Chương 11 : “Biết đâu người ta đang gọi cho bạn gái thì sao.”
Phó Hề nắm chặt điện thoại, im lặng chăm chú nhìn vào dòng tin nhắn này.
Mặc dù trên trang confession trường Đại học Giang thỉnh thoảng lại xuất hiện những bài đăng về cô và Vệ Thuật, chưa kể Hứa Tuệ Tuệ cứ dăm ba bữa lại lải nhải bên tai cô đủ thứ chuyện về anh.
Nhưng hai người bọn họ vốn dĩ là ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Sẽ chẳng có ai thực sự nghĩ rằng một cô gái làm thêm ở cửa hàng tiện lợi lại có thể có chút dây dưa, hệ trọng gì với một người như Vệ Thuật.
Thế nhưng ngay lúc này, trong căn phòng trọ nhỏ hẹp và yên tĩnh này, cô lại nhận được tin nhắn từ Vệ Thuật.
——【Về đến nhà chưa?】
Phó Hề đã đọc đi đọc đọc lại dòng tin nhắn này rất nhiều lần, lâu đến mức cô chợt nhận ra mình nên trả lời lại rồi.
Nếu không trông sẽ rất bất lịch sự.
Phó Hề: 【Dạ, tôi về đến nơi rồi, cảm ơn anh đã quan tâm.】
Đối phương không trả lời ngay lập tức.
Phó Hề đoán rằng chắc anh cũng chỉ thuận miệng hỏi thăm một câu mà thôi.
Ngay khi cô vừa đặt điện thoại xuống, chuẩn bị đi tắm thì điện thoại đột nhiên lại rung lên một cái.
Là tin nhắn trả lời của Vệ Thuật.
Vệ Thuật: 【Không có gì, tôi cứ tưởng em sẽ chọc tôi là có chuyện gì chứ.】
Chọc anh?
Cô chọc (*) anh hồi nào chứ?
(*) Trong WeChat có một tính năng gọi là 拍一拍, thường được dịch là “vỗ vai”, “chạm nhẹ”, “poke/chọc”. Cách hoạt động là: Trong cửa sổ chat, bạn nhấn đúp vào ảnh đại diện của người kia. Hệ thống sẽ hiện một dòng thông báo như: “A拍了拍B” → “A chọc B.” Hoặc các biến thể hài hước do người dùng tự cài đặt.
Phó Hề bắt đầu hồi tưởng lại lúc mình vừa rời đi, cô rõ ràng đâu có chọc Vệ Thuật. Cô rất tự tin vào trí nhớ của bản thân, tuyệt đối không thể nhớ nhầm được.
Ngay trong lúc cô đang hoang mang, cô bỗng nhìn thấy dòng chữ đầu tiên trong lịch sử trò chuyện của hai người.
Chính là ở ngay phía trên tin nhắn mà Vệ Thuật gửi cho cô, có một dòng chữ nhỏ màu xám nhạt:
【”Tôi” đã chọc “Shu”】
Rõ ràng là vừa rồi khi cô bấm vào ảnh đại diện của Vệ Thuật, cô đã vô tình chạm nhầm.
Phó Hề chớp chớp mắt, nhìn dòng chữ màu xám này, lần đầu tiên nảy sinh một chút hoài nghi đối với cái phần mềm này.
Một tính năng dễ dàng chạm nhầm như vậy, tại sao phần hiển thị thông báo lại mờ nhạt đến thế chứ.
Tính cách của Phó Hề từ trước đến nay vốn luôn lạnh lùng và nhạt nhẽo, cảm xúc lại càng không mấy khi phập phồng biến động lớn, đến mức cô thường xuyên có thể dùng giọng điệu bình lặng không chút gợn sóng để thốt ra những lời mà người khác nghe vào sẽ thấy vô cùng giật gân.
Thế nhưng, ngay cả với tính cách như cô, vào khoảnh khắc này tận sâu trong lòng bỗng dâng lên một nỗi ngượng ngùng khó tả.
Rõ ràng là trong mắt Vệ Thuật, dòng tin nhắn trả lời vừa rồi của cô chẳng khác nào viết rõ bốn chữ ‘tự mình đa tình’.
Phó Hề lặng lẽ tựa trán vào màn hình điện thoại.
Cứ như thể làm vậy thì có thể dùng ý niệm để thu hồi lại cái “chọc” mà mình vừa lỡ tay bấm nhầm lúc nãy.
Nhưng chẳng được bao lâu, chiếc điện thoại đang áp vào trán cô bỗng rung lên bần bật.
Phó Hề bỏ điện thoại xuống, nhìn thấy trên màn hình là chiếc ảnh đại diện nền trắng thuần với những đường kẻ dọc mảnh dài đang nhấp nháy.
Vệ Thuật trực tiếp gọi cuộc gọi thoại sang cho cô.
Phó Hề hoàn toàn ngây người.
Điều này so với việc anh gửi tin nhắn lúc nãy còn khiến người ta thấy khiếp vía hơn nhiều.
Sao anh lại có thể gọi điện thoại cho cô chứ?
Chiếc điện thoại nằm trong lòng bàn tay cứ liên tục rung lên, như muốn nhắc nhở Phó Hề rằng lúc này cô nên bắt máy đi thôi.
Cuối cùng, Phó Hề vẫn nhấn vào nút nghe màu xanh lá.
Cô áp điện thoại vào bên tai, không hề lên tiếng.
Chỉ là cuộc gọi đã được kết nối, cô có thể nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của đối phương ở đầu dây bên kia, nương theo dòng điện truyền tải, nghe thật rõ ràng bên tai cô.
Cho đến khi một giọng nói lười biếng, trầm khàn vang lên: “Phó Hề.”
Cũng không biết tại sao, dù Phó Hề hoàn toàn không biết tình hình ở đầu dây bên kia như thế nào, nhưng cô lại có cảm giác như anh đang nằm trên ghế sofa, thần sắc đầy lười nhác mà gọi tên cô vậy.
Phó Hề cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh hết mức: “Dạ, tôi đây.”
Đầu dây bên kia của Vệ Thuật lại truyền đến vài tiếng ma sát của chất liệu da thuộc, lần này Phó Hề đã có thể khẳng định chắc chắn anh thực sự đang ở trên ghế sofa.
Ngay lúc đầu óc cô đang thả hồn bay bổng, Vệ Thuật lại lên tiếng:
“Tôi không quen nhắn tin, có chuyện gì em cứ nói trực tiếp đi.”
Nói gì bây giờ?
Cô cũng chỉ là vô tình ấn nhầm mà thôi.
Phó Hề hít sâu một hơi, quyết định vắt óc nghĩ ra một chuyện để nói trước đã.
“Ừm……” Phó Hề vô thức kéo dài giọng, âm đuôi nhẹ nhàng, mềm mại tựa như một chiếc lông vũ khẽ gãi vào lòng người khác.
Yết hầu của Vệ Thuật mang theo chút nôn nóng, khẽ lăn dịch lên xuống.
“Khi nào thì tôi trả lại quần áo cho anh?” Phó Hề nghĩ đi nghĩ lại, giữa bọn họ dường như chỉ có chuyện này là có thể đem ra nói.
Vệ Thuật khẽ cười trầm một tiếng, có vẻ đã nhận ra cô đang cố tìm chuyện để nói.
Phó Hề: “Sao thế?”
Vệ Thuật hờ hững nói: “Không vội, tôi không phải chỉ có mỗi một cái áo này.”
Dòng chữ này rõ ràng rất đỗi bình thường.
Nhưng lại khiến Phó Hề khẽ mỉm cười.
“Cứ để chỗ em trước đi, đợi qua Quốc khánh rồi tính.” Giọng nói lạnh lùng, trong trẻo của anh lại một lần nữa vang lên.
Phó Hề lúc này mới nhớ ra: “Ồ đúng rồi, Quốc khánh được nghỉ, chắc anh phải về nhà nhỉ.”
Nhưng vừa dứt lời, cô lại phát hiện hình như mình lại bước quá giới hạn rồi.
Mối quan hệ giữa hai người họ đâu phải là kiểu có thể tùy tiện hỏi han lịch trình của đối phương.
Ấy thế mà Vệ Thuật lại thản nhiên đáp: “Không nhất định.”
Phó Hề đột nhiên thốt lên: “Đợi sau Quốc khánh anh quay lại, tôi mời anh ăn cơm nhé.”
Lần này, cô lại nhạy bén nhận ra sự im lặng từ đầu dây bên kia.
“Cả các bạn cùng phòng ký túc xá của anh nữa, cảm ơn mọi người tối nay đã giúp đỡ tôi.”
“Để sau đi.” Vệ Thuật vẫn chưa nhận lời.
Không biết là anh không muốn ăn bữa cơm này, hay là không muốn ăn cùng với người khác.
Sau một hồi im lặng nữa, Phó Hề nhận ra đã đến lúc phải cúp máy rồi, cô khẽ nói: “Vậy tôi cúp máy đây.”
“Ừ.”
Chỉ là ngay trước khi chuẩn bị ngắt máy, Phó Hề nói thêm một câu: “Quốc khánh vui vẻ.”
Cô không nói chúc ngủ ngon, vì chúc ngủ ngon nghe mập mờ quá.
Vốn tưởng rằng đối phương sẽ không đáp lại nữa, nào ngờ chỉ nghe thấy Vệ Thuật khẽ cười một tiếng, thanh âm trầm thấp mà trong trẻo vang vọng bên tai cô: “Quốc khánh vui vẻ.”
Điện thoại lập tức ngắt kết nối.
*
Kỳ nghỉ Quốc khánh, trên điện thoại đâu đâu cũng ngập tràn tin tức về lượng người đi du lịch đạt đỉnh điểm ở khắp nơi. Phó Hề không đi chơi, ngày nào cô cũng ở trong phòng, bận rộn bên chiếc máy tính.
Cho đến khi một tiếng gõ cửa vang lên, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh cách biệt với thế gian này của cô.
Phó Hề đứng dậy ra mở cửa.
Thì thấy Thôi Tư Ninh đang đứng ở cửa, kể từ lần trước đến nay, đây là lần đầu tiên hai người chạm mặt nhau.
“Ờ, cái đó……” Thôi Tư Ninh nhìn cô, có chút ngập ngừng như bị vấp lời.
Phó Hề: “Phó Hề.”
“Ồ đúng đúng, Phó Hề, ngại quá, lần trước tôi uống say quá, vốn đã nhớ kỹ tên em rồi, kết quả lại quên mất.” Thôi Tư Ninh ngượng ngùng giải thích.
Phó Hề cũng không bận tâm, chỉ hỏi: “Có chuyện gì không?”
Thôi Tư Ninh: “Tôi thấy em hình như cứ ở suốt trong nhà không ra ngoài.”
Mấy ngày nay Thôi Tư Ninh tối nào cũng về đây ở, công việc dạo này của cô ấy đều ở Thành phố Giang.
Buổi tối trở về, cô ấy đều thấy phòng của Phó Hề luôn sáng đèn.
“Chuyện lần trước, tôi còn chưa nói lời cảm ơn em nữa.” Thôi Tư Ninh khẽ cười.
Phó Hề: “Không có gì, tôi cũng có làm gì đâu.”
Thôi Tư Ninh gật đầu, mục đích của cô ấy vốn là muốn đến cảm ơn Phó Hề. Tuy rằng hai người sống chung một nhà, nhưng giờ giấc sinh hoạt khác nhau, rất hiếm khi chạm mặt.
Ngay khi Thôi Tư Ninh chuẩn bị rời đi, cô ấy đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Có muốn đi chơi cùng tôi không?”
Phó Hề lộ ra chút kinh ngạc.
“Tôi thấy em cứ ở nhà một mình suốt, hay là đi chơi với tôi đi?” Thôi Tư Ninh cười nói: “Ngay gần trường Đại học Giang có một quán pub, rất nhiều sinh viên trong trường đều hay đến đó chơi đấy.”
Thôi Tư Ninh hỏi: “Em cũng là sinh viên của Đại học Giang đúng không?”
Phó Hề trông đúng độ tuổi đang học đại học, hơn nữa trên người cô có một thứ khí chất bách khoa sạch sẽ, điềm đạm, giống như một người được bảo bọc rất kỹ lưỡng trong tháp ngà voi vậy.
Phó Hề lắc đầu: “Tôi không phải, tôi chỉ làm thêm ở cửa hàng tiện lợi tại Đại học Giang thôi.”
Thôi Tư Ninh lúc này thực sự ngẩn người, cô ấy cứ ngỡ Phó Hề là sinh viên trường nên mới thuê phòng ở đây.
“Không sao, tôi cũng nghỉ học từ sớm rồi, tôi làm người mẫu ảnh, bình thường hay chụp quảng cáo cho mấy bên thương mại điện tử với thương hiệu này nọ.” Thôi Tư Ninh chủ động giới thiệu về nghề nghiệp của mình.
Dẫu sao cô ấy cũng đi sớm về muộn, giờ giấc sinh hoạt chẳng mấy khi bình thường.
Phó Hề: “Chị rất đẹp.”
Thôi Tư Ninh lộ ra một biểu cảm đầy phóng đại: “Em mà lại khen tôi đẹp á? Em không soi gương nhìn lại mình xem? So với em thì cái mặt này của tôi hoàn toàn không đủ nhìn đâu nhé.”
“Bình thường em không mấy khi trang điểm đúng không?” Miệng của Thôi Tư Ninh liến thoắng như súng liên thanh vậy.
Chẳng đợi Phó Hề trả lời, câu hỏi tiếp theo của cô ấy đã ập tới: “Trách không được da dẻ lại đẹp đến thế.”
Mặc dù bên cạnh Phó Hề có một Hứa Tuệ Tuệ với tính cách hơi giống Thôi Tư Ninh.
Nhưng Hứa Tuệ Tuệ trên thực tế có chút e sợ Phó Hề, có lẽ là bởi vì cô trông rất ngoan ngoãn nhưng lại luôn mang đến cảm giác xa cách.
Thế nhưng Thôi Tư Ninh lại chẳng mấy bận tâm, cô ấy trực tiếp nắm lấy tay Phó Hề: “Ở chỗ tôi vừa vặn có một bộ mỹ phẩm hoàn toàn mới do bên nhãn hàng tặng, tôi còn chưa dùng lần nào, đúng lúc mang ra cho em thử xem.”
“Tôi…“
Thôi Tư Ninh hoàn toàn dùng thế kéo lê lôi tuột Phó Hề vào phòng mình như một vụ vào nhà cướp bóc, ấn cô ngồi xuống trước gương trang điểm.
Cho đến khi ngồi xuống rồi, Phó Hề vẫn chưa hoàn toàn định thần lại được.
“Em có muốn thử phong cách trang điểm mắt khói nhẹ một chút không?”
Phó Hề còn chưa kịp nói gì thì Thôi Tư Ninh đã mở hộp trang điểm ra, hào hứng nói: “Cứ nghĩ tới việc được trang điểm trên một khuôn mặt xinh đẹp thế này là tôi lại phấn khích đến chết mất.”
Phó Hề: “…“
Cứ như vậy, Phó Hề mơ hồ ngồi đó, ngoan ngoãn như một cô búp bê để mặc cho Thôi Tư Ninh múa loạn xạ lên mặt cô.
“Oa, tôi biết ngay là em cực kỳ hợp với kiểu mắt khói nhẹ này mà, trong sự lạnh lùng, thanh khiết lại có chút cao sang, lại còn pha thêm vài
phần quyến rũ nồng nhiệt nữa.” Thôi Tư Ninh chăm chú nhìn khuôn mặt của Phó Hề trong gương, thốt lên lời cảm thán từ tận đáy lòng.
“Lạnh lùng, thanh khiết mà lại quyến rũ nồng nhiệt? Hai từ này có thể dùng chung được sao?” Phó Hề nhịn không được hỏi thành tiếng.
Thôi Tư Ninh vừa bận rộn tìm đồ vừa nói: “Dùng trên người người khác thì không được, nhưng dùng trên người em thì lại vừa vặn lắm.”
Đến khi Thôi Tư Ninh tìm ra một chiếc váy sơ mi trắng hoàn toàn mới và bảo Phó Hề thay vào, lúc này Phó Hề đã hoàn toàn không còn muốn kháng cự nữa rồi.
Có lẽ, cô không hề bài xích lời đề nghị này của Thôi Tư Ninh.
Có lẽ những nơi như quán bar đối với cô mà nói đúng là vừa xa lạ lại vừa mới mẻ.
*
Quán bar quả thực cách Đại học Giang không xa, cho nên cách chỗ bọn họ ở cũng chẳng là mấy.
Vừa bước xuống xe, Phó Hề đã nhìn thấy ánh đèn neon rực rỡ bắt mắt của quán bar, bên trên còn nhấp nháy tên quán:
— Cựu Lạc Viên
Bạn bè của Thôi Tư Ninh đã đến từ sớm, hai người họ vừa bước qua thì đã nghe thấy tiếng huýt sáo vang lên lảnh lót.
“Oa, Tư Ninh, không nghe thấy cô bảo là sẽ dẫn bạn qua cùng nha.” Một chàng trai với mái tóc nhuộm highlight màu bạc lên tiếng chào hỏi trước tiên, đồng thời còn chủ động nhường vị trí bên cạnh ra, ra hiệu mời hai người ngồi xuống cạnh mình.
Thôi Tư Ninh hừ lạnh một tiếng, kéo Phó Hề ngồi xuống phía bên cạnh của mấy cô gái.
“Đây là bạn cùng phòng của tôi, Phó Hề, em ấy lần đầu tiên đến đây chơi, mấy người các anh đừng có mà có ý đồ xấu đấy nhé.”
Bạn bè của Thôi Tư Ninh đa phần đều là người mẫu, cũng có cả nhiếp ảnh gia này nọ, dù sao thì đều là người trong cùng một vòng tròn giới giải trí/nghệ thuật. Từng người không chỉ có ngoại hình rất khá mà ăn mặc lại càng thời thượng, sành điệu.
Dù là như vậy, những chàng trai có mặt ở đó vẫn đồng loạt dồn ánh mắt vào Phó Hề — người lần đầu tiên tới đây.
Cho dù có trang điểm mắt khói nhẹ, Phó Hề ngồi ở đó trông vẫn vừa ngoan ngoãn lại vừa yên tĩnh.
Thôi Tư Ninh kéo Phó Hề cùng trò chuyện với mấy cô gái.
Chỉ thấy một cô gái tóc ngắn trong số đó đang nhìn ngó xung quanh: “Lần trước tôi đến đây, bắt gặp một anh chàng đẹp trai dã man, lại còn thuộc kiểu người biết trêu ghẹo, quyến rũ cực kỳ ấy. Lúc đó anh ta ở ngay khu vực quầy bar, làm hầu như tất cả con gái trong quán đều chạy đến quầy bar để gọi rượu.”
“Ảnh đâu? Không có hình thì không có thật nha,” cô gái tóc vàng bên cạnh cười nói.
Cô gái tóc ngắn thở dài: “Thì tại không chụp kịp mà, sau đó tôi có hỏi anh chàng pha chế, nghe nói hình như là ông chủ của họ.”
“Ông chủ quán bar chắc cũng lớn tuổi rồi chứ, có thể đẹp trai đến mức nào được cơ chứ.”
“Không hề đâu nhé, siêu trẻ luôn, trông cứ như sinh viên đại học vậy,” cô gái tóc ngắn đắc ý nói.
Cô gái tóc vàng huých vai cô ấy một cái: “Cũng có phải bạn trai bà đâu, bà đắc ý cái gì chứ.”
Nghe các cô gái cứ nhìn chăm chằm vào chủ đề bàn tán về một chàng trai khác, mấy nam thanh niên có mặt ở đó liền tỏ vẻ không phục.
“Ơ hay, mấy anh chàng đẹp trai ngồi lù lù ở đây mà lại không lọt mắt các bà à? Chiều cao có chiều cao, nhan sắc có nhan sắc nhé.”
“Thôi đi mấy ông, mấy ông có hiểu thế nào gọi là ‘đẹp trai mà không tự biết’ mới là thật sự đẹp trai không, mấy ông kiểu này trông sến sẩm, dầu mỡ chết đi được.”
Mắt thấy hai bên sắp sửa tranh cãi nảy lửa, có người liền đề xuất: “Chơi trò chơi đi. Trò chơi phân thắng bại, xem ai không vừa mắt ai, bên nào thắng thì có thể có thù báo thù, có oán báo oán.”
Vừa nói vậy, mọi người lập tức đồng ý ngay.
Phó Hề nhìn Thôi Tư Ninh: “Tôi không biết chơi.”
“Đơn giản lắm, kiểu như sau khi mọi người lắc xúc xắc xong, nhà cái sẽ gọi trước kiểu ba con ba hoặc bốn con năm gì đó, rồi những người khác sẽ gọi theo thứ tự, bắt buộc phải tăng thêm số lượng xúc xắc hoặc số điểm dựa trên cơ sở của người trước đó.”
Thôi Tư Ninh vừa nói xong, Phó Hề liền hiểu ngay.
Cô hỏi: “Đơn giản vậy thôi sao?”
“Đúng vậy, rất đơn giản, mà thua thì cũng chỉ là uống rượu thôi, nếu em không muốn uống thì để tôi uống thay cho,” Thôi Tư Ninh an ủi cô.
Có tổng cộng bảy người chơi, ba nam và bốn nữ.
Nghĩa là có tổng cộng ba mươi lăm viên xúc xắc.
Phó Hề chưa bao giờ chơi trò này, nhưng cô lại rất giỏi quan sát và học hỏi, chỉ qua hai vòng là cô đã nắm rõ quy luật.
Mấy chàng trai ban đầu còn cố ý muốn “gài bẫy” cô một vố.
Có lẽ vì nghĩ cô là người mới, hoặc có lẽ nhìn cô quá đỗi ngoan ngoãn nên muốn chuốc rượu cô.
Ai mà ngờ sau bảy tám vòng chơi, Phó Hề lại không thua một trận nào.
Thậm chí đến một giọt rượu cũng chưa phải uống.
Ngay cả Thôi Tư Ninh cũng phải kinh ngạc thốt lên: “Đỉnh thật đấy, em giỏi chơi trò này thế.”
“Tại vì nó rất đơn giản,” Phó Hề không cảm thấy chuyện này có gì to tát.
Chơi nhiều rồi, Phó Hề dần cảm thấy không còn hứng thú nữa, vì cô cứ thắng suốt.
Tại quầy bar cách đó không xa.
“Nhìn cái gì đấy?” Lúc Hạ Nguyên đi tới, anh ta khẽ huých vào vai Vệ Thuật một cái.
Lúc này, Vệ Thuật đang nửa tựa vào chiếc cột bên trong quầy bar, cả người như ẩn mình trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại chăm chú nhìn thẳng vào góc bàn sofa cách đó không xa.
Hạ Nguyên dõi theo tầm mắt của anh nhìn qua, góc sofa lớn bên kia có khoảng bảy tám người trẻ tuổi.
“Có người quen à?”
Hạ Nguyên thắc mắc hỏi, anh ta đảo mắt nhìn một lượt, đều không thấy ai quen mặt cho lắm.
Mấy lọn tóc ngắn màu đen của Vệ Thuật rủ xuống trước trán, gương mặt anh vẫn ẩn trong thứ ánh sáng mờ ảo, nhưng đường nét góc cạnh vẫn sâu hoắm như cũ. Khi bờ mi dài khẽ chớp, ánh mắt anh hiện lên vẻ sắc sảo, sáng ngời.
“Ừ.” Giọng nói trầm thấp của anh vang lên.
Hạ Nguyên thấy phía góc sofa bên kia cứ liên tục chơi trò chơi, liền hỏi: “Bị chuốc rượu rồi à?”
“Không.”
Nói xong, khóe môi Vệ Thuật khẽ nhếch lên: “Cô ấy thắng cả tối rồi.”
Hạ Nguyên bỗng nhiên bật cười: “Cho nên mày cứ đứng đây nhìn người ta cả buổi tối, chỉ để đợi cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân à?”
“Kết quả là người ta còn chẳng thèm cho mày cơ hội đó.”
Nụ cười lười nhác trên gương mặt Vệ Thuật khẽ khựng lại.
Hạ Nguyên nhìn chăm chú một hồi lâu, đột nhiên nói: “Tao thấy cô bé mặc váy trắng kia hình như là lần đầu tiên tới đây chơi đấy.”
“Mày rảnh rỗi quá nhỉ?” Vệ Thuật bước lên một bước, lần này anh đứng ngay dưới ánh đèn của quầy bar.
Hạ Nguyên nhún vai: “Bận chứ, trên lầu còn mấy bàn đang đợi tao tiếp đón đây này. Mà mày khó khăn lắm mới chịu qua đây, cứ đứng ở đây thêm lúc nữa đi. Tao đoán lát nữa mấy cô gái trong quán bar này đều sẽ chạy tới quầy bar gọi rượu hết cho xem, nhớ tí nữa lựa mấy loại rượu đắt tiền mà quảng cáo, thúc đẩy tiêu dùng đấy.”
Hạ Nguyên với tư cách là ông chủ, lúc nào trong đầu cũng nghĩ đến doanh thu của quán bar.
Anh ta chẳng hề bận tâm chút nào đến việc “bán đứng” nhan sắc của Vệ Thuật.
“Đệt, mọi người mau nhìn quầy bar kìa!” Cô gái tóc ngắn ở góc sofa đột nhiên kích động hẳn lên: “Anh chàng siêu đẹp trai đó thực sự tới rồi, hôm nay sao số mình lại đỏ thế không biết.”
Mọi người nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của cô ấy thì đều theo phản xạ tự nhiên mà nhìn về phía quầy bar.
Bao gồm cả Phó Hề.
Xung quanh quầy bar tràn ngập thứ ánh sáng nửa sáng nửa tối, chàng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng nửa tựa vào cạnh bàn bar, gương mặt khẽ nghiêng, nhưng vẫn có thể nhìn ra xương chân mày sâu hoắm đầy sắc sảo, sống mũi cao thẳng, ngay cả đường nét góc cạnh ở xương quai hàm cũng mượt mà đến mức khiến người ta phải ghen tị. Cho dù đang ở trong một quán bar náo nhiệt, ồn ã như thế này, trên người anh vẫn mang theo một luồng khí chất thiếu niên vô cùng sạch sẽ và tràn đầy sức sống.
Dù là những cô gái đã nhìn quen mắt các anh chàng đẹp trai trong giới người mẫu xung quanh, lúc này cũng không khỏi nhìn đến ngẩn ngơ.
Cô gái tóc vàng ngơ ngác mở lời: “Lúc đầu tôi còn tưởng bà nói quá lên, không ngờ lần này lại là tả thực 100%.”
“Tôi phải đi xin phương thức liên lạc của anh ấy mới được,” cô gái tóc ngắn rục rịch muốn thử.
Thôi Tư Ninh: “Đây nhìn là biết sinh viên đại học rồi.”
“Sinh viên đại học thì càng tốt chứ sao,” cô gái tóc ngắn vừa nói vừa chớp chớp mắt.
Ngay trong lúc mấy người bọn họ đang nói chuyện, đã có một cô gái chủ động bước tới chỗ anh.
Nhưng rất nhanh sau đó, cô gái ấy liền thất vọng trở về.
Rõ ràng là đã bị từ chối.
“Thấy chưa, kiểu trai đẹp cỡ này phương thức liên lạc đâu có dễ xin như vậy,” cô gái tóc vàng đầy tiếc nuối.
Cô gái tóc ngắn: “Như vậy mới càng có tính thử thách chứ.”
Ngay lúc này, chiếc điện thoại Phó Hề đặt trên bàn đột nhiên vang lên, cô đưa tay ra lấy.
Khi nhìn thấy chiếc ảnh đại diện màu trắng đang nhấp nháy trên màn hình.
Cô theo bản năng ngước mắt nhìn về phía quầy bar, lúc này Vệ Thuật cũng vừa vặn cầm điện thoại lên.
Thôi Tư Ninh: “Mọi người nhìn kìa, cậu ta đang gọi điện thoại kìa, biết đâu người ta đang gọi cho bạn gái thì sao.”
Những người khác đều nhìn thấy Vệ Thuật đang đứng ở đó, áp điện thoại vào bên tai.
Chiếc điện thoại rung lên trong lòng bàn tay Phó Hề, bỗng nhiên trở nên nóng hổi một cách kỳ lạ.

Leave a Reply