vịnh Sênh đồng thanh gọi một tiếng.

Mẫn Lan thoáng khựng lại, không khỏi có chút hoang mang. Người trước mặt tuổi tác cũng tương đương bà ta, nhưng dung mạo thì không phải loại bà ta có thể so bì được, vả lại nhìn một cái là biết ngay không phải dạng vừa, ngay cả đuôi lông mày cũng viết rõ chữ tinh ranh, lợi hại.

Phó Tá Văn chẳng thèm để ý đến hai cô gái, bà tiến thêm một bước về phía Mẫn Lan: “Tôi đang hỏi bà đấy, câm rồi à?”

“Cô lại là ai?” Mẫn Lan lùi lại một bước, nhìn bà từ trên xuống dưới.

Phó Tá Văn trợn mắt nhìn bà ta: “Bà làm khó dễ cháu gái tôi, mà lại không biết tôi là ai sao? Nghe giọng điệu của bà thì bà giống như thông gia nhà họ Lý, là khách quý thượng tọa ở đây nên mới có thể to tiếng quát tháo ở chỗ này nhỉ, có phải thế không?”

Thông gia thì còn chẳng dám nhận. Ngay cả Lý Kê Khai còn ngậm chặt miệng không nhắc đến chuyện cưới xin nữa rồi, lão Phương ở nhà thì thở ngắn than dài. Mẫn Lan cũng vì thực sự quá tức giận, lại nghe người ta nói ở trong bữa tiệc rằng người phụ nữ được Lý Trung Nguyên “kim ốc tàng kiều” hôm nay cũng đến đây, đang ngồi nói chuyện ở gian phòng ấm này, nên bà ta mới cố nhịn một cục tức mà đi một chuyến, có chết cũng phải chết cho rõ ràng, để xem rốt cuộc là nhân vật ghê gớm cỡ nào mà dám sỉ nhục con gái bà ta như thế.

Nhưng khí thế thì không thể thua được.

Mẫn Lan hất cằm lên cao: “Tôi nói thế đấy, cô làm gì được tôi nào?”

“Được, mọi người đều nghe thấy cả rồi nhé.” Phó Tá Văn quay đầu lại, cao giọng phân phó: “Vịnh Sênh, gọi điện thoại cho Lý Trung Nguyên. Cháu nói với nó là cô bảo, cho dù nó có đang ký hợp đồng mấy trăm tỷ đi chăng nữa thì cũng dừng hết lại cho cô. Cô muốn hỏi thẳng trước mặt nó xem, nếu cái người mở miệng ngậm miệng đầy lời lẽ khó nghe này chính là bà mẹ vợ hụt của nó, thì coi như chúng ta thất lễ. Nửa đời sau, cháu gái tôi sẽ không bao giờ gặp mặt nó một lần nào nữa!”

Sóng yên biển lặng đã quá lâu rồi, Vịnh Sênh cầm điện thoại mà tay cũng run cầm cập.

Mắt cô ấy không ngừng ngó nghiêng ra bên ngoài, mèng ơi – Đặng nữ sĩ đâu, Lý Phú Cường đâu, có ai đến đây giùm cái được không, dù thế nào cũng phải cản cô út lại chứ!

Phó Uyển Thanh dùng ánh mắt ngăn cô ấy lại, khẽ lắc đầu, ra hiệu cho cô ấy đừng gọi.

“Há?” Vịnh Sênh nhận được tín hiệu, ngơ ngác đứng trân trối ra đó.

Phó Tá Văn nhìn thấy động tác nhỏ của hai đứa, liền quát thêm một câu: “Gọi đi!”

“Dạ dạ, cháu gọi liền.” Vịnh Sênh cúi đầu, thầm nghĩ kéo dài được chút thời gian nào hay chút ấy, “Cháu đang tìm số của anh hai cháu đây…”

Bên trong gian phòng, Nghi Đức nghe thấy động tĩnh cũng bước ra ngoài.

Văn Khâm đi ngay phía sau dìu lấy cô ấy, bảo cô ấy đi chậm một chút.

Nghi Đức gạt tay anh ta ra: “Tôi tự đi được, anh không cần phải giả vờ giả vịt.”

Giữa lúc đang hỗn loạn, bước chân của Lý Phú Cường đã đến dưới hiên nhà.

Vừa nghe tiếng động bên trong, ông đã cảm thấy có điều không ổn, liền dặn dò người bên cạnh: “Tiểu Đường, hôm nay vất vả cho cậu rồi, cậu về trước đi.”

“Dạ được, ngài cũng nghỉ ngơi sớm một chút.”

Nói xong, ông lại vẫy tay gọi một người cảnh vệ đến: “Đi nói với phu nhân chăm sóc thật tốt cho các quan khách ở phía trước. Phía sau có chút chuyện, tôi đang xử lý.”

Sau khi cảnh vệ đi rồi, ông mới tự mình đẩy cửa bước vào.

Lý Phú Cường vừa xuất hiện, cả nhà lớn nhỏ trong phòng đều im bặt không tiếng động.

Phó Tá Văn quay đầu lại nhìn ông một cái, nhưng vẫn đứng ngay chính giữa phòng, chẳng hề có ý định nhường đường cho ông.

“Ngày đại hỷ mà.” Lý Phú Cường tiến lên một bước, đứng ngay sát cạnh bên Phó Tá Văn, trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì to tát đâu mà các người lại làm ầm ĩ, náo loạn cả lên thế này?”

Kẻ đầu sỏ gây ra cuộc náo loạn này là người đầu tiên không dám ho he một tiếng.

Nhìn vào vị trí đứng hiện tại, Lý Phú Cường cũng không thể thiên vị bà ta được, tám phần là ông phải nể mặt “tiểu yêu tinh” kia rồi.

Mẫn Lan có chút sợ hãi lùi lại phía sau, được con gái đỡ lấy.

“Mẹ, mẹ nói xem mẹ làm cái gì vậy chứ.” Phương Dư Hinh cũng lên tiếng oán trách bà ta.

Phó Tá Văn hừ mạnh một tiếng: “Thế thì ông phải đi mà hỏi bà thông gia hụt của ông kìa! Cậy mình tuổi tác lớn, vế bậc cao, liền đến đây chỉ tay năm ngón, quát tháo vào mặt cháu gái tôi kìa.”

“Nghe nói đây là người thân thiết nhất của ông cơ đấy, Lý Phú Cường. Trách không được trong mắt bà ta chẳng coi ai ra gì. Cả nhà các người đều cậy thế của ông để bắt nạt kẻ yếu, ông còn đang nằm mơ đấy à!”

Mẫn Lan kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Đến cả lão Phương nhà bà ta còn chẳng bao giờ dám nói chuyện với Lý Phú Cường bằng giọng điệu đó, lúc nào cũng khúm núm, cung kính. Vậy mà người phụ nữ này lại dám gọi thẳng đại danh của ông, lại còn giáo huấn ông một cách rõ ràng, rành mạch từng câu từng chữ như vậy.

Mí mắt Lý Phú Cường sụp xuống, không giận mà tự uy.

Sợ đến mức Mẫn Lan vội vàng lên tiếng giải thích: “Không có, tôi không có nói như vậy.”

Ông chỉ tay về phía một bên trung lập, người không có xung đột lợi ích ở đây: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vịnh Sênh, cháu nói đi.”

“Là… dì này vừa vào đã đòi gặp Uyển Thanh.” Vịnh Sênh cũng thấy khó xử vô cùng.

Lý Phú Cường hỏi: “Đòi gặp Uyển Thanh để làm gì?”

Để tránh làm vạ lây đến những người khác, Phương Dư Hinh liền đứng ra nói: “Là lỗi của mẹ cháu, thưa bác Lý. Mẹ cháu uống vài ly rượu nên muốn đòi lại công bằng cho cháu. Thực ra làm gì có chuyện bất công nào đâu ạ, anh Trung Nguyên vốn dĩ cũng chưa từng hứa hẹn với cháu điều gì cả, đã làm phiền đến bác rồi.”

Vịnh Sênh thở dài một tiếng, cũng chẳng biết phải nói gì cho phải.

Lý Phú Cường gật đầu: “Cháu là một đứa trẻ ngoan. Nếu mẹ cháu đã say rồi thì mau đưa bà ấy về trước đi.”

“Dạ, cháu xin lỗi ạ.” Phương Dư Hinh khom người chào ông, “Cháu và mẹ xin phép đi trước.”

Thấy hai mẹ con nhà kia rời đi một cách dễ dàng như vậy, Phó Tá Văn quay đầu định đuổi theo liền bị Lý Phú Cường giữ chặt lại.

Bà quay người lại hỏi: “Làm cái gì vậy?”

Lý Phú Cường nhỏ giọng nhắc nhở bà: “Biết điểm dừng thôi, Tá Văn. Người ta cũng không phải loại thấp cổ bé họng gì, nể mặt nhau một chút để sau này còn dễ nhìn mặt, huống hồ cô ta ở chỗ của tôi cũng chẳng chiếm được một chút hời nào, tôi thấy chuyện này bỏ qua được rồi.”

“Phải rồi, cái hời của nhà chúng tôi đều bị các người chiếm hết sạch rồi, làm gì đến lượt người khác nữa chứ.”

Phó Tá Văn lườm ông một cái, rồi quay sang bảo Phó Uyển Thanh: “Còn không mau đi, đứng trơ ra đấy làm gì?”

“Dạ.” Uyển Thanh khẽ chớp chớp mắt hai cái, rồi quay sang chào tạm biệt Vịnh Sênh: “Tôi đi trước đây nhé.”

Phó Tá Văn kéo tay cô đi, lúc đi còn bỏ lại một câu chốt hạ với Lý Phú Cường: “Nói với đứa cháu trai oai phong lẫm liệt đó của ông, cái chuyện gia đình rắc rối cỏn con này mà nó còn không phân xử cho ra ngô ra khoai được, thì sau này cũng đừng bàn đến chuyện tương lai gì nữa.”

Lý Phú Cường biết thừa Lý Trung Nguyên đang trên đường đến đây rồi.

Ông ngăn bà lại, muốn dùng mọi cách để giữ người ở lại: “Tá Văn, khó khăn lắm em mới trở về Bắc Kinh một chuyến, đến một chén rượu cũng không uống sao, ra phía trước ngồi một lát đi.”

“Không cần.” Phó Tá Văn lạnh lùng đối mặt với ông, “Nếu không phải là đến tìm Uyển Thanh, tôi thậm chí còn chẳng thèm bước chân vào cái cửa nhà ông đâu, ông không cần phải giả vờ ân cần ở đây.”

Lời tác giả:

Chương này, với chương cảnh đêm tuyết ở Hương Sơn, và cảnh đối đầu trong phòng sách là ba màn kịch được viết xong đầu tiên. Tính cách, số phận của tất cả các nhân vật cũng như sự phát triển của cốt truyện đều từ đây mà mở rộng ra. Cho nên tôi đã đưa một chút vào trong cuốn Xuân Tước Ký, chương sau sẽ có nội dung khớp lại.

Chúc các bạn thanh niên đang đọc truyện này có một ngày lễ vui vẻ, không ngừng trưởng thành..

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading