[PND] 53

Chương 53 :  5610 chữ ԅ། – ‸ – །ᕗ

Tận dụng lúc Lý Trung Nguyên đi lấy nước, Kiều Nham mới lẻn được vào trong.

“Sếp ơi, tài liệu này, anh xem nhanh giúp tôi với.” Anh ta len qua đám người đang đi lấy nước khoáng, nói tiếp: “Cái này đã được thông qua cuộc họp rồi, anh xem xong thì ký tên nhé, dự án lớn cuối cùng trước Tết đấy, của mấy lão người Đức.”

Lý Trung Nguyên đón lấy tập tài liệu, hất cằm về phía cửa: “Đi đi, ngày mai tới lấy.”

“Dạ, anh chú ý sức khỏe nhé, giữ sức một chút.” Kiều Nham vỗ vỗ vai anh, rồi vội vàng rời đi. =))

Một tay anh kẹp tập tài liệu, tay kia vặn nắp chai nước, đi ngược trở lại đưa cho Phó Uyển Thanh: “Uống đi, cổ họng kêu đến khản cả giọng rồi.”

“… Cảm ơn.” Thấy anh sắp làm việc, cô định đứng lên nhường chỗ cho anh.

Nhưng Lý Trung Nguyên đã ấn cô ngồi xuống: “Em cứ ngồi đi, anh đứng xem cũng được.”

Biết cô út không về sớm như thế, Phó Uyển Thanh cũng đánh bạo ở lại thêm một lát, cùng Lý Trung Nguyên ăn một bữa tối.

Tại quán của La Tiểu Dự, cô gọi món xong liền đưa lại thực đơn cho phục vụ: “Làm phiền nhanh một chút nhé, tôi sợ lát nữa không kịp thời gian.”

Lý Trung Nguyên nghe vậy thì bật cười, giơ tay xoay xoay đồng hồ đeo tay: “Người ta không cho anh chạm vào, giờ đến cơm cũng không cho ăn tử tế à?”

“Anh chẳng phải đã chạm rồi sao?” Phó Uyển Thanh nắn nắn bàn tay của mình, “Chạm mạnh đến phát đau lên được.”

Lý Trung Nguyên hừ lạnh một tiếng: “Buổi tối anh muốn chạm kiểu khác, tắt đèn, đè trong chăn, chạm cho thật ra trò.”

“Được rồi, vị tiên sinh này,” Phó Uyển Thanh rót cho anh một tách trà, “Chuyện này cũng phải có chừng mực, anh biết không hả?”

Lý Trung Nguyên nắm lấy tay cô: “Cần em rót cái gì cho anh, ngồi yên đi.”

Phó Uyển Thanh chống cằm, nhìn thẳng vào mắt anh: “Coi như là để cảm ơn anh đi, từ sau khi làm gia sư ở nhà họ Dương, hoàn cảnh của em đã tốt lên rất nhiều.”

Lý Trung Nguyên cụp mắt xuống, nhìn cô đầy ẩn ý: “Ai nói với em thế?”

“Anh đừng quản.”

“Phải rồi, tốt đến mức em sắp đóng giả làm vị hôn thê của anh ta luôn cơ mà,” Lý Trung Nguyên dùng bàn tay còn lại nâng tách trà lên, nhấp một ngụm đầy lạnh lùng, “Cái thứ không biết nhìn xa trông rộng, cũng chẳng thèm soi gương xem bản thân mình có xứng hay không.”

“… Sao lần nào anh cũng mắng người ta nặng lời thế.” Phó Uyển Thanh nghe vậy thì nhíu mày.

Lý Trung Nguyên siết chặt tay cô, tăng thêm chút lực: “Mắng thế là còn nhẹ đấy.”

Phó Uyển Thanh khẽ hít một hơi: “Vậy em hỏi anh, ba anh ta đặc biệt phái anh ta về nước, có phải là do anh giở trò không? Dự án cải tạo khu cũ ở Tây Thành, thực chất là anh nhờ người dâng tận tay cho họ, lại còn bắt Dương Hội Thường phải khúm núm hạ mình đến cầu xin anh, đúng không?”

Cô đã nghi ngờ từ sớm rồi, bắt đầu từ lần bị đưa về từ sân bay, khi thư ký Phan suýt chút nữa thì lỡ miệng, cho đến đoạn mà hôm nay Kiều Nham vô tình để lộ ra. Nghĩ lại lúc ở New York, Dương lão gia tử nghe tin đấu thầu thành công, ngoài sự vui mừng khôn xiết ra thì còn có cả sự kinh ngạc, bộ dạng đó rõ ràng là vốn dĩ không hề ôm hy vọng gì. Vì chuyện này, ông ta thậm chí còn tổ chức một bữa tiệc ăn mừng ở nhà.

“Dĩ nhiên rồi, nếu không thì anh ta  có thể làm nên trò trống gì chứ?” Lý Trung Nguyên cuối cùng cũng không phủ nhận nữa.

Phó Uyển Thanh khẽ nuốt nước bọt. Cô cứ ngỡ trận mưa bắt đầu từ khi cô đi học thạc sĩ, từ lúc ra nước ngoài cho đến nay, cuối cùng cũng có dấu hiệu tạnh hẳn. Nhưng hóa ra, sự thật là Lý Trung Nguyên đã tìm thấy cô, che một chiếc ô trên đỉnh đầu cô, vừa bảo bọc cô, vừa vây giữ cô, chuyển động theo từng bước chân của cô.

Càng nghĩ cô lại càng cảm thấy có gì đó sai sai ở khắp mọi nơi.

Cô lại hỏi: “Anh còn làm bao nhiêu chuyện mà em không biết nữa?”

“Không nhớ rõ nữa.”

Lý Trung Nguyên nhíu mày, không muốn nói thêm, lại định cầm tách trà lên uống.

Phó Uyển Thanh giật lấy chiếc tách sứ của anh, thân hình không tự chủ được mà áp sát vào người anh: “Anh nói đi, không nói thì sau này đừng bao giờ nói nữa.”

“Nói cái gì?” Bàn tay đang trống của Lý Trung Nguyên giơ lên, nhào nặn khuôn mặt cô, “Làm nũng, phát điên, mấy cái đó cũng phải báo cáo với em à?”

Nói xong, anh liền hôn lấy cô như muốn “tính sổ sau mùa thu”, bàn tay luồn xuống ra sức vuốt ve khiến cô thở dốc hổn hển.

La Tiểu Dự vốn định vào chào một tiếng, đi tới ngoài cửa, đứng dưới gốc cây sắp rụng hết lá kia, nhìn qua khe cửa sổ một cái.

Ban đầu chỉ là một vệt bóng mờ ảo đang lay động, Lý Trung Nguyên hơi nghiêng người, những đường gân trên cổ anh nổi lên rõ rệt vì góc độ dùng lực. Anh giữ chặt gáy của cô gái nhỏ, mỗi một nụ hôn đều mạnh mẽ đến mức kéo theo cả phần thân trên đổ về phía trước. Không nhìn thấy mặt của đối phương, chỉ có thể thấy một đoạn cổ trắng ngần lộ ra ngoài. Cô ngửa cổ lên tạo thành một đường cong mỏng manh, dễ vỡ. Lý Trung Nguyên cứ thế hôn dọc xuống, từ sau tai, dưới cằm cho đến xương quai xanh, một trận tình động càn quét qua. Ánh đèn mờ ảo, bóng hai người đan cài vào nhau đổ lên tường, hòa thành một như một bóng cây lay động trước gió.

La Tiểu Dự vội vàng quay đầu đi.

Cậu bước trên hành lang dài, lúc này mới ho khan vài tiếng một cách đầy bất lực.

Ôi.

Đều là đồng chí già cả rồi, thế mà động tác vẫn còn mạnh bạo vậy.

Trong phòng, Phó Uyển Thanh bị hôn đến mức khó thở, gương mặt đỏ bừng và nóng hổi.

Cô đẩy Lý Trung Nguyên ra, gạt tay anh ra: “Thế thì chẳng việc gì phải nói nữa cả, từ sau khi em về nước, cái sự điên cuồng đó của anh, em đã được lĩnh giáo đủ lắm rồi.”

“Đấy là vì anh tức không chịu nổi,” Lý Trung Nguyên tựa lưng vào ghế nói, ánh mắt thâm trầm như sương mù trên núi, “Cứ nghĩ nhắc nhiều về chuyện năm xưa một chút, thì có thể làm cho em…”

Cái người tính tình vốn bướng bỉnh, hiếu thắng ấy lại không nói tiếp được nữa.

Phó Uyển Thanh nói nốt hộ anh: “Đau lòng vì anh, thương hại anh chứ gì.”

“Cũng gần như thế đi,” Lý Trung Nguyên hắng giọng một cái, “Được rồi, đều là do anh nghĩ sai hướng, không nhắc lại nữa.”

Gió lạnh quấn theo hương thơm thanh khiết của hoa mai, xuyên qua rặng ngô đồng bên trong bức tường cao, lùa vào căn nhà nhỏ lợp ngói xám.

Sau khi các món ăn được bưng lên bàn, Phó Uyển Thanh gắp cho anh một đũa măng xào: “Trông có vẻ rất non đấy.”

“Em tự ăn nhiều vào đi.” Lý Trung Nguyên nói.

Phó Uyển Thanh không chịu: “Em là đang chăm sóc anh đấy, anh là khách quen của phòng bệnh cao cấp 301, thân ngọc mình ngà, quý giá lắm.”

Lý Trung Nguyên đặt đũa xuống, tỏ vẻ không vui: “Cái này lại là ai mách lẻo với em thế?”

“Cần gì phải có người đặc biệt tới mách, ai mà chẳng biết anh nằm viện,” Phó Uyển Thanh lườm anh một cái, “Thế nên lần trước rốt cuộc là bị bệnh gì?”

Anh cũng nhìn chằm chằm vào mặt cô: “Nói không rõ được, tóm lại là căn bệnh bám rễ do em gieo xuống đấy, cứ tái đi tái lại mãi.”

“Phải phải phải,” lần này đến lượt Phó Uyển Thanh không cãi lại được, “Ăn cơm đi.”

Lúc đi ra khỏi khoảng sân nhỏ, Lý Trung Nguyên dắt tay cô, ngắm nhìn cảnh chiều muộn lướt qua các gian nhà, không gian yên tĩnh vắng người, những cành cây trơ trụi khẳng khiu.

Qua lại nơi này bao nhiêu lần, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy tỷ lệ và bố cục của nơi này lại có thể miễn cưỡng coi là nhã nhặn, thanh lịch.

Họ bước ra khỏi con ngõ nhỏ rồi đi lên phố lớn, câu chuyện vẫn chưa nói hết, tài xế đánh xe ở phía sau, chầm chậm bám theo.

Lý Trung Nguyên sải bước lớn, để phối hợp với chiều cao của cô, anh buộc phải giảm tốc độ lại.

“Nếu không phải cô út em nói, hình như anh chưa từng thấy em khóc bao giờ.” Anh đột nhiên lên tiếng.

Phó Uyển Thanh cúi đầu, chăm chú giẫm lên cái bóng trên mặt đất: “Buổi chiều chẳng phải đã khóc rồi sao.”

Lý Trung Nguyên hừ một tiếng: “Anh đang nói chuyện nghiêm túc, em mà còn lảng tránh đùa cợt nữa, thì bây giờ chúng ta về nhà ngay, anh để cho em khóc cho đã đời.”

“Đừng mà,” Phó Uyển Thanh vội vàng ôm lấy cánh tay anh, “Thực ra em khóc rồi, chỉ là anh không nhìn thấy thôi. Kiều Nham nói với em cái đêm anh gặp chuyện, vì quá lo lắng cho anh nên em đã khóc rất lâu, còn được Văn Khâm đưa vào bệnh viện nữa, kết quả là…”

“Kết quả là anh vừa quay về, liền nghi ngờ em, chất vấn em,” Lý Trung Nguyên khựng bước chân lại, một cái tát như thể quay ngược thời gian từ bốn năm trước dội về, giáng chuẩn xác lên mặt anh, “Cái chuyện em vào bệnh viện ngày hôm đó, tại sao không một ai nói cho anh biết?”

Phó Uyển Thanh khẽ cười khổ một tiếng: “Nói thế nào được chứ? Anh thì nằm trên giường bệnh hôn mê bất tỉnh, lại vừa mới từ cõi chết trở về, ai mà nghĩ đến những chuyện này. Văn Khâm cũng không gặp được anh đúng không, về sau… thấy anh ghét bỏ em như vậy, có lẽ họ lại càng không dám nhắc tới nữa.”

Nói một câu khó nghe thì, cô từ sớm đã là người không thuộc về nơi này rồi. Cô khóc hay cười, sống hay chết, ngoại trừ việc Lý Trung Nguyên sẽ để tâm, xem đó là chuyện hệ trọng cần nghiêm túc đối đãi ra, thì Văn Khâm, Vịnh Sênh thỉnh thoảng mới tới hỏi han một câu, còn lại thì có ai thèm bận tâm đâu.

Lý Trung Nguyên đứng trước mặt cô, đôi mắt mới vài phút trước còn có chút lơ đãng, giờ đây bỗng chốc ngưng đọng trong ánh sáng và bóng tối.

Ánh mắt anh thấu suốt, nhưng đã không che giấu nổi tầng nước mắt đang cuộn trào nơi đáy mắt.

Lý Trung Nguyên mấp máy môi, định nói gì đó nhưng lại kìm nén nuốt ngược vào trong, đường quai hàm siết chặt, ngay cả gân xanh trên cổ cũng nổi lên, hằn rõ hình dáng của sự kìm nén và nhẫn nhịn.

Cuối cùng, anh chỉ đưa tay ra, kéo phắt Phó Uyển Thanh vào lòng.

Anh ôm cô thật chặt, ngay từ đầu đã dùng hết sức lực, như muốn khảm mạnh cô vào trong lồng ngực của mình.

Phó Uyển Thanh không nhìn thấy, vào khoảnh khắc anh nhắm mắt lại, sự hoảng loạn nơi đáy mắt đã bị che khuất, và một giọt nước mắt đã khẽ lăn dài xuống.

“Anh nên nghĩ ra một cách tốt hơn,” giọng Lý Trung Nguyên nghẹn lại, anh vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô và nói, “Nếu anh biết trước…”

“Không trách anh được,” Phó Uyển Thanh ngắt lời anh, đưa tay vòng ra sau lưng anh, siết chặt lấy chiếc áo khoác len cashmere, “Lúc đó hỗn loạn như vậy, anh chỉ là quá muốn em được bình an vô sự thôi, em hiểu mà.”

Tài xế không dám lái xe tới trước nữa.

Đến cả đèn xe cũng tắt đi, sợ làm kinh động đến cặp đôi trước mắt này.

“Được rồi,” Lý Trung Nguyên nhanh chóng giơ tay gạt nước mắt trên mặt đi, “Muộn lắm rồi, để anh đưa em về.”

Khi Phó Uyển Thanh ngẩng đầu lên, cô cũng không nhận ra điều gì bất thường, liền gật đầu: “Vâng, cô em chắc cũng sắp về đến nơi rồi.”

“Phải,” Lý Trung Nguyên vuốt tóc cô ra sau, “Anh khó khăn lắm mới khiến bà ấy gật đầu đồng ý đấy.”

Họ cùng đi về phía chiếc xe.

Phó Uyển Thanh chợt nhớ tới chuyện tối qua, cô nói: “Hôm qua là lần đầu tiên em thấy anh biết tươi cười nịnh nọt người khác như thế đấy.”

“Lửa đốt đến nhà rồi, không nịnh không được.” Lý Trung Nguyên kéo cửa xe ra, để cô ngồi vào trong.

Sau khi chào tạm biệt ở cửa khách sạn, Phó Uyển Thanh xuống xe.

Cô bước nhanh hơn, nhưng trong sân đèn đã sáng lên từ lúc nào.

À, hóa ra cô đã về trước rồi.

Cô sửa lại mái tóc, lấy gương ra soi lại khuôn mặt mình, ngoại trừ bờ môi hơi ửng đỏ thì không có sơ hở gì khác.

Phó Uyển Thanh bước vào trong, vờ như không có chuyện gì mà gọi một tiếng: “Cô út.”

“Hẹn hò mà cũng biết đường về cơ à?” Phó Tá Văn từ phía bên kia thong thả bước lại, “Còn muộn hơn cả buổi tụ tập bạn học của cô nữa đấy.”

“Cháu đi gặp dì Giang Lệ, với cả Vịnh Sênh nữa.” Phó Uyển Thanh ngồi xuống thay giày.

Phó Tá Văn liền nói: “Thế à? Buổi tối Giang Lệ ở cùng cô mà, cô ấy bảo chiều nay cháu đã đi rồi.”

Sao mình lại quên mất họ là bạn học cũ cơ chứ.

Phó Uyển Thanh ngẩng mặt lên, giả vờ ngốc nghếch cười trừ: “Lớp của cô đông người thật đấy ạ.”

“Được rồi, cô có cấm cháu đi gặp Lý Trung Nguyên đâu, có gì mà phải giấu giếm.”

Phó Tá Văn đưa cho cô một cốc trà rồi bỏ đi.

Phó Uyển Thanh đón lấy, lại vội vàng bước theo sau: “Bọn cháu chỉ ăn một bữa cơm, rồi đi dạo một lát thôi ạ.”

“Không cần giải thích, cô của cháu cũng chẳng phải người từ trên trời rơi xuống, không phải không hiểu chuyện của giới trẻ,” Phó Tá Văn quay lại nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, “Cô chỉ có một yêu cầu duy nhất, đừng có để cô nghe thấy bác sĩ bảo cưới đấy.”

Ơ kìa, không có chuyện đó đâu ạ,” Phó Uyển Thanh sau khi hiểu ra thì mặt mũi đỏ bừng lên tận mang tai, “Bọn cháu… bọn cháu có dùng biện pháp mà.”

Phó Tá Văn “ừm” một tiếng: “Hai ngày tới, cô sẽ mời riêng hai mẹ con Giang Lệ đi ăn một bữa cơm, còn đám cưới của Vịnh Sênh thì cô không tham gia nữa, coi như là chúc mừng con bé trước vậy.”

“Cô định đi đâu ạ?” Phó Uyển Thanh hỏi.

Bà đáp: “Hẹn mấy người bạn rồi, tụi cô qua đảo Alicudi (*) đón năm mới, đã hẹn là sẽ ở lại đó nửa tháng.”

(*) Alicudi là một đảo nhỏ ở phía cực tây trong số 8 đảo làm thành Quần đảo Eolie trong biển Tyrrhenus, phía bắc Sicilia

Phó Uyển Thanh nghe xong liền hiểu ra, cô có quen biết một nhiếp ảnh gia, quanh năm đi thực tế khắp nơi trên thế giới. Nơi đó là một hòn đảo biệt lập thuộc quần đảo Sicilia, trên đảo không có đường sá, cũng không có ô tô, dân số chưa đầy hai trăm người, việc vận chuyển hoàn toàn phụ thuộc vào lừa, cây vả hoang và cây cam dại mọc lên rất tươi tốt.

Cô gật đầu: “Nhưng nghe nói đi vào tháng Tư thì sẽ tốt hơn đúng không ạ?”

“Tâm trạng thoải mái là được rồi, quản gì chuyện có hợp mùa hay không,” Phó Tá Văn liếc nhìn cô một cái, “Cháu đợi đám cưới kết thúc thì cũng mau chóng quay về đi, đừng làm trái với mục tiêu cuộc sống của mình, đừng có ở lại trong nước vô cớ lâu như vậy, cô sẽ sang Paris thăm cháu.”

“Cháu biết rồi ạ.”

Phó Tá Văn tựa lưng vào ghế sofa: “Được rồi, giờ nói về việc học của cháu đi, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, cháu dự định tìm công việc thế nào?”

“Nếu mọi việc thuận lợi, cháu muốn vào làm ở Tòa soạn Nhật báo.” Phó Uyển Thanh không chút do dự mà trả lời.

Ánh mắt Phó Tá Văn chợt sáng lên: “Tốt, tốt lắm, bà nội cháu mà biết chắc chắn sẽ rất vui.”

Cô cũng gật đầu: “Chính vì chịu ảnh hưởng từ bà nội nên cháu mới đi theo con đường văn học này, có thể tiếp tục sự nghiệp của bà thì cũng không phụ công bà nuôi dưỡng cháu. Có điều cô đừng hy vọng quá nhiều nhé, cháu không bắt kịp được thành tựu của bà nội đâu, cũng chẳng thể ngồi vào vị trí đó hay có được tiếng nói lớn như bà ngày xưa.”

Phó Tá Văn vẫy tay bảo cô lại gần, Uyển Thanh ngoan ngoãn tiến đến.

Bà không nói lời nào, chỉ khẽ xoa đầu cô một cái.

Mất một lúc lâu, giọng Phó Tá Văn mới dịu lại: “Ai bảo là không bắt kịp chứ, cô thấy tư chất của cháu không hề tệ. Dù là chức vụ Xã trưởng hay Tổng biên tập, cháu mới hai mươi bảy tuổi, có gì mà không đảm nhiệm được? Chúng ta cứ nỗ lực hết mình, trước mắt cứ nhập học đã rồi tính sau. Bà nội cháu vẫn còn vài người bạn cũ, giúp được gì họ đều sẽ giúp, đến lúc đó cô sẽ đi liên hệ cho cháu.”

“Vâng ạ.” Uyển Thanh dựa sát vào người cô mình.

Lát sau, cô lại lo lắng một vấn đề khác: “Nhưng còn về phía ba, liệu cháu có qua được vòng thẩm tra chính trị không ạ?”

Phó Tá Văn khẽ gõ vào trán cô: “Ba cháu có vi phạm kỷ luật đâu, cũng không bị kỷ luật hành chính, đối ngoại là chủ động từ chức, ở Lâm Thành vẫn được giữ lại biên chế công tác, sao lại không qua được chứ?”

“Thế thì cháu biết rồi ạ.”

Khi màn đêm buông xuống trong con ngõ nhỏ, tuyết bay lất phất như những sợi tơ.

Chiếc xe dừng lại ở một lối rẽ không mấy bắt mắt trên phố, Phó Tá Văn dẫn cô bước xuống xe.

Phó Uyển Thanh che ô, cẩn thận né tránh những vũng nước đọng trên mặt đất.

Trước mắt là một tòa kiến trúc kiểu Liên Xô cũ kỹ, trước cửa treo hai chiếc lồng đèn giấy tỏa ánh sáng vàng mờ ảo.

Vào đến bên trong, nhân viên phục vụ bước tới đón chào: “Quý cô Phó, cô đã đến rồi ạ.”

“Khách vẫn chưa đến đúng không?” Phó Tá Văn cởi áo khoác ngoài đưa cho cô.

Phục vụ đáp: “Dạ chưa ạ, lát nữa có người đến em sẽ dẫn họ vào.”

“Được.”

Hành lang dài hun hút, hai bên là cảnh quan non bộ, rêu đá được chăm chút tỉ mỉ, ánh đèn hắt xuống tạo thành những mảng bóng râm loang lổ ở hai bên tường.

Thế hệ đi trước đều có những địa điểm quen thuộc của riêng họ, và thường không thích lẫn lộn với những nơi khác.

Phó Uyển Thanh cũng không mấy quen thuộc với nơi này nên đưa mắt nhìn thêm vài cái.

Chẳng bao lâu sau, Đặng Giang Lệ dẫn theo con gái tới nơi.

“Cô út ạ,” Vịnh Sênh vừa bước lên đã gọi, “Cô đến sớm thế ạ.”

Phó Tá Văn mỉm cười, kéo cô bé ngồi xuống bên cạnh mình: “Mẹ cháu là người chú trọng thể thống nhất, không thích người ta đến muộn, cô đâu có gan làm trái ý Đặng Chủ tịch chứ.”

“Cậu lại nói lời khách sáo rồi,” Đặng Giang Lệ ngồi xuống ghế, “Đến cả Lý Phú Cường mà cậu còn có thể chỉ bảo vài câu, mẹ con tớ so với ông ấy thì đã là gì, đứng trước mặt ông ấy còn chẳng bõ bèn gì kìa.”

“Không nhắc đến ông ta thì cậu ngứa ngáy cái miệng có phải không?” Phó Tá Văn lườm bạn một cái.

Đặng Giang Lệ bật cười: “Sợ nhắc đến à? Thế thì đừng để cháu gái cậu kết thông gia với nhà ông ta nữa, để đỡ phải sau này ngẩng đầu không nhìn thấy thì cúi đầu lại gặp nhau.”

Phó Uyển Thanh sợ giây tiếp theo cô mình sẽ thực sự nổi giận.

Cô liền rót cho Đặng Giang Lệ một tách trà: “Dì ơi, dì uống cái này đi ạ, con nếm thử rồi, thấy ngon lắm.”

Đặng Giang Lệ tán thưởng nói: “Cậu xem kìa, cùng bằng tuổi nhau mà tâm tư của Uyển Thanh tinh tế, khéo léo hơn Vịnh Sênh nhiều. Bây giờ tớ thật sự lo lắng, sợ con bé gả vào nhà họ Khổng rồi lại không biết cách hòa nhập với người ta.”

“Thế thì dì cứ yên tâm đi ạ,” Phó Uyển Thanh dịu dàng nói, “Trong nhóm của bọn con, Vịnh Sênh là người có nhân duyên tốt nhất đấy, ai cũng giành phần được tiếp xúc với cậu ấy.”

“Thế nên bạn bè xấu mới nhiều như vậy, ba ngày hai bữa lại rủ rê nó ra ngoài, còn ra thể thống gì nữa!” Đặng Giang Lệ tức giận, lại đưa tay chỉ vào con gái.

Phó Tá Văn khẽ thở dài một tiếng: “Nó còn trẻ, ham chơi một chút thì có sao đâu, chẳng lẽ đợi đến lúc già rồi mới điên cuồng à, thế thì càng chẳng giống ai, lại còn không an toàn nữa.”

Vịnh Sênh như thể vừa gặp lại người thân thất lạc nhiều năm: “Cô út, cô nói đúng quá, chúng ta cạn một ly đi ạ.”

Ăn được nửa bữa, rượu cũng đã vơi đi một nửa, cửa phòng bao bỗng nhiên có tiếng gõ.

“Quý cô Phó, có bà Phương ở ngoài cửa muốn gặp cô ạ.” Giọng của nhân viên phục vụ truyền vào, nghe chừng có vẻ khó xử.

Mọi người đều thừa hiểu là vì chuyện gì, bầu không khí lập tức ngưng đọng trong giây lát.

Phó Tá Văn suy nghĩ một chút rồi lên tiếng: “Khách quý đấy, cứ để bà ấy vào đi.”

Đặng Giang Lệ cũng đặt đũa xuống, đầy hứng thú nhìn ra phía cửa.

Một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi bước vào, diện một bộ váy rất trang nhã, tóc búi gọn gàng sau đầu, bộ dạng này so với hôm đi uống tiệc đầy tháng còn có phần long trọng hơn.

Mẫn Lan đưa mắt nhìn những người trong phòng, trong lòng liền hiểu rõ tình hình.

Bà ta cầm lấy ly rượu bên cạnh bàn, lại lấy thêm một chiếc ly nữa, mỉm cười bước tới trước mặt Phó Tá Văn: “Nghe nói cô dùng bữa ở đây, tôi đặc biệt ghé qua để tạ lỗi về chuyện hôm trước, mong cô lượng thứ cho việc tôi mới đến nơi đất khách quê người nên có chút thất lễ trong lúc uống rượu.”

“Có gì đâu chứ,” Phó Tá Văn thong thả lau khóe môi, “Tất cả cũng vì con cái cả thôi, tôi không chịu nổi việc cháu gái mình phải chịu ấm ức, và bà cũng vậy. Tuy nhiên, tôi cũng xin nói một câu, con gái bà dung mạo bất phàm, cớ sao cứ phải nhìn chằm chằm vào nhà họ Lý không buông thế, bên ngoài có biết bao nhiêu người tốt chứ.”

“Phải, phải,” Mẫn Lan đâu dám phản đối nửa lời, “Ba nó cũng đã phê bình tôi rồi, bảo tôi kiến thức nông cạn, lại đi coi lời nói đùa giữa hai nhà là thật, làm như ép con gái gả đi bằng được vậy, đều là lỗi của tôi cả.”

“Bỏ đi,” Phó Tá Văn ngước mắt nhìn bà ta, ánh mắt hai người giao nhau, “Uống cạn ly rượu này, từ nay về sau không nhắc lại chuyện đó nữa.”

“Ôi, cô thật là người người đại lượng.”

Mẫn Lan nói xong, lại quay sang mỉm cười với Phó Uyển Thanh: “Tôi cũng xin kính Phó tiểu thư một ly, đêm hôm đó đã làm cháu phải hoảng sợ rồi.”

“Không có gì đâu dì ạ,” Phó Uyển Thanh giơ tay uống cạn ly rượu, “Dì ngồi xuống đi ạ.”

“Tôi không ngồi nữa đâu, tôi với ba nó đang ăn ở bên kia, tôi qua đó trước đây.” Mẫn Lan xua xua tay, rồi lại đi ra ngoài cửa.

Cửa phòng khép lại, căn phòng liền khôi phục lại vẻ yên bình như lúc nãy.

Vịnh Sênh ghé sát tai Uyển Thanh nói nhỏ: “Lúc tớ đến, tớ thấy xe của anh hai ở cửa đấy, anh ấy cũng ở đây.”

“Vậy sao, hèn gì mà lại khéo đến thế.” Phó Uyển Thanh khẽ nói.

Xem ra đây là một lời xin lỗi rất có thể diện, nhưng thực chất chỉ là sự thỏa hiệp sau cuộc giao tranh quyền lực, kẻ ở dưới mái hiên nhà người khác thì buộc phải cúi đầu mà thôi.

Đặng Giang Lệ mỉm cười lắc đầu: “Vẫn là cậu lợi hại, từ lúc đi học tớ đã biết rồi, đắc tội với ai chứ tuyệt đối không thể đắc tội với cậu.”

“Tớ thì có tích sự gì chứ,” Phó Tá Văn khẽ lắc lắc ly rượu trong tay, thở dài nói, “Muốn bảo vệ Uyển Thanh, tớ chỉ còn cách ăn vạ, lu loa lên thôi. Chứ nếu ba nó còn tại vị thì tớ đã chẳng thèm nói nhiều với họ làm gì.”

“Anh cả của cậu dạo này vẫn thế chứ?” Đặng Giang Lệ hỏi.

Phó Tá Văn gật đầu: “Chẳng thay đổi gì, thành một lão già dở dở ương ương rồi.”

Ăn cơm xong bước ra ngoài, tuyết bên ngoài càng lúc càng lớn, trên mái hiên hắt xuống thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo.

Cả nhóm đi tới dưới hành lang, đứng ngắm tuyết một lát.

Đặng Giang Lệ nói: “Bảo tài xế đánh xe tới cửa đi, chúng ta cùng về chung.”

Lời vừa dứt, phía sau liền vang lên một chuỗi tiếng bước chân đến gần.

Phó Uyển Thanh ngoảnh đầu lại nhìn, thì ra là nhóm của chú Phú Cường.

Lý Trung Nguyên đi ở phía sau ông ấy, vai lưng thẳng tắp. Chú của anh hơi nghiêng người sang nói với anh câu gì đó, anh cúi đầu lắng nghe, khóe môi khẽ động như đang mỉm cười. Gương mặt anh được ánh tuyết phản chiếu vào, càng khiến những người xung quanh trông như chỉ làm nền cho anh.

“Tránh đường chút, Lý Phú Cường tới kìa.” Đặng Giang Lệ kéo Phó Tá Văn né sang một bên.

Phó Tá Văn bị kéo lùi lại ba bước, bà liền nói: “Cậu thật là buồn cười, sao phải nhường ông ta chứ.”

Lý Phú Cường cũng dừng bước, lên tiếng chào hỏi hai người: “Đều ở đây cả à.”

“Ông cũng tới đây ăn cơm sao.” Phó Tá Văn xã giao một câu.

Như thể không nghe ra giọng điệu mỉa mai, Lý Phú Cường bình thản gật đầu: “Ăn cơm.”

Sau đó ông vẫy tay ra hiệu cho những người đi cùng đi trước, bản thân ông ở đây vẫn còn có chút chuyện.

Trong lúc Phó Uyển Thanh và Vịnh Sênh còn đang lúng túng nhìn ngó, thì tay cô bỗng được siết nhẹ một cái.

Cô ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Lý Trung Nguyên đã dịch chuyển đến bên cạnh mình từ lúc nào.

“Ăn no chưa?” Anh thấp giọng hỏi.

Uyển Thanh “ừm” một tiếng, bàn tay cô giống như đang giấu một lò sưởi bằng đồng nóng hổi, không dám để người khác nhìn thấy, liền âm thầm giấu gọn vào trong ống tay áo của anh.

Vịnh Sênh đứng ngay cạnh hai người.

Cô nàng không nhịn được mà “ồ” lên một tiếng trêu chọc: “Quan tâm nhau gớm nhỉ.”

Không ngờ lời này lại lọt vào tai Phó Tá Văn, bà liền hừ mạnh một tiếng: “Uyển Thanh, cháu nhớ kỹ cho cô, sự quan tâm chỉ có hai tiêu chuẩn thôi: Một là cải thiện được hoàn cảnh của cháu, hai là chủ động giải quyết những rắc rối khó khăn cho cháu. Nếu không làm được hai điều đó thì tất cả chỉ là sự quấy nhiễu mang tính chất diễn kịch mà thôi.”

“… Cháu hiểu rồi, cô út.” Phó Uyển Thanh lớn tiếng đáp lại một câu.

Không biết Lý Phú Cường đã nghĩ tới điều gì.

Ông quay mặt sang, vẻ mặt dịu dàng nói: “Tá Văn, xe đã đến chưa? Tuyết lớn quá, hay là lên xe của tôi mà đi.”

“Không cần đâu,” Đặng Giang Lệ mỉm cười từ chối, “Cậu ấy đi chung xe với tôi rồi, không dám làm phiền ông.”

Trích comment của một vài độc giả đoạn Phú Cường & Tá Văn:

Người qua đường 1 : “Cặp này nói thật lòng là tôi không tài nào đu nổi. Nếu Lý Phú Cường cứ mãi không lấy vợ thì còn có lý do để nói. Đằng này Lý Phú Cường đã có vợ, có con rồi, thế thì còn tơ tưởng cái gì nữa? Tôi chẳng cảm nhận được điểm gì đáng để chèo thuyền ở đây cả. Đây là kiểu muốn cả đôi đường hay là gì vậy?Các bình luận theo đoạn đều bảo muốn xem cuộc sống yêu đương hằng ngày, cảm thấy vô nghĩa vãi. Cô út đối với Lý Phú Cường chắc chắn cũng chỉ có hận và ghét bỏ thôi. Cuộc sống vốn đang tốt đẹp lại bị nhà họ hủy hoại. Chỉ cần là người nhà họ Lý thì cũng không thể tách rời trách nhiệm của Lý Phú Cường, nếu không thì sao lại đổ hết lên đầu Quỷ Quỷ chứ?

Cho nên mới nói, hoàn toàn không thẩm nổi ý đồ luôn ấy (Ý kiến cá nhân thôi nhé).” (73 like)

Người qua đường 2: “Công thành danh toại, ngồi ở vị trí cao sang, có vợ có con có cả cháu chắt. Cái kiểu ‘có được cả thế giới nhưng lại đánh mất em’ như này tôi không tài nào nuốt trôi nổi ��. Trong khi đó Phó Tá Văn lại nhà tan cửa nát, cô độc một mình. Việc cô ấy kiên trì viết thư tố cáo, trong mắt bọn họ chắc cũng chỉ như trò vặt vãnh không thoát nổi lòng bàn tay, chẳng khác nào làm trò đùa. Xem ngoại truyện hai người họ yêu nhau thời trẻ có mà tức chết tôi mất.” (146 like)

Người qua đường 3 : “Mặc dù Lý Phú Cường và cô út thời trẻ có một đoạn yêu hận tình thù, nhưng hiện tại Lý Phú Cường đã kết hôn, có con có cháu rồi, vẫn hy vọng hai người họ bây giờ ít dây dưa lại với nhau hơn. Cũng hy vọng cô út có thể gặp được một người thật lòng yêu thương mình.” (73 like)

Người qua đường 4: Mặc dù Phú Cường và cô út nhìn kiểu yêu hận đan xen, dằn vặt nhau trông chemistry thật đấy, nhưng tôi vẫn phải nói một câu: Lý Phú Cường, thằng cha già đã kết hôn như ông có thể biết giữ chừng mực một chút được không hả…” (117 like)

Người qua đường 5 : “Phú Cường đúng là kiểu người chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, già cú đế rồi còn thích đi gây thêm chuyện bực mình.” (25 like)

Người qua đường 6 : “Phú Cường tai trái vào tai phải ra, mấy cái trò ân cần vồn vã cần làm là chẳng thiếu lần nào ��.” (13 like)

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading