Ngoại truyện 6 :
Cambridge vào tháng Mười Hai, vừa đến chiều là trời đã bắt đầu tối dần. Mặt nước mang một màu xám xịt, thỉnh thoảng có một hai con chim nước lướt qua, đôi cánh kéo theo một gợn sóng lăn tăn.
Phó Uyển Thanh bước ra khỏi thư viện, quấn chặt khăn len, cúi đầu đi về phía văn phòng của Stacey.
Đến buổi họp hướng dẫn định kỳ hàng tuần, cô gõ cửa bước vào, vắt chiếc áo khoác lên lưng ghế rồi ngồi xuống.
Văn phòng của bà lão chưa bao giờ ngăn nắp, sách chất thành từng chồng, giữa các kẽ sách còn kẹp đầy những tờ giấy ghi chú.
Nghe thấy cô đến, Stacey đẩy gọng kính lên, ngước mắt nhìn: “Ngồi đi.”
Bà là người đi thẳng vào vấn đề, Uyển Thanh cũng không nói nhảm nhiều, cô lấy tập tài liệu trong túi ra đẩy qua: “Bản thảo đầu, nửa phần trước, nhưng em đang bị kẹt ở một chương.”
“Chỗ nào?” Stacey cầm lấy lật lật, dừng lại ở phía sau, dùng bút chì vạch một đường bên cạnh.
Uyển Thanh nhìn sang, gật đầu: “Đúng vậy, chính là đoạn này. Định nghĩa trong tài liệu tham khảo có vết nứt với luận điểm của em, em vẫn chưa biết phải xử lý thế nào để lập luận cho tự tròn trịa.”
Stacey nhìn một lát rồi nói: “Cách xử lý của em quá ôn hòa, cảm giác như đang dĩ hòa vi quý chứ không phải đang phân tích. Em hãy lấy ngay điểm mâu thuẫn này làm điểm nhập môn, bản thân nó chính là một phần trong luận điểm của em.”
“Em biết,” Uyển Thanh nói, “Viết ra thì dễ, nhưng cuối cùng viết thành hình thù thế nào thì em chưa chắc chắn lắm.”
“Cứ viết đi, không viết thì mãi mãi không biết được,” Stacey nói, “Khi nào thì đưa cho tôi nửa phần sau? Tôi muốn nhìn thấy tiến độ.”
Uyển Thanh suy nghĩ một chút rồi nói: “Tháng sau em phải về nước một chuyến, tiện đường qua Đại học Hong Kong tìm ít tài liệu, chuyện này em từng nói với cô rồi.”
“Về nước là…”
“Kết hôn ạ.”
Stacey lúc này mới chú ý đến chiếc nhẫn kim cương nổi bật trên tay cô, bà “ồ” lên một tiếng: “Về nước tổ chức hôn lễ à?”
Uyển Thanh đáp: “Đăng ký kết hôn trước, còn hôn lễ thì vẫn đang thảo luận, chắc là sẽ tổ chức ở trong nước, nhà anh ấy đông người.”
Stacey im lặng một lát, như thể đang tiếp thu một bối cảnh văn hóa mà mình không mấy quen thuộc, sau đó bà bưng tách trà lên nhấp một ngụm: “Vậy thì gửi cho tôi trước cuối tháng, tôi sẽ xem trong lúc em kết hôn, chúng ta trao đổi qua email.”
“Dạ được.”
Cuộc trò chuyện kết thúc, Phó Uyển Thanh thu dọn tài liệu vào túi, đứng dậy cầm lấy áo khoác.
Đi đến cửa, nghe thấy Stacey nói một câu chúc mừng, cô lại dừng bước, quay đầu nói cảm ơn.
Stacey mỉm cười gật đầu, ra hiệu cho cô rời đi.
Hành lang rất yên tĩnh, hơi ấm trong phòng và cái lạnh ẩm ướt ngoài cửa sổ giao hòa vào nhau qua một lớp kính thủy tinh.
Uyển Thanh lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Lý Trung Nguyên: “Em nói chuyện với giáo viên hướng dẫn xong rồi, tháng sau sẽ về.”
Biết anh không thể xem được ngay, cô lại cất máy rồi đi xuống lầu.
Bên ngoài trời đã tối hẳn, trên thảm cỏ vẫn còn sót lại lớp sương giá mỏng từ ban ngày.
Trước khi về nước, Uyển Thanh đã đến Paris một chuyến. Cô cùng Tổ Giai và vị cửa hàng trưởng tháo vát kia ăn một bữa cơm, coi như họp cổ đông ngắn. Họ trò chuyện suốt ba tiếng đồng hồ, bàn về các dòng sản phẩm của mùa tới, đến khi nhà hàng đóng cửa vẫn chưa nói hết chuyện. Uyển Thanh bèn mua một chai champagne trên đường đi, mời họ về khách sạn để tiếp tục bàn bạc.
Thời gian của Tổ Giai cũng khó sắp xếp, cô ấy phải đi học ở trường mỗi ngày. Lúc mới bắt đầu, cô ấy luôn không yên tâm, hễ rảnh rỗi là lại lao đến cửa hàng, giờ cọ xát lâu như vậy, cô ấy cũng dần chuyển trọng tâm lại vào việc học.
Đến nửa đêm, mọi người đều đã mệt, nằm bò trên giường. Tổ Giai kéo tay cô qua xem: “Cái này sáng chói thật đấy, to hơn viên của sếp Dương nhiều.”
Cũng may là Lý Trung Nguyên không có ở đây, nếu anh nghe thấy thì lại là một trận hờn ghen.
Phó Uyển Thanh cười: “Viên đó, tớ trả lại cho anh ta rồi.”
Tổ Giai hỏi: “Còn những thứ khác thì sao? Dây chuyền các thứ ấy, cũng trả lại luôn rồi à?”
“Bán cho cửa hàng đồ cũ rồi, đó là tiền thưởng xứng đáng của tớ.”
“…Làm tốt lắm.”
Tổ Giai lại nói: “Lần trước cậu còn bảo không biết có thể kết hôn với anh ấy không, đùng một cái đã đi đăng ký kết hôn rồi.”
“Ừm,” Phó Uyển Thanh nhớ lại, cô nhìn lên trần nhà, khẽ nói.
“Hồi đó tớ không biết anh ấy đã làm nhiều việc đến thế. Trong chuyện tình cảm, anh ấy là kiểu người có độ hiển thị rất thấp, cực kỳ dễ gây hiểu lầm, không phải là tuýp người thích dùng lời nói để thể hiện, cậu hiểu không?”
Tổ Giai gật đầu: “May mà cậu hiểu anh ấy.”
“May mà tớ có thể hiểu được anh ấy.”
Trước khi xuất phát, Uyển Thanh đã gọi điện cho Lý Trung Nguyên, nói rằng khoảng giữa trưa cô sẽ đến nơi.
Lý Trung Nguyên lúc đó đang ở Giang Thành, anh nhìn thoáng qua dòng nước sông đùng đục ngoài cửa sổ: “Sao lại chọn đúng ngày anh không có nhà thế này. Như vậy đi, em đến nơi thì cứ về trước, tài xế sẽ đón em.”
“Em làm sao mà biết được, một ngày cái miệng của anh nói ra hàng trăm việc, em biết được mười việc đã là tốt lắm rồi.” Uyển Thanh cằn nhằn anh, “Thế bao giờ anh mới về?”
“Phải hai ba ngày nữa, ký xong hợp đồng là đi ngay.” Lý Trung Nguyên nói.
Uyển Thanh thất vọng “ồ” một tiếng rồi cúp máy.
Nghe tiếng bận máy tút tút bên tai, Lý Trung Nguyên ngẩn người một lát, vô tình làm đổ ly rượu lên mu bàn chân. Phục vụ vội vàng chạy đến lau cho anh, sau khi dọn dẹp sạch sẽ lại đổi cho anh một chiếc ly khác.
Người ngồi đối diện là đại diện Hà đến từ Canada lên tiếng hỏi: “Lý tiên sinh, trong nhà có chuyện gì sao?”
“Không có, là vợ tôi,” Lý Trung Nguyên dứt khoát dập điếu thuốc, “Cô ấy sắp về nước, thật khéo quá, tôi lại không đón được cô ấy.”
Đại diện Hà nhìn anh một cái, rồi lại nhìn sang thư ký Phan.
Chẳng phải nói Tổng giám đốc Lý của Đông Kiến vẫn còn độc thân sao? Sao tự nhiên lại có vợ nhanh như vậy.
Đại diện Hà cười cười: “Lý tiên sinh quả là rất căng thẳng vì phu nhân nha.”
Lý Trung Nguyên uống một ngụm rượu mới, cũng dùng giọng điệu đùa cợt đáp lại: “Vợ của mình mà mình không giữ khư khư, để người đàn ông khác đến quản giùm thì lúc đó tôi phải đại sát tứ phương, ăn tươi nuốt sống người ta mất.”
Đại diện Hà cười gượng hai tiếng: “Phải, phải, không sai.”
Kể chuyện đùa mà mùi máu tanh cũng nồng nặc đến thế, giống hệt như phong cách của anh trên bàn đàm phán vậy: những thứ hư hỏng, quanh co thì tốt nhất nên dẹp đi sớm, không cần cao giọng, cũng chẳng cần đập bàn, giọng điệu luôn là sự quyết đoán mang tính trần thuật.
Uyển Thanh cũng không đi thẳng về Kinh Đô, cô đổi điểm đến của hành trình khứ hồi, bay tới Giang Thành.
Sau khi hỏi thăm xem Lý Trung Nguyên đang ở khách sạn nào, cô liền bắt taxi đến đó.
Bước vào đại sảnh, cô phải giải thích với nhân viên lễ tân một hồi lâu.
Quản lý tin tưởng người phụ nữ trước mặt này nên đã giúp cô quẹt thẻ để lên tầng.
Đến trước căn phòng suite của Lý Trung Nguyên, Uyển Thanh nhấn chuông cửa.
Phan Tuấn cùng mấy người phụ trách đi cùng lúc đó đều đang tập trung ở chỗ Lý Trung Nguyên để thảo luận về những chi tiết cuối cùng cho ngày mai.
Tiếng chuông cửa vang lên làm cắt ngang lời nói của Lý Trung Nguyên.
Anh tặc lưỡi một cái: “Ai thế nhỉ?”
Một người bên dưới đoán mò: “Chắc chắn không phải người của bên mình rồi, hay là phía đại diện Hà bên kia định dùng mỹ nhân kế, cử một cô em nào đó đến để dò thám chăng?”
Lý Trung Nguyên nhấp một ngụm trà, liếc nhìn kẻ vừa nhanh nhảu đoảng kia một cái: “Thế cậu ra mở cửa đi, bảo với cô ta là tôi sợ vợ đến phát khiếp, không chịu nổi nhiệt đâu.”
Anh nói với vẻ mặt nghiêm túc, khiến những người bên dưới cười khúc khích rộ lên.
Người đó đứng dậy, đi thẳng ra cửa và mở ra. Quả nhiên là một người phụ nữ xinh đẹp, chiếc áo len cashmere màu đen ôm sát lấy cơ thể, mềm mại như một áng mây, ôm trọn vóc dáng mảnh mai của cô. Cổ áo xếp nếp cao, chiếc áo khoác vắt trên cánh tay, bên dưới là chiếc váy nhung dài màu xanh lục đậm. Chất vải, cho đến cả làn da mịn màng của cô, đều ánh lên những tia sáng mờ ảo dưới ánh đèn.
Phó Uyển Thanh lịch sự mỉm cười: “Xin hỏi, Lý Trung Nguyên có ở bên trong không?”
Dám gọi thẳng đại danh.
Xem ra không phải người của đại diện Hà rồi, nếu không sao lại có thể thẳng thắn và tự tin đến thế.
Người kia nghi hoặc hỏi một tiếng: “Cô là…”
May mà thư ký Phan đã bước tới, anh vội vã mời Phó Uyển Thanh vào trong: “Có, Tổng giám đốc Lý có ở đây, xin mời vào, xin cô vào phòng bên trong đợi trước ạ.”
Căn phòng suite rất lớn, Phan Tuấn dẫn cô đi vào, nhưng khi đi ngang qua phòng khách, cô vẫn không tránh khỏi những ánh mắt đổ dồn của mọi người. Phó Uyển Thanh đứng lại vài giây, mỉm cười gật đầu chào rồi nhanh chóng bước đi.
Tại bàn khách, Lý Trung Nguyên là người đầu tiên hoàn hồn lại. Anh gõ gõ xuống bàn: “Nhìn cái gì mà nhìn, có liên quan gì đến các cậu không? Nhanh lên, tôi nói điểm cuối cùng này, tất cả nhớ kỹ cho tôi, rồi đi ra ngoài.”
Anh nói với tốc độ cực nhanh cho xong xuôi, rồi tu một ngụm trà lạnh lớn.
Thư ký Phan thu dọn đồ đạc rồi nói: “Tôi xin phép đi trước, Tổng giám đốc Lý.”
Vừa bước từ phòng trong ra, mọi người đã vây quanh ông hỏi: “Ai thế ạ?”
“Chính là cô vợ trong câu ‘tôi sợ vợ đến phát khiếp’ mà Tổng giám đốc Lý vừa nói đấy.” Phan Tuấn đáp.
“Thật luôn à, tôi cứ tưởng sếp chỉ nói thế để giữ thể diện thôi chứ, cái tính khí chó con đó của anh ấy, lại thêm có tiền có địa vị, ai mà chịu cho nổi.”
“Đúng thế, cậu nhìn cô gái người ta xem, vừa trẻ trung xinh đẹp, lại hiểu biết lý lẽ, nhìn lại sếp Lý nhà mình kìa, mềm cứng đều không ăn, dầu muối đều không ngấm.”
Phan Tuấn: “……”
Phó Uyển Thanh ngồi một lát, cô đẩy chiếc vali cỡ lớn của mình sang một bên để tránh làm vướng chân người khác.
Vừa xuống máy bay cô vẫn chưa uống nước nên giờ thấy khát. Cô đi đến bên bàn trà, mở ấm trà ra thấy vẫn còn bốc hơi nóng, chắc là vừa mới đun xong. Cô rót một ly rồi nhấp một ngụm.
Vừa định quay người lại, bên eo đã xuất hiện thêm một đôi tay, siết chặt lấy và giữ chặt cô lại.
“Sao lại đến tận đây rồi?” Lý Trung Nguyên áp sát vào, ôm chặt lấy cô không để lại một chút khoảng trống nào. Cơ thể cô mềm mại đến mức anh gần như không giữ nổi, da thịt như muốn lọt qua từng kẽ ngón tay anh.
Kể từ sau khi cầu hôn, Uyển Thanh cũng đã lâu rồi không gặp anh.
Cơ thể và mùi hương của anh vừa bao bọc lấy đã khiến cô bị choáng váng trong chốc lát, cảm giác tương tự như phản ứng bị say oxy vậy.
Cô xoay người lại một cách mềm nhũn, tủi thân nói: “Em vừa về là muốn nhìn thấy anh ngay, nhưng hình như anh chẳng nhớ em gì cả.”
“Nói bậy bạ gì đó!” Lý Trung Nguyên bế bổng cô lên, chưa nói được hai câu đã muốn hôn xuống, anh vừa đỡ cô đi về phía giường vừa nói: “Thật là biết đổ oan cho người khác mà.”
“Không phải sao?” Phó Uyển Thanh thở hổn hển lên tiếng lên án, “Vừa rồi anh mới nhìn thấy em, đến cười cũng không thèm cười một cái.”
Lý Trung Nguyên đặt cô nằm xuống, mái tóc cô xõa ra thành một đám mây đen lánh.
Anh cúi người hôn xuống: “Có bao nhiêu cái đuôi nhóc con đang nhìn chằm chằm như thế, em muốn anh phải làm sao đây? Lát nữa anh cười bù cho em xem đã đời luôn, có được không?”
Trong phòng ngủ không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng từ phòng ngoài lọt vào. Trong không gian mờ tối, gương mặt Uyển Thanh không chỉ dừng lại ở mức đỏ ửng nữa mà đã nóng bừng lên một cách bất thường. Đầu cô chôn vào gối, chiếc lưỡi không ngừng đưa vào trong khoang miệng của Lý Trung Nguyên. Mới ngắn ngủi vài phút trôi qua, anh không hề cho cô một chút thời gian để giảm sóc nào. Lý Trung Nguyên nhoài người lên, Uyển Thanh hơi rụt người lại liền bị anh kéo giật trở về: “Đừng trốn, càng trốn anh càng không nhịn được mà mạnh tay đâu, ngoan nào.”
Dây dưa làm loạn đến tận nửa đêm, Phó Uyển Thanh mới được ăn cơm tối.
Cô không ra ngoài mà gọi món phục vụ tại phòng. Khi cô cầm dao nĩa lên, cổ tay trắng nõn thon thả cứ run lên bần bật, Lý Trung Nguyên liền giật lấy: “Để anh cắt cho.”
“Vốn dĩ là tại anh mà.” Uyển Thanh lườm anh một cái.
Lý Trung Nguyên không phản bác, cắt xong xuôi liền đổi đĩa cho cô, lại rót một ly rượu: “Nếm thử đi, đừng uống nhiều quá.”
Nhìn thấy rượu, Uyển Thanh bỗng nhiên nhớ đến cô út.
Cô đặt nĩa xuống, lạch bạch chạy đến bên chiếc vali, cúi người lục lọi nửa ngày trời mới lấy ra một chiếc hộp, rồi lại ôm hộp bước nhanh trở về.
“Cái này,” cô đẩy chiếc hộp đến trước mặt Lý Trung Nguyên, “Tặng anh đấy.”
Lý Trung Nguyên liếc mắt nhìn một cái: “Cái gì thế?”
“Mở ra xem đi.”
Trên lớp vải nhung tơ là một chuỗi vòng tay gỗ nam mộc kiểu dáng của nam giới, màu sắc mang nét cổ kính trầm mặc của sắc vàng sẫm, vân gỗ uốn lượn từng sợi, trên bề mặt lưu chuyển một lớp sáng mờ, trong nghề người ta gọi hiện tượng này là “bước đi thay hình đổi bóng”.
Lý Trung Nguyên cầm lên: “Trông giống như một món đồ cổ có niên đại rồi.”
“Đúng vậy.”
Phó Uyển Thanh gật đầu: “Lần trước đi thăm cô út, cô muốn chuẩn bị của hồi môn cho em, cô và em đã cùng nhau kiểm kê lại đồ của hồi môn của bà nội. Đó là đồ mà người lớn tuổi để lại, anh biết đấy, nhà em từng gặp phải một trận đại nạn nên đồ đạc không còn lại nhiều nữa. Chuỗi vòng này có chất lượng rất tốt, em đã đặc biệt chọn ra, luôn cất trong vali để đợi khi gặp mặt sẽ tặng cho anh, coi như là để cảm ơn anh đã tặng lại trang trại rượu vang cho cô út nha.”
Cô nói một tràng dài.
Lý Trung Nguyên nghe xong thì trong lòng trong dạ đều chỉ thấy toàn là hình bóng của chính mình, thấy cô luôn nghĩ đến mình như thế nào.
Anh khẽ nuốt nước bọt một cái, nói: “Trang trại rượu vang chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng gỗ nam mộc của bà nội thì tốt thật.”
“Ơ, sao giờ lại khéo ăn khéo nói thế rồi, vậy sao anh còn chưa đeo vào?” Uyển Thanh giục anh.
Lý Trung Nguyên nhíu mày: “Sao em không đeo cho anh?”
“Được rồi được rồi, để em đeo cho anh.”
Uyển Thanh nắm lấy tay trái của anh, sau khi lồng chuỗi vòng vào cổ tay anh, cô nói: “Đẹp lắm, khi nào không có việc gì anh cũng có thể dùng nó để tịnh tâm.”
“Hay quá, cái tay này của anh giờ cũng trở nên cao quý lên rồi đây.”
“…Quá rồi, quá lắm rồi đấy Lý Trung Nguyên, không cần câu nào cũng tâng bốc em, tâng bốc nhà em lên đâu.” Phó Uyển Thanh không chịu nổi anh nữa, cô chăm chú nhìn vị vị hôn phu đang tỏ vẻ đoan trang nghiêm túc trước mặt mình, “Dù anh không làm vậy, em vẫn sẽ kết hôn với anh thôi, không chạy thoát được đâu.”
Lý Trung Nguyên ngả người ra sau ghế: “Nói sớm chứ, giả vờ làm anh mệt chết đi được, cứ phải vắt óc suy nghĩ từ ngữ hay ho.”
Kinh Đô vào giữa tháng Giêng, các cành cây khắp nơi đều trơ trụi, lạnh đến mức mang một vẻ xơ xác nhưng cứng cỏi. Phó Uyển Thanh đi qua các con ngõ nhỏ hồ đồng, những chú chim hỷ tước đậu trên cành cây, bị lạnh đến mức run lẩy bẩy, tiếng kêu cũng giòn giã hơn.
Cô đi tìm Phó Tá Văn, cô út đến muộn hơn cô hai ngày.
Bước vào căn phòng suite của khách sạn, cô thấy cô út đang mặc váy ngủ và đang chọn quần áo.
“Bừa bộn thế này ạ,” Phó Uyển Thanh chẳng có chỗ mà ngồi, “Cô định đi đâu thế? Chuẩn bị sửa soạn trang điểm để đi dự quốc yến ạ?”
“Cũng gần như thế,” Phó Tá Văn vò vò đầu, “La Thư Lan gọi điện cho cô, hẹn tối mai gặp mặt để bàn chuyện cưới xin của hai đứa, cô có thể không ăn mặc trang trọng một chút sao?”
“Ồ, chỉ có một mình cô thôi ạ?” Uyển Thanh hỏi.
Cô út gật đầu: “Ba cháu có chết cũng không chịu đến, cô cũng chịu thua ông ấy luôn.”
“Không sao đâu ạ.”
Cô cũng giúp cô út lựa chọn một lúc, cuối cùng chọn một bộ váy màu đen: “Cái này đi ạ, hợp với khí chất của cô, lại còn…”
“Lại còn phối thêm một đóa hoa sơn trà màu trắng chứ gì,” Phó Tá Văn lập tức bác bỏ ngay, “Đại tiểu thư à, đó là ngày vui lớn của cháu, cô mặc một bộ đồ như đi đưa đám thì ra thể thống gì, lại thêm vẻ mặt không vui nhìn vào đôi vợ chồng họ nữa, cô cũng phải mặc sao cho có chút không khí vui tươi chứ.”
Phó Uyển Thanh đều biết cả, cô kéo tay cô út: “Hay là để cháu dẫn cô đi mua nhé, chúng ta cứ tha hồ chọn, cháu trả tiền.”
“Không cần cháu phải nịnh bợ đâu,” Phó Tá Văn gạt cô ra, “Cô đồng ý hôn sự này là vì thấy Lý Trung Nguyên là người đáng tin cậy. Dù hành sự có chút bệ vệ phô trương, tính khí cũng thế, một khi đã bướng lên thì trâu kéo không lại, nhưng nó có một điểm tốt là rất có trách nhiệm, đã nhận định ai là chỉ có người đó, không làm ra mấy trò thay đổi thất thường hay phụ bạc người ta.”
“Trước đây cô đâu có nói thế.”
Thấy cô út đang vui vẻ, Phó Uyển Thanh liền khẽ khơi lại chuyện cũ của bà: “Năm đó cháu về Lâm Thành, cô còn bảo nhà họ Lý chẳng có ai ra gì, ngay cả Văn Khâm cũng thế, đàn ông yếu đuối là dễ làm tổn thương lòng người nhất, còn bảo cháu đi quyến rũ Lý Phú Cường…”
“Kìa kìa kìa,” Phó Tá Văn ngắt lời cô, “Sao cháu còn nhắc lại mấy chuyện đó làm gì, chuyện cũ từ tám trăm năm trước rồi.”
“Vâng, chuyện cũ rồi,” Phó Uyển Thanh nói, “Sao thế, Lý Trung Nguyên dùng cái này để lấy lòng cô à?”
Bà lắc đầu: “Không đời nào, nó nhắc đến chuyện đó chỉ toàn thấy vui thôi.”
Phó Tá Văn hình dung lại một chút, rồi chặc lưỡi: “Đứa nhỏ này cũng là đứa chung tình chết nhát, một khi đã động lòng là dốc hết ruột gan ra cho người ta như kẻ ngốc, thế mà làm ăn kinh doanh lại tinh ranh đến vậy.”
“…Anh ấy không ngốc đâu ạ.”
Dịp cận Tết, cô ở lại ăn tối cùng cô út rồi mới trở về.
Lên xe, cô hỏi tài xế thì được biết bữa tiệc bên phía Lý Trung Nguyên vẫn chưa tan.
Uyển Thanh hỏi một câu: “Ai thế ạ? Chỗ của anh Tạ và mọi người ạ?”
“Hình như là vậy, phu nhân có muốn qua đó không?”
Cô nhìn thời gian một cái, vẫn còn sớm.
Thế là cô nói: “Qua đó xem sao đi, đỡ mắc công anh đón tôi xong lại phải đón anh ấy, chạy đi chạy lại hai đầu.”
Tài xế cười nói đùa với cô: “Chà, phu nhân thật biết thông cảm cho chúng tôi quá.”
Phó Uyển Thanh mím mím môi, cúi đầu xuống.
Quả thực là có chút ngại ngùng.
Đến chỗ của lão Tạ, hóa ra Chu Phúc và lão Phó cũng ở đó.
Trong sân bật đèn sáng trưng, cửa sổ phòng trà chỉ mở một nửa, tiếng trò chuyện từ bên trong vọng ra.
Giống như là giọng của lão Tạ: “Trung Nguyên, trong tay cậu có quân bài tốt gì mà găm lâu thế.”
“Tôi thấy trên tay cậu ta có nhiều thứ lắm, nặng trĩu đấy.” Chu Phúc cười đánh ra một quân bài.
Lão Phó cũng nhịn nửa ngày trời rồi: “Tôi cứ tưởng chỉ có mình tôi đang nhịn không dám hỏi thôi chứ.”
“Thế thì cứ hỏi đi,” lão Tạ không ngừng nháy mắt ra hiệu về phía Lý Trung Nguyên, “Thắng của chúng tôi cả một buổi tối rồi, cái thứ trên tay cậu rốt cuộc là tự mua để làm màu, hay là có lai lịch gì thế.”
Lý Trung Nguyên hạ quân bài xuống, vẻ mặt vẫn tỏ ra thản nhiên: “Có lai lịch gì đâu chứ, chẳng qua là chọn được ngày lành tháng tốt chuẩn bị đăng ký kết hôn, bà xã đưa cho tôi món đồ gia truyền để giữ chân giữ lòng tôi ấy mà.”
“Ồ, hóa ra là chuyện vui sắp đến.” Chu Phúc hiểu ra ngay.
Lão Phó cũng sờ sờ vào chiếc nhẫn cưới của mình: “Thế thì tốt quá, đỡ mắc công bọn này đều đã lập gia đình cả rồi, chỉ còn mỗi Trung Nguyên là cô đơn lẻ bóng.”
Được rồi, trận đấu đã bị kết thúc bằng một câu nói của người đi trước.
Mà này, ai thèm giữ lòng anh chứ, họ đã chọn được ngày lành tháng tốt đâu, hai bên gia đình thậm chí còn chưa gặp mặt nhau nữa là.
Phó Uyển Thanh nghe thấy mà đứng từ xa đảo mắt lườm nguýt.
Cái giống đàn ông này ấy mà, bất kể có bao nhiêu tiền tài, địa vị, ngày thường trông có vẻ chín chắn, lạnh lùng đến đâu, thì khi đắc ý lên đều giống nhau cả, cứ như con cún thích sủa vang, hở một tí là đã vênh váo đến mức quên cả trời đất.
“Ơ, vừa hay quá,” Lão Phó đảo mắt một cái liền nhìn thấy cô, “Tiểu Phó đến rồi kìa.”
Lý Trung Nguyên cũng nhìn sang: “Sao lại đứng ở đó, vào đây ngồi đi.”
Phó Uyển Thanh lên tiếng chào hỏi bọn họ, rồi cười rạng rỡ ngồi xuống.
Cô hỏi Lý Trung Nguyên: “Hôm nay anh lại có tâm trạng thảnh thơi ngồi đánh bài thế.”
Lý Trung Nguyên kéo tay cô lại: “Tết tư mà, vui vẻ chút, bọn họ cứ nhất quyết đòi dâng tiền cho anh, anh chỉ đành vui lòng nhận lấy thôi.”
“Là vì kết hôn nên mới vui đấy,” Lão Tạ chẳng chút nể nang mà bóc trần anh, “Mấy năm trước đón Tết, cậu ta có bao giờ hào hứng được thế này đâu. Tiểu Phó này, khi nào thì em tốt nghiệp?”
Phó Uyển Thanh cười đáp: “Còn sớm lắm ạ, nhanh nhất thì cũng pải hơn ba năm nữa.”
Lão Phó cũng liền hỏi dồn dập như thể các câu hỏi đã được thiết kế sẵn theo từng vòng: “Vậy em có dự định về nước phát triển không?”
Phó Uyển Thanh liếc nhìn ai đó một cái.
Cô nói một cách trịnh trọng: “Có ạ, đâu thể ở nước ngoài mãi được, em sẽ về chứ.”
Lý Trung Nguyên nắm lấy tay cô rồi lại nới lỏng ra chút: “Tôi đã bảo rồi mà, các cậu cứ phải hỏi đi hỏi lại cô ấy.”
“…Phải rồi, người ta chỉ là muốn quan tâm hỏi han chút chuyện này của em thôi mà.”
Sau khi về đến nhà, việc đầu tiên Phó Uyển Thanh làm là tịch thu chuỗi vòng gỗ nam mộc của anh, cất kỹ đi không cho dùng nữa.
Lý Trung Nguyên nhìn cô chằm chằm: “Không đưa cho anh nữa à?”
“Đưa chứ, nhưng anh đừng đeo ra ngoài nữa,” Phó Uyển Thanh nói, “Cứ cất trong ngăn kéo của anh ấy.”
“Cũng được, đỡ mắc công cứ muốn khoe khoang suốt.”
Nhưng điều Phó Uyển Thanh nghĩ đến lại là một tầng nghĩa khác.
Cô hỏi: “Có phải tại vì trước đây em chưa từng tặng anh món đồ gì tốt, nên giờ anh mới ngông cuồng đến mức không biết trời cao đất dày là gì rồi đúng không?”
“Không có chuyện đó đâu, bản tính của anh vốn đã ngông cuồng sẵn rồi.”
“……”

Leave a Reply