Chương 52 : 7296 chữ /ᐠ. 。.ᐟ\ᵐᵉᵒʷˎˊ˗
Lý Trung Nguyên tự mình bước ra ngoài, khép hờ cánh cửa lại.
Trong phòng ấm áp, mặc vest còn chịu được, nhưng vừa bước ra khỏi cửa, gió lạnh đã ùa thẳng vào cổ.
Thư ký Phan đang đợi ở bên ngoài, vội vàng tiến lên đón rồi giúp anh mặc áo khoác vào.
Lúc đi ngang qua cây mai già kia, một cánh hoa trắng vừa vặn bị gió thổi rụng, Lý Trung Nguyên liếc nhìn một cái, bước chân không hề dừng lại.
Thư ký Phan đi theo phía sau, cũng không dám hỏi vì sao cô Phó không cùng về chung. Cậu biết rõ, Phó gia hiện tại không có người quản sự, nói là cô út quản lý, nhưng thực chất địa vị chẳng khác nào mẹ vợ.
Vậy thì, ải gặp phụ huynh này, Tổng giám đốc rốt cuộc là đã qua hay chưa qua?
Lúc nhận được điện thoại của chú mình, Phan Tuấn đang ngồi ở ghế phó lái.
Ban đầu cậu không mấy để ý, điện thoại Lý Trung Nguyên nhận mỗi ngày không tới một trăm thì cũng phải tám mươi cuộc.
Nhưng ngay sau đó, cậu nghe thấy giọng điệu của anh bỗng trở nên nghiêm nghị: “Chuyện này là từ khi nào?”
Phan Tuấn nhìn qua gương chiếu hậu một cái.
Lý Trung Nguyên lại nói: “Bọn họ hiện tại đang ở đâu?”
Đầu dây bên kia nói gì đó, cậu nghe không rõ.
Chỉ thấy Lý Trung Nguyên im lặng trong chốc lát.
Đi theo bên cạnh anh đã lâu, cậu biết sự im lặng của anh chia làm rất nhiều loại, phần lớn thời gian là đang suy tính chuyện gì đó. Từ chuyện trên tập đoàn cho đến cấp dưới, Lý Trung Nguyên có quá nhiều thứ phải lao tâm khổ tứ, từ anh cả cho đến ba mình, chẳng có một ai khiến anh được thảnh thơi.
Nhưng lần này thì khác, lần này thần sắc của anh thu liễm quá chặt, giống như vừa xảy ra chuyện gì đó động trời.
Cuối cùng, anh nhắm mắt lại: “Biết rồi, tôi đến khách sạn Tiền Môn trước.”
Lý Trung Nguyên đặt điện thoại lên đùi, không nhúc nhích.
Khi mở mắt ra, anh nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi lông mày nhíu chặt sâu hoắm.
Dù Phan Tuấn có là chiếc bóng hộ tống sát sườn của ông chủ, cậu cũng không thể nhìn thấu được.
Lý Trung Nguyên đi đến bên xe, lúc cúi đầu ngồi vào trong, hàng lông mày đã giãn phẳng, bờ môi không nâng không hạ, nửa phần cảm xúc cũng chẳng hề lộ ra.
Phan Tuấn vòng qua phía bên kia, đóng cửa xe lại, cách biệt hẳn tiếng gió và màn đêm bên ngoài, trong xe liền trở nên yên tĩnh.
Sau khi xe khởi động, tài xế cũng không dám hỏi đi đâu, cứ hướng về phía tòa nhà nhỏ bên hồ mà lái tới.
Lý Trung Nguyên tựa vào ghế, hai chân dài bắt chéo.
Xe chạy qua phố Trường An, anh nhìn ánh đèn rực rỡ bên ngoài, đột nhiên hỏi: “Thư ký Phan.”
“Tổng giám đốc.” Phan Tuấn lập tức quay đầu lại.
“Đứa cháu ngoại nhà họ Khổng…” Lý Trung Nguyên nhấc tay lên day day sống mũi, anh quanh năm suốt tháng thường tiếp xúc với các bậc trưởng bối nhiều, đối với cái tên của mấy tên nhóc ranh này thực sự thấy xa lạ, nghĩ ngợi một hồi lâu.
Phan Tuấn liền nói bù vào giúp anh: “Lưu Thạc.”
“Người đang ở đâu?” Lý Trung Nguyên mất kiên nhẫn hỏi.
Phan Tuấn nói: “Chắc là đã rời khỏi Lý gia rồi, đang uống rượu cùng mấy gã bằng hữu.”
“Được,” ngón tay Lý Trung Nguyên gõ nhẹ lên đầu gối một cái, “Gọi nó đến chỗ Tiểu Dự đi, bảo nó là tôi mời nó một ly.”
Phan Tuấn nhìn anh, nhưng Lý Trung Nguyên lại không quay đầu, góc nghiêng khuôn mặt mờ mờ ảo ảo trong ánh sáng, phần cằm căng cứng, ánh mắt vừa đen vừa trầm xuống.
Đây không phải là cơn giận bình thường, gương mặt này tối nay mà lật bài ngửa ra thì chính là một trận lôi đình bão táp.
“Nếu cậu ta hỏi là rượu gì, tôi nên trả lời thế nào?” Phan Tuấn lại hỏi.
Dù sao thì cũng là người của Khương gia, lão Khương và Lý Trung Nguyên tính ra cũng có chút giao tình không cạn.
Giọng điệu của Lý Trung Nguyên rất phẳng lặng: “Không cần trả lời, cậu cứ bảo nó là tôi đang đợi, nó tự khắc sẽ đến.”
Trong xe bật hệ thống sưởi ấm áp, đêm đông nơi kinh thành ở bên ngoài đang lùi dần về phía sau, những ngọn đèn đường, hàng cây khô cằn, và cả những người bộ hành đang rụt cổ bước đi vội vã.
Lúc Lưu Thạc đến câu lạc bộ bắn súng ở vùng ngoại ô kia, bên ngoài đã có người đợi gã.
Gã đi theo phục vụ viên bước vào, bộ vest trên người vẫn là bộ mặc lúc uống rượu ở Lý gia, cà vạt đã nới lỏng, tóc tai cũng bị gió thổi làm cho hơi rối bời. Dọc đường đi, gã không ngừng nhẩm đi nhẩm lại trong đầu bản phác thảo, nghĩ xem lát nữa phải giải thích với Lý Trung Nguyên thế nào.
Nhưng gã lại không thể không đến.
Người ta còn chịu gọi gã đến, nghĩa là đã để lại cho gã một đường lui, ít nhất là tạm thời sẽ không làm liên lụy đến gã.
Xem trọng một người phụ nữ đến mức này, nào có giống một Lý Trung Nguyên ngạo mạn lại nhẫn tâm cơ chứ, lại còn là người đã đính hôn nữa.
Thật không hiểu nổi, đã thế đến một câu cũng không cho ai nói động đến cô ấy nữa chứ.
Lên tầng, Lý Trung Nguyên đang đứng ở gian phòng tận cùng bên trong hành lang.
Trong phòng ấm áp, anh đã cởi áo khoác từ sớm, bên trong mặc một chiếc sơ mi sẫm màu, tay áo xắn lên đến khuỷu tay.
Cách một khoảng, Lưu Thạc nhìn thấy lưng và bờ vai của anh trước tiên, đều rất rộng, lớp vải sơ mi căng lên theo từng chuyển động. Tay phải anh đang cầm súng, hơi cúi đầu, chăm chú nghe La Tiểu Dự giới thiệu, tay trái buông thõng, đứng rất vững vàng.
Lưu Thạc đứng ở cửa, không bước vào ngay.
Gã đã gặp Lý Trung Nguyên nhiều lần ở các dịp khác, khi thì vest giày chỉnh tề ngồi bên cạnh các bậc cha chú, ngay cả trong những buổi tiệc rượu như thế anh cũng không hề lép vế về khí thế. Giờ đây anh lại đích thân mời riêng gã, mang đến một cảm giác áp bức vô cùng căng thẳng.
Gã hít sâu một hơi rồi mới đẩy cửa bước vào.
Lý Trung Nguyên không quay đầu lại, giơ tay bắn một phát, trên tấm bia liền xuất hiện thêm một lỗ mới, trúng ngay chính giữa. Giọng nói máy móc thông báo mười điểm. La Tiểu Dự ở bên cạnh cười nói: “Anh, thuận tay chứ?”
Không biết anh nghe bằng cách nào.
Lý Trung Nguyên không trả lời câu hỏi của Tiểu Dự, mà dùng bóng lưng hỏi gã: “Đến rồi à.”
Lưu Thạc vội vàng tiến lên: “Nghe nói anh tìm em, em lập tức tới ngay.”
Lý Trung Nguyên quay đầu liếc gã một cái: “Biết vì sao tôi tìm cậu không?”
Trong tay anh vẫn đang cầm súng, họng súng chúc xuống dưới, anh bước tới đứng đối diện Lưu Thạc, nhìn xuống một cách bề trên.
Lưu Thạc muốn lên tiếng, muốn tìm cách lấp liếm câu chuyện sao cho thật hoàn hảo không tì vết, nhưng khuôn miệng lại giống như không nghe theo sai bảo.
Gã còn hoảng loạn hơn cả lúc trước khi bước vào cửa, ngón tay run rẩy: “Không… không rõ lắm ạ.”
“Lắp bắp cái gì?” Lý Trung Nguyên bật cười một tiếng, nhưng ánh mắt lại lạnh thấu xương khiến gã lạnh sống lưng, “Tôi nghe nói, trong số những người mới vào kinh thành đợt này, cậu là kẻ khéo mồm khéo miệng nhất, thế nên đêm hôm khuya khoắt mới gọi cậu đến đây, muốn nói chuyện phiếm với cậu một chút.”
“Nói… nói chuyện phiếm,” nước bọt liên tục tiết ra, Lưu Thạc nuốt nước bọt một cái thật mạnh, “Em không biết nói chuyện đâu Tổng giám đốc Lý, hôm nay em lỡ lời nói sai rồi, không nên xen vào chuyện của Phương Dư Hinh, nhưng em thực sự chưa nói gì quá đáng cả.”
“Chưa nói gì?” Lý Trung Nguyên giả vờ thắc mắc, “Nhưng sao tôi lại nghe nói, Lưu công tử cậu diễu võ giương oai, mắng mỏ cả người phụ nữ của tôi thế, hả?”
“Em không biết,” Lưu Thạc sợ đến mức cuống cuồng xua tay, “Em có mắt như mù, em không nhận ra Phó tiểu thư, em đáng chết. Lần sau gặp chị ấy, em nhất định sẽ tự vả miệng trước mặt chị ấy để nhận lỗi ạ.”
Lý Trung Nguyên nhìn gã, tay phải từ từ giơ súng lên, họng súng hơi lệch sang một bên: “Vả miệng ai?”
“Của em, dĩ nhiên là của em rồi.”
Đối diện với họng súng đen ngòm, Lưu Thạc vội vàng tự chỉ vào chính mình.
“Vậy thì quyết định thế đi.”
Lý Trung Nguyên nhắm vào tấm bia phía sau lưng gã, nheo mắt ngắm nghía một lát: “Đừng động đậy, lâu rồi tôi không luyện, tay hơi cứng rồi, nếu lập trường của cậu không vững, thì chuyện cái đầu trên cổ này, khó nói trước lắm đấy.”
Ở góc độ này, họng súng sượt qua gò má của Lưu Thạc, khoảng cách không quá nửa tấc.
Lưu Thạc sợ đến mức nín cả thở, sắc mặt trắng bệch ra ngay lập tức.
Tiếng súng nổ vang, găm thẳng vào hồng tâm của tấm bia ngay sau lưng gã.
Lý Trung Nguyên dùng xong, ném trả thứ đồ chơi kia cho Tiểu Dự: “Thử xong rồi, giữ lại đi, cũng được đấy.”
Anh xoay người, dùng chiếc khăn bên cạnh lau tay.
Lau xong, kéo tay áo xuống, cài khuy măng sét, làm lần lượt cả hai bên. Khi ngẩng đầu lên, anh thản nhiên liếc nhìn Lưu Thạc một cái, mang theo ý vị cảnh cáo nồng đậm.
Liếc xong, anh mặc áo vest vào, sải bước đi ra ngoài.
Đợi cho cánh cửa đóng lại một lần nữa, La Tiểu Dự mới tiến lên: “Em trai, chỗ anh có sẵn quần này, hay anh lấy cho chú một chiếc nhé?”
Lưu Thạc run lẩy bẩy nói: “Cám… cám ơn anh.”
“Không sao, chú không phải khách sáo, các ông già nhà mình cũng thường xuyên gặp mặt nhau mà,” La Tiểu Dự đứng xem kịch vui nãy giờ, lúc này mới lên tiếng, “Có điều sau này cái miệng này của chú mày phải quản cho chặt vào đấy. Đây không phải là ở quê nhà chú đâu. Ngày thường chú có cái tính thích bao đồng hóng hớt, nhưng người ở bề trên tính khí còn lớn hơn nhiều. Cái này cũng là nhờ anh trai tôi tính tình tốt, lại dễ nói chuyện nên mới chịu bỏ qua cho đấy, có đúng không?”
Lưu Thạc lau mồ hôi lạnh trên trán.
Mẹ kiếp, thế này mà cũng gọi là tính tình tốt, dễ nói chuyện á? Đúng là mở mắt nói láo trắng trợn.
Nhưng ngoài miệng gã vẫn phải vâng dạ theo anh ta: “Đúng, đúng đúng, Tổng giám đốc La anh nói chí phải, em biết rồi.”
Khi về đến nhà thì đã qua mười hai giờ đêm.
Tài xế dừng xe ở trước cửa, Lý Trung Nguyên bước xuống.
Phương Hoa vẫn luôn đợi sẵn ở đó, ông nói: “Đồ đạc đã cho người gửi đến khách sạn cho Phó tiểu thư rồi, hôm nay cô ấy không về sao?”
Lý Trung Nguyên gật đầu: “Cô út cô ấy đến rồi.”
Thấy anh đã đi gần tới tầng hai.
Phương Hoa lại đuổi theo hỏi gặng: “Ồ, về muộn thế này, anh có đói không? Để tôi bảo nhà bếp…”
Tấm lưng của Lý Trung Nguyên gần như đã hòa vào trong bóng đèn.
Anh không ngoảnh đầu lại, chỉ hơi nhấc cổ tay lên, khẽ vẫy vẫy ngón tay.
Sau khi vào phòng, anh cũng chỉ bật chiếc đèn ở đầu giường, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra một khoảng sáng nhỏ.
Lý Trung Nguyên bắt đầu cởi cúc áo, từng cái từng cái được cởi ra, đến cáu cuối cùng thì anh đã không còn bao nhiêu kiên nhẫn nữa, liền dùng lực giật mạnh.
Sợi chỉ đứt ra, chiếc cúc áo tròn màu trắng lăn long lốc trên thảm rồi biến mất vào góc nào không rõ.
Anh đi vào phòng tắm gột rửa, tắm rất lâu, hơi nước bốc lên làm mờ mịt cả tấm gương.
Lý Trung Nguyên quấn khăn tắm bước ra, anh lau khô tóc rồi ngồi xuống bên giường, cầm lấy chiếc điện thoại đặt ở bên cạnh.
Màn hình sáng lên một lát, không có tin nhắn mới nào.
Anh lại ném điện thoại sang một bên, cầm bao thuốc rồi đi về phía bậu cửa sổ.
Gió lạnh luồn vào, Lý Trung Nguyên cứ đứng như vậy, nghiêng đầu châm một điếu thuốc.
Áo tắm rất dày, cổ áo để mở lộ ra một đoạn cổ và xương quai xanh, tóc cũng chưa khô hẳn, điếu thuốc kẹp giữa các ngón tay, anh vẫn chưa hút, làn khói trắng tản ra trong gió đêm.
Phương Hoa đứng ở dưới sân nhìn lên.
Anh đầy vẻ thắc mắc, chẳng phải đã biết rõ tung tích rồi sao? Sao biểu cảm vẫn cứ như gà trống nuôi con thế này, cứ như thể mãi mãi chẳng có lấy một mái ấm gia đình vậy.
Phó Uyển Thanh cũng không ngủ được.
Cô út vẫn đang thích nghi với việc lệch múi giờ, nằm trên giường trò chuyện với cô, hỏi cô chuyện mua lại cửa hàng, có hứng thú mở thêm một cái nữa không, lại bảo rằng ở New York không nên bán đi, bên đó vốn dĩ đã có chút tiếng tăm rồi.
Cô lật người nói: “Không bán thì giao cho ai quản lý ạ, Giai Giai muốn đến Paris để học chuyên sâu về thiết kế thời trang, cháu còn phải đi học nữa.”
“Chỉ dựa vào bản thân cháu đương nhiên là không được, cháu phải bồi dưỡng vài trợ thủ đắc lực chứ,” Phó Tá Văn chỉ bảo cô, “cháu cứ nắm chắc phong cách định vị của thương hiệu, chọn sản phẩm tốt, quay vài cái video, đăng ít ảnh lên là đủ rồi.”
Phó Uyển Thanh “dạ” một tiếng: “Trước đây, Lý Trung Nguyên cũng nói với cháu như vậy.”
“Thế thì cháu thực sự có thể hỏi cậu ta đấy,” Phó Tá Văn hừ cười một tiếng, “Thằng ranh đó bẩm sinh đã là khối vật liệu làm kinh doanh, cháu đường nào qua tay nó cũng trở nên thông thoáng bốn phương tám hướng, bản lĩnh chắc chắn là có. Chỉ có điều cái tính khí này, cháu ở cùng với cậu ta…”
Phó Uyển Thanh cũng không có ý định vớt vát lại chút tiếng tăm nào cho vị Tổng giám đốc danh tiếng lẫy lừng kia.
Cô liền mỉa mai một câu: “Coi như là phúc phần từ kiếp trước của cháu tu lại đi.”
“Cũng chưa đến mức độ đó.”
Phó Tá Văn vỗ vỗ lên mu bàn tay cô: “Cô thấy cậu ta cũng tùy người đối ý thôi, tối nay cậu ta chịu cúi đầu nhận phần lép vế trước cô, e là cả đời này cậu ta chưa từng khép nép lép vế trước ai như vậy đâu. Cô tuy đã có tuổi nhưng chưa đến mức lú lẫn, cái thể diện này của bà già này từ đâu mà có chứ, chẳng phải là vì cậu ta không dám qua loa tắc trách với cháu một chút nào sao.”
“Làm gì có bà già nào mà xinh đẹp như cô út cơ chứ.” Phó Uyển Thanh xích lại gần cô quản lý một chút.
Nghĩ đến tình hình lúc chập tối, cô lặng lẽ hỏi một câu: “Cô ơi, cháu có thể hóng hớt chút không?”
“Nói đi.”
“Vậy cháu nói nhé,” Phó Uyển Thanh do dự một lát, “Cháu cảm thấy Lý Phú Cường có vẻ hơi sợ cô, chú ấy có nhược điểm gì bị cô nắm thóp trong tay rồi ạ?”
Phó Tá Văn không mắng cô, chỉ nhàn nhạt nói: “Cũng không có gì, đều là người cùng một thời lớn lên bên nhau, bàn luận chuyện cưới hỏi mà thôi.”
Bàn luận chuyện chung thân đại sự mà lại nói nhẹ nhàng là “mà thôi” sao?
Phó Uyển Thanh mạnh dạn đoán mò: “Ồ, kết cục là không thành, thế là trở mặt thành thù, chú ấy đã phụ lòng cô đúng không?”
“Không, là ông nội cháu không đồng ý. Những năm đó quyền lực thay đổi rất nhanh, xảy ra không ít chuyện ngoài ý muốn,” Phó Tá Văn vừa giải thích cho ông ấy, lại vừa nghiến răng mắng, “Nhưng lão ta cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Thôi được rồi, không nói nữa, ngủ đi.”
Không muốn nhắc lại nữa là bởi vì, khi gọi tên ba chữ Lý Phú Cường này, bà phát hiện ra bản thân vậy mà vẫn có thể khơi dậy những ký ức mãnh liệt, thảm bại của ngày xưa, nhưng chuyện cũng đã qua rất nhiều năm rồi.
“Ồ.” Phó Uyển Thanh ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Cô nhận ra sự buồn bã của cô út, thầm hối hận vì đã khơi mào chuyện này, và quyết định sau này sẽ không hỏi nữa.
Trưa ngày hôm sau, cô út đi ra ngoài gặp mấy người bạn học cũ.
Phó Uyển Thanh đi đến trung tâm thương mại chọn hai món đồ, rồi tự mình đến nhà tìm Vịnh Sênh để tạ lỗi.
Sau khi xuống xe, cô xách hai chiếc túi giấy, đi dọc theo lối nhỏ.
Ánh mặt trời ấm áp, lớp tuyết tích tụ dưới chân tường đang tan ra, nước chảy tràn lan khắp nơi.
Vừa bước vào cửa, cô tình cờ gặp mẹ của Vịnh Sênh là Đặng Giang Lệ cũng có ở đó, bà liền chào hỏi cô ngồi xuống.
Phó Uyển Thanh lên tiếng: “Dì ạ, hôm nay hiếm khi dì được nghỉ ngơi.”
“Cũng đến tuổi phải lui về tuyến hai rồi, dù sao cũng phải cho người trẻ tuổi cơ hội rèn luyện chứ,” Đặng Giang Lệ bảo người rót trà cho cô, rồi lại hỏi, “Dì nghe Vịnh Sênh nói, tối qua bên chỗ Lý Phú Cường náo nhiệt như đang diễn kịch ấy, sau khi về rồi, cô của cháu vẫn ổn chứ?”
“Dạ không sao đâu ạ,” Phó Uyển Thanh cười cười, “Tính khí của cô cháu dì biết rồi mà, bốc hỏa xong là thôi, chứ cô không tự làm khổ bản thân mình đâu.”
“Đúng vậy, cô ấy toàn làm khổ người khác thôi.” Đặng Giang Lệ nói xong, cùng cô nhìn nhau cười một tiếng.
Phó Uyển Thanh cúi đầu xuống, đẩy chiếc túi giấy qua: “Dì ơi, sắp Tết rồi, cháu có chút quà biếu dì, và cả của Vịnh Sênh nữa ạ.”
Đặng Giang Lệ liếc nhìn nhãn hiệu một cái: “Nếu cháu mua chiếc túi này cho dì, thì dì không có phước để dùng rồi, giờ không như trước nữa, phong khí khác rồi.”
Phó Uyển Thanh hiểu rõ cái gọi là “khác trước” kia nghĩa là gì, nên cô đã cố ý chọn một kiểu dáng rất khiêm tốn, nhã nhặn.
Cô đứng dậy mở ra, giới thiệu: “Không phải túi xách đâu ạ, đây là một chiếc khăn choàng bằng len cashmere, gấp nếp vào bên trong là không nhìn ra thương hiệu đâu. Nào, để cháu quàng thử cho dì xem nhé.”
Cô trải phẳng chiếc khăn ra, rồi bước ra phía sau Đặng Giang Lệ, khoác lên vai bà.
Đặng Giang Lệ cũng nở nụ cười hài lòng: “Được đấy, không tồi, cứ để đó đi, cháu có lòng rồi.”
Vịnh Sênh lúc này mới bước ra ngoài.
Cô nàng mặc một bộ váy ngủ, vừa dụi dụi mắt vừa nói: “Hết cả hồn, tôi cứ tưởng ngủ một giấc dậy, mẹ tôi đã đổi một cô con gái khác rồi chứ.”
“Mẹ cũng muốn đổi lắm,” Đặng Giang Lệ lườm cô nàng một cái, “Miễn là cô của con bé đồng ý là được.”
Vịnh Sênh tiến lên ngồi xuống: “Mẹ không được qua cầu rút ván như thế nhé, con vừa nghe lời mẹ mà kết hôn xong, giờ mẹ lại quay sang chê con rồi.”
“Ai chê cậu chứ, đây chẳng phải là vì yêu cậu sao?” Phó Uyển Thanh cười nói.
Vịnh Sênh vừa nhìn thấy cô là lập tức tinh thần hẳn lên: “À, nói cho cậu nghe chuyện này, tối qua Lý Trung Nguyên gọi Lưu Thạc đi đấy, dọa cho hắn sợ đến mức tè ra quần luôn.”
“…Sao cậu biết được?” Phó Uyển Thanh hỏi.
Vịnh Sênh nói: “Tất nhiên là người có mặt tại hiện trường, La Tiểu Dự nói rồi.”
Giọng của hai người họ rất nhỏ, nhưng Đặng Giang Lệ vẫn nghe thấy rõ ràng.
Dù bà trước giờ vốn không thích tác phong của Lý Trung Nguyên, nhưng lần này cũng lên tiếng: “Cái thằng nhóc Lưu Thạc kia đúng là nông cạn, thiếu giáo dục. Đông Học nhà chúng ta thì biết điều hơn nhiều, du học ở Mỹ bao nhiêu năm như vậy, tính cách cũng chẳng bị hư hỏng chút nào, rất lễ phép, tính tình lại ôn hòa…”
“Đúng đúng đúng,” Vịnh Sênh quay người đi lười chẳng buồn nghe, “Con rể của mẹ là nhất rồi.”
“Bớt có mà ‘đúng đúng đúng’ với mẹ đi,” Đặng Giang Lệ mắng cô nàng, “Sắp kết hôn đến nơi rồi, mấy đêm nay ở nhà cho tử tế vào, đừng có mà nghĩ đến chuyện ra ngoài chơi bời lêu lổng nữa.”
Phó Uyển Thanh mím môi cười, cô nói: “Vậy cháu xin phép về trước đây ạ, không làm phiền tân nương tử tĩnh tâm tu dưỡng nữa.”
“Ơ kìa, đừng thế chứ, khó khăn lắm mới đến một chuyến, cậu ở lại ngồi với tớtôi một lát đi.” Vịnh Sênh kéo tay cô lại.
Nhưng Uyển Thanh vẫn còn có việc: “Tôi còn phải đi tìm Lý Trung Nguyên, nói với anh ấy vài câu.”
Vịnh Sênh bĩu môi, lập tức buông tay ra: “Thế thì cậu đi nhanh đi, để anh hai biết tôi giữ chân cậu lại, thì đến cái quần của tôi cũng không giữ nổi mất.”
“…Thật là ba hoa!” Phó Uyển Thanh mỉm cười rồi bước đi.
Cô đến cửa Đông Kiến, đẩy cánh cửa xoay bằng kính ra rồi bước vào đại sảnh.
Nhân viên lễ tân ngẩng đầu lên, nhìn thấy Phó Uyển Thanh đang đi tới.
Cô mặc một chiếc áo khoác len cashmere dáng ngắn, màu caramel, phom dáng gọn gàng, bên trongbên trong là một chiếc áo len cao cổ màu trắng, mái tóc dài mang sắc đen tự nhiên, phần đuôi tóc hơi uốn xoăn, nhẹ nhàng lay động theo từng bước chân.
Vẫn chưa đến giờ tan làm, đại sảnh vô cùng rộng rãi, vắng lặng, ánh sáng từ cửa sổ sát đất chiếu vào làm sàn nhà sáng bóng lên.
Mấy nhân viên đi ngang qua bên cạnh Phó Uyển Thanh, không kìm được mà ngoảnh đầu nhìn thêm một cái.
Cô không chú ý tới, đi thẳng đến chào hỏi cô nàng lễ tân.
“Xin chào,” Phó Uyển Thanh mỉm cười, “Tôi muốn tìm Tổng giám đốc của các cô một chút.”
“Xin hỏi cô có hẹn trước không ạ?” Lễ tân mỉm cười một cách chuyên nghiệp.
Cô nàng nhìn về phía Phó Uyển Thanh, cô gái này có đôi mắt to và sâu thẳm, dáng môi rất đẹp, thoa thỏi son tông màu nude, nhưng ánh mắt lại điềm tĩnh, hoàn toàn không có chút công kích nào, thậm chí còn mang theo vài phần dịu dàng.
Phó Uyển Thanh lắc đầu: “Không có, nhưng tôi là… bạn gái của anh ấy.”
“…Chiêu này từ trước đã có người dùng qua rồi, tôi còn bị mắng cho một trận vuốt mặt không kịp đấy thưa cô,” lễ tân sững người một lát, tiếp đó liền từ chối theo đúng tiêu chuẩn quy trình, “Hơn nữa theo như tôi được biết, Tổng giám đốc đã độc thân nhiều năm rồi, anh ấy không có bạn gái.”
Khó tiếp cận anh ấy như vậy, xem ra muốn tạo một bất ngờ đột kích là không thể nào rồi.
Phó Uyển Thanh cũng không muốn làm khó cô nàng, liền gật đầu: “Vậy thì làm phiền cô, tôi gọi một cuộc điện thoại.”
Vừa mở khóa màn hình, đã nghe thấy có người gọi cô: “Tiểu Phó.”
Cô ngẩng đầu lên: “Anh Kiều ạ.”
Trên tay Kiều Nham đang ôm một đống tài liệu.
Phó Uyển Thanh cất điện thoại đi, muốn tiến lên giúp anh một tay.
“Không cần đâu,” Kiều Nham né sang một bên một chút, “Để lão Lý mà nhìn thấy thì chết mất, em đến tìm cậu ấy à?”
Phó Uyển Thanh gật đầu: “Vâng, nhưng em không lên được.”
Kiều Nham nói: “Để anh dẫn em đến văn phòng của cậu ấy trước, cậu ấy vẫn đang họp, chắc cũng sắp tan rồi.”
“Vâng, em cảm ơn.”
Bước vào thang máy, Kiều Nham mỉm cười đánh giá cô: “Dạo này em vẫn ổn chứ, nghe nói lại đi học tiếp rồi à?”
Phó Uyển Thanh gật đầu: “Vâng, trường học thạc sĩ cũng không tính là quá tốt, lúc đó trạng thái của em rối bời lắm, chỉ muốn nâng cao bản thân thêm một chút thôi.”
“Đừng khiêm tốn quá, đều là trường tốt cả mà,” Kiều Nham nói, “Em không ở New York, chắc cũng không còn liên lạc gì với nhà họ Dương nữa nhỉ.”
Phó Uyển Thanh nói: “Không có, sao thế anh?”
Kiều Nham thở dài một tiếng: “À, không có gì, chỉ là Dương Hội Thường có gọi điện thoại cho anh, bảo anh nói đỡ với Tổng giám đốc một câu, nói chuyện hai đứa đính hôn là do anh ta mỡ lợn che tim, đáng lẽ nên tìm người khác. Em bảo xem, lời này anh biết trả lời thế nào chứ? Anh ta mà chịu đến thú nhận ngay từ đầu, đừng bày ra mấy cái trò dở dở ương ương đó thì Trung Nguyên có lẽ còn tha cho anh ta, chứ còn bây giờ…”
Phó Uyển Thanh cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Anh ấy có lẽ cảm thấy anh dễ nói chuyện, Lý Trung Nguyên lại luôn tin tưởng anh.”
Kiều Nham giải thích: “Không không không, anh với cậu ấy quen biết từ sớm rồi, nếu không thì cậu ấy vừa về nước cũng sẽ không trực tiếp tìm đến anh đâu. Sau khi tra được em ở New York, lão Lý đã bảo anh âm thầm nhờ một người đáng tin cậy chăm sóc em, không được để người khác phát hiện, người anh tìm chính là cậu ta đấy. Không phải em còn đi làm gia sư nữa sao? Nghĩ lại, anh chỉ thiếu nước dặn cậu ta một câu, bảo cậu ta chỉ quản việc trả thù lao cho em thôi, đừng có mà động tâm tư gì khác.”
Nghĩ năm đó, tin tức bọn họ đính hôn truyền đến tai Lý Trung Nguyên.
Anh im hơi lặng tiếng, ngồi hút thuốc suốt cả một buổi chiều, suýt chút nữa là gí đầu thuốc lá vào mí mắt của Kiều Nham, nhịn đến cuối cùng chỉ hất tung cái gạt tàn thuốc bên ống quần anh, làm tàn lửa rơi vương vãi đầy đất.
Lý Trung Nguyên chỉ thẳng vào mặt anh mà mắng to: “Đây chính là người mà anh tìm đấy à? Tôi để não dưới gót chân đi làm việc còn chẳng làm ra cái loại chuyện như thế này.”
Kiều Nham lúc đó nào dám biện bạch gì, mà có biện bạch thì được cái gì cơ chứ.
Chẳng lẽ lại nói đôi trẻ nhìn trúng nhau rồi, đến thần tiên cũng bó tay; hay là nói tâm can bảo bối của cậu muốn tự lập, chính là không chịu nghe theo một chút sắp xếp nào của cậu; hay là nói Tiểu Phó quá có sức hút, khiến gã họ Dương kia đứng núi này trông núi nọ? Nói thế thì Lý Trung Nguyên có khi ném thẳng anh từ trên tầng xuống mất.
Sau đó một thời gian dài, anh đến cả cái chữ “Dương” kia cũng không dám nhắc tới.
Mãi cho đến khi Bách Long tiến vào kinh thành, Kiều Nham mới giả vờ hiểu mà như không, đánh liều có nguy cơ mất đầu đứng ra giới thiệu lại dự án một lần nữa, cũng may là anh ấy cũng không nói gì thêm.
“…Cho nên,” Phó Uyển Thanh kinh ngạc che miệng lại, “Em lấy được tiền thuận lợi như vậy, đều là do Lý Trung Nguyên sắp xếp sao?”
Một đoạn ký ức bỗng dưng ùa về không một điềm báo trước.
Ngày hôm đó sau khi tan học, có một thiếu gia người Hoa vốn dĩ luôn kiêu ngạo đã chủ động đến tìm cô, nói rằng: “Cậu không phải đang thiếu tiền sao? Tớ giới thiệu cho cậu một công việc làm gia sư dạy tiếng Trung, dạy trẻ con, rất nhẹ nhàng, lương lại cao, cậu có đi không?”
Phó Uyển Thanh sẽ không tự dưng gây hấn với tiền bạc, cô gật đầu rồi hỏi khi nào thì bắt đầu.
Cậu bạn kia nhìn cô một cái: “Cậu cũng vội vàng quá đấy, đợi tin tức từ cậu ruột của đứa trẻ đã, đây là danh thiếp của anh ấy, cầm lấy này.”
Kết quả là chẳng được mấy ngày thì Tổ Giai bị bệnh, răng khôn bị viêm khiến gương mặt sốt đến đỏ bừng.
Cô không còn cách nào khác, đành phải gọi điện thoại cho Dương Hội Thường, đứng đợi anh ta trên đường tan làm về, hy vọng có thể được đi làm sớm hơn.
Cô là người cực kỳ khắc cốt ghi tâm ơn nghĩa, chỉ vì khoản tiền cứu mạng lúc đó mà đã biết ơn anh ta một thời gian rất dài.
Thế nên sau khi về nước, dù có nhìn ra anh ta đang lợi dụng mình, trên mặt cô cũng không hề biểu lộ ra nửa phân. Nhưng cô không ngờ được rằng, khi tấm màn tình nghĩa này bị xé toạc ra, thì bên dưới lại là một sự che chở âm thầm đầy trầm mặc khác.
Kiều Nham nói đúng là như vậy, lại dặn dò cô: “Em đừng nói cho cậu ấy biết là em đã rõ chuyện rồi nhé, cậu ấy không cho nói đâu.”
Phó Uyển Thanh nghiến răng nói: “Sợ em biết đó là tiền của anh ấy, thì thà rằng không thèm làm cái công việc bán thời gian này nữa chứ gì, phải không.”
Hai người đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ai có quyền nói ai cả.
Kiều Nham thầm mắng trong lòng, đều là người ăn chung từ một nồi cơm ra, sao tính khí lại giống hệt nhau như thế chứ.
Anh dẫn Phó Uyển Thanh đến văn phòng, dặn dò trợ lý hành chính mở cửa.
Kiều Nham nói: “Em ở đây nghỉ ngơi một lát nhé.”
“Em cảm ơn.”
Lúc anh bước ra ngoài, hai cô nàng lễ tân liền đuổi theo hỏi gặng: “Ai thế ạ anh Kiều ơi, sao lại đi thẳng vào văn phòng của Tổng giám đốc thế kia?”
“Ai á?” Kiều Nham sải bước đi về phía trước, cười đáp, “Bà chủ tương lai đấy.”
“Thật sao ạ?” Vì chuyện này quá mức chấn động, có thể xếp vào hàng ngũ những chuyện kinh thiên động địa nhất trong đời, hai cô nàng liền đồng thanh thốt lên, “Tổng giám đốc yêu rồi ạ?”
“Nhỏ tiếng chút đi, đi làm việc của mình đi.”
Tranh thủ lúc đi pha trà, cô nàng lễ tân chăm chú quan sát Phó Uyển Thanh một lượt.
Cô đang ngồi trên ghế sofa, không hề nhìn đông ngó tây, cũng không xem điện thoại, chỉ cầm một cuốn sách của Tổng giám đốc lên lật xem, hai chân khép lại đặt nghiêng, toát ra một vẻ tao nhã, ung dung tự tại.
Phó Uyển Thanh ngẩng đầu lên, mỉm cười với cô nàng một cái: “Xin chào.”
“Chào cô ạ… Cô đẹp thật đấy,” cô nàng lễ tân bị sự dịu dàng của cô làm cho bối rối, liền tìm chuyện để nói, “Chiếc áo len này nhìn có vẻ rất mềm mại.”
Thực ra cô nàng muốn khen làn da của cô trong suốt rạng rỡ, ngửi qua còn có một mùi hương thoang thoảng, nhìn tổng thể vô cùng mềm mại ấm áp, nhưng lại không tiện nhận xét thẳng thừng như thế về người ta.
Rồi cô nàng bỗng nhiên nghĩ đến, một cô gái như thế này mà bị vị Tổng giám đốc lạnh lùng, rập khuôn kia ôm vào lòng, thì cái người như anh ấy có biết thương hoa tiếc ngọc không nhỉ?
Phó Uyển Thanh khẽ kéo gấu áo của mình: “Cô thích à? Tôi kết bạn với cô nhé, rồi gửi link qua cho.”
“Dạ được chứ ạ,” không ngờ cô ấy lại gần gũi và bình dị đến thế, hoàn toàn không hề làm màu chút nào, cô nàng lễ tân liền rút điện thoại ra, “Là mua ở cửa hàng nào thế cô?”
“Một cửa hàng nhỏ do tôi tự kinh doanh thôi…”
Lời còn chưa dứt, cánh cửa văn phòng đã bị đẩy ra, Lý Trung Nguyên đã đứng ở cửa từ lúc nào.
Cô nàng lễ tân sợ đến mức vội vàng rụt tay về, bê khay trà bước nhanh ra ngoài.
Lúc đi ngang qua cửa, cô nàng nhỏ giọng gọi một tiếng: “Tổng giám đốc ạ.”
Lý Trung Nguyên gật đầu một cái, sắc mặt lạnh lùng quay sang nói với Phan Tuấn: “Đóng cửa lại, đừng cho ai vào nữa.”
Thư ký Phan liếc nhìn Phó Uyển Thanh một cái, cung kính đáp: “Vâng.”
Phó Uyển Thanh cũng bị bầu không khí này làm cho căng thẳng theo, cô liền đứng bật dậy.
Cô chớp chớp mắt nhìn Lý Trung Nguyên, có lẽ trong phòng họp rất nóng nên anh chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi màu xanh lam nhạt họa tiết sọc đứng. Không biết là do vừa trải qua một trận khẩu chiến hay là trực tiếp động tay động chân, mà cà vạt của anh đã bị kéo lệch sang một bên, bung bét nhét vào trong túi áo sơ mi.
Trong ấn tượng của cô, Lý Trung Nguyên dường như chưa từng ăn diện cầu kỳ hoa mỹ bao giờ, ngược lại còn có chút xuề xòa, không quá tương xứng với khối gia sản khổng lồ của mình. Vest cũng chỉ xoay quanh mấy thương hiệu mặc đi mặc lại, màu sắc thì ít đến đáng thương, chỉ cần được là ủi đủ phẳng phiu, gọn gàng để gặp người khác là được, anh chưa bao giờ bắt bẻ những chi tiết nhỏ nhặt.
Cô cứ đứng thẳng tắp như vậy, nhìn Lý Trung Nguyên từng bước tiến lại gần.
Phó Uyển Thanh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên kháng nghị: “Cách nói này của anh nghe như thể muốn giam cầm em vậy.”
“Đúng là có ý nghĩ đó thật,” Lý Trung Nguyên đã đứng ngay trước mặt cô, bàn tay luồn vào dưới gấu áo len của cô, “Ai cho em tự mình dâng xác đến tận cửa thế này?”
“Thế thì em về.” Phó Uyển Thanh dùng bả vai bên trái húych vào người anh một cái.
Nhưng liền bị Lý Trung Nguyên đưa tay giữ chặt lại, trong ánh mắt anh, ngọn lửa dục vọng nồng đậm bị đè nén bấy lâu nay bỗng chốc tràn ra: “Không kịp nữa rồi.”
Rõ ràng là có rất nhiều điều muốn nói, nhưng bọn họ lại nói rất ít, mà hôn thì nhiều. Lý Trung Nguyên chê cúi đầu xuống quá mỏi gáy, liền nhấc bổng cô lên ôm vào lòng, rồi vừa dồn dập vừa vội vã ngậm lấy đôi môi cô.
Son môi của cô bị nhòe ra nơi khóe miệng, rồi lại lem cả lên cằm anh, một sự hỗn loạn đầy diễm lệ, giống hệt như gương mặt của Phó Uyển Thanh lúc này. Ngay cả cơ thể cô cũng không tự chủ được mà trở nên mềm nhũn, nóng rực vì anh.
Rèm sáo bốn phía đều đã buông xuống, căn văn phòng mang phong cách trang trọng, cổ kính giờ đây cũng giống như chiếc bàn dài mà Phó Uyển Thanh đang dùng tay bấu chặt, đều mang một vẻ u tối đến phát lạnh. Lý Trung Nguyên vây lấy cô từ phía sau, khi cúi người áp sát vào cô, anh hôn đến mức cả thùy tai cô cũng run rẩy theo. Cô không thốt lên nổi một lời, chỉ biết nức nở đáp lại cái liếm láp của anh, liếm lấy đôi môi anh.
“Môi của em hình như hơi sưng lên rồi.” Ôm trọn trong tay là vòng eo thon nhỏ và cơ thể mềm mại, da đầu Lý Trung Nguyên tê rần đến mức không mở nổi mắt, anh ngậm lấy thùy tai cô, trầm giọng nói: “Cho nên cứ khóc mãi, cứ treo lơ lửng anh ở cái tầm lửng lơ thế này, cố ý làm anh khó chịu đúng không?”
Phó Uyển Thanh mắt ngấn lệ, cô cũng đang lúc toàn thân phát sốt nên nói năng lộn xộn: “Vừa rồi… bị hôn lâu quá.”
“Là em ôm anh không buông mà.” Lý Trung Nguyên giữ chặt lấy cô, những nụ hôn cứ thế từng ngụm từng ngụm rơi xuống trước ngực cô, anh khàn giọng nói: “Đến bả vai anh còn không nhấc lên nổi đây này, trông em có vẻ rất muốn hôn anh mà.”
“Phải… là rất muốn…” Phó Uyển Thanh sắp đứng không vững nữa, cũng không thể nói tiếp được nữa rồi.
Lý Trung Nguyên đột ngột xoay người cô lại, bế cô lên đặt trên bàn. Anh tăng thêm lực đạo, bóp chặt lấy vòng eo cô, môi lưỡi hai bên quấn quýt nghiền nát nhau. Anh căng chặt cằm, trong ánh mắt dần tán loạn và mê ly của cô, anh lại một lần nữa nặng nề ngậm lấy đôi môi cô.
Anh vừa nhắm mắt, vừa nồng nhiệt hôn lên, trái tim không kìm nén được mà thắt chặt lại.
Phó Uyển Thanh bị hôn đến nhũn cả người, đôi bàn tay mỏi nhừ, rã rời nhấc lên, quờ quạng vuốt qua tâm lông mày của anh.
Sau khi bị Lý Trung Nguyên nắm lấy, bàn tay cô lại bị anh đưa lên bên môi để hôn, đầy cẩn trọng và trân quý, anh hôn từ đầu ngón tay dọc xuống đến cổ tay cô.
Giọng anh trầm khàn ra lệnh: “Nói em yêu anh đi, anh muốn nghe.”
“Em yêu anh,” Phó Uyển Thanh dán sát vào người anh, ôm chặt lấy anh, “Lý Trung Nguyên, em yêu anh nhiều lắm.”
Rèm cửa buông thấp, chẳng còn phân biệt được lúc này là thời khắc nào trong ngày nữa.
Từ trong phòng tắm dọn dẹp sạch sẽ bước ra, Phó Uyển Thanh cảm thấy đến cả gốc đùi cũng mỏi nhừ đau nhức.
Cô mặc quần áo tử tế, ngồi trên chiếc ghế của Lý Trung Nguyên rồi xoay một vòng.
Lý Trung Nguyên bám sát theo sau, trên tay vẫn đang cài khuy măng sét, lúc này mới mở miệng hỏi: “Cô út chịu thả em về rồi à?”
“Không có,” Phó Uyển Thanh tiếc nuối báo cho anh biết, “Em trốn ra ngoài đấy, một lát nữa là phải đi ngay rồi.”
Lý Trung Nguyên vừa nghĩ đến đã thấy bực bội, anh đưa tay định lấy thuốc lá.
Nhưng mu bàn tay liền bị một bàn tay nhỏ nhắn đè lại: “Không được hút, mùi vị trong phòng này đủ phức tạp rồi, anh đi mở cửa sổ ra đi.”
Lý Trung Nguyên hoài nghi: “Mở ra rồi thì còn nói chuyện được nữa không đấy?”
Phó Uyển Thanh buồn cười hỏi ngược lại: “Thế anh cứ nhất thiết phải động tay động chân mới chịu được à?”
Anh cười nói: “Anh là người có chừng có mực mà, chủ yếu là sợ em thôi.”
“…”
Lý Trung Nguyên nhấn chiếc nút bấm trên mặt bàn, mấy tấm rèm sáo đồng thời kéo lên. Khi gương mặt của anh đột ngột lộ ra trước lớp kính, những người đang nhìn ngó dáo dác ở bên ngoài lập tức giải tán ngay tức khắc.
Anh đi trở lại bên chiếc bàn dài, chân lùi về sau tì vào cạnh bàn, dáng vẻ nghiêng người nửa ngồi nửa đứng nói chuyện với Uyển Thanh: “Tối qua không bị dọa sợ chứ?”
“Không có, chỉ là thấy hơi kỳ lạ thôi,” Phó Uyển Thanh ngẩng đầu nhìn anh, “Người bị dọa sợ phải là anh chứ, đều tè ra quần cả rồi cơ mà.”
“Thế là còn hời cho nó rồi đấy,” Lý Trung Nguyên nắm lấy tay cô, “Nếu không phải nể mặt mũi của mấy người thân thích, thì chỉ dựa vào mấy câu nói thiếu suy nghĩ của nó, anh không bóc trần một lớp da của nó ra mới lạ.”
Kiều Nham căn chuẩn thời gian mới tới.
Tầm hai ba tiếng đồng hồ, có quấn quýt lấy nhau thế nào thì chắc cũng đủ rồi. Trên tay anh còn có một xấp tài liệu, đang cần ký gấp.
Nhưng vừa đi ra bên ngoài, nhìn thấy hai người một đứng một ngồi, hay thật đấy, tay cũng nắm lấy nhau rồi, lại còn đang nhìn nhau bày tỏ nỗi lòng nữa chứ.
Kiều Nham đành lui về lại chỗ quầy tiếp tân, đứng nói chuyện với cô nàng lễ tân.
“Anh không vào ạ?” Mấy cô nàng lễ tân rót cho anh một tách trà, hỏi anh, “Tổng giám đốc mở cửa sổ rồi, không sao đâu ạ. Mà anh nói đúng thật đấy, quả nhiên là bà chủ tương lai.”
“Đó là điều đương nhiên rồi, em không thấy chính cậu ấy còn đang đứng để báo cáo công việc kia à.” Kiều Nham đón lấy tách trà, nhấp một ngụm.

Leave a Reply