Chương 60 : 7288 chữ
Cơn mưa ở nước Anh rơi xuống một cách rất yên bình.
Kể từ khi đến Cambridge, Phó Uyển Thanh đã hình thành hai thói quen: một là luôn mang theo ô mỗi khi ra khỏi cửa, hai là ngẩng đầu nhìn cây hạt dẻ bên cổng trường King’s College.
Khi mới nhập học, cây vẫn còn xanh mướt đến phát sáng, một màu xanh tĩnh lặng. Thế nhưng vào một buổi sáng đầu tháng này, khi Uyển Thanh đi ngang qua, cô chợt nhận ra rìa lá đã được mạ một lớp viền vàng, cháy dần từ ngoài rìa vào trong.
Đợi đến khi tháng Mười qua đi, cô ngẩng đầu lên, cả cái cây đã nhuộm một màu đỏ rực.
Văn phòng của giáo sư hướng dẫn Tracy nằm trong một tòa nhà gạch màu đỏ thẫm. Những bậc thang bằng gỗ khi giẫm lên sẽ phát ra tiếng cọt kẹt khẽ khàng, âm thanh của mỗi bậc kêu lên lại chẳng hề giống nhau. Cửa sổ phòng bà hướng ra một khoảnh sân nhỏ, trong sân có một cái cây, dưới gốc cây có hai chiếc ghế đá không ai ngồi, quanh năm suốt tháng đều ẩm ướt.
Thứ Bảy thời tiết đẹp, Uyển Thanh bước ra khỏi tòa nhà nhỏ và cũng không đến thư viện. Cô bị thu hút bởi tiếng guitar và tiếng nước chảy nên đã đi đến bờ sông, lại gọi thêm vài người đang chen chúc, ló đầu ra từ rặng liễu cùng bước lên thuyền. Thân thuyền lắc lư dữ dội vài cái, tiếng hét chói tai hòa lẫn cùng tiếng cười đùa vang lên.
Nước sông Cam (*) vào tháng Mười Một mang một màu xanh lục đậm, lững lờ trôi chảy mang theo chút hờ hững, ung dung đặc trưng kiểu Anh.
(*) Sông Cam là con sông chính chảy qua Cambridge ở miền Đông nước Anh
Chiếc thuyền đáy bằng chậm rãi di chuyển trên mặt nước. Chàng trai chèo thuyền đứng ở đuôi thuyền, cắm cây sào dài xuống nước, khẽ mượn lực một cái là thuyền đã lướt về phía trước một đoạn dài. Động tác của anh vừa lười nhác lại vừa chuẩn xác, nhưng đáng chú ý nhất chính là gương mặt kia, anh tuấn đến mức khiến người ta không thốt nên lời.
Đặc biệt là khi con thuyền đi ra từ dưới cây cầu đá, nếu như có một ống kính máy quay ở đây—đẩy vào, tiến sát đến gương mặt anh, thì có lẽ đó sẽ là một cảnh quay dài vô cùng, vô cùng chậm.
Ánh mặt trời lọt qua những kẽ lá rơi xuống, vỡ vụn thành những đốm vàng lấp lánh trên mặt nước.
Tiếng guitar phiêu lãng bay tới, là bài 《The Scientist》, tiếng đàn gảy rất tùy ý, giữa chừng hơi khựng lại một nhịp rồi lại tiếp tục nối vào, chậm hơn nửa nhịp so với bản gốc.
Phó Uyển Thanh ngồi ở đầu thuyền, đã ghi lại thước phim này.
Cô gửi đi vào buổi sáng ngày hôm đó, còn Vịnh Sênh vì lệch múi giờ nên đã mở nó ra vào lúc hoàng hôn.
Sau khi say sưa ngắm nhìn nhan sắc “nghịch thiên” ấy đến hơn mười lần, cô nàng cảm thấy nóng lòng nên đã hớp một ngụm rượu.
“Vẫn chưa đủ à?” Văn Khâm ngồi bên cạnh cô, lên tiếng hỏi một câu.
Vịnh Sênh lúc này mới ngẩng đầu lên: “Hả? Chị xem lâu rồi sao?”
Lý Văn Khâm nói: “Ít nhất là ba phút rồi, trên mặt chị đang treo một nụ cười cực kỳ quái dị, khóe miệng cứ vểnh lên mãi không hạ xuống được kìa.”
“…Đẹp trai đến mức quá nổi bật, lại còn chẳng cần đến kỹ xảo gì, chính là kiểu đẹp trai cốt cách đấy,” Vịnh Sênh xem anh chàng như “chị em” để chia sẻ, “Vùng đất Cambridge này đúng là có chút danh tiếng, hèn chi người ta cứ lưu luyến mãi không muốn rời đi. Mà chị nói cho cậu biết nhé, Phó Uyển Thanh người này rất được, có trai đẹp là không thèm giấu giếm chút nào, nhất định sẽ để chị được bổ mắt.”
“Em thấy,” một giọng nam đột nhiên truyền đến từ trên đỉnh đầu, “Cậu ta đẹp trai ở chỗ nào?”
Dọa cho Vịnh Sênh suýt chút nữa thì rơi cả điện thoại.
Cô cẩn thận ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt âm trầm của Lý Trung Nguyên.
Vịnh Sênh cười gượng hai tiếng: “Không có chỗ nào cả, không có chỗ nào hết.”
Anh xuất hiện một cách lặng lẽ không tiếng động, đợi đến lúc cô giả vờ ngoan ngoãn xong xuôi, Lý Trung Nguyên lại bỏ đi, bước vào trong nhà nói chuyện với Lý Phú Cường.
Cô thở phào một hơi, vội vàng cúi đầu gửi tin nhắn cho Uyển Thanh: “Cậu tiêu rồi, tôi vừa bị anh hai bắt quả tang tại trận.”
“Là cậu tiêu rồi thì có,” Phó Uyển Thanh gửi một đoạn tin nhắn thoại qua, nghe giọng thì có vẻ cô ấy đang đi bộ, còn có cả tiếng gió lùa,
“Trời cao hoàng đế xa, anh ấy chẳng quản nổi tôi đâu.”
“Được rồi, cậu cứ việc ngông cuồng đi.” Vịnh Sênh ném điện thoại sang một bên.
Cửa sổ của phòng khách mở rộng, qua các khe lưới của rèm cửa, một chút hương hoa quế thoang thoảng từ góc sân u uẩn bay ra, hòa cùng với hơi người ấm áp trong phòng, trộn lẫn thành một thứ phong vị dễ chịu, khiến lòng người như say đắm.
Hôm nay là sinh nhật của thím anh.
Lý Trung Nguyên ngồi trên chiếc ghế gỗ mun, nhìn Văn Khâm cung kính rót trà cho ba mẹ. Cậu không còn nhỏ tuổi nữa, bằng tuổi với Phó Uyển Thanh, giờ đây đang làm việc ở một nha môn nhàn nhã bậc nhất. Sau khi lên chức ba, dáng người cậu không còn gầy gò như trước, khoác trên mình bộ cảnh phục chưa kịp thay ra trông vẫn rất vững chãi, phong độ.
Anh nhớ lại hồi nhỏ, khi đó gia đình vẫn còn sống ở Tây Sơn. Có lần phạm lỗi, anh và Lý Phú Cường tranh cãi gay gắt đến mức không thể hòa giải, khiến chú tức giận đến mức nhốt anh vào trong căn gác mái, bắt anh phải nghiêm túc hối lỗi rồi mới cho ăn cơm.
Tòa nhà này trước đây dùng để chứa đồ cũ, trên lớp kính bám đầy bụi bặm qua bao năm tháng và rêu phong đã héo úa. Ngay cả ánh mặt trời gay gắt của mùa hè khi lọc qua đây cũng trở nên yếu ớt, rọi vào trong một cách đầy bệnh tật, uể oải.
Lý Trung Nguyên khi đó không hề có ý định nhận lỗi, anh bướng bỉnh chịu đựng ở bên trong suốt một ngày trời, bụng dạ sớm đã đói đến mức không chịu nổi.
Đến tối, tiếng sấm nổ vang rền, mắt thấy trời sắp đổ mưa lớn, từ phía cầu thang bỗng truyền đến tiếng động.
Anh cứ ngỡ đó là người cảnh vệ đối xử tốt với mình, kết quả lại là Văn Khâm.
Cậu nhóc bưng một hộp cơm trên tay, lén lút lẻn vào: “Anh ơi, em lấy đồ ăn từ nhà bếp cho anh nè, vẫn còn nóng lắm.”
Khi đó, Lý Trung Nguyên tuổi còn nhỏ nhưng tính tình đã lạnh lùng: “Anh không đói, em mang về đi.”
Văn Khâm mở hộp cơm ra cho anh, hương thơm của thức ăn lập tức bay ra: “Em biết mà, anh sợ làm liên lụy đến em chứ gì. Yên tâm đi, thể tạng em yếu ớt, họ có muốn đánh em thì cũng không nỡ xuống tay đâu.”
Cậu nhóc nhét đôi đũa vào tay Lý Trung Nguyên: “Mau ăn đi anh, nguội là không ngon nữa đâu.”
Lý Trung Nguyên nuốt nước bọt một cái, rồi im lặng ăn.
Vẫn chưa ăn xong thì một tia sét đánh xuống ngay trước cửa sổ, dọa cho Văn Khâm sợ hãi nép sát vào người anh: “Anh ơi, ở đây không có ma đấy chứ?”
“Không có ma đâu, không cần phải sợ ma,” Lý Trung Nguyên không đẩy cậu ra, “Thứ đáng sợ là con người kìa.”
“Dạ.” Văn Khâm nói, “Ba không có ý trách anh đâu, ba chỉ sợ anh quá hận bác cả, lúc nào cũng lộ rõ trên mặt khiến họ lại càng lấn tới để đối phó với anh, nên mới bảo anh tạm thời nhẫn nhịn một chút.”
Lý Trung Nguyên nói: “Anh biết rồi.”
“Anh không biết đâu,” Văn Khâm nhỏ giọng hỏi anh, “Anh biết mà sao còn giết con chó của bác gái?”
“Không có giết,” Lý Trung Nguyên hớp một ngụm trà, “Con chó của bà ta vẫn khỏe mạnh và đã được gửi đến trạm cứu hộ thú cưng rồi. Còn bát canh bà ta uống ấy à, là anh bảo đầu bếp mua thịt chó ngoài chợ về nấu đấy, anh đâu có nhiều thời gian rảnh rỗi thế.”
“Ồ,” Văn Khâm bật cười, “Vậy anh mau ăn tiếp đi.”
Đang lúc xuất thần nghĩ ngợi, Lý Phú Cường lên tiếng gọi anh một câu: “Trung Nguyên, lại ăn cơm thôi.”
“Vâng, đi thôi.” Lý Trung Nguyên đáp.
Anh đặt tách trà xuống, bước về phía bàn ăn.
Bữa tiệc không có mấy người, tính cả Vịnh Sênh vào thì ngồi cũng không đầy một bàn.
Văn Khâm bế đứa trẻ đặt trên đùi, Nghi Đức đứng bên cạnh dặn dò hết lần này đến lần khác: “Đừng có làm nó lắc lư, nhẹ tay chút đi.”
“Có động đậy gì đâu.”
“Thì em cứ nhắc nhở anh trước thế.”
Vịnh Sênh bật cười một tiếng: “Trước đây chị cứ nghĩ sinh con phiền phức lắm, giờ nhìn hai người, lại thấy cũng có vẻ khá thú vị đấy chứ.”
Nhân vật chính của buổi tiệc ngồi ở vị trí chủ tọa, La Thư Lan nghiêm túc lên tiếng: “Cháu thấy người khác làm ba làm mẹ thú vị, chứ bản thân cháu chưa chắc đã thấy thú vị đâu, không thể vơ đũa cả nắm được. Nhưng cháu có suy nghĩ như vậy thì chắc là Giang Lệ sẽ vui lắm đấy.”
Vịnh Sênh nài nỉ: “Úi chà, thím ơi, thím nói chuyện ở nhà mà cứ như đang làm báo cáo ấy, không được sao ạ?”
Lý Phú Cường nhìn cô với ánh mắt tán thưởng: “Bà nghe xem, con trẻ nói chuẩn thế còn gì. Đồng chí La à, cái phom vẻ và gánh nặng này của bà thỉnh thoảng cũng nên buông xuống đi, đây là tiệc gia đình mà.”
“Đúng vậy đó cô hai,” đến cả La Tiểu Dự còn chêm vào “nhàn rỗi một ngày không được sao? Ngày nào cũng quản nhiều việc thế!’.”
“Nhưng thím vẫn phải hỏi,” La Thư Lan lại quay sang người duy nhất còn độc thân ở trong bàn, “Trung Nguyên, ngoài ba mươi rồi, chuyện hôn sự khi nào thì định liệu đây?”
“Ơ,” Lý Trung Nguyên không ngờ hỏa lực lại đột ngột chĩa về phía mình, anh chống tay lên bàn, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp, “Uyển Thanh cô ấy vẫn còn đang đi học, để muộn lại hai năm nữa ạ.”
“Học tiến sĩ và kết hôn đâu có xung đột gì nhau,” La Thư Lan nói, “Hồi thím với chú cháu kết hôn, chú ấy đang bị điều chuyển công tác xuống cơ sở, thím cũng vậy. Sau này chính sách thay đổi, sau khi trở về Bắc Kinh thì ai nấy tự lo sự nghiệp của người nấy, chẳng hề ảnh hưởng gì nhau. Ý của thím là, nếu đã hai bên đều có tình ý thì đừng có dây dưa kéo dài nữa, kéo dài chỉ tổ không có trách nhiệm với ai cả.”
Vịnh Sênh tủm tỉm cười nhìn anh trai mình, nghe những lời này dưới một góc độ khác thì thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Cuối cùng thì cô cũng không còn phải một mình đơn thương độc mã gánh chịu những đòn tấn công từ quan niệm truyền thống cũ kỹ nữa rồi.
Lý Trung Nguyên gật đầu: “Vâng, thím, cháu sẽ thúc giục chuyện này.”
“Cháu là phải thúc giục nhanh lên, lớn tuổi lắm rồi, một bàn em trai em gái đứa nào đứa nấy đều vượt lên trước cháu cả rồi đấy!”
Lý Phú Cường lại quay sang nói với vợ: “Thì cứ bàn bạc với bên Phó gia…”
La Thư Lan lạnh lùng liếc ông một cái, ngắt lời: “Chuyện đó ông cứ yên tâm, dù là bàn với Tá Bang hay là Tá Văn, bất kể họ đưa ra quan điểm hay yêu cầu gì, tôi đều sẽ xử lý thỏa đáng. Tóm lại là phải khiến cho các bên đều hài lòng, nhà mình chỉ có một đứa con trai, việc tổ chức cưới hỏi cũng chỉ có một lần này thôi.”
Lý Phú Cường cười nói: “Được, vất vả cho bà rồi.”
“Không phải vì ông đâu, ông không cần phải cảm ơn,” La Thư Lan nói, “Là tôi nể mặt nể mặt ông cụ thôi.”
La Tiểu Dự liền chen ngang nói tiếp: “Chẳng phải sao ạ, hôm nay cô hai đón sinh nhật, anh trai cháu chuẩn bị sính lễ dày lắm đó nha…”
“Không đáng là bao đâu, ăn cơm đi.” Lý Trung Nguyên trừng mắt lườm cậu một cái.
Nghi Đức vốn từ đầu đến giờ luôn im lặng bỗng lên tiếng hỏi một câu: “Vịnh Sênh, sao chồng chị hôm nay không đến?”
“À, hôm nay anh ấy làm tài xế rồi, tháp tùng mẹ vợ đến Bắc Đới Hà để đón người, là bác cả của chị ấy.” Vịnh Sênh nói.
La Thư Lan nghe được tin này liền hỏi: “Bệnh tình của Đặng Trường Lệ đỡ hơn rồi phải không?”
“Vâng, về cơ bản là đã khôi phục bình thường rồi ạ,” Vịnh Sênh gật gật đầu, “Mẹ cháu dự định đón bác ấy về nhà để tiện chăm sóc.”
La Thư Lan đặt bát xuống, thở dài một tiếng: “Đến cuối cùng, vẫn chỉ có chị em ruột thịt là đáng tin cậy nhất.”
“Còn bác cả nhà mình ấy à,” Lý Văn Khâm tiếp lời một câu, “Tuần trước lại phải vào phòng cấp cứu một lần nữa, em nhìn dáng vẻ đó của bác ấy thì đại khái là cũng không sống được bao lâu nữa đâu. Lúc nhìn thấy em, cái miệng bác ấy méo xệch đi, mấp máy vài cái mà chẳng nói nổi lấy một câu, em cứ sợ bác ấy bị nghẹn nước bọt thôi.”
“Đó là quả báo của ông ta,” La Thư Lan nói, “Nhưng như vậy cũng tốt, đỡ cho ba con cứ vì người anh cả này mà suốt ngày bị người ta bắt bẻ, soi mói trong các cuộc họp phê bình và tự phê bình, lần nào cũng không tránh khỏi việc bị đem chuyện gia phong, tư đức ra nói.”
Lý Phú Cường thở dài một tiếng, nhíu mày nói: “Không nói chuyện đó nữa, không nói nữa, ăn cơm đi.”
Trước khi nhận được cuộc gọi video, Phó Uyển Thanh đạp xe trở về nhà, cô dựng nghiêng chiếc xe đạp vào hàng rào sắt trước cửa, rồi đẩy cánh cửa gỗ sơn đen bước vào.
Mùa thu bắt đầu trở nên ẩm ướt, gió cuốn theo hơi nước từ bờ sông luồn lách qua cổ áo thấm vào da thịt.
Sau khi cô bước vào cửa, bà Morrison liền đon đả bước ra đón lấy chiếc áo khoác măng tô của cô, sẵn tiện nói hôm nay có hầm canh gà tùng nhung, rồi hỏi cô muốn dùng bữa lúc mấy giờ.
Uyển Thanh bảo mình không đói, cô vừa từ chỗ giáo sư hướng dẫn trở về và cần phải chỉnh sửa lại một đoạn luận văn.
Đây là một căn nhà cổ từ thời Victoria, thư phòng nằm ở tầng hai hướng về phía Nam, ánh sáng trong phòng nói là sáng thì không hẳn, mà là kiểu màu trắng xám mù sương đặc trưng của nước Anh.
Trần nhà rất cao, đường viền thạch cao chạy dọc theo góc tường bao quanh một vòng, chính giữa trần là một mâm hoa phù điêu nông, chiếc đèn treo thả từ nơi đó xuống bằng một thanh đồng vàng, ngay cả ban ngày cũng phải thắp sáng.
Mặt tường phía Bắc hoàn toàn là giá sách, để thuận tiện cho việc tìm sách, bên cạnh có dựng một chiếc thang gỗ, một chiếc khăn lụa màu xanh hoàng gia đang vắt trên đỉnh thang. Đó là lần trước khi trở về, Uyển Thanh vội vàng lật tìm sách đã vô tình để quên ở đó, đến nay vẫn chưa lấy xuống.
Chiếc bàn viết cạnh cửa sổ mang phong cách Nữ hoàng Anne, bốn góc chân bàn hơi thanh mảnh, mặt bàn bọc lớp da thuộc màu xanh lục đậm. Vì phải nộp bản thảo đầu tiên nên đã nhiều ngày rồi Phó Uyển Thanh không dọn dẹp, kẹp sách, giấy ghi chú, tài liệu photo cứ thế chồng chất ngổn ngang lên nhau.
Bà Morrison mấy ngày nay luôn nhắc nhở cô: “Tiểu thư, bàn của cô sắp không còn chỗ để đặt tách cà phê nữa rồi đấy.”
Cô liền bưng thẳng tách cà phê tới, ngửa đầu uống cạn sạch trong một ngụm: “Được rồi, bây giờ cháu uống hết rồi, không cần đặt xuống nữa đâu ạ.”
“…Cô đúng là không sợ bỏng lưỡi mà.” Bà
Morrison trợn mắt há mốc mồm rồi quay lưng bỏ đi.
Lúc ngồi xuống, những cành cây sồi khô khốc ngoài cửa sổ khẽ lay động trong gió.
Cô vừa quay đầu lại, điện thoại đã rung lên bần bật.
Uyển Thanh thản nhiên bắt máy, rồi quay đầu nhìn vào màn hình máy tính: “Anh từ nhà chú về rồi à?”
“Về rồi.” Lý Trung Nguyên đang đi lại trong phòng ngủ, dáng vẻ trông như vừa mới tắm xong, nửa thân trên không mặc gì cả, “Em ăn trưa chưa?”
“Chưa nữa.”
Phó Uyển Thanh nói: “Em sửa nốt đoạn này đã rồi sẽ xuống lầu ăn ngay.”
Lý Trung Nguyên giả vờ ngơ ngác mỉa mai: “Chẳng phải là rất coi trọng học nghiệp sao? Đến mức bỏ bữa quên ăn thế này cơ à.”
Uyển Thanh vặn hỏi lại: “Em không coi trọng học nghiệp từ bao giờ thế?”
Đầu dây bên kia khẽ trầm giọng xuống, giọng điệu có chút hờn ghen rõ rệt: “Ban ngày thì chạy đi chèo thuyền, rồi còn phát tán rộng rãi cái video ô uế kia, thế mà gọi là coi trọng à?”
Cô đưa tay lên quạt quạt bên mũi: “Chao ôi chua quá đi mất, em cách một cái màn hình mà còn ngửi thấy mùi giấm chua loét đây này. Chẳng qua là thấy người ta còn trẻ tuổi nên trong lòng anh không dễ chịu chứ gì, rồi cứ thế tạt nước bẩn lên người ta. Em nói cho anh biết nhé, cậu ấy còn nhỏ tuổi hơn cả em nữa cơ, mới hai mươi mốt thôi.”
Lý Trung Nguyên chỉ cảm thấy động tác này của cô vô cùng đáng yêu.
Anh thậm chí còn quên mất là mình đang ghen, mỉm cười hỏi: “Em ngửi thấy mùi gì mà phản ứng lớn thế hả?”
“Cơ thể của anh đó,” Uyển Thanh chỉ tay vào màn hình nói với anh, “Đây đã là lần thứ năm anh cứ thế ở trần xuất hiện trước mặt em rồi, rốt cuộc là anh muốn làm cái gì hả, quần áo không mặc tử tế vào được à?”
“Nhớ kỹ thế cơ à.” Lý Trung Nguyên vừa nói vừa tròng vào người một chiếc áo thể thao.
Uyển Thanh nói: “Bởi vì mỗi lần nhìn thấy, em lại nhớ tới lần trước anh đến đây…”
Lý Trung Nguyên lúc này đã sải bước đi ra ngoài: “Đến làm gì cơ?”
Là cái lần anh đến Cambridge để đưa cô đi nhập học.
Suốt hai ngày trời hai người đều không bước chân ra khỏi phòng. Khi đó thời tiết nóng nực, cả hai đều mặc rất ít vải, Phó Uyển Thanh ngồi trong lòng anh, trao nhau những nụ hôn giữa bầu không khí dính dấp và nóng ẩm. Cô vẫn nhớ hôm đó bà Morrison mang bữa sáng đến, chính cô là người ra nhận.
Cô đã mặc chiếc áo sơ mi của Lý Trung Nguyên, đến cúc áo cũng chẳng buồn cài tử tế. Kể từ khoảnh khắc đó, cô biết rằng mình chẳng việc gì phải giả vờ làm một thục nữ trước mặt bà nữa.
Phó Uyển Thanh hơi đỏ mặt, liền đánh trống lảng sang chuyện khác: “Không có gì, anh lâu lắm rồi không đến thăm em đấy, Lý Trung Nguyên.”
“Dạo này anh không rảnh,” Lý Trung Nguyên đã xuống lầu và bước lên xe, “Tháng sau anh có chuyến đi châu Âu, lúc đó sẽ đến tìm em.”
Phó Uyển Thanh nhìn không gian xung quanh đã tối hẳn xuống: “Thế bây giờ anh đang đi đâu đấy?”
“Đến phòng gym, tập một lát rồi về, nếu không thì chẳng ngủ được.” Lý Trung Nguyên nói.
Cô đương nhiên biết kiểu “chẳng ngủ được” kia là loại nào.
Phó Uyển Thanh “ồ” lên một tiếng: “Đi đi, em viết luận văn đây.”
“Được.”
Tạ Hàn Thanh đến sớm hơn anh, cũng hoàn thành lượng bài tập nhanh hơn anh. Cậu ta để trần hai bờ vai đẫm mồ hôi, đứng một bên đợi anh một lúc.
Thế nhưng Lý Trung Nguyên hoàn toàn không có ý định dừng lại.
Đến cả huấn luyện viên thể hình cũng nhìn ra manh mối, liền mỉm cười trêu: “Tổng giám đốc ơi, thực ra anh cần phải giải tỏa bớt phần năng lượng dư thừa này đi, chứ nếu chỉ dựa vào tập luyện thôi thì tác dụng không lớn đâu, phải tìm phương thức giải tỏa khác cơ.”
“Càng vô dụng!” Lão Tạ hớp một ngụm nước khoáng, “Phương thức giải tỏa của cậu ấy đang ở nước ngoài kìa. Cái này gọi là gì nhỉ, nước xa không cứu được lửa gần.”
“Sao lắm lời thế hả, cứ ra rả bên tai nhức hết cả đầu.” Lý Trung Nguyên cuối cùng cũng chịu đặt tạ xuống. Anh lau vệt mồ hôi trên trán, khoác vai lão Tạ rồi nói: “Lại đây nào, cậu đẩy thử một cái xem, để tôi nghiệm thu thành quả xem sao.”
“Người anh em, người anh em tốt của tôi ơi, coi như tôi chưa nói gì đi.” Tạ Hàn Thanh vội vàng xua tay.
Vào một buổi chiều cuối tháng.
Phó Uyển Thanh bước ra khỏi thư viện, trên tay ôm một xấp sách dày.
Cơn gió thổi tung mái tóc cô có chút rối bời, còn chưa kịp vuốt lại cho gọn gàng thì cô đã nhìn thấy Lý Trung Nguyên đang đứng ở ngay đầu phố. Anh mặc một chiếc áo khoác măng tô màu đen, hai tay đút vào túi quần, đang đứng đợi cô bước tới.
Dưới ánh nhìn của những vị khách du lịch đang tham quan và các bạn sinh viên đạp xe qua lại trên đường, Phó Uyển Thanh liền rảo bước chạy ào về phía anh.
“Chậm một chút nào.” Lý Trung Nguyên vững vàng ôm trọn lấy cô vào lòng.
Phó Uyển Thanh ngước đầu nhìn anh: “Sao anh đến mà chẳng đánh tiếng trước thế? Không phải anh bảo tháng sau mới sang cơ mà?”
Lý Trung Nguyên nói: “Anh đánh tiếng trước để em giấu cậu chàng đẹp trai kia đi, rồi để anh không bắt quả tang được à?”
“Làm gì có ai mà giấu!” Phó Uyển Thanh nhét thẳng xấp sách vào lồng ngực anh, “Em mà thích mấy cậu chàng trẻ tuổi thì anh đã bị loại từ lâu rồi.”
Lý Trung Nguyên đỡ lấy xấp sách ôm vào lòng, khẽ nhướng mày, không đưa ra ý kiến gì mà chỉ nghiêng người đồng hành bước bên cô.
Anh nắm lấy bàn tay cô: “Đi xe đạp cũng tiện lợi thật đấy, nghe nói trừ những lúc đi London ra, bình thường em toàn tự đạp xe đi học à?”
“Gần mà, đây cũng là cách duy nhất để em vận động mỗi ngày đấy. Anh nhìn xem này,” Phó Uyển Thanh cố tình nhấc cánh tay lên để khoe với anh, “Cơ bắp cũng lên luôn rồi này.”
“Bỏ xuống đi,” Lý Trung Nguyên liếc mắt nhìn một cái, “Chẳng mạnh hơn móng mèo được bao nhiêu, tổng cộng chắc chưa nổi hai lạng thịt.”
Cơn gió sông thổi qua, đỉnh nhà nguyện của trường King’s College lấp ló dưới bầu trời xám xịt, những chú chim trắng đậu trên thảm cỏ im lìm không mảy may động đậy.
Lý Trung Nguyên nhìn từ xa một cái rồi bảo: “Mấy con chim kia là điêu khắc à?”
Phó Uyển Thanh nói: “Là do tụi nó lười đến mức chảy thây ra đấy, kệ tụi nó đi.”
“Thế thì quản cái gì bây giờ?” Lý Trung Nguyên hỏi.
Cô quay đầu sang, nhìn chằm chằm vào anh: “Quản anh đấy. Quản xem tại sao anh cứ hở ra là đi tập gym, rồi cứ cách không gửi hình thể của anh cho em xem. Tâm cơ của anh đúng là không hề nhỏ đâu nha Tổng giám đốc Lý, anh muốn làm gì đây? Muốn ngày nhớ đêm mong về anh, trong đầu toàn là hình bóng của anh, rồi tự động phát đi phát lại những thước phim ảo ảnh về anh có đúng không?”
“Không cần phải ngày nhớ đêm mong,” Lý Trung Nguyên buông bàn tay đang nắm ra, đổi lại ôm ghì cô vào lòng, “Chỉ cần có một hai khoảnh khắc nghĩ đến anh là đủ rồi, có không?”
Phó Uyển Thanh đưa mắt nhìn quanh hai bên: “Lát nữa về nhà em nói cho anh nghe.”
Và cách mà cô “nói” cho anh biết, chính là ngay khi vừa đặt chân về đến nhà, nhân lúc bà Morrison vẫn còn đang bận rộn ở trong bếp, cô đã kéo tuột Lý Trung Nguyên lên trên lầu, chốt cửa phòng lại rồi kéo kín rèm cửa sổ.
“Vội vàng thế cơ à,” Lý Trung Nguyên đặt xấp sách của cô xuống, giả vờ giả vịt nói, “Anh còn chưa chào hỏi ai cả, thật là thất lễ quá.”
Phó Uyển Thanh thở hổn hển bước đến bên cạnh anh: “Anh ơi, anh đã vô lễ mấy chục năm nay rồi, còn kém gì một chút lúc này nữa.”
“Không phải là một chút đâu.” Lý Trung Nguyên bế bổng cô lên, nâng lấy mông cô.
Phó Uyển Thanh ôm lấy cổ anh, quyến luyến muốn hôn anh: “Thế thì bao lâu?”
“Cả đêm.”
Căn phòng không bật đèn, trong bóng tối, khao khát của họ dâng lên gấp bội. Họ hôn nhau không chút che giấu, quấn quýt lấy nhau như những con thú nhỏ bị dục vọng chi phối, liều mạng ôm chặt lấy nhau, liếm mút làn môi của đối phương, đầu lưỡi quấn quýt đè ép từng hồi.
Giữa chừng, bà Morrison cảm thấy có gì đó không đúng, rõ ràng xe của Lý tiên sinh đang đỗ ở cửa, nhưng sao chẳng thấy hai người xuống lầu, thế là bà liền lên tiếng hỏi một câu.
Lúc đó Lý Trung Nguyên đang lúc cao hứng, anh đứng bên cạnh giường, một chân của Phó Uyển Thanh còn gác trên vai anh, chiếc áo sơ mi hằn rõ những nếp nhăn trên người vẫn chưa cởi ra. Anh tiện tay vớ lấy chiếc bình hoa cổ bên giường, ném thẳng về phía cửa như một câu trả lời.
Bà Morrison giật nảy mình kinh hãi.
Bà vỗ vỗ ngực, không dám gọi thêm tiếng nào nữa.
Đến nửa đêm, Uyển Thanh vịn vào cửa phòng tắm bước ra ngoài, thực sự là đói đến mức không chịu nổi nữa, lúc này cô mới mặc váy ngủ vào để xuống lầu.
Lý Trung Nguyên đi cùng cô, hai người cứ thế đứng trong bếp tìm xem có cái gì ăn được không.
Đột nhiên đèn lớn bật sáng, là bà Morrison thức dậy ban đêm.
Dù là đêm hôm khuya khoắt, bà vẫn ăn mặc vô cùng chỉnh tề, dù sao thì cũng là đi gặp ông chủ mà.
Dưới ánh nhìn có chút ái ngại của đôi vợ chồng trẻ.
Bà nói với Lý Trung Nguyên: “Mời ngài đến phòng ăn ngồi đợi ạ, sẽ xong ngay thôi.”
“Cảm ơn bà.” Phó Uyển Thanh mím môi cười, rồi đẩy Lý Trung Nguyên đi ra ngoài.
Sau đó khi nằm lại trên giường, Lý Trung Nguyên nói muốn đưa cô đi Iceland.
Phó Uyển Thanh hỏi tại sao lại là nơi đó, ngón tay anh vẫn đang quấn lấy những lọn tóc của cô, anh bảo chỉ là muốn đi thôi, hỏi cô có thời gian rảnh không.
Cô cảm thấy có gì đó sai sai: “Lần trước anh đến, hình như là đi Na Uy mà nhỉ.”
“Lần đó là đi công tác, giải quyết việc chính sự,” Anh nói, “Lần này là đi với em, không giống nhau.”
Phó Uyển Thanh ngẫm nghĩ một lát: “Luận văn của em vẫn còn…”
“Mang theo máy tính đi.”
“Được rồi.”
Lý Trung Nguyên lại ôm chặt cô thêm một chút: “Dạo này em còn đến Paris không?”
“Dĩ nhiên là có chứ, em vừa mới về xong đây này?” Phó Uyển Thanh nói, “Vào lúc chuyển mùa, tụi em có tổ chức một hoạt động, bận rộn túi bụi suốt ba ngày liền.”
Anh giống như đang nghe chuyện kinh doanh của một đứa trẻ: “Không dễ dàng gì, vừa phải đi học lại vừa phải mở cửa hàng.”
Uyển Thanh nói: “Tuy nhiên em nghe lời cô em, tìm được một cửa hàng trưởng rất đáng tin cậy, hiện tại đang từ từ đào tạo cô ấy, đợi đến khi cô ấy thạo việc rồi thì tụi em sẽ có nhiều thời gian hơn. Nếu như mô hình này khả thi, thì cửa hàng cũng có thể mở thêm vài chi nhánh nữa.”
“Ồ, lời của cô thì nghe theo ngay,” Trong lòng Lý Trung Nguyên khẽ động, có chút hụt hẫng nói, “Còn anh đưa ra kiến nghị thì liền bị gạt đi, anh hiểu rồi.”
Uyển Thanh véo mạnh vào lưng anh một cái: “Anh đừng có ở đó mà than thân trách phận, bệnh của anh đã khỏi hẳn rồi cơ mà.”
“Bệnh cũ khỏi rồi, lại mắc phải bệnh khác.” Lý Trung Nguyên nói.
“Bệnh gì cơ?”
“Không biết nữa. Lão Tạ bảo đó là bệnh tương tư.”
“……”
Họ chỉ ở lại Cambridge một đêm, rồi từ London bay thẳng đến Iceland.
Khi bước ra khỏi sân bay Reykjavik thì trời đã là buổi chiều, ánh mặt trời của mùa thu muộn ở Iceland chếch xuống, dịu nhẹ đè lên đường chân trời, trông như một ngọn đèn sắp tắt.
Khách sạn họ đặt là Hotel Rangá, nằm ở phía Nam Iceland, gần thị trấn Hella, vị trí rất yên tĩnh. Khách sạn có đài quan sát thiên văn nội khu, mỗi phòng đều cung cấp dịch vụ nhắc nhở khi có cực quang, lái xe mất khoảng một tiếng rưỡi.
Lúc đi ngang qua thác nước Seljalandsfoss, Phó Uyển Thanh ghé sát vào cửa sổ xe nhìn ngắm rất lâu.
Lý Trung Nguyên áp sát lại gần, tì cằm lên vai cô hỏi: “Nhìn cái gì đấy?”
“Thác nước đã bị đóng băng một nửa, băng và nước hòa lẫn vào nhau cùng đổ xuống dưới, giữa đất trời dường như chỉ còn lại mỗi âm thanh này thôi.”
Cô miêu tả một cách khá có tính văn học, nhưng đáng tiếc Lý Trung Nguyên lại bảo: “Trên máy bay chẳng ăn được gì mấy, em có đói không?”
Phó Uyển Thanh lườm anh một cái, thôi bỏ đi.
Chấp nhặt làm gì với một tên tư bản cơ chứ, huống hồ anh ấy cũng là đang quan tâm mình.
Khi đến Hotel Rangá, trời đã gần như tối hẳn.
Khách sạn có những bức tường bên ngoài bằng gỗ, ánh đèn tông màu ấm áp, trên bãi đỗ xe có vài chiếc xe địa hình dã ngoại, trước cửa trang trí một chiếc đầu tuần lộc, trông như vừa bước vào một ngôi nhà gỗ của thợ săn Bắc Âu đầy tươm tất.
Cô gái ở quầy lễ tân có vốn tiếng Anh rất tốt, lúc giúp họ làm thủ tục nhận phòng liền hào hứng nói với Phó Uyển Thanh rằng, chỉ số dự báo cực quang tối nay là mức năm, xác suất gặp được rất cao, nếu nửa đêm xuất hiện thì sẽ gọi điện thông báo cho họ.
Uyển Thanh lên tiếng cảm ơn, phòng họ ở là Rangá Suite, hướng nhìn ra dòng sông.
Sau khi vào phòng, cô đứng trước cửa sổ sát đất nhìn ra ngoài một lúc.
Dòng sông ở phía xa nhìn không rõ lắm, sắc trời đã hoàn toàn chìm vào màn đêm, trên cao lấp ló một hai ngôi sao.
Uyển Thanh chỉ cho anh xem: “Sáng quá.”
Lý Trung Nguyên gật đầu, lần này mới nói được một câu khá chuẩn mực: “Kiểu sáng mà không bị ô nhiễm bởi ánh sáng đô thị ấy.”
Lò sưởi trong phòng đã được đốt lên, tấm thảm lông thú màu đỏ sẫm, đầu giường làm bằng gỗ nguyên khối.
“Chúng ta đi ăn cơm thôi.” Uyển Thanh nói.
Lý Trung Nguyên hừ một tiếng: “Lúc trên đường anh hỏi em có đói không, em liền lườm lườm anh một cái đấy thôi.”
“Đó là vì…” Cô khựng lại một chút.
Lý Trung Nguyên tiếp lời: “Vì không tiếp thu được mạch cảm xúc của một nữ văn sĩ, nên bị xem là gã thương nhân sặc mùi tiền chứ gì.”
“…Cũng không đến mức nghiêm trọng thế đâu.”
Nhà hàng nằm ở tòa nhà chính, món chính của tối hôm đó là sườn cừu Iceland.
Lý Trung Nguyên gọi một chai rượu vang đỏ trông khá ổn, ánh nến trong phòng phản chiếu lung linh trên mặt ly thủy tinh.
Anh trò chuyện với Phó Uyển Thanh về một dự án bất động sản đang thảo luận ở Giang Thành.
Nghe đến mức cô phải dừng đũa lại: “Xây nhiều nhà như thế, sau này bán không được thì làm sao?”
“Cũng có khả năng đó,” Lý Trung Nguyên cầm khăn ăn lên lau lau miệng, “Tranh thủ lúc tình hình thị trường hiện tại còn tốt, tập đoàn đang chuyển dịch hướng đi sang mảng năng lượng mới, nhưng cũng không thể một bước là lên mây ngay được, phải từ từ tiến hành thôi.”
“Vâng,” Uyển Thanh gật đầu, “Các chú bên nhà anh vẫn khỏe cả chứ?”
Lý Trung Nguyên nói: “Đều tốt cả, có điều Lý Kê Khai sắp không trụ được nữa rồi, còn chưa biết chừng có chống chọi qua nổi năm nay hay không.”
Cô “ồ” lên một tiếng, không hỏi sâu thêm nữa.
Ăn được một nửa, nhân viên phục vụ bê lên một đĩa thịt cá mập.
Lý Trung Nguyên dùng tăm xiên thử một miếng, gương mặt không chút biểu cảm mà nuốt xuống.
“Có ngon không anh?” Phó Uyển Thanh rướn cổ hỏi anh, dáng vẻ vô cùng háo hức muốn thử.
Anh hớp một ngụm rượu, gật đầu: “Ngon đến mức anh chẳng thốt nên lời đây này.”
Chắc là không phải đâu chứ.
Uyển Thanh nghi ngờ, có món gì mà Tổng giám đốc Lý chưa từng nếm qua đâu cơ chứ.
“Tà môn thế cơ à?” Cô cũng cầm dĩa lên xiên một miếng bỏ vào miệng.
Cô vừa nhai được hai cái, liền cuống cuồng tìm đường nôn ngay vào khăn giấy, món này quá mức khó nuốt rồi.
Uyển Thanh cũng vội vàng uống một ngụm rượu lớn để súc cho trôi cái mùi vị đó đi: “Anh lừa em, hại em suýt chút nữa là đi gặp bà nội rồi đấy!”
“Cảm giác thế nào?” Lý Trung Nguyên bị bộ dạng của cô làm cho phì cười.
Cô lấy tay che một bên mặt: “Như kiểu có con gì vừa mới đi tiểu vào trong miệng em ấy.”
Lý Trung Nguyên bật cười thành tiếng lớn.
Anh ngả người ra sau ghế, vừa cười vừa nói: “Cũng không sai đâu, cá mập vốn dĩ không có hệ thống lọc của thận mà.”
“……”
Đến mười một giờ đêm, chuông điện thoại vang lên.
Lý Trung Nguyên bắt máy, là quầy lễ tân gọi đến báo cực quang đã xuất hiện.
Phó Uyển Thanh tìm chiếc áo phao dày nhất tròng vào người.
Vẫn chưa thấy yên tâm, Lý Trung Nguyên còn quấn thêm cho cô một vòng khăn len quanh cổ: “Bên ngoài lạnh lắm.”
Họ bước đi đến lối đường mòn bằng gỗ, khi đã cách xa các tòa nhà, ánh đèn mờ dần đi, đôi mắt họ cũng bắt đầu thích nghi với bóng tối.
Uyển Thanh ngẩng đầu lên, một dải lụa màu xanh lục đang loang ra từ phía đường chân trời, giống như ai đó vừa thuận tay quẹt một nét màu vẽ lên nền trời, tiếp đó, dải thứ hai lại hiện ra, rồi đến dải thứ ba. Chúng bắt đầu chuyển động, như làn nước chảy, như một loài sinh vật không nên tồn tại ở chốn nhân gian này, đang chậm rãi thở ra những nhịp thở giữa bầu trời cao không vương chút bụi trần.
Cô thốt lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc.
Lúc này, mọi lời nói đều trở nên dư thừa.
“Đẹp không?” Lý Trung Nguyên đứng bên cạnh cô, vừa nhìn cực quang, lại vừa nhìn cô.
Uyển Thanh ngửa cổ lên ngắm nhìn, không biết đã đứng như vậy bao lâu, đôi chân đã bắt đầu tê dại nhưng cô vẫn chẳng muốn rời đi.
Cô thậm chí còn quên cả việc chụp ảnh: “Đẹp, đặc biệt đẹp, đây là lần đầu tiên em được thấy đấy.”
Lý Trung Nguyên gật đầu, đưa tay vào túi quần và lấy ra một chiếc hộp nhung.
Một chiếc hộp nhỏ nhắn với lớp nhung màu xanh lam đậm, anh mở hộp ra, đưa đến trước mặt cô: “Cái này có đẹp không?”
“Cái gì cơ?”
Uyển Thanh cúi đầu xuống, liếc nhìn một cái, đôi mắt cô lúc này còn mở to hơn cả khi nhìn thấy cực quang.
Vòng nhẫn được làm bằng bạch kim, viên kim cương chủ hình bầu dục nặng khoảng năm carat. Trong phút chốc, cô hoa cả mắt, chỉ thấy sắc xanh lục của cực quang phản chiếu trên mặt đá, lấp lánh chảy trôi như làn nước sống.
Giữa lúc cô còn đang thẫn thờ, Lý Trung Nguyên đã lên tiếng: “Kết hôn với anh đi.”
Phó Uyển Thanh lúc này mới bừng tỉnh, cô chớp chớp hàng mi đã thấm đẫm hơi sương, vừa giận vừa mắng anh: “Tại sao anh lại dùng câu trần thuật để cầu hôn chứ! Ai mà chẳng dùng câu nghi vấn.”
“Đấy là người ta,” anh lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp, quỳ một chân xuống, “Nhìn cho kỹ vào, đây mới là phong cách của anh.”
“Đồ thần kinh Lý Trung Nguyên,” Uyển Thanh thực sự chỉ muốn cắn cho anh một miếng, “Anh có thể có thể đừng nói chuyện với cái giọng điệu như đang thách thức người ta thế được không.”
“Uyển Thanh, kết hôn với anh đi, anh xin em.”
Lần thứ hai anh vẫn nói như vậy, chỉ là lần này, giọng nói của anh đã trầm xuống rất nhiều.
Đây thực sự là cầu hôn theo đúng nghĩa đen của từ này rồi.
Cơn gió lạnh thổi qua làm sống mũi cô cay cay, Phó Uyển Thanh vừa khóc vừa cười, bất lực chìa tay ra, cũng đáp lại bằng chất giọng có chút nghẹn ngào: “Được, Uyển Thanh đồng ý với anh.”
Anh nắm lấy bàn tay cô, điểm duy nhất để lộ ra sự lo lắng của anh chính là các đầu ngón tay đang run rẩy, loay hoay mãi một lúc lâu mà vẫn không xỏ nhẫn vào được.
Cuối cùng vẫn là Phó Uyển Thanh chủ động đỡ anh dậy, cô nói: “Run cái gì mà run, nhìn chuẩn rồi đeo vào xem nào.”
“Kích động quá,” giọng nói của Lý Trung
Nguyên run rẩy một cách bất thường, “Sắp cưới được vợ rồi, chưa từng trải qua đại cảnh tượng thế này bao giờ, nên vui quá.” =))))))))))
“…Nghe như kiểu anh không lấy nổi vợ không bằng.” Uyển Thanh ngước đầu nhìn anh.
Mãi mới đeo xong nhẫn, Lý Trung Nguyên nắm lấy các đầu ngón tay cô, không ngừng ngắm nghía, ngắm xong lại đặt lên môi hôn nhẹ: “Vừa vặn lắm, đẹp lắm.”
Tay anh rất ấm, cô không biết anh làm cách nào mà giữa cái nhiệt độ ngoài trời lạnh giá thế này, bàn tay anh vẫn còn vương lại chút hơi ấm ấm áp đến vậy.
Cơn gió từ phía bờ sông thổi tới, làm một lọn tóc của cô bay lên dính vào bên má.
Uyển Thanh không gạt đi, Lý Trung Nguyên liền đưa tay gạt lọn tóc ấy giúp cô, ngón tay anh lướt qua bên má rồi dừng lại sau vành tai cô rất lâu, không mảy may dịch chuyển.
Cô cứ thế nhìn anh mãi.
Trong bóng tối nhập nhẹm, đôi lông mày và ánh mắt của anh mang một sắc đen trầm sâu thẳm, ánh cực quang phác họa lên góc mặt nghiêng của anh một lớp màu xanh lục nhạt. Cô ngắm nhìn anh thật lâu, vừa nhìn vừa nghĩ, tại sao anh lại đột nhiên cầu hôn, rồi lại nghĩ tại sao lại không chứ, họ kết hôn chẳng phải là chuyện hợp tình hợp lý nhất trên đời này sao. Cô đã nghĩ từ rất sớm về việc sau này sẽ bài trí ngôi nhà mới của hai người như thế nào, và lựa chọn những món nội thất ra sao.
Nhìn lâu quá, trong phút chốc cô có chút bối rối không biết nên đặt ánh mắt vào đâu, liền muốn quay mặt đi chỗ khác.
Thế nhưng Lý Trung Nguyên đã cúi đầu xuống, không để cô né tránh.
Anh nâng khuôn mặt cô lên và đặt vào đó một nụ hôn.
Uyển Thanh theo bản năng hơi ngả người ra sau, đôi chân đứng trên nền đất đá lởm chởm có chút không vững. Nhưng dường như đã đoán trước được điều đó, bàn tay còn lại của Lý Trung Nguyên đã lập tức đưa tới, siết chặt lấy eo cô để giữ cho cô đứng thật vững.
— (CHÍNH VĂN HOÀN) —

Leave a Reply