[PND] 67

Ngoại truyện 7 :

Khi Uyển Thanh ra khỏi nhà, trời đang nổi gió lớn. Tài xế đưa cô đến trước cửa khách sạn, cô xuống xe rồi đi mở cửa cho cô út.

Trong xe hơi ấm đầy đủ, trên mặt kính phủ một lớp hơi nước mờ.

Phó Tá Văn lên tiếng: “Lý Trung Nguyên qua đó trước rồi à?”

“Vâng, chúng ta đi chậm một chút, không sao đâu ạ.”

Đến nơi, Lý Phú Cường và La Thư Lan đang đứng ở cửa, bên cạnh là một Lý Trung Nguyên trông vô cùng nghiêm túc, trịnh trọng.

Bậc thềm mang sắc xám trắng khô ráo, xếp chồng lên nhau từng bậc từng bậc tựa như những trang sách cũ. Sau khi xuống xe, Uyển Thanh bước tới, ngước đầu nhìn lên. Anh đang đứng ở bậc cao nhất, cao đến mức có chút nổi bật, như thể cả thế giới xung quanh đều thấp hẳn xuống.

La Thư Lan là người bước lên trước tiên, chủ động bắt tay với Phó Tá Văn: “Cô của thông gia đến rồi.”

“Để mọi người đợi lâu rồi phải không?” Phó Tá Văn cũng đáp lại bằng một cái bắt tay.

Bà mỉm cười, tỏ ra vô cùng nể mặt: “Không có chi, có đợi một chút cũng là điều nên làm. Bên đằng trai cung kính chờ đón đằng gái, đó là lễ nghĩa cơ bản mà.”

Phó Tá Văn khẽ nhếch môi, liếc nhìn cô cháu gái của mình một cái rồi nói: “Có người thím biết điều, hiểu chuyện như thế này, sau này cuộc sống gia đình chắc chắn sẽ hòa thuận.”

Uyển Thanh khẽ cúi đầu, thuận thế đi ở phía sau cùng.

Lý Trung Nguyên cũng đi chậm lại, đợi cô tiến lên bên cạnh rồi mới khẽ hỏi: “Hôm nay tâm trạng của cô út thế nào?”

“Rất tốt.” Uyển Thanh nói, “Ai mà tinh tường được như anh chứ. Trước khi bàn chuyện chính sự đã dùng ‘đạn bọc đường’ để lấy lòng người ta rồi, cô có thể không tốt với anh sao?”

Lý Trung Nguyên cười: “Xì, chẳng phải là vì lớn tuổi rồi, ít nhiều cũng thiếu đi chút tự tin, nên đành phải dùng vật ngoài thân để bù đắp vào đó sao.”

Sau khi vào trong, Lý Phú Cường ngồi ở vị trí chủ tọa. Vì chuyện của đứa cháu trai, ông đã cố ý nhuộm lại tóc, nhưng nhìn kỹ thì vẫn lộ ra vài sợi bạc lốm đốm.

Khi đã an tọa, Phó Tá Văn hướng mắt nhìn về phía vợ chồng họ một cái.

Trải qua mấy chục năm rèn luyện ngoài đời, ông đã không còn là người thanh niên năm xưa mỗi lần gặp ba cô đều nói năng lắp bắp nữa.

Ngay cả La Thư Lan, so với cô gái năm đó vừa từ Kinh Đô đi xuống, ôm hành lý, lòng đầy bất an ngồi trên chuyến tàu hỏa, thì ánh mắt giờ đây đã thêm phần kiên định. Trên toa tàu năm ấy, đầy ắp những người trẻ tuổi đang hăm hở tiến về phía Bắc Thiểm Tây, Lý Phú Cường cũng nằm trong số đó. Phó Tá Văn đi tiễn ông, lúc xuống xe, không hiểu sao ông lại ngoảnh lại nhìn La Thư Lan, giống như dự cảm được sẽ có một mối duyên sự gì đó hạ xuống và gắn kết lên cuộc đời của hai người bọn họ.

Mà sự việc hoang đường nhất trong cuộc đời một con người, đôi khi lại xảy ra chính vào những khoảnh khắc trông có vẻ vô cùng bình thường như thế.

Sau khi rót trà xong, nhân viên phục vụ liền lui ra ngoài.

La Thư Lan mời bà nếm thử, nói là trà mang từ nhà lên.

Phó Tá Văn gật đầu: “Trà của gia đình mang tới thì chắc chắn đều là trà ngon rồi.”

Làn khói trà nghi ngút bốc lên, La Thư Lan nhìn bà. Nhị tiểu thư vốn là người được gia đình nâng niu chiều chuộng từ nhỏ, dù sau này gia đạo sa sút, những năm qua tuy không chạm tới quyền thế cao sang, nhưng bà là người có bản lĩnh, cuộc sống tự quản rất sung túc. Sống lưng bà lúc nào cũng thẳng băng, không kết hôn, không vướng bận vào những mối quan hệ gia đình phức tạp, lại biết cách bảo dưỡng nhan sắc nên nhìn trẻ trung hơn tuổi thật rất nhiều. Bà chỉ đeo một đôi khuyên tai bằng vàng trơn đơn giản, trông còn trẻ trung hơn cả bọn họ.

Trong lúc im lặng, Lý Phú Cường lên tiếng trước: “Uyển Thanh này, con cũng có thể coi là đứa trẻ lớn lên dưới sự chứng kiến của gia đình ta. Giờ đây con và Trung Nguyên kết hôn với nhau, đúng là một đoạn nhân duyên hiếm có.”

Phó Tá Văn cũng phụ họa theo: “Trung Nguyên như vậy là tốt lắm rồi, không nhiễm phải những thói hư tật xấu ăn chơi phù phiếm bên ngoài, con người lại trầm ổn, thạo việc.”

“Cô út quá khen rồi ạ.”

Mấy ngày nay trôi qua khá dễ chịu, bước đi có phần nhẹ bẫng, nhưng trong những dịp trang trọng thế này, Lý Trung Nguyên vẫn giữ vẻ vững vàng, chín chắn. Anh nói: “Một hai năm nay, vì Uyển Thanh, cháu cũng đã làm vài chuyện không mấy tiến bộ, khiến chú phải bận lòng, cũng làm cô út phải tức giận.”

“Ví dụ như chuyện gì?” Phó Uyển Thanh nhỏ giọng hỏi.

Lý Trung Nguyên ở dưới gầm bàn khẽ bóp bóp tay cô: “Về nhà rồi nói.”

Phó Tá Văn hừ nhẹ một tiếng: “Chuyện qua rồi thì cứ để nó qua đi. Sau này tôu giao con bé cho cháu, cháu phải chăm sóc nó cho thật tốt.”

“Nhất định ạ, cháu nhất định sẽ làm được.” Lý Trung Nguyên khẳng định.

Lý Phú Cường đặt nắp tách trà xuống, nói: “Thật ra chuyện của hai đứa trẻ, chúng ta làm bậc bề trên cũng chỉ là đi dự cho có thủ tục mà thôi. Chúng nó vui vẻ thì chúng ta mới có thể vui vẻ được.”

Lời này nói ra thật khéo léo, không một vết xước.

Nhưng những lời khách sáo, đẹp đẽ sau khi sự việc đã thành này, ai mà chẳng biết nói cơ chứ.

Phó Tá Văn thầm nghĩ, nếu không phải vì Lý Trung Nguyên giữ vững được cục diện, liệu ông có chịu gật đầu như thế này không?

Bà bình thản gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta còn có thể làm gì được nữa đâu. Quản nhiều quá lại thành ra vượt quá giới hạn, lại hóa ra chẳng biết chừng mực, đúng không nào?”

“Tá Văn nói đúng,” La Thư Lan đồng tình lên tiếng, “Con cháu có cách sống của con cháu.”

Trong lúc trò chuyện xã giao, sau khi đã chốt xong xuôi mọi chuyện, họ lại chuyển sang bàn về đám cưới.

La Thư Lan hỏi ý kiến của cô, Phó Uyển Thanh liền bảo: “Con thế nào cũng được ạ, có điều phải nhanh một chút.”

Lý Trung Nguyên bổ sung thêm: “Giáo viên hướng dẫn của cô ấy không cho nghỉ nhiều ngày đâu ạ, còn phải về trường nữa.”

“Được rồi,” La Thư Lan nói, “Con cứ nói rõ ý muốn của mình cho thím biết là được, nhanh thì có cách làm của nhanh.”

Về việc nên tổ chức đám cưới trước hay là đi đăng ký kết hôn trước, Phó Uyển Thanh từng hỏi qua cô út.

Lúc đó Phó Tá Văn đang ăn cam, bà bảo: “Tổ chức đám cưới trước là tác phong của những gia đình kiểu cũ, mời hết họ hàng thân thích ba đời sáu phía đến, khua chiêng gõ trống rầm rộ, mọi người đều công nhận mối hôn sự này rồi thì hai đứa chính thức là một cặp. Cách này có một cái lợi, đó là trong quá trình đi lại giữa hai bên thông gia và chuẩn bị cho những việc vặt vãnh của đám cưới, nếu chẳng may xảy ra xích mích đến mức không thể hòa giải nổi, thì việc rút lui cũng dễ dàng hơn, không đến mức tổn thương sâu sắc đến tận xương tủy.”

Phó Uyển Thanh nghe vậy liền gật đầu: “Vậy nếu đi đăng ký kết hôn trước thì chính là kiểu tính toán vô cùng khôn ngoan và rạch ròi rồi, đám cưới chỉ là một nghi thức bổ sung sau đó thôi.”

“Cũng không thể nói thế được,” Phó Tá Văn trêu, “Nhìn cái điệu bộ hận không thể lúc nào cũng đóng cửa quấn quýt lấy nhau của hai đứa bây, thì làm trước làm sau có gì khác biệt đâu cơ chứ!”

Vành tai Phó Uyển Thanh bỗng chốc đỏ ửng.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Chúng con vẫn nên tổ chức đám cưới trước ạ.”

Sau khi trở về, cô hầu như không hề ra khỏi cửa, suốt ngày chỉ giam mình trong nhà để viết luận văn.

Chỉ duy nhất vào ngày đi thử váy cưới, Phó Uyển Thanh mới tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo gọn gàng, nhẹ tiện rồi ra ngoài.

Thang máy của tòa nhà dẫn thẳng lên tầng thượng. Cửa thang máy vừa mở ra, đập vào mắt là một khoảng kính sát đất rộng lớn, ánh sáng ngày đông tràn vào bên trong, mang theo cái lạnh và rải đều khắp không gian, chiếu lên từng sấp vải đang được trưng bày, khiến sắc trắng càng thêm tinh khôi, sắc trầm càng thêm thâm trầm.

Nhân viên phục vụ đón cô vào trong, rót một tách trà nóng.

Vì ngày cưới quá gấp rút, tiệm này nhận đơn hàng này hoàn toàn là do Lý Trung Nguyên chịu chi quá nhiều tiền. Có đến bốn, năm nhà thiết kế vây quanh cô, ai nấy đều nói năng nhỏ nhẹ, dịu dàng. Chiếc thước dây quấn một vòng quanh eo cô, họ đọc các số đo, một người ghi lại vào máy tính, một người khác đi đến giá lấy các mẫu vải, một người nữa thì cầm bản phác thảo vẽ tay đi tới, trải ra trên bàn mời cô xem.

Uyển Thanh tò mò hỏi: “Những mẫu này đều có sẵn hàng thành phẩm sao ạ?”

“Có ạ, cuốn sổ trên tay tôi đây có thể điều phối hàng từ nơi khác về,” nhà thiết kế nói, “về việc này thì cô cứ yên tâm, Tổng giám đốc Lý đã bao trọn toàn bộ chi phí rồi, cô cứ việc thoải mái lựa chọn thôi ạ.”

Uyển Thanh nghiêm túc lật xem, cuối cùng chọn ra hai bộ váy cưới chính và một bộ lễ phục đơn giản.

Chưa đầy ba ngày sau, cô lại đến một chuyến nữa, lần này là đi cùng Lý Trung Nguyên.

Khi mặc bộ đầu tiên lên người, chiếc váy có phần tùng xòe rất rộng, phần cổ áo được trang trí bằng những bông hoa lụa lập thể. Uyển Thanh đứng trước tấm gương ba mặt, nhà thiết kế quỳ xuống giúp cô sửa sang, trải phẳng tùng váy, còn một người khác thì tiện tay bới tóc cô lên, để lộ ra đường nét thanh tú của chiếc cổ.

Cô dâu trong gương có bờ vai thon thả, vòng eo nhỏ nhắn, lớp voan trắng từ eo rủ xuống rồi xòe rộng, trông vô cùng thướt tha, yểu điệu.

Lý Trung Nguyên ngồi trên chiếc ghế sofa dài ở phía sau chếch một bên, im lặng ngắm nhìn, không nói một lời.

Trong đầu anh lúc này lại hiện lên một cảnh tượng mà anh chưa từng được tham gia, một khung cảnh mà anh chỉ có thể tưởng tượng thông qua những bức ảnh.

Một người đàn ông khác, một đám cưới khác suýt chút nữa đã được hoàn thành, điều đó từng khiến anh sợ hãi đến mức đêm đêm mất ngủ.

Vào những lúc thế này, trong một bối cảnh đặc biệt, từ một góc độ không ai ngờ tới, ký ức ấy lại đâm sầm vào tim anh như một chiếc gai nhọn.

Cái gã Dương Hội Thường chết tiệt kia, Phó Uyển Thanh vốn dĩ chính là Phó Uyển Thanh, làm sao cô có thể bị trùng lặp với hình bóng bên cạnh người đàn ông khác được chứ?

Anh đột ngột đứng phắt dậy.

“Mọi người ra ngoài trước đi.”

Tổng giám đốc Lý bỗng nhiên lên tiếng, mấy nhà thiết kế đều sững sờ một lát, đưa mắt nhìn nhau. Người đang quỳ dưới đất chỉnh tùng váy đáng thương còn chưa kịp đứng vững, nhưng anh đã lặp lại lời nói đó lần thứ hai, giọng điệu có phần cao hơn một chút.

Ba người họ vội vàng thu dọn đồ đạc, lui ra ngoài và khép cửa lại.

Trong phòng lúc này chỉ còn lại hai người bọn họ.

Phó Uyển Thanh nhìn anh qua gương, khẽ nhíu mày: “Anh làm cái gì thế?”

Anh bước tới, đứng ngay phía sau cô, cao hơn cô khá nhiều, rũ mắt nhìn cô.

“Anh muốn biết,” Lý Trung Nguyên nói, “Lúc em đính hôn với Dương Hội Thường, em có từng nghĩ đến anh không?”

Phó Uyển Thanh trong nhất thời chưa kịp phản ứng lại.

Hiểu ra ngay lập tức, cô quay người lại, gật đầu: “Có nghĩ tới chứ.”

“Thật sao?” Ánh mắt âm u của Lý Trung Nguyên bỗng chốc tan biến, “Em cứ nói thật lòng đi, không cần phải nể mặt anh đâu, anh không giận đâu mà. Chúng ta đều sắp kết hôn rồi, anh không đến mức nhỏ nhen vậy…”

“Anh mà không đến mức đó à?” Ở đây cũng không có người ngoài, Phó Uyển Thanh chẳng thèm nể nang gì anh, bóc trần luôn: “Cái hũ giấm chua từ mười năm trước của anh, bây giờ anh còn có thể đem chấm sủi cảo ăn hết cả một đĩa lớn, huống chi là chuyện đính hôn.”

Lý Trung Nguyên hơi chột dạ, đưa tay sờ sờ mũi: “Thế em nghĩ tới anh cái gì?”

Cô nói: “Lúc đó con đường tích lũy của em chẳng có bao nhiêu, tuy là tốt nghiệp rồi nhưng tìm việc lại không mấy thuận lợi. Trong lòng em nghĩ, đây là một cơ hội hiếm có, không nên từ bỏ. Thế nhưng vào ngày đính hôn đó, khi ngồi một mình trong phòng sau khi đã thay xong lễ phục, mũi em cứ thấy cay cay.”

“Tại sao?” Lý Trung Nguyên đưa tay đỡ lấy eo cô.

Cô ngước mặt lên, dịu dàng nhìn anh: “Bởi vì trước đó, ý em là trước khi giữa hai chúng ta xảy ra hiểu lầm, thì mọi sự tưởng tượng của em về một khung cảnh trọng đại như thế này, nam chính đều là anh. Tự dưng lại đổi thành một người khác, em thực sự không tài nào chấp nhận nổi. Tuy biết rõ đó là giả, nhưng khách khứa, tiếng cười nói xung quanh đều quá chân thật, cảm giác giống như gáy mình vừa bị ai đó nện cho một cú, đầu óc em trống rỗng rất lâu. Nghĩa là…”

Lòng Lý Trung Nguyên bỗng chốc dâng lên một nỗi xót xa, mềm nhũn đến mức như có thể vắt ra nước.

Yết hầu anh khẽ chuyển động, ngay lập tức cúi người muốn hôn cô, nhưng lại bị Phó Uyển Thanh ngăn lại. Cô nói: “Nghe em nói hết đã.

Cũng chính vào ngày hôm đó, em tự thương lượng với bản thân mình rằng, nếu như cuộc đời cứ phải như vậy, thì em sẽ không kết hôn nữa. Em sẽ kiếm thật nhiều tiền, học cho xong, rồi cứ thế sống một mình. Đợi đến khi có tuổi, sẽ làm một bà lão nhỏ vừa giàu có vừa có gu, sống thật tự tại, phóng khoáng.”

Cô đã nói rất nhiều, nhưng trong tai Lý Trung Nguyên, giữa tiếng tim đập thình thịch liên hồi lẫn với những thanh âm ù ù hỗn loạn, anh chỉ lọc ra được đúng bốn câu: “Đính hôn với người khác… Em không chấp nhận nổi… Đổi một người… Thì em sẽ không kết hôn nữa…” Đại khái là như thế.

Anh gạt tay Phó Uyển Thanh ra, cúi đầu ngậm lấy môi cô.

Nụ hôn này chẳng thể gọi là dịu dàng, nó tiến tới từng bước, thậm chí còn mang theo chút lực đạo ngang ngược, vô lý. Sự kích động không rõ ngọn nguồn khiến anh đẩy cô ép sát vào mặt gương, tấm lưng cô áp vào đó, không còn đường lui. Hơi thở nóng rực, dồn dập của anh ập đến, làm đảo lộn cả nhịp thở của cô.

Hôn một hồi lâu, Phó Uyển Thanh mới hổn hển nghiêng đầu né đi, lại đưa tay quẹt đi vệt nước bọt vương trên môi, lườm anh một cái: “Được rồi đấy, trời tối mịt rồi kìa, còn chưa thử váy xong nữa, anh định bỏ đói em đấy à.”

“Anh đi gọi người vào.” Lý Trung Nguyên đang lúc tình cảm dâng trào mãnh liệt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh nhìn cô, dặn dò: “Để họ đo đạc cẩn thận cho vợ anh.”

Cô hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sập tối, bầu trời mang một sắc xám chì trống trải.

Sau bữa tối, Lý Trung Nguyên lái xe đưa cô đi dạo một vòng quanh căn nhà tân hôn.

Khi xe rẽ vào khu chung cư cao cấp, những hàng cây bạch quả hai bên đường đã rụng sạch lá, cành nhánh đen thẫm mà thẳng tắp, ánh trăng len lỏi qua từng khe lá rọi xuống.

Đến trước cửa, Phó Uyển Thanh đẩy cửa xe bước xuống, đứng im không nhúc nhích.

Khoảnh sân trước vô cùng khoáng đạt, không có bất kỳ vật gì che chắn. Không biết khu nhà này dẫn nguồn nước tự nhiên từ đâu về mà dòng nước chảy quanh co uốn lượn nửa vòng, đến khoảng đất này thì lượn thành một khúc cua rồi mới chảy tiếp về phía một căn biệt thự khác. Trời đã tối nên không nhìn rõ màu nước.

“Cho nên chỗ này mới gọi là Giang Thủy Bình sao?” Phó Uyển Thanh hỏi, “Em cứ tưởng là…”

Lý Trung Nguyên gật đầu: “Đúng như những gì em nghĩ đấy, câu thơ đó chính là ‘Đạo thị vô tình khước hữu tình’ (Nói là vô tình nhưng lại hóa có tình).”

Cô mím môi cười, vén lọn tóc ra sau tai, khẽ “Ồ” một tiếng.

Ngôi nhà được thiết kế theo kiểu tam tiến, mặt ngoài ốp đá nhám màu xám nhạt, sân trước trồng hai cây phác thụ.

Tuổi đời của cây không hề nhỏ, nhìn qua là biết được bứng từ nơi khác về trồng, tán cây xòe rộng, đợi đến mùa hè chắc là có thể che mát cho cả khoảng sân trước.

Sân chính được thiết kế theo kiểu giật cấp chìm, bốn bề là kính sát đất, bên trong và bên ngoài chỉ cách nhau bởi một làn ánh sáng. Gian nhà thứ ba thì nhỏ hơn, nằm tựa vào một bức tường gạch cũ được giữ lại từ xưa.

Sau khi cửa mở, Phó Uyển Thanh quan sát một lượt rồi bước vào trong.

Sàn nhà ở huyền quan được lát bằng gỗ sồi nhạt theo hình chữ Nhân(人), phía cuối đường là một bức tường hình vòng cung mang sắc xanh Moss, nhạt đến mức suýt chút nữa không phân biệt nổi. Trên tường treo một tấm gương tròn viền vàng mờ, tấm gương phản chiếu cảnh sắc thâm nghiêm của khoảng sân sau lưng, giúp cho kết cấu không gian như được mở rộng thêm gấp đôi.

Cô quay đầu lại nhìn Lý Trung Nguyên: “Cái này là do anh tự thiết kế đúng không?”

“Hướng đi lớn thì đúng là vậy.” Anh bật đèn lên, chiếc đèn chùm bằng đồng thau dạng nhánh cây trên trần nhà lập tức thắp sáng không gian, “Còn phần bài trí nội thất thì anh thuê một nhà thiết kế trẻ người Pháp, sợ mấy ông già đồng chí chê gu của chúng ta lỗi thời cũ kỹ nên không dám tự tay làm.”

Phó Uyển Thanh mỉm cười nép sát vào người anh, ngẩng đầu lên hỏi: “Ai cơ?”

“Em chứ ai,” Lý Trung Nguyên giữ lấy khuôn mặt cô, “Suốt ngày từ sáng đến tối cứ ở bên anh thế này thế nọ, cái hồi em mới mười mấy hai mươi tuổi ấy.”

“Sau đó thì không có nữa rồi,” Phó Uyển Thanh bị anh nhìn chằm chằm đến mức đỏ cả mặt, “Sau khi em về nước, anh không nhìn lại xem hồi đó anh ‘điên’ đến mức nào à, thái độ thì tệ hại biết bao, mở miệng ra là toàn những lời điên rồ.”

“Đúng thế, em cứ hễ nhìn thấy anh là trong lòng lại đánh trống lảng.”

“Đính hôn với người khác mà em còn lý sự à.” Lòng bàn tay Lý Trung Nguyên khẽ mơn trớn gương mặt cô, nghĩ lại thấy cũng buồn cười nên anh bật cười thành tiếng, “Cho nên anh mới bảo em chẳng bằng hồi nhỏ, hồi nhỏ em còn hiểu anh hơn, biết rằng ở trước mặt em, anh là kẻ vô dụng nhất.”

Cô chớp chớp mắt hỏi: “Anh nói câu đấy bao giờ thế?”

“Nói trong lòng, em không nghe thấy thôi.”

“Thế còn căn nhà này, anh sửa sang xong từ lúc nào vậy?”

Bàn tay Lý Trung Nguyên buông xuống, nắm lấy tay cô dắt đi về phía trước: “Sớm hơn thế nhiều, cái lúc em còn đang bận rộn với cái khách sạn chết tiệt của nhà gã đó.”

Phó Uyển Thanh nghe vậy bật cười: “Hồi đó đã ai bảo là sẽ kết hôn với anh đâu chứ?”

“Anh nói rồi, anh đã quyết định rồi.” Lý Trung Nguyên tuyên bố, “Không kết hôn thì cùng nhau đi chết.”

“Cái tật xấu này của anh vẫn chẳng chịu sửa, lại nhắc đến chuyện chết chóc rồi!” Uyển Thanh bỗng cao giọng.

Lý Trung Nguyên liền thêm vào một vế giả định: “Anh đang bảo là cái hồi anh bị bệnh nặng ấy, trong đầu đã nghĩ như thế.”

Giữa phòng ăn và phòng khách không hề có vách ngăn, ở đó đặt một chiếc bàn dài bằng gỗ hồ đào nhạt cùng mười hai chiếc ghế dựa có phần lưng hình vòng cung, bọc lớp nhung màu xám khói, chân ghế bằng kim loại thanh mảnh sắc vàng. Trên tường treo một bức tranh sơn dầu lồng trong chiếc khung đồng dày kiểu cũ, bên cửa sổ bày một bó hoa mẫu đơn trắng, hoa đã nở rộ đến độ sắp sửa tàn rơi.

“Bàn ăn có cần thiết phải lớn như thế này không?” Phó Uyển Thanh nghi quắt nhìn anh.

Lý Trung Nguyên cũng nhìn cô, bình thản buông một câu: “Nhỡ đâu chúng ta có nhiều con thì sao.”

“Anh dẹp đi nhé,” Phó Uyển Thanh hất cánh tay anh ra, “Em đây còn chưa có sự chuẩn bị đó đâu.”

Anh gật đầu: “Thế cũng được, nhiều đứa quá cũng ồn ào, đừng để chúng quấy rầy làm anh tái phát bệnh cũ.” =))

Đi tiếp lên phía trên, cửa phòng ngủ chính là kiểu cửa đôi mở hai cánh, tấm ốp đầu giường được làm cao đụng trần bằng chất liệu da màu hạnh nhạt. Vì là phòng tân hôn nên chăn ga gối đệm đều chọn sắc đỏ rực rỡ, bên trên dập các họa tiết chìm dày dặn tinh xảo và được vuốt phẳng phiu không một nếp nhăn. Hai bên giường lắp hai chiếc đèn tường với chụp đèn bằng chất liệu vải lanh. Cửa sổ sát đất hướng thẳng ra khoảng sân nhỏ, những cành dây leo thằn lằn khô héo bám trên mảng tường gạch, đổ bóng xuống mặt đất, vừa gầy guộc vừa trải dài.

Trên đường về nhà, La Thư Lan lại gọi điện thoại tới để hỏi về các quy trình trong buổi lễ.

Phó Uyển Thanh nói với bà: “Ba con… chắc là sẽ không đến đâu ạ. Không sao đâu thím, một mình con tự đi vào lễ đường cũng được… Vâng… làm phiền thím quá.”

Lý Trung Nguyên khẽ tằng hắng một tiếng: “Ông ấy sợ phải gặp lại những đồng nghiệp và bạn bè cũ ngày xưa à?”

“Chắc là thế,” Phó Uyển Thanh nắm chặt điện thoại, thở dài, “Người ta giờ đây ai nấy đều có danh phận địa vị vẻ vang, gặp mặt cũng chẳng có ý nghĩa gì. Ông ấy đại khái là nghĩ như thế, cái thói háo thắng sĩ diện của đàn ông ấy mà.”

Anh nắm vô lăng, khẽ nhếch môi dưới: “Thế còn danh hiệu ‘nhạc phụ của anh’, cái chức vị này mà còn không đủ oai à?”

“Chính vì là nhạc phụ của anh nên ông ấy mới không đến đấy,” Phó Uyển Thanh nói một cách trúng tim đen, “Nếu đổi thành người khác, biết đâu ông ấy lại tới.”

“…”

Ngày diễn ra hôn lễ, dưới những hàng cột trụ cao vút nơi sảnh lớn, khách khứa đến chúc mừng đã đứng chật kín.

Bên phía nhà họ Lý là lực lượng nòng cốt, bao gồm các cấp dưới cũ của Lý Phú Cường, ban lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Đông Kiến, những người anh em chí cốt từ thuở nhỏ của Lý Trung Nguyên, đủ mọi thành phần tầng lớp, trong bầu không khí nhiệt thành náo nhiệt, ai nói chuyện cũng phải lên giọng cao hơn vài tông.

Hoa tươi đều được vận chuyển bằng đường hàng không từ Vân Nam tới, chỉ chọn phối hai gam màu trắng và champagne, chủ yếu là hoa hồng, cẩm tú cầu và hoa cát tường, được xếp đặt vô cùng đầy đặn. Nhưng đồ cắm hoa của

Phó Uyển Thanh chọn rất có gu, những chiếc bình cổ nhỏ màu đen nhám, cái cao cái thấp được xếp đặt đan xen đầy tính nghệ thuật, trên giá nến thắp những ngọn nến lung linh, đốm lửa khẽ lay động nhẹ nhàng theo luồng khí ấm áp tỏa ra từ hệ thống sưởi.

Phó Tá Văn diện một bộ sườn xám màu đỏ thẫm, tóc búi gọn gàng sau gáy.

Bà đi thẳng vào trong, hòa vào đám con cháu hậu bối. Ai trông thấy bà cũng đều cất tiếng gọi “Cô út ơi, cô út à”, bà chào hỏi không xuể. Lúc Lý Trung Nguyên đến đón dâu, cả đám người ồn ào náo động đến mức cổ họng anh cũng cười nói đến khản đặc, chỉ biết mỉm cười gật đầu liên tục.

Trước khi nghi thức chính thức bắt đầu, Phó Uyển Thanh ngồi đợi ở trong phòng nghỉ.

Bước ra khỏi khách sạn, cô đã thay xong bộ váy cưới, chuyên viên trang điểm đã kiểm tra lại vài lần, sợ xảy ra sai sót nên đã cài chặt lại chiếc trâm cài tóc bằng ngọc trai của cô rồi mới rời đi.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng ồn ào huyên náo vọng lại một cách mơ hồ từ phía hành lang ngoài kia.

Cô ngồi dưới ánh đèn sáng rực, ngắm nhìn gương mặt mình trong gương, cõi lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, một cảm giác phức tạp khôn tả.

Cánh cửa phía sau bỗng mở ra, cô cứ ngỡ là những cô phù dâu vừa rời đi nay quay trở lại.

Thế nhưng, trong gương lại hiện lên bóng dáng của Phó Tá Bang, và cả cô ruột nữa.

Ông đứng ở bên cửa, đã thay một bộ vest màu đen, mái tóc cũng được chải chuốt gọn gàng, so với lần gặp trước trông ông có phần già nua hơn một chút, nhưng dáng lưng vẫn thẳng tắp, gương mặt vẫn lưu lại vài phần nho nhã của ngày xưa, chỉ là cứ đứng ở đó, dáng vẻ lóng ngóng không biết nên đặt tay vào đâu cho phải.

Phó Uyển Thanh nâng tùng váy đứng dậy, quay người lại.

Cô cất tiếng gọi một câu: “Ba.”

Phó Tá Bang khẽ gật đầu.

Cô út cũng lên tiếng: “Chẳng biết cái cậu bên nhà con nói năng thuyết phục kiểu gì mà lại lay chuyển được ông ấy, đón được ông ấy đến đây rồi.”

Phó Tá Bang không giải thích lý do, ông cúi đầu nhìn con gái, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô một lúc, rồi lại dời xuống tùng váy cưới, cuối cùng nghẹn ngào thốt lên một câu: “Con lớn thật rồi.”

“Hôm nay con kết hôn mà.” Hốc mắt Phó Uyển Thanh bỗng nóng lên, cô buột miệng nói một câu thừa thãi.

“Kết hôn, tốt, tốt lắm.” Phó Tá Bang bước tới đứng trước mặt cô, “Đến giờ rồi, để ba dắt con qua đó.”

Phó Uyển Thanh khẽ vâng một tiếng, rồi luồn tay vào vòng tay của ông.

Cánh tay ông khẽ khựng lại một nhịp vì cứng nhắc, sau đó mới từ từ thả lỏng, hai cha con cùng nhau bước ra phía cửa.

Bước chân của Phó Tá Bang rất chậm, ông cố ý đi chậm lại để nhường theo tùng váy cưới của cô.

Ánh đèn hành lang hắt xuống, Uyển Thanh nhỏ giọng hỏi: “Dạo này sức khỏe của ba vẫn tốt cả chứ ạ?”

“Khá tốt, con không phải lo cho ba đâu, cứ tự chăm sóc bản thân cho thật tốt là được.” Ông nói.

Khi hai ba con xuất hiện ở phía cuối lối đi, tiếng trò chuyện huyên náo trong sảnh tiệc bỗng chốc giảm hẳn đi trong một khoảnh khắc.

“Kia là lão Phó phải không?” Lão Trịnh đứng cạnh Chu Phúc liền lên tiếng hỏi.

Chu Phúc tựa lưng vào ghế, liếc ông ta một cái: “Được đấy Vân Châu, lão Phó mà ông cũng nhận ra được cơ à. Tôi cứ tưởng sau khi ông phải chịu tổn thương tình cảm thì người cũng già đi, mắt mũi cũng kèm nhèm theo luôn rồi chứ.”

“Cút đi, mắt ông mới kèm nhèm ấy.” Lão Trịnh lại quay sang bàn luận với một người đứng đắn hơn: “Này lão Thẩm, hồi nhỏ chúng ta đều từng thấy qua rồi, cái thuở ấy gia thế nhà họ Phó hiển hách biết bao nhiêu.”

Lão Thẩm thản nhiên gật đầu: “Tiệc có lớn đến đâu, gia thế có hiển hách đến mấy thì cũng có ngày không giữ lại được.”

“Thôi đừng nói nữa, lão Thẩm chắc lại nghĩ đến chuyện của nhà ông ấy rồi.” Chu Phúc nhỏ giọng nhắc nhở.

Trịnh Vân Châu hừ một tiếng: “Không giống nhau, so với nhà họ Phó thì còn kém xa lắm. Mà này, lão Đường đâu, lão Phó đâu rồi?”

Chu Phúc gác chéo chân lên: “Lão Đường đi cùng lãnh đạo của ông ấy rồi, còn mệt hơn cả chú rể. Còn lão Phó thì bọn họ xếp ngồi ở bàn của những người đã kết hôn rồi, chủ yếu là để chăm chút cho cái lòng tự tôn của ông đấy.”

“Ông cũng kết hôn rồi còn gì.” Trịnh Vân Châu giơ chiếc nhẫn cưới của mình lên lắc lắc, rồi lại dứt khoát buông tay xuống, “Hận không thể cầm thìa ăn cơm bằng tay trái luôn đây này, sao không sang bàn đó mà ngồi.”

Chu Phúc nghiêm túc bảo: “Tôi đến đây là để trông chừng ông đấy, sợ ông nhìn thấy cảnh tượng này rồi không chịu nổi nhiệt, lại làm liều lén bỏ thuốc chuột vào rượu để trả thù xã hội.”

“Tôi mà thèm phá đám ở sân khấu của gã Lý Trung Nguyên đó à?” Trịnh Vân Châu đoan trang nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, “Trưa tôi mà hạ độc thì tối xanh cỏ luôn rồi.”

Phó Uyển Thanh bước qua trước mặt bọn họ, cổ áo váy cưới hơi trễ xuống, để lộ ra đường nét bờ vai và chiếc cổ thanh tú với độ cong mỹ miều. Tùng váy bồng bềnh thướt tha, mỗi bước đi đều khẽ kéo nhẹ về phía sau, cô vịnh tay Phó Tá Bang, từng bước từng bước tiến vào bên trong lễ đường.

Lý Trung Nguyên đã đứng sẵn trên sân khấu để đợi cô.

Anh diện một bộ vest màu xanh navy thẫm kết hợp cùng áo sơ mi màu trắng ngà, đứng hiên ngang ở đó, hoàn toàn là kiểu người có thể làm chủ và áp đảo được toàn bộ cục diện của khán phòng.

Kể từ khoảnh khắc cô bước chân vào cửa, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cô, cứ thế dõi theo từng bước đi cho đến khi cô đến bên cạnh, không nỡ rời mắt dù chỉ một giây.

Khi đón lấy bàn tay cô từ tay Phó Tá Bang, Lý Trung Nguyên khẽ cúi đầu chào cảm ơn ba vợ, rồi lại cúi xuống nhìn cô.

Phó Tá Văn ngồi ở phía dưới sân khấu, lấy mu bàn tay khẽ quẹt đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, khi ngẩng đầu lên lại liền vẫy vẫy tay gọi người anh cả của mình qua ngồi cùng bàn.

Đến quy trình trao nhẫn cưới, Phó Uyển Thanh nhận lấy chiếc hộp từ tay phù dâu, rồi nắm lấy bàn tay của Lý Trung Nguyên.

Thế nhưng anh chỉ mải mê ngắm nhìn cô dâu mới của mình. Sau khi tấm voan che mặt được vén lên, gương mặt thanh tú, diễm lệ của cô hiện ra ngay trước mắt anh, mọi thứ đều đẹp đẽ đến mức không gì sánh kịp, chẳng thể nào diễn tả bằng lời.

Phó Uyển Thanh lồng chiếc nhẫn vào ngón tay áp út của anh.

Bàn tay anh rất lớn, xương khớp nổi rõ, cứ thế ngoan ngoãn nằm trọn trong lòng bàn tay cô, không hề nhúc nhích.

Chiếc nhẫn vượt qua khớp ngón tay, trượt vào bên trong rồi dừng lại ở phần gốc ngón tay.

Phó Uyển Thanh ngẩng đầu lên, vừa định nhìn anh thì Lý Trung Nguyên đã vội ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Cơ hàm anh siết chặt, yết hầu khẽ chuyển động một cách vô thanh.

Phó Uyển Thanh chỉ có thể nhìn thấy góc mặt nghiêng của anh, phần cổ dưới vành tai hiện lên những đường gân xanh thô ráp, và cả bàn tay anh đột nhiên đưa lên.

Lý Trung Nguyên dùng ngón tay trỏ cực kỳ nhanh chóng nhấn nhẹ vào đuôi mắt một cái, rồi lập tức thu tay về.

Động tác nhỏ đến mức gần như không một ai có thể nhận ra.

Đến khi anh hạ tay xuống và quay mặt lại, biểu cảm đã trở lại bình thường như cũ.

Phó Uyển Thanh đều đã thu hết vào tầm mắt. Cô đứng đối diện anh, hai tay vẫn nâng lấy bàn tay anh chưa buông, cứ thế nhìn anh chăm chú.

Lý Trung Nguyên chạm phải ánh mắt cô, liền hắng giọng một tiếng đầy ngượng ngập, rồi lật tay lại bao trọn lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Tối hôm đó, Phó Uyển Thanh đã uống rất nhiều rượu.

Trong căn nhà tân hôn của họ, bạn bè đều đang tụ tập đông đủ xung quanh. Cô đã thay một bộ lễ phục màu đen tối giản, khui sạch bách số rượu mà Vịnh Sênh tặng, bày la liệt trên bàn trà và bàn ăn.

Giữa chừng, Lý Trung Nguyên đến đỡ cô một cái: “Đừng uống nhiều quá.”

“Vui mà,” Phó Uyển Thanh nũng nịu tựa vào lòng anh, hai gò má ửng hồng vì men rượu, “Chúng ta kết hôn rồi, em vui lắm.”Lý Trung Nguyên đỡ lấy eo cô, khẽ dọa dẫm: “Anh biết, nhưng tửu lượng của em kém quá, hôm nay lại đông người, quay đi quay lại thành trò cười cho thiên hạ truyền tai nhau đến bảy tám năm bây giờ.”

“Truyền à?” Phó Uyển Thanh quay đầu hướng về phía phòng khách hét lớn: “Ai không truyền người đó là cháu trai tôi!”

“Cậu uống nhiều thật rồi đấy,” Vịnh Sênh cũng ngà ngà say bước tới, cười nói: “Con trai còn chưa thấy đâu mà đã nghĩ đến chuyện của cháu trai rồi, cậu cũng khéo biết tự tăng vế cho mình ghê.”

“Sẽ có thôi mà!” Phó Uyển Thanh cố nhướng đôi mắt đang lim dim ra nhưng không nổi, bàn tay lại vô thức lần mò theo bản năng, thoắt cái đã luồn thẳng vào trong vạt áo sơ mi của Lý Trung Nguyên, rồi nhỏ giọng hỏi anh: “Đúng không anh?”

“Suỵt, được rồi, đừng nói nhảm nữa.” Lý Trung Nguyên bật cười bất lực, giữ chặt lấy hai cổ tay cô: “Để anh bế em đi nghỉ.”

Lúc đi qua phòng khách, anh buông một câu ra lệnh đuổi khách đầy uy quyền và không chút nể nang: “Cũng hòm hòm rồi đấy, trước khi đi nhớ đóng hộ cái cửa vào.”

“…”

Tiếng bước chân nhanh chóng tán loạn rời đi, trong căn nhà bỗng chốc yên tĩnh trở lại.

Khi rơi vào lớp ga giường mềm mại, Phó Uyển Thanh cảm nhận được liền nghiêng tai lắng nghe một lát rồi hỏi: “Đi hết rồi à?”

“Dĩ nhiên, cái đức hạnh của anh thế nào em còn không biết sao,” Lý Trung Nguyên gạt đi những lọn tóc của cô, ngón tay thuận theo gò má cô trượt xuống, “Anh đã lên tiếng thì đứa nào cũng phải biến hết.”

Thân hình Uyển Thanh khẽ run lên, hàng lông mi cũng run rẩy theo.

Khi bờ môi anh áp tới, ban đầu chỉ khẽ mơn trớn, cọ xát hết bên má này đến bên má khác của cô. Uyển Thanh chỉ cảm thấy người mình ngày một mềm nhũn ra, tay chân rã rời đến mức không nhấc lên nổi. Môi Lý Trung Nguyên ghé sát vào vành tai cô, hơi thở và biểu cảm của anh cũng rối loạn y như nhau: “Hôm nay muốn làm ở đâu nào?”

“Chỗ nào cũng muốn.”

Uyển Thanh nghiêng đầu, ngay khoảnh khắc môi anh áp đảo hôn xuống, một luồng điện tê dại từ sống lưng bỗng chốc chạy dọc vút lên. Lý Trung Nguyên cúi đầu, hoàn toàn ngậm chặt lấy cô.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading