[PND] 57

Chương 57 : 6860 chữ

Không biết cô út đến từ lúc nào.

Phó Uyển Thanh vừa mở mắt ra đã thấy bà đang ngồi bên giường.

Trần nhà trắng xóa đến gai mắt, cô nhìn trân trân một lúc lâu mới định thần lại được bản thân đang ở đâu.

Cô khẽ nhấc tay, trên mu bàn tay có cắm một cây kim truyền, nối với một đường ống nhỏ.

“Tỉnh rồi à.” Phó Tá Văn bước tới giữ cô lại, không cho cô cử động lung tung.

Uyển Thanh gật đầu: “Cô út, cô đến rồi à.”

Cổ họng cô khàn đặc, giọng nói như bị nghẹn bởi giấy nhám, phát ra âm thanh khô khốc.

Cô muốn ngồi dậy, Phó Tá Văn đỡ cô một tay: “Cô vội vã chạy về đây, vừa mới đi thăm ba cháu xong thì nghe nói xảy ra chuyện này, ôi…”

Uyển Thanh hỏi: “Bây giờ đã có tin tức gì chưa ạ?”

Bàn tay của Phó Tá Văn khựng lại một nhịp, bà không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay cô.

Cú nắm tay này khiến Uyển Thanh hiểu ra ngay.

Cô cúi đầu, mím chặt môi, cố đè nén hơi thở ấy xuống.

Ngoài cửa sổ trời vẫn xám xịt, phòng bệnh vô cùng yên tĩnh.

Cô nhìn vào bình truyền dịch trên đầu, định bấm chuông gọi y tá.

Phó Tá Văn hỏi: “Cháu làm gì thế?”

“Cháu không truyền nữa, cháu phải đi tìm Lý Trung Nguyên.” Uyển Thanh nói.

Phó Tá Văn giữ chặt cô lại: “Cháu đi tìm kiểu gì, đi chưa được hai bước đã ngã quỵ ở đó rồi. Đội tìm kiếm cứu hộ đã qua đó rồi, chú của cậu ấy cũng đã phái người đến, ai mà chẳng khỏe mạnh và phản ứng nhanh nhẹn hơn cháu chứ.”

Uyển Thanh định nói gì đó thì có tiếng gõ cửa hai cái.

Người bước vào là Kiều Nham, có lẽ anh ta cũng vừa từ trên núi về, trên ống quần vẫn còn dính bùn đất.

Anh ta thu lại vẻ mặt cợt nhả hay đùa giỡn thường ngày, nghiêm nghị nói: “Tiểu Phó, xin lỗi vì đã cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người. Tôi có một tài liệu ở đây, là Trung Nguyên giao cho tôi, dặn rằng nếu cậu ấy có chuyện gì xảy ra thì phải đưa cho cô ngay lập tức.”

Phó Uyển Thanh nhìn chằm chằm vào chiếc túi hồ sơ công vụ đó, máu trong người như đông cứng lại.

Bàn tay cô siết chặt ga giường: “Anh ấy giao từ lúc nào?”

“Bốn năm trước,” Kiều Nham đi đến bên giường nói, “Sau vụ tai nạn xe hơi của cậu ấy, kiểm tra ra trong não… mọc một khối u. Cậu ấy đã sang Thụy Sĩ làm phẫu thuật một lần, tuy rằng thiết bị và kỹ thuật bên đó rất tinh vi, vết thương cũng nhỏ, nhưng dù sao vẫn có rủi ro. Vốn dĩ cậu ấy muốn sắp xếp ổn thỏa cho cô trước, nhưng cơ thể cậu ấy thực sự không thể trì hoãn thêm được nữa, lúc đó chẳng thể màng đến ai khác.”

Mọc một khối u.

Mấy chữ này kết hợp lại với nhau khiến người ta không khỏi rùng mình sợ hãi.

Giọng của Phó Uyển Thanh bắt đầu run rẩy: “Cho nên, cái này là…”

“Di chúc, phần đưa cho cô.” Kiều Nham mở ra, rút thứ bên trong đưa cho cô, “Cô xem đi.”

Uyển Thanh đón lấy, sau khi mở ra, ánh mắt đầu tiên liền chạm phải chữ ký của anh, nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát, từng nét bút đều vô cùng dứt khoát và có lực.

Hóa ra là vào thời điểm đó, hèn gì anh lại vội vã đưa cô sang Anh như vậy.

Uyển Thanh chợt nhận ra, thì ra câu nói “Hãy tự lo liệu lấy” năm đó lại chính là lời trăn trối anh để lại cho cô.

Nhưng lúc đó cô lại nghĩ rằng đó là sự chán ghét.

Cô gạt nước mắt, cúi đầu nhìn xuống.

Nội dung rất nhiều, cổ phần của anh ở Đông Kiến, trong đó có mười ba phần trăm được chuyển sang tên cô dưới hình thức ủy thác, tiền cổ tức thu lợi hàng năm sẽ được tài khoản ủy thác chuyển theo quý, có ghi rõ là khoản chuyên dụng, không chịu sự can thiệp của bất kỳ bên thứ ba nào. Còn có bảo hiểm đứng tên anh, tài sản tài chính, bất động sản, một căn biệt thự ở lưng chừng núi, và ngôi nhà ở đường Tiêu Vân…

Uyển Thanh chưa xem hết đã run rẩy nhét ngược trở lại bằng cả hai tay: “Em không cần cái này, anh ấy sẽ không sao đâu, anh ấy đã nói rồi, anh ấy sẽ trở về mà.”

“Đúng vậy, Trung Nguyên sẽ không sao đâu,” Kiều Nham chống hai tay lên đầu gối, “Nhưng cô không thể ở lại bệnh viện nữa, phải đi về với tôi một chuyến. Sáng ngày kia, Đông Kiến sẽ họp hội đồng quản trị tạm thời.”

Uyển Thanh kinh ngạc quay đầu lại: “Nhanh như vậy sao, ai là người khởi xướng?”

“Lý Ứng Hành,” Kiều Nham hít một hơi thật sâu trước tình hình nguy cấp, “Hắn ta đã trở lại rồi. Chương trình nghị sự là trong thời gian Trung Nguyên mất tích chưa rõ tung tích, sẽ đề cử người phụ trách tạm thời để tiếp quản toàn bộ công việc kinh doanh, và còn cả vấn đề bãi nhiệm chức vụ của cậu ấy nữa.”

Uyển Thanh nghe xong, tức giận nói: “Chính là do anh ta làm, anh ta vẫn chưa bị bắt lại sao?”

“Phải có chứng cứ chứ, cảnh sát điều tra cũng cần có thời gian.” Kiều Nham nói.

Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời xám xịt dày đặc đè nặng xuống, dường như không có ý định hửng nắng trở lại.

Đến bước đường này, Phó Uyển Thanh cũng không khóc nữa, cô dùng mu bàn tay quẹt ngang hàng mi: “Anh nắm rõ tình hình, nói cho em biết đi, Lý Trung Nguyên có thể có bao nhiêu phiếu? Có bao nhiêu người ủng hộ anh ấy?”

Kiều Nham đã sàng lọc kỹ lưỡng từ trước, anh nói: “Có ba người đã bị Lý Kê Khai mua chuộc, không biết họ sẽ bỏ phiếu trắng hay ủng hộ bên kia. Những người còn lại tôi đều có thể nắm chắc, nếu phía cô phản đối, vị trí của Trung Nguyên có thể giữ được.”

Em đi bỏ phiếu sao?” Phó Uyển Thanh thu hồi tầm mắt, nhìn thẳng vào mặt anh ta.

Kiều Nham gật đầu: “Trong di chúc có viết, đối với các nghị quyết về biến động nhân sự quan trọng, người thụ hưởng có quyền chỉ định bỏ phiếu. Điều khoản này mới được thêm vào cách đây không lâu.”

Phó Uyển Thanh nhớ lại những đêm ấy, dáng vẻ anh ngồi trong phòng sách.

Dưới ánh đèn lung linh hắt lên sàn nhà, cô hoàn toàn không biết anh đã suy nghĩ sâu xa và cân nhắc những gì.

Ánh đèn vàng vọt bao phủ lên mu bàn tay anh, cô nhìn lâu, cũng không khỏi hoài nghi về tuổi tác của Lý Trung Nguyên, lúc nào cũng phải nghĩ ngợi một lát mới nhớ ra, qua năm nay anh cũng mới ba mươi ba tuổi. Nói ra thì thật đồng bệnh tương lân, họ đều đang bị số phận đẩy về phía trước, bước đi mệt mỏi, bước không nổi nữa, cũng chẳng có ai có thể gánh vác thay một chặng đường.

Phó Uyển Thanh cúi đầu, khẽ nói: “Anh ấy đã sớm nghĩ đến ngày này rồi.”

“Cậu ấy nghĩ đến rất nhiều thứ,” Kiều Nham nói, giọng anh ta thoáng chút nghẹn ngào dưới ánh lệ, “Cậu ấy luôn nghĩ nhiều, làm nhiều, nhưng lại nói quá ít.”

Phòng bệnh im ắng một hồi lâu.

Phó Tá Văn im lặng nửa ngày mới lên tiếng: “Bên phía Lý Ứng Hành có biết Uyển Thanh sẽ qua đó không?”

Kiều Nham đáp: “Không biết đâu ạ, bản di chúc này luôn do tôi bảo quản, không ai biết nội dung bên trong cả. Tổng giám đốc từng dặn dò, trước khi cậu ấy… xảy ra bất kỳ bất trắc nào, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài.”

“Nghĩa là,” Phó Uyển Thanh chậm rãi nói, “Lý Ứng Hành nghĩ rằng mình đã nắm chắc phần thắng, cho rằng không ai bỏ phiếu này thay cho Lý Trung Nguyên.”

“Đại khái là vậy,” Kiều Nham ho nhẹ một tiếng để kiềm chế cảm xúc, “Hắn ta vẫn đang cố lôi kéo tôi, nhưng tôi không đời nào đứng về phía hắn, Lý Kê Khai có đến ép cũng vô dụng.”

Phó Uyển Thanh khẽ “vâng” một tiếng đầy biết ơn.

Cô đẩy chăn ra, dịch chân ra cạnh giường: “Gọi y tá đi, em muốn làm thủ tục xuất viện.”

Phó Tá Văn đồng hành cùng cô trở về.

Ngồi trên máy bay, thần sắc Phó Uyển Thanh vẫn thẫn thờ, đôi mắt tuy nhắm nghiền nhưng trí óc lại không ngừng quay cuồng.

Cô nhớ về mùa thu năm ấy khi họ chưa chia tay, lá ngân hạnh rụng vàng rực khắp mặt đất.

Năm đó vừa khai giảng, vào một buổi chiều tối, sau khi tan học bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, Uyển Thanh tình cờ gặp lại người bạn thuở nhỏ họ Phạm. Ba anh ấy từng là bác sĩ chăm sóc sức khỏe cho ông nội cô, mỗi tối đến đo huyết áp đều sẽ ở lại trong sân chơi với cô một lát. Tiếp nối sự nghiệp của cha, Tiểu Phạm cũng đã thi vào trường y.

Tiểu Phạm xuất hiện ở trường của cô, từ đằng xa nhìn thấy cô liền sẽ gọi lớn “Em gái!”

Uyển Thanh nhận ra anh, cũng vui vẻ vẫy vẫy tay chào.

Hai người trò chuyện rất hợp gu, kể lại những chuyện hồi nhỏ, có bao nhiêu lời nói mãi không hết.

Cho đến khi một chiếc xe dừng khựng lại bên cạnh họ.

Cánh cửa xe đó bị đẩy mạnh ra bằng một lực rất lớn, giống như cố tình chọn một góc hiểm hóc, cửa vừa mở suýt chút nữa đã tông trúng khiến bác sĩ Tiểu Phạm ngã lộn nhào.

“Anh không sao chứ?” Uyển Thanh giật mình, vội vươn tay định đỡ anh ấy.

Nhưng một bàn tay lớn đã kéo giật cô về phía sau.

Lý Trung Nguyên bước xuống xe, liếc nhìn người vừa suýt ngã nhào ra đất kia một cái: “Thư ký Phan, anh ta trông có vẻ bị tông không nhẹ đâu, cậu đưa anh ta đến bệnh viện khám xem sao, sắp xếp làm một gói kiểm tra toàn diện đi.”

Tiểu Phạm nhận ra anh, vừa phủi bụi trên người vừa sợ hãi lùi liên tục về phía sau.

Anh ấy nói: “Không cần, không cần đâu Tổng giám đốc Lý, tôi không sao.”

Uyển Thanh cảm thấy vô cùng ái ngại, cô nói: “Vậy em đi trước…”

Lời còn chưa dứt, cô đã bị Lý Trung Nguyên lôi tuột vào trong xe.

Cửa xe đóng sầm một tiếng thô bạo.

Phó Uyển Thanh nhớ rõ, lúc đó cô tức giận đến mức quay ngoắt đầu sang một bên.

Cô không muốn nói bất kỳ lời nào, nếu buộc phải nói, thì chắc chắn cô sẽ khuyên anh nên đi khám bệnh hoang tưởng đi, tại sao lại cứ thích làm người khác bẽ mặt mà không màng đến hoàn cảnh, đồng thời cũng biến cô thành một kẻ bất lịch sự.

Lý Trung Nguyên không chịu nổi dáng vẻ này của cô, liền ép cô phải quay mặt lại.

“Anh làm cái gì thế!” Uyển Thanh không nhịn được hét lên với anh, “Em đang tức giận, anh không nhìn ra sao?!”

“Nhìn ra rồi,” Hai cánh tay của Lý Trung Nguyên ghì chặt lấy cô, kìm chế, “Tức giận thì cứ nhìn anh mà tức, đừng có lấy cái gáy đối diện với anh.”

“Đồ thần kinh,” Phó Uyển Thanh mắng anh, “Chẳng ai chịu đựng nổi anh đâu, Lý Trung Nguyên. Anh có đẹp trai đến mấy, có giàu sang đến mấy, em cũng phải chia tay với anh.”

Thế nhưng những gì Lý Trung Nguyên nghe lọt tai lại là: “Anh đẹp trai lắm sao? Giàu sang lắm sao? Vậy tại sao em còn nhìn người khác?”

“Đừng có chỉ nghe những gì anh muốn nghe, trọng điểm của em ở câu cuối cùng cơ.” Phó Uyển Thanh tức đến điên người, ôm lấy cổ anh rồi cắn mạnh một cái.

Lý Trung Nguyên đến một tiếng hừ cũng không thèm hừ: “Cái tên họ Phạm đó không phải là lần đầu tiên đợi em ở trường đâu. Anh đã nhịn hắn ta hai lần rồi, nhưng quá tam ba bận, Phó Uyển Thanh.”

“Phải, anh sẽ tiêu diệt tất cả những ai theo đuổi em,” Phó Uyển Thanh ngẩng đầu lên cãi nhau với anh, “Vậy sao anh không lấy Văn Khâm ra khai đao luôn đi? Em với cậu ấy ba ngày hai bận đều ở cạnh nhau đấy.”

Nói xong, như để trút giận, cô giật phăng chiếc ghim cài áo hình lá sen đính kim cương màu xanh lục bảo ở cổ áo xuống.

“Cái này lần trước anh đền cho em,” Uyển Thanh huơ huơ trước mặt anh, rồi tiện tay ném thẳng ra ngoài cửa sổ xe, “Dù sao anh cũng chẳng bao giờ sửa đổi, em không thèm nữa!”

Lý Trung Nguyên siết chặt gáy cô, bị cô chọc tức đến mức thở hổn hển.

Sau khi về đến nhà, Phó Uyển Thanh chạy phăng xuống xe. Chờ đến lúc anh đuổi theo lên, cửa phòng ngủ đã đóng sầm ngay trước mặt, suýt chút nữa là đập trúng mũi anh.

Cô ngủ một giấc trước, đói đến nửa đêm mới xuống lầu lục lọi đồ ăn. Sau khi lấp đầy bụng và quay trở lại phòng nghỉ ngơi, Lý Trung Nguyên đã nằm sẵn trên giường, dáng vẻ thản nhiên như thể anh vốn dĩ phải ở đây vậy.

Phó Uyển Thanh lười để ý đến anh, rửa mặt chải chuốt xong liền tắt đèn, chui tọt vào trong chăn.

Trong bóng tối, một bàn tay mò mẫm đặt lên eo cô, người anh cũng theo đó áp sát lại: “Cắn cũng cắn rồi, đồ cũng ném rồi, đừng để bụng tức qua đêm nữa, được không?”

“Em thèm vào mà để bụng tức,” Phó Uyển Thanh nói, “Là ăn no quá giấc thôi.”

“Được rồi, chiều nay là anh không đúng,” Lý Trung Nguyên ôm chặt lấy cô, “Xin lỗi em đấy.”

Cô huých anh một cái: “Tránh ra, ai thèm cái sự giả vờ giả vịt của anh.”

“Phải, ép cúi đầu thì làm sao chân thành cho được,” Lý Trung Nguyên ôm một cục tức trong lòng, nhưng cũng thẳng thắn thừa nhận, “Lần sau gặp lại hắn ta, anh vẫn sẽ không có lời hay ý đẹp gì đâu, nhưng điều đó không ngăn cản việc amh dỗ dành em. Còn nữa, sau này đừng để anh nghe thấy hai chữ chia tay.”

“Ý anh là gì?” Phó Uyển Thanh xoay người lại, “Muốn trói buộc người ta cả đời, không cho cởi trói à?”

Lý Trung Nguyên hừ mạnh một tiếng: “Trừ phi anh chết.”

Suốt mấy ngày liền, Uyển Thanh chẳng thèm bắt lời với anh, mặc kệ anh có đem bao nhiêu thứ đến để bù đắp.

Rồi cũng đến thứ Bảy, cô cùng anh đến nhà họ Tạ đánh bài. Trong lúc cô ra ngoài đi dạo một vòng, cách một đầm hoa sen sắp tàn lụi, từ trong ô cửa sổ hiên nhà truyền đến lời của lão Tạ: “Hôm kia tôi gặp Tiểu Phạm, người ta mách tội cậu một trận đấy. Trung Nguyên, cậu cũng thật là, ba cậu ấy cậu có phải không quen biết đâu, hà cớ gì phải làm căng thẳng đến thế, biết đâu ngày nào đó vào bệnh viện lại phải nhờ cậu ấy khám cho đấy.”

“Tôi thà tức chết chứ cũng không thèm anh ta đến khám bệnh cho tôi.” Lý Trung Nguyên vẫn còn chấp nhặt.

Phó Uyển Thanh sốt ruột liền đẩy cửa bước vào: “Lý Trung Nguyên, anh nhổ bãi nước bọt nói lại đi!”

Trước mặt cả một phòng đầy người đang trợn mắt há mốc mồm, ai nấy đều chờ xem phản ứng của Tổng giám đốc Lý.

Nào ngờ giây tiếp theo, anh lại ngoan ngoãn “phù phù” nhổ đi thật, rồi uống một ngụm trà: “Được rồi chứ?”

Lão Phó ngồi đối diện bật cười: “Lão Lý đánh bài thì tinh minh, nhưng lại chẳng quản nổi tiểu Phó nhỉ, lời này nghe theo cũng nhanh quá đấy.”

Do ảnh hưởng của luồng không khí, máy bay xóc nảy một cái, cú xóc nhẹ nhàng khẽ chao đảo rồi lập tức ổn định trở lại.

Cổ tay của Phó Uyển Thanh cử động, các ngón tay cuộn lại, giống như muốn nắm giữ lấy điều gì đó, nhưng lại chẳng thể nắm giữ được gì, cuối cùng chỉ đành nắm chặt thành nắm đấm, rồi từ từ thả lỏng ra.

Hơi thở của cô bình ổn trở lại, đôi mắt cũng theo đó mở ra.

Phó Tá Văn kéo lại tấm chăn cho cô: “Sắp đến nơi rồi.”

“Vâng.” Uyển Thanh đáp.

Phó Tá Văn lại hỏi: “Suốt lúc nãy không ngủ được, cháu đang nghĩ gì thế?”

“Nghĩ về Lý Trung Nguyên, nghĩ về cái miệng đó của anh ấy,” Cô vừa xót xa vừa oán trách mắng, “Cái người này chính là cái kiểu nói năng không kiêng dè, hở ra một tí là lại muốn tranh cường đấu thắng với ông trời, người tốt lành gì đâu, đến cái thân xác khỏe mạnh cũng bị chính cái miệng mình nói gở mà làm hỏng rồi.”

Cô út cười trêu cô: “Cháu cũng giống như mấy người có tuổi rồi đấy, cứ lẩm bẩm thần thần đạo đạo.”

Con người là như vậy, khi chưa có ai bên cạnh thì tự xem mình như mình đồng da sắt; nhưng khi đã có người yêu, có nỗi sợ hãi trong lòng, thì tự khắc sinh ra biết bao nhiêu điều kiêng kỵ, ngay cả một chiếc lá cây rụng xuống cũng sợ sẽ đập trúng đầu người ấy.

Uyển Thanh khẽ “vâng” một tiếng: “Không còn cách nào khác đâu cô út, Lý Trung Nguyên chính là điểm yếu duy nhất của cháu, cháu không có cách nào khác cả.”

“Ôi, cậu ấy sẽ không sao đâu,” Phó Tá Văn dịu dàng dùng lời lẽ nhẹ nhàng an ủi cô, “Có Lý Phú Cường ở đó, sẽ không xảy ra chuyện gì lớn được. Ông ấy cũng sẽ không để đứa cháu trai cưng của mình gặp chuyện đâu.”

Chiếc xe rẽ vào con ngõ nhỏ, trời đã bắt đầu sập tối.

Đèn đường tỏa ra những quầng sáng vàng vọt, hắt lên những bức tường gạch.

Phó Uyển Thanh bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn hai cánh cửa lớn trước mắt.

Lớp sơn vẫn y như cũ, những chỗ bong tróc cũng chỉ có vài nơi như vậy, ngay cả lớp gỉ đồng trên vòng gõ cửa cũng vẫn giữ nguyên dáng vẻ năm nào.

Giữa khoảng sân, cây hòe già vẫn đứng sừng sững ở đó, cành lá vươn dài vào bầu trời đêm như những nan ô đang xòe rộng.

Phó Uyển Thanh đi lên lầu, cô bước vào phòng sách của Lý Trung Nguyên, vừa ngồi xuống một cái là thẫn thờ suốt nửa ngày trời.

Phương Hoa đến gọi cô, nói rằng đã đưa cô út đến khách sạn rồi, ngày mai bà sẽ lại đến thăm cô, sau đó anh ta hỏi cô muốn ăn chút gì không để bảo nhà bếp chuẩn bị.

“Tôi không ăn đâu,” Phó Uyển Thanh lắc đầu, “Anh đi nghỉ ngơi đi.”

Anh ta thở dài một tiếng, đặt tách trà trên tay xuống, rồi lại lấy ra một chùm chìa khóa.

Phương Hoa nói: “Tránh ra một chút nào Phó tiểu thư, tôi mở ngăn kéo này ra cho cô.”

“Ừ.” Phó Uyển Thanh hơi nghiêng người sang một bên, cô chẳng còn chút tâm trí nào để đùa giỡn với anh ta.

Cái gì mà úp úp mở mở, cuối cùng cũng chịu cho cô xem rồi sao, bên trong có vàng thỏi chắc?

Phương Hoa cắm chìa khóa vào, kéo chiếc ngăn kéo ra hết cỡ, rồi lấy ra một xấp tài liệu dày cộp: “Đây là những thứ anh ấy đã luôn tìm kiếm cho cô suốt bao nhiêu năm qua: thông tin về ba mẹ ruột của cô. Những chỗ bị gạch chéo là những nơi anh ấy đã đích thân đi tìm nhưng phát hiện ra không khớp, vẫn còn lại vài nhà nữa, có lẽ anh ấy chưa kịp đến. Tôi cũng không biết nhóm người mà anh ấy thuê đang ở đâu, họ liên lạc trực tiếp với anh ấy chứ không thông qua tôi.”

Phó Uyển Thanh nhanh chóng quay ngoắt đầu đi, cố kìm nén tiếng nức nở để không bật ra thành tiếng.

Cô cứ ngỡ nước mắt của mình đã cạn khô rồi, nhưng khi nhìn thấy từng tờ, từng tờ ảnh này, hốc mắt cô lại một lần nữa đong đầy dâng lệ.

Cô run giọng hỏi một câu: “Còn… còn gì khác nữa không?”

Phương Hoa lấy ra một chiếc hộp bằng gỗ trắc, đẩy đến trước mặt cô: “Còn cái này nữa, tôi chưa từng mở ra, không biết bên trong là gì.”

“Tôi biết rồi.” Ngón tay Phó Uyển Thanh run rẩy, hồi lâu vẫn chưa dám chạm vào.

Phương Hoa nói: “Tôi bảo nhà bếp nấu bát mì nhé, cô cố ăn một chút đi.”

Đợi đến khi anh ta khép cửa bước ra ngoài, Phó Uyển Thanh mới dám sờ lên chiếc hộp.

Trong phòng ngày một tối hơn, chút ánh sáng xanh xám ngoài cửa sổ cũng sắp sửa không cầm cự nổi, từng chút một chìm khuất vào bóng đêm.

Thân hộp có màu đen tím, vân gỗ dưới ánh sáng mờ ảo gần như không thể nhìn rõ, chỉ có phần rìa là ánh lên một sắc đỏ thẫm như màu máu vừa ho ra rồi khô đọng lại từ lâu.

Phó Uyển Thanh run rẩy gạt chiếc khóa đồng nhỏ xíu ra.

Bên trong lót một lớp nhung lụa màu đỏ sẫm, trên mặt nhung chỉ vỏn vẹn có ba thứ: một tấm ảnh thẻ cô chụp để nhập học cao học, tóc ngắn hơn bây giờ một chút, buộc kiểu đuôi ngựa ngang vai, mặc một chiếc sơ mi trắng; một chiếc ghim cài áo hình lá sen đính kim cương màu xanh lục bảo mà cô từng giận dỗi ném xuống xe, cứ ngỡ sẽ không bao giờ tìm lại được nữa.

Nằm xếp ở dưới cùng là một bức thư do chính tay Lý Trung Nguyên viết.

Miệng phong bì không dán, chỉ gấp hờ lại, cô rút lá thư ra, trang giấy đã hơi ngả vàng, giống như không phải cố ý viết mà chỉ là tiện tay xé một tờ giấy kẻ ngang, mỏng đến mức nhìn thấu ánh sáng.

Phó Uyển Thanh mở ra, mới chỉ nhìn một dòng, sau khi xác nhận đó chính là nét chữ của anh, cô liền áp chặt lá thư vào lồng ngực, nhắm nghiền mắt lại.

Nước mắt tuôn rơi một hồi lâu, cô mới trải lá thư ra mặt bàn để đọc.

「Uyển Thanh:

Em biết đấy, tôi không giỏi viết những thứ này, em cứ chịu khó mà đọc vậy.

Khi viết lá thư này, gió từ núi tuyết đang dập mạnh vào lều, trận bão tuyết đã ép tôi phải quay trở về doanh trại.

Những năm qua, tôi nợ em quá nhiều lời rồi.

Nhưng con người tôi, viết ra, hay thậm chí là làm ra, dù sao vẫn luôn có thể bày tỏ được nhiều hơn là nói miệng một chút.

Sau ca phẫu thuật, tôi đã đến bờ biển một chuyến, đó là vào mùa hè. Tôi ngồi trên mỏm đá không một bóng người cho đến tận khi trời tối mịt, ngồi đến lúc thủy triều dâng lên, sóng đánh ướt đẫm giày của tôi, rồi sau đó đến cả tóc cũng ướt sũng, tôi cứ ngồi như thế. Tôi đã nghĩ, hay là cứ để cho một trận gió thoảng qua, hoặc một con sóng lớn tràn tới cuốn tôi đi cho xong.

Chết ở ngoài biển, chết ở trên núi, dù sao vẫn tốt hơn là nhảy từ trên tầng lầu xuống, rồi người ta phải giăng dây cảnh báo, thu hút người qua đường đứng xem chỉ trỏ, nghe như vậy đàn ông bản lĩnh hơn nhiều.

Nhưng em thấy đấy, sông núi biển cả đều không muốn giữ tôi lại.

Tôi không biết em đang ở đâu, nhưng tôi vẫn muốn sống để được gặp em thêm một lần nữa, để nói với em rằng, tôi chưa bao giờ nghĩ là em muốn hại tôi. Việc tiễn em đi năm đó là chuyện bất đắc dĩ bị dồn vào đường cùng, thế nên giờ tôi lại gượng đứng dậy rồi đây.

Tôi hiểu, ngay từ đầu em tiếp cận tôi vốn không phải vì con người tôi.

Cái đêm xe dừng ở đầu ngõ, trước khi mở cửa xe để em bước lên, tôi đã điều tra tường tận gốc gác của em rồi.

Thường ngày tôi hay mắng em phá gia chi tử, thích đi đường vòng, em còn không phục. Cần gì phải rắc rối đến thế chứ, em cứ việc đi đến trước mặt tôi, bảo tôi rằng em muốn lấy chút đồ mang về để giao nộp cho cô út của em, tôi vẫn sẽ mở cửa cho em như thường thôi.

Đây không phải là mắng em.

Tôi chỉ muốn nói với em rằng, ngộ nhỡ tôi không còn nữa, mọi thứ khác đều có thể xóa nhòa, nhưng hãy nhớ rằng tôi yêu em.

Con người ta không nhất thiết phải dùng một ý đồ hoàn toàn thuần khiết để tiếp cận một người khác, và em cũng đừng nghĩ rằng tôi yêu em là vì sự cắn rứt lương tâm chết tiệt nào đó. Tôi không phải bồ tát, không có nhiều lòng trắc ẩn đến thế, yêu chính là yêu thôi.

Lão Kiều sẽ tìm đến em, chỗ anh ta có một bản di chúc, có thể bảo đảm cho em cả đời sống không phải lo nghĩ, không còn bị chuyện ơn nghĩa tình đời làm cho mỏi mệt.

Sau này hãy sống một đời thật tự do tự tại nhé, Phó Uyển Thanh, ông trời không nỡ đối xử tệ bạc với em đâu, đây là điều mà sphận đã nợ em.

Trung Nguyên

Đêm hai mươi tám tháng Chạp」

Dòng cuối cùng trên tờ giấy, nét mực nhạt hơn hẳn những chữ phía trước.

Giống như viết đến đây, bút mực đã sắp cạn khô, anh không đi chấm thêm mực nữa mà cứ thế viết nốt cho xong, rồi gấp lại, nén chặt vào trong chiếc hộp gỗ này.

Phó Uyển Thanh đọc xong dưới ánh đèn, vầng trăng ngoài cửa sổ đã đi sang phía bên kia của cây hòe.

Cô hình dung ra dáng vẻ anh ngồi trong lều trại, cau mày viết xuống những dòng này, bên ngoài là tiếng bão tuyết gào rú.

Không biết mắt mình có đỏ lên không, nhưng chắc chắn là đã sưng húp, lông mi bết lại thành từng cụm, hai bên cánh mũi cũng bị nước mắt ngâm đến cay xè.

Lý Trung Nguyên chưa bao giờ nói câu “Tôi yêu em”.

Khả năng biểu đạt cảm xúc của anh bị khuyết tật bẩm sinh, thế nên anh thường bị hiểu lầm là lạnh lùng, rập khuôn, không màng lý lẽ. Thậm chí ngay cả một lời an ủi, từ miệng anh nói ra cũng rất khó nghe cho lọt tai. Trong nhận thức của anh, việc nói “không cho phép chia tay” chính là tôi yêu em, nói “tôi đang dỗ dành em” chính là tôi yêu em, nhưng anh tuyệt nhiên không thốt ra được ba chữ ấy.

Hộp khăn giấy trên bàn đã vơi đi một nửa, những mẩu giấy vo tròn chất đống bên cạnh, trông giống như những bông hoa trắng nhỏ bị vứt bỏ.

Phó Uyển Thanh nhìn một lúc, nghĩ đến việc anh bây giờ vẫn đang bặt vô âm tín, những bông hoa trắng này e là điềm không lành, cô liền gom chúng lại, vứt sạch vào thùng rác.

Mì đã nấu xong, Phương Hoa bưng lên, anh ta nói: “Cô ăn chút gì đi, cô còn phải tham gia cuộc họp hội đồng quản trị nữa, đừng để bản thân bị đổ bệnh.”

“Cảm ơn anh,” Phó Uyển Thanh sụt sịt mũi, cô cầm lấy đôi đũa, “Anh cũng mệt rồi, đi nghỉ sớm đi.”

“Vâng.”

Phòng họp của Đông Kiến nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà trụ sở chính.

Phó Uyển Thanh đến vừa vặn đúng giờ, Kiều Nham đi sau cô nửa bước, trong cặp công vụ của anh ta là toàn bộ các tài liệu liên quan.

Lý Ứng Triết đến từ sớm, hắn ngồi trên xe lăn, liên tục nhìn đồng hồ.

Hôm nay hắn ăn mặc rất tươm tất, bộ vest ôm vừa vặn vào người, cravat được thắt vô cùng chỉnh tề.

Đã nhiều năm không gặp, Phó Uyển Thanh thực sự suýt chút nữa không nhận ra hắn.

Nhìn lại chính mình, cô chỉ mặc một chiếc áo khoác dạ mỏng màu đen, sắc mặt nhợt nhạt, vết hằn đỏ trên mí mắt và cổ tay vẫn chưa tan hết.

Trong phòng họp, phần lớn mọi người đã yên vị. Có người nhận ra cô, ánh mắt nhìn sang đầy dò xét; người không nhận ra thì chỉ lịch sự liếc nhìn một cái, rồi lập tức quay sang bàn tán trao đổi thông tin với người bên cạnh.

Không có ai chào hỏi hắn, nhưng Lý Ứng Hành đã tự mình ngồi vào vị trí chủ tọa.

Hắn vẫn đang chờ Lý Kê Khai đến, thái độ của ông ta có vai trò vô cùng mấu chốt. Nếu người cha này không có mặt, ba người bên phía hội đồng quản trị kia chưa biết chừng sẽ nhìn gió đổi hướng mà ngả về phía Kiều Nham.

Trên đời này quả thực có những kẻ ăn cháo đá bát. Ngày thường Lý Trung Nguyên mắng Kiều Nham dữ dội nhất, sơ sẩy một chút là ăn mắng một trận lôi đình, vậy mà Kiều Nham lại đối xử với anh một lòng một dạ đến thế.

Lý Ứng Hành lại ngó ra ngoài cửa, đã chín giờ rồi, sao ba vẫn chưa đến chứ?

Thế nhưng Kiều Nham lại dẫn một người phụ nữ bước vào.

Trông cô ấy rất giống người nhà họ Phó, hai cô cháu có vài phần nét mặt tương đồng, đều đẹp một cách thanh cao, tách biệt với thế gian. Cho dù vì chuyện của Lý Trung Nguyên mà trông cô ấy có vài phần nhợt nhạt, yếu ớt.

Phó Uyển Thanh.

Nếu hắn không nhớ nhầm thì chính là cái tên này.

Lý Ứng Hành đợi cô đi đến gần, liền nở một nụ cười khách sáo: “Vị này là…”

“Phó tiểu thư,” Kiều Nham lên tiếng giới thiệu, “Cô ấy là người thụ hưởng mười ba phần trăm cổ phần đứng tên Tổng giám đốc Lý. Hiện tại cô ấy có mặt ở đây theo đúng pháp luật để thay mặt hành sử quyền lực. Các tài liệu liên quan tôi đã gửi đến phòng pháp chế, ngài có thể đến đó để tra cứu.”

Sau một hồi xôn xao ngắn ngủi, phòng họp lại rơi vào khoảng lặng im ắng.

Có người lật tài liệu, có người hạ thấp giọng bàn tán, có người ngẩng đầu nhìn Phó Uyển Thanh, lại có người chằm chằm nhìn vào Lý Ứng Hành, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc, không ngừng đảo qua đảo lại giữa mấy người họ.

Lý Ứng Hành không còn cười nổi nữa, hắn hỏi: “Tài liệu được ký từ lúc nào?”

“Cách đây một thời gian, thủ tục công chứng hoàn toàn đầy đủ, cũng đã được xác thực rồi.” Kiều Nham nói, bàn tay đang để dưới gầm bàn của anh ta siết chặt lại thành nắm đấm, “Được rồi, vậy thì mời ngồi.”

Sau khi cuộc họp bắt đầu, các chương trình nghị sự diễn ra rất nhanh. Đến hạng mục thứ ba, Lý Ứng Hành giơ tay ra hiệu cho người chủ trì tạm dừng. Hắn hắng giọng một cái, trên gương mặt lộ rõ vẻ đau buồn đã được chuẩn bị sẵn từ trước: “Thưa các vị, về việc Trung Nguyên mất tích, tôi nghĩ mọi người ở đây đều đã rõ. Phía cảnh sát vẫn đang tìm kiếm, hiện tại vẫn bặt vô âm tín. Tập đoàn không thể không có người chèo lái, với tư cách là anh trai ruột của cậu ấy, đồng thời cũng là một cổ đông, tôi xin đề xuất cuộc họp lần này tiến hành biểu quyết về nhân sự phụ trách tạm thời, đồng thời đóng băng các chức vụ liên quan của Lý Trung Nguyên…”

“Tôi phản đối.” Phó Uyển Thanh lên tiếng, giọng cô không cao, nhưng tất cả mọi người đều ngoảnh đầu lại nhìn về phía cô.

Cô cũng lần lượt nhìn lướt qua từng người một, không hề có chút nhượng bộ: “Việc tìm kiếm vẫn đang được tiến hành, cảnh sát chưa hề kết án. Việc mất tích chưa rõ tung tích không đồng nghĩa với việc đã tử vong, hay mất năng lực hành vi dân sự. Trên phương diện pháp luật, không có bất kỳ căn cứ nào để đóng băng chức vụ của Lý Trung Nguyên.”

Lý Ứng Hành nhìn cô, nơi khóe miệng hiện lên nụ cười đầy châm biếm: “Phó tiểu thư, tôi hiểu tâm trạng của cô, nhưng các hoạt động vận hành thường ngày của tập đoàn không thể chờ đợi được…”

“Tôi không có tâm trí đâu mà trò chuyện với anh,” Phó Uyển Thanh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt quý phái nhưng đầy giả tạo của hắn, “Tôi đang bàn về cổ phần và trình tự pháp lý.”

Vừa dứt lời, hai cánh cửa lớn bỗng nhiên bị đẩy mạnh ra, tiếng động trầm đục vang lên bên tai khiến tất cả mọi người đồng loạt quay ngoắt đầu nhìn lại.

Người bước vào là Lý Trung Nguyên.

Phó Uyển Thanh sững sờ mất vài giây, cho đến khi chớp mắt một cái, cô mới ý thức được mí mắt mình đang nóng rực lên.

Mấy ngày qua, cô chưa từng ngủ ngon giấc lấy một tiếng, lúc nào đầu óc cũng quay cuồng mê muội, điện thoại không rời tay nửa bước, chỉ sợ phía cảnh sát đột nhiên gọi điện đến. Lúc ngồi trong phòng sách của anh, cô lật đi lật lại bức thư đó, chẳng còn phân biệt nổi bên ngoài là ngày hay đêm. Vợ chồng Vịnh Sênh nhận được tin liền đến thăm cô, Uyển Thanh đều phải cố gượng dậy để tiếp đón, nói chưa được hai câu thì họ lại đòi đi gọi bác sĩ đến cho cô.

Ông trời phù hộ, Lý Trung Nguyên không sao cả.

Anh đang đứng ngay ở cánh cửa đó, mặc một bộ vest màu xám đậm, không thắt cà vạt, cổ tay trái quấn một lớp băng gạc, phần rìa còn rỉ ra những vệt vết tích màu nâu thẫm. Mái tóc không mấy bù xù, nhưng dưới cằm đã lún phún một lớp râu quai nón chưa kịp cạo.

Anh sải bước đi vào trong, hướng về phía chiếc ghế mà mình vẫn thường ngồi mỗi khi họp hành.

Lý Trung Nguyên bước đi không nhanh, nhưng ánh mắt dò xét của anh lướt qua từng vị giám đốc, khiến họ vô thức đứng bật dậy, trong mắt lộ rõ vẻ ngơ ngác và bất an tột cùng.

Lý Ứng Hành là người có sắc mặt kém nhất.

Gương mặt hắn lộ rõ vẻ như vừa gặp phải ma: “Chú hai, chú… chú vẫn còn mạng trở về sao.”

“Làm anh thất vọng rồi,” Lý Trung Nguyên chống hai tay lên bàn, bỗng hạ thấp giọng xuống, “Các đồng chí bên cơ quan công an muốn tìm anh để hỏi vài câu đấy. Anh xem là tôi mời họ vào đây, hay là tự anh cút ra ngoài?”

Chẳng đợi hắn kịp trả lời, Lý Trung Nguyên đã đứng thẳng người dậy, liếc nhìn xuống với vẻ chán ghét: “Hay là cứ phiền người ta vào đây đi, dù sao thì anh cũng phế từ lâu rồi.”

Lý Ứng Hành nghiến răng kèn kẹt, gằn giọng: “Mày…”

Sau khi hắn bị đưa đi, Lý Trung Nguyên mới ung dung ngồi xuống, anh giơ tay lên ra hiệu: “Ngồi xuống cả đi, đứng đấy làm gì, không phải là muốn họp hội đồng quản trị sao? Tiếp tục đi.”

Phó Uyển Thanh mắt lệ nhòa, nhưng lại suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Anh mới vào được bao lâu chứ, vừa vào một cái đã cho người bắt giữ kẻ kia rồi, giờ thì làm gì còn ai dám ngồi xuống nữa.

Lý Trung Nguyên lật hai trang tài liệu, nói: “Mấy cái này toàn là lời nhảm nhí, ngược lại thì việc điều chuyển vốn của dự án Malaysia, tôi có vài ý kiến, có điều không phải bàn vào lúc này.”

Có vị giám đốc già nhanh trí liền đứng ra giải vây: “Phải, vốn dĩ cũng chẳng có chuyện gì lớn, đều là do cậu cả làm loạn lên thôi. Trung Nguyên, cậu trở về được thì tốt quá rồi, mọi người đang đợi cậu chủ trì đại cục đây.”

Lý Trung Nguyên gật đầu, thẳng tay ném mạnh tập tài liệu ra thật xa: “Giải tán đi, thế nhé.”

“Ơ, vâng, vâng.” Mọi người lục đục đứng dậy rời khỏi phòng.

Khi cánh cửa phòng họp được đóng lại một lần nữa, bên trong chỉ còn lại hai người họ. Lý Trung Nguyên đứng dậy, đổi sang một chiếc ghế khác để ngồi gần sát bên cạnh cô.

Phó Uyển Thanh không muốn anh nhìn thấy bộ dạng này của mình. Cô vội vàng rút một tờ giấy, quay mặt đi để lau nước mắt.

“Xem ra đây là lỗi của anh rồi.” Lý Trung Nguyên định đưa tay nhận lấy tờ giấy, nhưng bị cô nắm chặt lấy tay.

Phó Uyển Thanh dựa vào lực tay của anh để lau khô nước mắt, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào gương mặt anh: “Ngày đó, họ nói không tìm thấy anh.”

“Giả đấy, họ nói sai rồi.” Lý Trung Nguyên đáp.

Giọng cô run lên, lẫn lộn không rõ tiếng: “Em cứ tưởng anh sẽ không về nữa.”

Lý Trung Nguyên nói: “Anh về rồi, anh đã hứa với em là sẽ về mà.”

Phó Uyển Thanh gật đầu, cô không ngừng gật đầu. Cô vươn tay kéo lấy tay áo anh, sờ dọc từ cánh tay lên đến cằm, để xác nhận rằng anh đang sống, thật sự đang ở ngay trước mắt cô.

“Em xem có phải đang nằm mơ không,” Lý Trung Nguyên nắm lấy tay cô, “Nào, thử chạm vào phần râu anh vừa mới mọc xem.”

“Không cần!” Phó Uyển Thanh biết râu anh cứng và đâm đau thế nào, cô vội thu tay lại, bật cười trong nước mắt.

Sau khi cười xong, Lý Trung Nguyên mới vươn tay, chậm rãi ôm cô vào lòng. Uyển Thanh vùi mặt vào vai anh, hai tay ghì chặt lấy lưng anh, nức nở nói: “Anh chẳng chịu nói cho em biết chuyện gì cả, làm em lo chết đi được.”

Lý Trung Nguyên vỗ về cô: “Được rồi, sau này sáng anh xin chỉ thị, tối anh báo cáo, chuyện gì cũng kể cho em nghe.”

“Đồ nói dối, anh mới là đồ nói dối.” Phó Uyển Thanh dùng sức đấm anh hai cái.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading