Chương 55 : 5456 chữ
Sau vài trận tuyết rơi, cây cối trong vườn Vạn Hòa đều phủ một màu trắng xóa. Những cành thông cành bách bị tuyết đè nặng, trĩu xuống một chút rồi lại gượng đỡ lấy. Mặt hồ kết một lớp băng mỏng, phản chiếu trọn vẹn sắc trời, một màu xanh xám thâm trầm và yên ả.
Sau khi Phó Uyển Thanh đi vào, cô liền cùng Vịnh Sênh ngồi trong phòng nghỉ một lát. Đây là lần đầu tiên cô giáp mặt chú rể mới. Lông mày và đôi mắt của Khổng Đông Học rất sâu, vóc dáng cao ráo, lưng thẳng tắp, anh đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt cứ thế nhìn ra ngoài.
“Cậu thấy anh ấy thế nào?” Vịnh Sênh nhỏ giọng hỏi.
Uyển Thanh ghé sát tai cô ấy: “Nghiêm chỉnh đến mức đáng sợ, nhìn một cái là biết xuất thân từ gia đình nền nếp, bảo sao dì lại ưng anh ấy như vậy.”
Buổi lễ được tổ chức tại đại sảnh bên bờ hồ, những tấm kính sát đất thu trọn vẹn cảnh uyết bên ngoài vào tầm mắt. Mặt băng trên hồ tỏa ra ánh sáng mờ đục trong ngày đông, vài cây tùng bách xanh thẫm đứng lặng im giữa một vùng tuyết trắng xóa. Ánh nắng mùa đông chiếu nghiêng vào trong, mạ lên tấm khăn trải bàn bằng nhung đỏ của những chiếc bàn tròn một đường viền màu trắng lạnh.
Những bó hoa tươi lớn được cắm trong bình thủy tinh, trong làn hơi ấm từ hệ thống sưởi phảng phất một mùi hương thoang thoảng, mơ hồ.
Lúc La Tiểu Dự đi cùng Lý Trung Nguyên tới nơi, Vịnh Sênh vừa vặn từ phòng nghỉ bước ra. Bộ lễ phục của cô là kiểu lụa satin trắng đơn giản, không có lấy một chi tiết trang trí thừa thãi. Trên vương miện khảm những viên kim cương rất nhỏ, tinh tế và thấp thoáng đến mức gần như không nhìn rõ. Không biết phù dâu vừa nói câu gì, cô cứ cười suốt, cười đến mức phải vịnh vào khung cửa, suýt chút nữa là không đứng thẳng lưng lên được.
Cậu ta hỏi Lý Trung Nguyên: “Anh, không phải chị ấy không muốn kết hôn sao? Sao lại vui thế kia.”
Lý Trung Nguyên cũng liếc nhìn một cái: “Cả đời này của nó, đã bao giờ biết không vui chưa?”
Đặng Giang Lệ đứng bên cạnh, mặc một bộ sườn xám màu đỏ sẫm, tóc tai được chải chuốt vô cùng gọn gàng, không một sợi tóc lỗi. Bà khẽ nhíu mày: “Vịnh Sênh, đứng đắn một chút đi, đang kết hôn đấy.”
“Ồ.” Sau khi Vịnh Sênh đứng thẳng người lên, mới phát hiện ra vương miện trên đầu suýt nữa thì cười đến lệch cả đi. Thợ trang điểm vội vàng bước tới chỉnh lại cho cô, cô tặc lưỡi vài tiếng: “Không sao, không sao đâu.”
Uyển Thanh đi ở phía cuối đám đông, cách người nhà họ Khổng khoảng một bước rưỡi.
“Cô ấy lúc nào cũng thế này à?” Khổng Đông Học trông có vẻ cũng không hiểu rõ về vợ mình cho lắm.
Uyển Thanh hỏi ngược lại: “Thế này là thế nào?”
Khổng Đông Học lắc đầu, không nói gì nữa.
Băng qua hành lang, trước khi nghi thức bắt đầu, ánh mắt của Phó Uyển Thanh tìm kiếm Lý Trung Nguyên, rồi tách khỏi đám đông đi đến bên cạnh anh.
Cô không gọi anh, sau khi ngồi xuống liền đặt tay lên đùi anh. Lý Trung Nguyên vẫn đang trò chuyện với người khác, nhưng không một chút do dự, bàn tay anh liền phủ lên mu bàn tay cô, nhẹ nhàng bóp nhẹ.
“Anh đã tham gia bao nhiêu buổi hôn lễ rồi?” Sau khi không gian yên tĩnh lại, Phó Uyển Thanh nhỏ giọng hỏi anh.
Lý Trung Nguyên nói: “Nhiều lắm, của lão Tạ này, của tiểu Chu này.”
“Ồ, tân nương đều là người quen cũ cả nhỉ.” Phó Uyển Thanh nói.
Lý Trung Nguyên nắm chặt tay cô, gật đầu:
“Cho nên đi một lần tiền mừng, phải mất ba ngày mới hoàn hồn được.”
Uyển Thanh mỉm cười, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên cạnh lan can đá, vô số vân băng trên mặt hồ trải dài ra xa, khẽ lấp lánh trong ánh sáng trắng của ngày đông.
Tối hôm đó, họ lại uống rượu ở nhà họ Đặng. Lúc đi ra, trời trong ngõ hẻm đã tối hẳn, vầng trăng chỉ là một vệt khuyết nhỏ, rọi lên bức tường xám những mảng sáng tối đan xen.
Phó Uyển Thanh đi bên cạnh Lý Trung Nguyên, khi nói chuyện, từng làn hơi trắng thở ra từ khóe miệng. Đầu mũi cô bị cóng đến hơi đỏ lên, giọng nói nhẹ tênh rơi vào màn đêm, cô chỉ tay về phía ngôi nhà cũ trước kia cho anh xem: “Em nhớ ngày xưa ở bên kia có một cây táo, mùa thu là có thể hái táo ăn đấy.”
“Không còn nữa rồi,” Lý Trung Nguyên nhìn theo hướng tay cô, “Sau khi nhà em dọn đi, đến năm thứ ba thì cây đã chết khô rồi.”
Phó Uyển Thanh hỏi: “Sao anh biết?”
“Anh từng đến xem.”
Anh từng đến xem.
Giọng điệu hờ hững, thậm chí còn không cố ý nhấn mạnh hay tỏ ra nặng nề.
Nhưng lời vừa thốt ra, rất nhiều chuyện trước kia lại như có một lời giải thích mới. Tuổi tác và thời gian trong khoảnh khắc ấy dường như bị nén chặt, gấp nếp lại, cô nhìn thấy rõ mồn một, năm tháng trong bốn chữ ấy kéo ra một vệt lằn dài, âm ỉ và mờ nhạt.
“Ồ.”
Uyển Thanh nghiêng mặt sang một bên, ánh đèn đường màu vàng ấm áp vừa vặn rọi lên hàng mi của anh.
Sau khi về đến nhà, Phó Uyển Thanh bắt đầu thu dọn đồ đạc, đặt vé máy bay trở lại Paris.
Lúc cô đang gấp quần áo, Lý Trung Nguyên từ thư phòng đi sang, anh đứng ở cửa lặng lẽ nhìn một cái rồi lại bỏ đi.
Đồ đạc gom góp cũng hòm hòm, cô khép nắp vali lại nhưng tạm thời chưa kéo khóa, đề phòng còn sót thứ gì cần thu dọn thêm.
Phó Uyển Thanh đi uống một ngụm nước, rồi rót thêm một ly cho vị “Tổng giám đốc Lý” vừa rồi còn im thin thít kia.
Cô bưng vào thư phòng, đẩy đến trước mặt anh: “Uống đi.”
Anh ngẩng đầu nhìn cô, giọng nói như nghẹn lại nơi cổ họng: “Chuyến bay ngày nào?”
“Ngày kia,” Phó Uyển Thanh nói, “Anh có lời gì cần dặn dò không?”
“Không,” Lý Trung Nguyên mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc thẻ đưa cho cô, “Cầm lấy cái này, còn có tác dụng hơn bất cứ lời nói nào.”
Phó Uyển Thanh: “……”
Hoàn toàn không lệch đi đâu được so với hình dung của cô về một tên tư bản.
Vừa định lên tiếng phê phán tác phong này của anh, chiếc điện thoại trên tay cô bỗng rung lên một cái, màn hình sáng rực.
Phó Uyển Thanh lật lại xem, là Phó Tá Bang gọi tới.
Thật kỳ lạ, ba cô trước giờ chưa từng chủ động gọi điện cho cô.
Trong lòng cô dâng lên một dự cảm chẳng lành, liền bắt máy: “Ba.”
“Uyển Thanh,” Giọng của Phó Tá Bang trầm xuống và khô khốc, “Mẹ con đi rồi.”
Phó Uyển Thanh sững sờ tại chỗ.
Cô vịnh vào bàn, chiếc điện thoại áp chặt bên tai, vẫn không dám tin: “Đi rồi, nghĩa là sao…”
“Người mất rồi,” Phó Tá Bang ngắt lời cô, “Là tối nay, hộ lý phát hiện ra. Bác sĩ nói bà ấy đã nuốt dị vật, không biết kiếm từ đâu ra, chắc là đã giấu từ rất lâu rồi.”
Phó Uyển Thanh lúc này mới hiểu được điều đó có nghĩa là gì.
Hà Vy đã bị bệnh tật dày vò suốt mấy chục năm qua, lúc tỉnh lúc mê, từ lâu đã chẳng còn ý chí cầu sinh nữa.
Lần cuối cùng trước khi ra nước ngoài đến thăm bà, bà vẫn còn chấp niệm muốn bóp chết cô, muốn cô trả lại mạng cho con gái bà. Khi đó Phó Uyển Thanh đã có dự cảm, bà sẽ vào một buổi chiều bình lặng nào đó, mò từ dưới gầm giường ra một cây kéo đã giấu từ lâu để tự kết liễu cuộc đời mình.
“Uyển Thanh.” Phó Tá Bang lại gọi cô một tiếng.
Cổ họng cô nghẹn ứ: “Ba, con đang nghe đây.”
Phó Tá Bang nói: “Ừm, hậu sự vẫn phải lo liệu. Ba nghĩ, hay là đưa mẹ con lên núi, con…”
“Ba đừng vội, một mình ba lo không xuể đâu, sáng sớm mai con sẽ về.” Phó Uyển Thanh nói.
“Được.”
Cúp điện thoại, cô vẫn đứng chôn chân tại chỗ, chiếc điện thoại trượt khỏi tay rơi xuống bàn. Màn hình tắt ngúm, một màu đen kịt, thu trọn bóng hình cô vào trong một cách mờ mịt, chẳng rõ ràng.
“Có chuyện gì thế?” Lý Trung Nguyên thấy cô ngơ ngác liền đứng phắt dậy.
Phó Uyển Thanh không động đậy, như thể không nghe thấy gì.
Lý Trung Nguyên bước vòng qua, đứng trước mặt cô. Trên mặt cô không có lấy một chút cảm xúc nào, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng.
“Uyển Thanh,” Anh gọi cô, giọng hạ xuống rất thấp, “Ai đi rồi à?”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, bờ môi mấp máy hồi lâu mới mở lời: “Lý Trung Nguyên, mẹ em, mẹ em mất rồi.”
Nói ra được câu đó, cô mới giống như tìm lại được hồn phách.
Lý Trung Nguyên nghe xong liền giang tay ra hướng về phía cô. Phó Uyển Thanh lao vào lồng ngực anh, vùi mặt vào trước ngực anh, hai bờ vai run lên bần bật mà không có bất kỳ điềm báo nào, đôi bàn tay nắm chặt lấy vạt áo ngủ của anh.
Anh hít một hơi thật sâu, một bàn tay áp sau gáy cô, ôm chặt lấy cô để dỗ dành.
Bờ vai Lý Trung Nguyên rộng lớn, cánh tay vòng qua gần như bao trọn cả người cô vào lòng.
Cô ở trong lòng anh trông thật nhỏ bé, vừa sụt sùi vừa nói: “Thực ra, tình cảm giữa em và bà ấy không tốt, chỉ những lúc bà ấy tỉnh táo bình thường mới chịu nói với em vài câu. Em cứ ngỡ… em cứ ngỡ…”
Lý Trung Nguyên “ừm” một tiếng: “Dẫu sao thì cũng đã sống cùng nhau từng ấy năm, bà ấy cũng không phải là người làm điều ác, em không thể nào làm ngơ trước sự sống chết của bà ấy được đâu.”
“Bà ấy đã bệnh rất nhiều năm rồi, hồi còn ở Bắc Kinh, trong nhà đã cố gắng hết sức giấu nhẹm đi, thế nên rất nhiều người không biết,” Phó Uyển Thanh nói, giọng cô nghẹn ngào vì nước mắt, “Đến khi tới Lâm Thành, chút tiền lương đó của ba hầu như đều đổ sạch vào việc cho bà ấy nằm viện, mua thuốc. Cứ ba ngày hai bữa ba lại phải xin nghỉ để trông chừng bà ấy, không cho bà ấy chạy lung tung, sợ bà ấy tự làm tổn thương chính mình, hoặc là làm tổn thương em.”
“Tổn thương em?” Bàn tay Lý Trung Nguyên chậm rãi vuốt nhẹ trên lưng cô, “Bà ấy nhận ra em rồi, biết em không phải con gái bà ấy.”
Phó Uyển Thanh gật đầu: “Trong lòng bà ấy biết rất rõ, con gái bà ấy không còn nữa rồi, chính vì vậy mới đổ bệnh. Bà ấy không khống chế được bản thân mình, không trách bà ấy được.”
Lý Trung Nguyên chợt nhớ lại lúc mới gặp cô.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, nghẹn lại nơi đó: “Cho nên lúc bị sốt, em mới nắm chặt tay anh, cầu xin anh đừng đánh em nữa, thực ra đó là nói với mẹ em đúng không.”
“Vâng.”
Lý Trung Nguyên xoa nhẹ sau gáy cô, khẽ hỏi: “Đánh vào đâu rồi?”
“Chỗ nào cũng có, nhưng từ lâu đã không còn dấu vết gì nữa rồi.”
Phó Uyển Thanh khóc thêm một lúc, nước mắt làm ướt đẫm một mảng lớn trên chiếc áo ngủ của anh.
Cô có chút ngại ngùng, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nói: “Xin lỗi anh, anh đi thay chiếc khác đi.”
“Không sao,” Lý Trung Nguyên nhìn cô, “Ngày mai anh đi cùng em.”
Phó Uyển Thanh vô thức từ chối: “Không cần đâu, anh còn công việc…”
“Không sao đâu,” Lý Trung Nguyên ngắt lời cô, “Bản thân em còn nhỏ như vậy, thì biết lo liệu hậu sự thế nào.”
Phó Uyển Thanh nghĩ ngợi rồi bảo: “Vậy được, em đi rửa mặt trước đã.”
Sau khi cô đi, ánh đèn ngoài hành lang bật sáng rồi lại tắt.
Lý Trung Nguyên lấy điện thoại ra gọi cho Kiều Nham, dặn dò vài việc về cuộc họp sau khi trở lại làm việc, cùng tiến độ của vài dự án.
Kiều Nham nghe xong liền hỏi: “Tổng giám đốc, anh định đi mấy ngày?”
“Nhanh thì hai ba ngày.” Lý Trung Nguyên nói.
Kiều Nham ngập ngừng một lát: “Trung Nguyên, tôi nói câu này không biết có chừng mực không, nhưng hay là cứ để thư ký Phan đi cùng tiểu Phó đi. Thời điểm này anh thực sự không nên rời khỏi Bắc Kinh, anh lại không phải không biết tình hình bên anh lúc này…”
“Ai đi cùng tôi cũng không yên tâm, không sao, tôi tự có chừng mực,” Lý Trung Nguyên đã quyết định, anh nói, “Cậu trông chừng tập đoàn cho tốt, đừng để xảy ra hỗn loạn là được.”
“Được rồi.”
Phó Uyển Thanh từ bên trong bước ra, đã rửa mặt xong và thay một chiếc váy ngủ.
Mắt cô vẫn hơi sưng, dù đã chườm qua nước lạnh nhưng quầng đỏ chỉ giảm đi đôi chút.
Lý Trung Nguyên trở về phòng ngủ, anh vặn nhỏ đèn đầu giường: “Ngủ sớm đi, ngày mai tỉnh dậy chúng ta sẽ qua đó.”
Phó Uyển Thanh gật đầu, cô leo lên giường, co chân lại rồi nghiêng người nằm xuống, quay lưng về phía anh, mái tóc xõa tung trên gối.
Chiếc đệm bên cạnh hơi lún xuống, là Lý Trung Nguyên tựa sát vào.
Anh vén những lọn tóc bên cổ cô ra, động tác vô cùng nhẹ nhàng.
Trong ánh sáng lờ mờ, Phó Uyển Thanh xoay người lại, ôm lấy anh.
Cô nói: “Em vừa gọi điện cho cô rồi, nhưng không gọi được, không biết có phải vì tín hiệu trên đảo không tốt không.”
“Ba em cũng sẽ thông báo cho cô ấy thôi, biết đâu cô ấy đang trên đường về rồi, ngủ trước đi.” Lý Trung Nguyên nói.
Uyển Thanh chợt nhớ đến chuyện của anh:
“Những năm qua, anh có từng đi tìm mẹ mình không?”
“Bà ấy kết hôn rồi,” Lý Trung Nguyên lật tay cô lại, nắm chặt lấy, “Anh cũng đã qua cái tuổi cần mẹ rồi, không muốn đến làm phiền bà ấy nữa.”
Uyển Thanh gật đầu, không nói gì thêm.
Hơi thở của cô mỗi lúc một chậm lại, dần trở nên đều đặn, Lý Trung Nguyên biết cô sắp ngủ liền nắm tay cô chặt hơn một chút.
Màn đêm như thủy triều, từng chút một tràn vào sự tĩnh mịch.
Không biết đã ngủ đến mấy giờ, nhịp thở của Phó Uyển Thanh bỗng trở nên dồn dập, lúc thưa thớt, lúc lại dập dồn.
Ngón tay cô khẽ động, cào nhẹ vào tấm ga trải giường nhưng chẳng nắm được gì cả.
“Ăn đi!” Giọng nói dữ dằn của Hà Vy truyền đến, “Hôm nay là sinh nhật con, không ăn à!”
“Con ăn, con ăn mà mẹ.”
Phó Uyển Thanh vừa mới về đến nhà, chiếc cặp sách trên vai còn chưa kịp tháo xuống. Cô nhìn bàn thờ bày đầy đồ cúng tế cho người chết ở giữa giếng trời, run rẩy cầm lấy một quả đào, rồi cắn từng miếng một giữa làn khói hương nồng nặc đến sặc sụa.
Hà Vy chê cô ăn quá chậm, liền bốc một vốc bánh nếp, thô bạo nhét đầy vào miệng cô: “Ăn nhanh lên!”
“Khụ… khụ…” Phó Uyển Thanh bị sặc đến mức chảy cả nước mắt, tay không ngừng sờ lên cổ.
Phó Tá Bang từ ngoài cửa bước vào, kéo bà ấy ra: “Bà lại làm cái gì thế này, còn chê cái nhà này chưa đủ loạn sao? Uyển Thanh, con đi làm bài tập đi.”
Thế nhưng cảm giác có dị vật vướng víu nơi cổ họng ấy thế nào cũng không biến mất được.
Phó Uyển Thanh giật mình tỉnh giấc bởi một cơn nôn khan, lúc này trời đã gần sáng.
Rèm cửa trong phòng ngủ rất dày, ngăn cách một màu xám xịt, thâm trầm ở bên ngoài.
Cô nằm nghiêng, nhìn qua bờ vai của Lý Trung Nguyên, chăm chú ngắm nhìn sắc trời qua khe hở rèm cửa rồi thẫn thờ một lúc.
“Tỉnh rồi à?” Lý Trung Nguyên vốn ngủ nông, cô vừa cử động một chút là anh đã mở mắt theo.
Phó Uyển Thanh nói: “Vâng, em đi vệ sinh cá nhân đây, chúng ta xuất phát sớm một chút.”
“Được.”
Đến khi cô mặc xong áo khoác ngoài và từ phòng thay đồ bước ra, liền nhìn thấy Lý Trung Nguyên đang đứng bên cửa sổ gọi điện thoại.
Anh đứng quay lưng về phía cô, giọng hạ rất thấp, trong miệng đang sắp xếp các công việc. Cô thoáng nghe thấy vài câu: “Mấy giờ hạ cánh?”, “Bên kia đã xác nhận hết chưa?”, “Không cần bắt họ phải đợi đâu.”
Sân bay vào buổi sáng rất lạnh, trên đường băng kết một lớp sương mỏng.
Cả hai người đều không mang theo nhiều đồ đạc, chỉ có một chiếc vali nhỏ, Phương Hoa cầm nó trên tay rồi đi theo phía sau khi họ xuống xe.
Gió lớn thổi tung những lọn tóc của cô.
Cửa khoang máy bay mở sẵn, các tiếp viên hàng không đang đứng đợi ở cửa thang, nhìn thấy Lý Trung Nguyên liền gật đầu chào kính cẩn: “Tổng giám đốc.”
Lý Trung Nguyên dắt tay Phó Uyển Thanh, nghiêng người nhường cô vào trước.
Ánh sáng bên trong khoang máy bay thật ấm áp, ghế ngồi bằng da thật vừa rộng vừa mềm mại. Uyển Thanh ngồi xuống, khẽ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phía chân trời vừa lộ ra một vệt trắng nhạt, giống như mực loang ra trong lọ rửa bút, vẫn chưa tan hết.
Sau khi cất cánh, tiếp viên hàng không bưng bữa sáng lên.
Cô ấy tận tình giới thiệu tỉ mỉ rằng cà phê này được pha từ loại hạt đơn nguồn gốc chuẩn bị riêng cho chuyến bay này. Khi dòng nước từ miệng ấm dốc xuống, mùi thơm nồng đượm pha lẫn chút vị chua của trái cây lập tức lan tỏa khắp khoang máy bay.
Ngay cả Phó Uyển Thanh cũng bưng một ly lên, áp vào lòng bàn tay để sưởi ấm.
Nữ tiếp viên vẫn đang chia nhỏ chiếc bánh mì kẹp tam giác.
Lý Trung Nguyên bẻ một miếng bánh sừng bò, đưa đến bên miệng Phó Uyển Thanh: “Em ăn nhiều một chút.”
“Vâng,” Cô há miệng đón lấy, lại nhấp thêm một ngụm cà phê, “Anh cũng ăn đi.”
Nữ tiếp viên này đã làm việc trên chiếc máy bay này rất lâu rồi.
Trước đây cô ấy chưa từng gặp Phó Uyển Thanh, nhưng sau lần này, cô ấy đã ghi nhớ sâu sắc dáng vẻ của cô.
Lúc lui về phía sau, cô ấy nói với đồng nghiệp: “Người ngồi bên cạnh Tổng giám đốc là bạn gái của anh ấy đấy.”
Đồng nghiệp đều kinh ngạc hỏi: “Thật á?”
“Thật mà, còn đút bữa sáng cho cô ấy ăn nữa.”
Mây hai bên lùi dần về phía sau, trở nên trắng xóa và dày đặc, che khuất toàn bộ mặt đất bên dưới, chẳng còn nhìn thấy gì nữa.
Phó Uyển Thanh uống nửa ly cà phê rồi nhắm mắt lại, nhưng cô không ngủ được.
Lý Trung Nguyên nhìn cô một cái, lấy chiếc chăn mỏng bên cạnh đắp lên người cô.
Lúc máy bay hạ cánh vẫn chưa đến giữa trưa.
Mùa đông ở Lâm Thành mang một cái lạnh kiểu khác, ẩm ướt và buốt giá.
Bên ngoài sân bay là một con sông, dòng nước có màu xanh xám. Mùa đông mực nước cạn đi, làm lộ ra những bãi bồi ở hai bên bờ trải dài mênh mông, vài con chim diệc trắng đang đứng lẻ loi trên bãi bồi.
Có hai chiếc xe đến đón, đều đang đợi sẵn ở lối ra.
Phó Uyển Thanh ngồi lên xe, từng khung cảnh đường phố lướt qua đối với cô lúc này đã có phần xa lạ.
Nhà tang lễ nằm ở vùng ngoại ô.
Xe chạy mất khoảng bốn mươi phút, hai bên đường là những hàng cây thấp bé, lá mùa đông đã rụng sạch. Sắc trời mang một màu trắng đục mờ mịt, tựa như tờ giấy tuyên thành bị thấm nước.
Đi qua một con sông, dòng nước mang màu xanh thẫm, sát bên bờ có vài chiếc thuyền mui vòm đang neo đậu, trên mui thuyền vương những chiếc lá khô, khẽ dập dềnh theo làn sóng nước.
Chiếc xe tiến vào trong, Phó Uyển Thanh nhìn thấy ba đang đứng đợi ở cổng nhà tang lễ.
Ông đứng một mình, mặc một chiếc áo phao màu đen, đứng bên cạnh cánh cổng sắt sơn đen. Lưng ông đã hơi khòm xuống, hai tay thọc sâu vào túi áo, đang ngóng nhìn về hướng chiếc xe chạy đến.
Thấy xe dừng lại, ông bước tới trước một bước, rồi lại khựng chân dừng lại.
Phó Tá Bang cũng không biết mình có nên bước tiếp về phía trước hay không.
Phó Uyển Thanh bước xuống xe, cất tiếng gọi: “Ba.”
“Đến rồi à.” Phó Tá Bang nhìn cô, khẽ gật đầu.
Lý Trung Nguyên xuống xe chậm hơn một bước.
Anh vắt chiếc áo khoác ngoài trên tay, đưa mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Anh vẫn nhớ dáng vẻ ngày trước của Phó Tá Bang.
Thuở trước khi đi họp cùng chú anh, ông ấy thường mặc chiếc áo khoác jacket hành chính phẳng phiu, sải bước rất dài, giọng nói hào sảng vang dội. Thời điểm đó ba mẹ ông ấy còn tại chức, ông ấy đang lúc đắc ý, mỗi khi lướt qua người khác, phong thái thậm chí còn lấn át cả chú của anh.
Nhưng một khi con người ta thất thế, khí thế cũng theo đó mà dốc sạch nghìn trượng.
Anh suýt chút nữa không thể nhận ra người đàn ông năm xưa và người đang đứng ở nhà tang lễ lúc này là cùng một người.
Anh bước lên một bước, chào một tiếng: “Cháu chào chú.”
Phó Tá Bang ngước mắt nhìn anh, dường như có chút ấn tượng nhưng lại không gọi được tên.
Uyển Thanh giới thiệu: “Ba, đây là Lý Trung Nguyên, anh ấy đi cùng con.”
“Ồ, Trung Nguyên,” Nhãn cầu của Phó Tá Bang chậm chạp chuyển động, “Cháu của Phú Cường à.”
Lý Trung Nguyên bắt tay ông, cái nắm tay vững chãi và có lực: “Vâng ạ, đáng lẽ cháu phải chọn một dịp tốt hơn để đến bái phỏng chú, không ngờ lại xảy ra chuyện thế này, xin chú nén đau thương.”
Phó Tá Bang hỏi: “Mấy chuyện này đều do một tay cháu sắp xếp từ sớm, bảo người giúp làm thủ tục, rồi bài trí linh đường sao?”
“Chuyện nhỏ thôi, đều là việc nên làm ạ,” Lý Trung Nguyên nói, “Chú không cần để tâm đâu.”
Phó Tá Bang nhìn anh, trên mặt hiện lên một thần sắc phức tạp.
Trong khoảnh khắc ấy, hận thù cũ, sự không cam lòng và lòng tự tôn đan xen vào nhau, nhưng rồi lại giống như có ý buông bỏ chẳng buồn so đo tính toán nữa, đến cả Uyển Thanh cũng rất khó để diễn tả cho rõ ràng.
Cuối cùng, ông cũng cúi đầu: “Làm phiền cháu rồi, Trung Nguyên.”
“Chú ạ, chú đừng nói vậy.”
Phó Tá Bang rụt tay về, quay người đi vào trong.
Đế giày của ông ma sát với mặt đất, có chút kéo lê, phát ra những tiếng sột soạt.
Uyển Thanh và Lý Trung Nguyên bước theo phía sau.
Nhìn bóng lưng của ba, độ cong của bờ vai đã sụp xuống kia khiến sống mũi cô bỗng chốc cay cay.
Cơn cay sè ập đến khiến cô phải vội vàng ngẩng đầu lên, nhìn lên bầu trời trên đỉnh đầu để ép giọt lệ chực trào quay ngược trở vào.
Những việc cần lo liệu đều đã lo xong, không cần phải chạy vạy thêm lượt nào nữa.
Vòng hoa được đặt đặt thành hai hàng lớn, xếp ngay ngắn ở đó. Những đóa cúc trắng kết thành vòng, dải ruy băng rủ xuống, gió từ khe cửa lùa vào khiến chúng khẽ lay động. Ánh sáng trong đại sảnh thảm đạm, trắng xóa, trong không khí có mùi hương nhang trầm nồng đượm, đè nặng một cảm giác u uất.
Chính giữa là di ảnh của Hà Vy được lồng trong chiếc khung đen.
Đó là bức ảnh chụp thời trẻ của bà, khi ấy trông bà vẫn thật xinh đẹp, trang nhã. Bà xõa tóc, khóe miệng khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt sáng ngời.
Uyển Thanh thắp ba nén hương, làn khói lượn lờ trong tay cô, từ từ bay lên cao.
Cô cắm hương vào lư, quỳ sụp xuống, trán chạm sát vào tấm nệm bồ đoàn, dập đầu liền ba cái.
Phó Tá Bang đứng bên cạnh, ông lên tiếng: “Thực ra, bà ấy đi rồi cũng tốt.”
Uyển Thanh không đáp lời.
Cô đứng dậy, hỏi: “Ngày mai hỏa táng phải không ạ?”
Phó Tá Bang gật đầu: “Theo đúng quy trình thì là vậy.”
Họ túc trực ở nhà tang lễ suốt một ngày, đón tiếp những người hàng xóm láng giềng đến phúng viếng.
Những hộ dân sống trong khu nhà cũ đó đều là tình nghĩa mười mấy năm trời, đôi bên đều hiểu rõ gốc rễ của nhau. Chuyện của Hà Vi có lẽ đã truyền tai nhau từ tối qua.
Người đến đầu tiên là bố mẹ của Tổ Giai, họ cũng vừa mới từ Paris trở về.
Mẹ của Tổ Giai uốn một mái tóc xoăn, sau khi thắp hương xong liền quay đầu nhìn Phó Uyển Thanh đang đứng đó, rồi lại đi tới đánh giá Lý Trung Nguyên từ đầu đến chân, rồi lại từ chân lên đến đầu. Đánh giá xong xuôi, bà nhỏ giọng hỏi cô: “Đây là bạn trai cháu à?”
Uyển Thanh nói: “Vâng ạ.”
“Được, trông bảnh bao, nhìn cũng chững chạc lắm,” Bà nói xong liền thở dài một tiếng, “Mẹ cháu cả đời này khổ cực rồi, đi rồi cũng là một sự giải thoát, cháu đừng đau lòng quá nhé.”
Gương mặt Uyển Thanh vẫn giữ một biểu cảm đúng mực, khẽ gật đầu.
Khi trời chập choạng tối, Phó Tá Bang ngồi trên chiếc ghế băng dài bên ngoài đại sảnh để hút thuốc.
Trên ghế băng vẫn còn đọng nước, ghế tựa vào tường, dưới chân tường phủ đầy rêu xanh. Lúc Uyển Thanh bước ra, thấy ông đang ngồi ở đó, tay đặt lên đầu gối, cũng không rõ là đang thẫn thờ nhìn cái gì.
Phó Uyển Thanh bước đến ngồi xuống bên cạnh ông: “Ba, về nghỉ ngơi thôi.”
Ông ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, rồi lại hướng mắt xuống mặt đất: “Thực ra con cũng không cần gọi tôi là ba nữa. Tuy tôi không biết năm đó Tá Văn tìm con từ đâu về, nhưng con không phải con gái tôi.”
Họ chưa bao giờ trò chuyện về chủ đề này.
Mười mấy năm qua, Phó Tá Bang đối xử với cô luôn là kiểu nửa vời, nửa đón nhận nửa hờ hững, bề ngoài chỉ ứng phó cho xong chuyện.
Mọi người đều tự hiểu rõ trong lòng, chỉ là chưa có ai chọc thủng lớp giấy mỏng này mà thôi.
Phó Uyển Thanh gật đầu: “Đúng vậy, nhưng từ khoảng năm bảy tuổi con đã đến nhà họ Phó, cho dù có xem như một người giúp việc, thì cũng đã sớm là một thành viên trong nhà rồi đúng không?”
“Tôi không có ý đó,” Phó Tá Bang nhìn vào bên trong, nơi Lý Trung Nguyên vẫn đang nghe điện thoại, ông nói, “Ý tôi là, kể từ khi Hà Vy đã đi rồi, chuyện sau này của tôi con không cần phải bận tâm nữa, cũng đừng gửi tiền cho tôi nữa.”
“Bà ấy đi rồi, chẳng phải con càng nên lo liệu sao?” Phó Uyển Thanh tức đến mức khẽ trợn mắt, cô nhìn chằm chằm vào bên tóc mai đã bạc trắng của ông, “Ba đã là một ông già rồi, nói câu không lọt tai thì lỡ ở nhà có xảy ra chuyện gì, căn bản chẳng có ai biết đâu.”
“Chẳng ai biết thì thôi, tóm lại con đừng hỏi han đến nữa.”
Phó Tá Bang ném điếu thuốc xuống, giẫm tắt rồi đứng dậy bước ra ngoài.
Đêm ở nhà tang lễ rất tĩnh mịch. Nơi quỳ giữ linh cữu nằm ở sảnh phụ, ngập tràn vải trắng hoa trắng, chỉ có một ngọn đèn trường minh thắp sáng trên hương án, ngọn lửa màu cam khẽ đung đưa trong gió đêm.
Phó Uyển Thanh ngồi bên chiếc chậu sắt đốt giấy tiền, từng xấp từng xấp vàng mã xếp đống bên chân cô, ngón tay cô đều đã bị ám khói đen lại đôi chút.
Lý Trung Nguyên bước tới, quỳ một chân xuống bên cạnh, đưa giấy tiền cho cô: “Em cũng đi nghỉ ngơi đi, thức canh suốt cả đêm sao chịu cho thấu. Em muốn đốt, anh sẽ ở đây đốt thay em.”
“Em hiểu rõ ông ấy có ý gì.”
Ánh lửa bập bùng nhảy nhót, phản chiếu một tia sáng nơi khóe mắt cô. Phó Uyển Thanh bỗng nhiên nói một câu không đầu không đuôi: “Ông ấy thấy em ở bên anh thì sợ đến phát khiếp, cảm thấy bản thân mình không leo lên nổi đài cao, tương lai nếu gặp mặt chú của anh thì không xứng bàn chuyện ba vợ mẹ vợ gì cả. Thế là ông ấy dứt khoát cắt đứt quan hệ với em, không thèm qua lại với em nữa.”
Lý Trung Nguyên nhìn gương mặt đang tỏ vẻ bướng bỉnh, quật cường này của cô.
Anh vừa buồn cười vừa nói: “Chú ấy đã nói gì mà làm em tức giận đến mức này chứ.”
“Không có gì, em chỉ…” Phó Uyển Thanh không bỏ thêm giấy tiền vào chậu nữa, cô nhìn những tờ vàng mã cuối cùng trong thùng từ từ cháy rụi, hóa thành tro tàn. Khi nói, giọng cô nhỏ dần, nhỏ đến mức suýt chút nữa là không nghe thấy, “Chỉ là cảm thấy bản thân mình, hình như lúc nào cũng bị bỏ rơi.”
Nhưng Lý Trung Nguyên đã nghe thấy.
Từ phía xa vọng lại tiếng còi tàu thủy, trầm thấp, kéo dài thật dài, truyền đến trong màn đêm.
Câu nói ấy như thể vượt nước cưỡi gió, nhẹ nhàng bay vào tai anh.
Lý Trung Nguyên đỡ cô đứng dậy, đôi chân của Phó Uyển Thanh đã có chút tê dại, cơ thể khẽ loạng choạng.
Anh cúi đầu nhìn cô: “Nhưng bây giờ em đã trưởng thành rồi, đúng không?”
Cô ngước cằm lên, khẽ nở một nụ cười yếu ớt: “Cho nên em không sợ nữa.”

Leave a Reply