[ĐT] 12

Chương 12 : “Đều là của tao.”

“Oa, mọi người nhìn kìa, anh ấy đang nhìn về phía chúng ta đó, có phải đang nhìn tôi không?”

Giọng nói đầy phấn khích của một cô gái tóc ngắn vang lên.

Điều này cũng cắt ngang dòng suy nghĩ thẫn thờ của Phó Hề.

Cô lại hướng tầm mắt về phía quầy bar. Dưới ánh sáng lờ mờ như thế này, đôi mắt đen của anh vẫn lóe lên ánh nhìn khiến người ta phải dè chừng.

“Tôi đi nghe điện thoại chút.” Phó Hề đứng dậy.

Thôi Tư Ninh nhìn cô vội vã rời khỏi chỗ ngồi, không nói gì thêm.

Phó Hề đi đến một góc không xa bên cạnh. Đến khi cô muốn bắt máy thì đầu dây bên kia đã cúp từ lâu.

Cô nhìn vào thanh trò chuyện, hiển thị một cuộc gọi thoại lỡ.

Cô đang do dự không biết có nên gọi lại hay không.

Có lẽ anh chỉ nhìn thấy cô ở đây nên gọi điện để chào hỏi một tiếng thôi.

Nhưng gọi lại thì mới là lịch sự.

Trong lúc Phó Hề còn đang suy nghĩ, một giọng nói vi diệu bỗng vang lên: “Do dự cái gì thế?”

Trong khoảnh khắc, tim Phó Hề như ngừng đập, không biết là hoảng sợ hay bất ngờ nhiều hơn.

Cô quay người lại liền nhìn thấy Vệ Thuật đang đứng phía sau, một tay đút túi quần, mặc sơ mi trắng và quần tây đen. Toàn thân anh toát ra một áp lực vô cùng cao ráo và thẳng tắp.

Trong góc tối này, làn da trắng tông lạnh của anh lại càng thêm nổi bật.

Giữa ánh sáng lờ mờ, chỉ có quanh người anh là như phát ra ánh hào quang.

Phó Hề: “Đang nghĩ xem có nên gọi lại cho anh không.”

Cô nghiêm túc trả lời câu hỏi này, không hề né tránh chút nào.

Vệ Thuật lười nhác tựa vào tường, cúi đầu cười khẽ. Gương mặt vốn dĩ mang vẻ xa cách, chán đời kia, lúc này khóe môi bỗng cong lên, cả người cũng thả lỏng ra.

Mặc dù Phó Hề không biết câu trả lời này của mình có gì đáng cười.

“Câu trả lời của tôi buồn cười lắm sao?” Phó Hề thẳng thắn hỏi.

Cô có một sự bộc trực bẩm sinh.

Vệ Thuật liếc nhìn cô một cái, uể oải nói: “Không phải buồn cười, chỉ là cảm thấy đây quả nhiên là lời em sẽ nói.”

Một câu trả lời mang đậm phong cách Phó Hề, vừa có góc nhìn quái dị lại vừa khiến người ta không ngờ tới.

Phó Hề chớp chớp mắt, dường như đã hiểu ý của anh.

Anh là đang ám chỉ cô lúc nào cũng nói ra những lời kinh người đúng không.

“Đến đây chơi cùng bạn à?” Vệ Thuật không dây dưa ở câu hỏi đó nữa.

Phó Hề gật đầu.

Nhưng cô đột nhiên hỏi: “Anh là ông chủ ở đây sao?”

“Ai nói thế?” Vệ Thuật vẫn giữ chất giọng lười biếng, tản mạn ấy.

Phó Hề: “Họ nói ông chủ ở đây là một anh đẹp trai còn rất trẻ.”

Dứt lời, không khí dường như ngưng đọng lại một chút.

Đối diện cô, Vệ Thuật khẽ nhướng đuôi mắt, cơ thể cũng đứng thẳng dậy. Anh bước tới một bước, tiến đến gần cô hơn. Anh cúi đầu, chiếc cổ trắng tông lạnh tiến sát vào tầm mắt cô, lúc này mới thong thả hỏi: “Cho nên, vừa nghe người ta nói là anh đẹp trai còn trẻ, trong đầu em liền nghĩ ngay đến tôi?”

Phó Hề ngước mắt lên, nhìn chằm chằm vào mặt anh.

“Vẻ ngoài ưa nhìn của anh là điều rõ rành rành rồi.”

Cô không phải là kiểu người thích nghĩ một đằng nói một nẻo. Vừa rồi ở phía quầy bar có vài người đàn ông đang đứng, nhưng anh rõ ràng là người nổi bật và thu hút ánh nhìn nhất.

Vệ Thuật lần này là thực sự bật cười. Đó là kiểu cười ngông cuồng không chút kiêng dè, từ bờ vai đến lồng ngực đều run lên bần bật, cười đến mức anh phải tựa lại vào tường, giống như cười đến mức đứng không vững vậy.

“Cảm ơn em đã dành cho tôi một đánh giá cao đến thế.”

Anh cười đến sảng khoái, đôi mắt đen dài hẹp hơi cong lại nhìn Phó Hề, chất giọng trong trẻo mang theo niềm vui sướng không giấu giếm.

“Ừm.” Phó Hề lý nhí đáp lại một tiếng.

Ngay cả một người chậm chạp như cô, lúc này cũng có cảm giác như mình vừa bị trêu chọc.

Vệ Thuật nhìn biểu cảm im lặng không nói gì của cô, đột nhiên bảo: “Đi thôi.”

Phó Hề ngẩng đầu.

Nhưng người trước mặt đã sớm ngẩng đầu bước thẳng về phía trước. Phó Hề nhìn theo hướng đó, nhận ra đó là đường dẫn ra cửa sau, cô không khỏi khẽ nhíu mày.

Nhưng bước chân của cô, cuối cùng vẫn đuổi theo sau.

Vệ Thuật đi phía trước cô, cô đi phía sau.

Hai người đi qua hành lang dài của quán bar, anh giơ tay đẩy cánh cửa sau kia ra.

Khi Phó Hề đi theo ra ngoài, nhìn thấy xéo đối diện cửa sau chính là một con phố dài, lúc này ban đêm đèn hoa rực rỡ, trái lại trông rất giống ngõ Tà Kiều nơi Phó Hề đang ở.

“Gan to thật đấy,” Vệ Thuật nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái.

Phó Hề: “Tôi không đi theo người lạ.”

Vệ Thuật lần này lại không nói gì, chỉ một tay đút túi quần, nhạt giọng hỏi: “Đói không?”

“Cũng bình thường.” Buổi tối cô đã ăn một chút đồ rồi mới ra ngoài.

Vệ Thuật biết ước chừng từ chỗ cô cũng chẳng hỏi ra được gì, dứt khoát trực tiếp đi về phía trước.

Phó Hề đi bên cạnh anh.

Chỉ là bên này đường hẹp, ngặt nỗi rất nhiều xe cộ còn đỗ lung tung, một số xe máy điện gấp gáp chạy đua với thời gian, cứ thế lao vun vút len lỏi giữa những chiếc xe đang bị tắc nghẽn.

Khi đèn xanh phía đối diện sáng lên, Vệ Thuật bước đi sang phía đối diện.

Phó Hề vừa định đi theo.

Bỗng nhiên một chiếc xe máy điện rẽ ngoặt lao tới, mắt thấy sắp đâm sầm vào Phó Hề.

Cánh tay cô bỗng chốc bị nắm chặt lấy, còn chưa kịp phản ứng thì đã trực tiếp bị kéo mạnh lao vào một vòm ngực vững chãi, sống mũi va chạm đến mức ê ẩm tê dại một cách bất thường.

“Xin lỗi,” người lái xe là một anh shipper giao hàng, ước chừng đang vội vã chạy đua với thời gian.

Vệ Thuật nắm cổ tay cô, ngẩng đầu nhìn đối phương, nhíu mày: “Cẩn thận chút.”

“Xin lỗi người đẹp, thành thật xin lỗi,” anh shipper không ngừng xin lỗi.

Lúc này Phó Hề vẫn cúi gằm mặt đứng nguyên tại chỗ, Vệ Thuật nhận ra có điều không ổn, cúi người ghé đầu nhìn thì thấy dáng vẻ nước mắt lưng tròng của cô.

Giọng anh vô thức căng thẳng hơn: “Va đau rồi à? Va vào đâu rồi?”

Rõ ràng anh kéo rất kịp thời, không để cô bị đâm trúng.

Phó Hề ngẩng đầu lên, kìm nén ánh lệ trong mắt: “Không sao.”

“Sao có thể chứ?” Vệ Thuật không tin.

“Là sống mũi va vào lồng ngực anh, phản ứng sinh lý thôi.” Phó Hề chậm rãi nói ra.

Vệ Thuật nhướng mày, hoàn toàn không ngờ tới tình huống dở khóc dở cười này.

Anh shipper vẫn chưa đi, cứ cuống quýt hỏi: “Anh đẹp trai, bạn gái cậu không sao chứ?”

“Cho anh ấy đi đi, tôi thật sự không sao.” Phó Hề tính khí ôn hòa nói.

Vệ Thuật nhìn đối phương: “Cô ấy không sao, anh chạy xe cẩn thận chút, thật sự đâm trúng người thì coi như một ngày làm việc công cốc rồi.”

Anh shipper vội vã cảm ơn rồi mới rời đi.

“Mũi không sao chứ?” Vệ Thuật thấy cô vẫn đang xoa sống mũi.

Phó Hề lắc đầu: “May mà là hàng thật.”

Vệ Thuật câm nín bật cười, cô dường như lúc nào cũng có thể thốt ra những lời vượt ngoài dự liệu của anh.

Chờ đến khi họ bước vào cửa hàng 7-Eleven đối diện, trong cửa tiệm sáng sủa bày biện ngập tràn các loại hàng hóa, có điều tầm giờ này trong tiệm không có mấy người, ngay cả chỗ ngồi cạnh cửa sổ vốn luôn rất đắt khách cũng trống không.

“Muốn uống gì?” Vệ Thuật hỏi.

Phó Hề không ngờ tới, anh đi ra ngoài vậy mà là để mua nước.

Cô hỏi ngược lại: “Trong quán bar không phải có đồ uống sao?”

“Đắt chết đi được, một chai nước 48 tệ đấy,” giọng Vệ Thuật bình lặng không chút gợn sóng.

Phó Hề: “Anh không phải là ông chủ sao?”

“Đúng vậy, cho nên để dành để ‘chém đẹp’ người khác,” Vệ Thuật kéo dài chất giọng uể oải, tùy ý nói.

Oa ồ.

Đúng là một tên gian thương.

“Thôi, tôi không cần đâu,” Phó Hề lắc lắc đầu.

Vệ Thuật nhìn cô một cái, cũng không nói thêm gì nữa.

Phó Hề đứng bên cạnh, chỉ thấy Vệ Thuật lấy một hộp sữa tươi nguyên chất từ tủ mát, sau đó lại ở chỗ quầy thu ngân cầm lên một hộp kẹo ngậm bạc hà màu xanh lá.

Loại này cửa hàng của cô cũng có bán.

Sau khi thanh toán xong, hai người đi ra bên ngoài.

Vệ Thuật bỏ hộp kẹo bạc hà đó vào túi quần, trên tay chỉ xách chai sữa tươi đung đưa qua lại.

Điện thoại của Phó Hề vang lên, là Thôi Tư Ninh gửi tới.

Chị ấy đang hỏi cô đi đâu rồi, ước chừng lâu như vậy chưa thấy cô quay lại nên rất lo lắng.

“Còn quay lại đó không?” Vệ Thuật liếc nhìn điện thoại cô một cái, dường như đã đoán ra.

Phó Hề có chút do dự.

Giọng nói trong trẻo của Vệ Thuật vang lên: “Thắng cả một buổi tối rồi, vẫn chưa đủ sao?”

“Ủa?” Phó Hề kinh ngạc ngẩng đầu: “Anh nhìn thấy rồi à?”

Vệ Thuật không trả lời, mà đưa hộp sữa trên tay qua.

Phó Hề thoáng ngẩn ra, không ngờ hộp sữa anh mua lại là dành cho cô.

Cô khó hiểu nhìn anh, khi chạm phải đôi mắt đen dài hẹp kia, liền thấy anh khẽ nhướng mi. Sắc mặt anh vẫn là vẻ lạnh lùng xa cách như cũ, nhưng trong giọng nói lại nhuốm một chút ấm áp hiếm hoi.

“Sữa trước khi ngủ, nhắc nhở em nên về nhà rồi.”

*

Phó Hề vẫn quyết định gọi một cuộc điện thoại cho Thôi Tư Ninh. Đầu dây bên kia vừa kết nối liền lập tức nói: “Hề Hề, em đi đâu rồi? Không sao chứ, tôi qua tìm em ngay đây.”

Rõ ràng Thôi Tư Ninh thực sự rất lo lắng cho cô.

Phó Hề nhẹ giọng nói: “Tôi không sao, chỉ là tôi muốn về nhà trước.”

“Em định về rồi à?” Thôi Tư Ninh không hiểu.

Sau đó, Thôi Tư Ninh ở đầu dây bên kia hạ thấp giọng, lo lắng hỏi: “Bây giờ em đang ở một mình hay đi cùng ai khác? Nếu em không tiện nói chuyện thì hãy gọi to tên tôi một tiếng.”

Phó Hề ngước mắt, nhìn Vệ Thuật đang đứng cách đó không xa.

Lúc này anh thò tay sờ vào túi quần, không biết là do lên cơn thèm thuốc hay là vì điều gì khácm

Nhưng cuối cùng anh chỉ móc ra hộp kẹo ngậm kia, mở ra rồi đổ thẳng vào lòng bàn tay, bỏ vào miệng tùy ý nhai.

“Không có, tôi chỉ là hơi buồn ngủ một chút nên muốn về nhà trước thôi. Xin lỗi nhé, mọi người cứ tiếp tục chơi đi.”

Phó Hề nhỏ giọng giải thích.

Thôi Tư Ninh lúc này mới thực sự tin tưởng, thở phào nhẹ nhõm: “Em một mình bắt xe về thì lên xe nhớ gửi tin nhắn cho tôi nhé.”

“Được.” Phó Hề cúp máy.

Cô cất điện thoại, đi đến bên cạnh Vệ Thuật.

“Gọi điện xong rồi à?” Vệ Thuật nhạt giọng liếc nhìn cô một cái.

“Ừ,” Phó Hề gật đầu.

Vệ Thuật trực tiếp nói: “Địa chỉ nhà em.”

Phó Hề thoáng ngẩn ra, lúc này mới nhận ra anh vậy mà lại muốn đưa mình về nhà?

“Để tôi tự bắt xe là được rồi,” Phó Hề lấy điện thoại ra, định lập tức mở ứng dụng gọi xe.

Vệ Thuật cũng không tranh giành điều này với cô.

Xe nhanh chóng dừng lại bên lề đường, Vệ Thuật kéo cửa xe ra, để cô lên trước.

Sau đó anh cũng ngồi vào theo.

Tài xế và Phó Hề đối chiếu bốn số cuối của đuôi số điện thoại, chiếc xe liền ngay lập tức khởi hành.

Có lẽ là vì có tài xế, cả hai đều không nói gì, chỉ yên lặng ngồi ở hàng ghế sau. Suốt dọc đường, ánh đèn đường và ánh đèn neon chập chờn từ ô cửa kính xe đang mở một nửa rọi vào, lúc sáng lúc tối lọt vào trong khoang xe đen kịt.

Ánh sáng và bóng tối luân chuyển qua lại giữa hai người, nhưng không ai quay sang nhìn đối phương lấy một cái.

Vệ Thuật một tay chống bên cửa sổ xe, khẽ rũ mắt, tầm mắt vô tình lướt qua đôi chân của cô gái bên cạnh.

Bàn tay trắng muốt như ngọc của cô đang nhẹ nhàng nắm lại thành nắm đấm, đặt trên tà váy màu trắng.

Một chút căng thẳng khó lòng nhận ra cứ như vậy lọt vào đáy mắt anh.

Vệ Thuật quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe môi khẽ cong lên.

Bởi vì quán bar vốn dĩ nằm rất gần nơi cô ở, nên chẳng mấy chốc đã tới nơi.

Phó Hề dẫn đường, đi đến tòa nhà chung cư cũ kỹ nơi cô thuê. Tòa nhà vốn dĩ đã đổ nát, trong bóng hoàng hôn buông xuống lại càng có vẻ hoang tàn, xuống cấp hơn.

Đến trước tòa nhà, Phó Hề chỉ tay lên trên: “Tôi sống ở đây, cảm ơn anh đã đưa tôi về.”

“Ừ, lên đi.”

Vệ Thuật ngửa cổ nhìn tòa nhà này, sắc mặt không hề lộ ra vẻ khác lạ nào.

Phó Hề gật gật đầu, cũng không khách sáo với anh thêm nữa mà bước vào trong lối đi của tòa nhà.

Khi cô đi men theo cầu thang bộ đi lên trên, liền thấy Vệ Thuật vẫn đứng ở đó, không lập tức rời đi ngay.

Cho đến khi một căn phòng trên tầng năm bỗng nhiên sáng đèn, Vệ Thuật nhìn ô cửa sổ sáng rực kia, lúc này mới quay người rời khỏi tòa chung cư cũ nát này.

*

Một ngày trước khi kỳ nghỉ Quốc khánh kết thúc, Phó Hề quay lại đi làm.

Chỉ là có rất nhiều học sinh, sinh viên vẫn chưa trở lại trường.

Đến ngày thứ hai, kỳ nghỉ của học sinh chính thức khép lại, cửa hàng tiện lợi lúc này mới bận rộn trở lại.

Phó Hề đã giặt sạch quần áo của Vệ Thuật và mang theo bên người.

Chỉ có điều hôm nay anh không đến cửa hàng tiện lợi, cô lại làm ca từ 7 giờ sáng đến 6 giờ tối, vì vậy định bụng sau khi tan làm mới gửi tin nhắn cho anh.

Nhưng cô không ngờ tới, lúc Hứa Tuệ Tuệ đến làm ca chiều thì có một chuyện đã xảy ra.

“Phó Hề, bài đăng này nói có đúng sự thật không?” Hứa Tuệ Tuệ đột nhiên chạy xồng xộc tới.

Phó Hề đang kiểm kê hàng hóa trong tiệm, bên cạnh bày một đống hộp kẹo ngậm bạc hà.

Hứa Tuệ Tuệ: “Có người đăng một thông báo xử phạt ở tòa ký túc xá số 24 lên mạng rồi, nói là có một nam sinh cố tình hắt nước xuống dưới lầu.”

“Phía dưới bài đăng nói, nam sinh đó theo đuổi cậu không thành nên mới cố tình hắt nước vào cậu.”

Chuyện hắt nước xảy ra vào một ngày trước kỳ nghỉ Quốc khánh.

Lúc đó quyết định xử phạt chưa được đưa ra, mọi người lại đều bận rộn với việc nghỉ lễ nên trên confession trường không có mấy ai bàn tán.

Bây giờ trước cửa tòa nhà số 24 đã dán thông báo xử phạt công khai, nam sinh đó bị ghi danh sách kỷ luật, hủy bỏ tất cả tư cách xét tuyển khen thưởng ưu tú.

Thế là có rất nhiều người vào bàn tán về chuyện này.

Lúc đó có đông người vây quanh xem như vậy, muốn giấu cũng không giấu nổi.

Quả nhiên bài đăng này trên diễn đàn trường có lượt thảo luận cực kỳ cao.

“Kẻ lập dị năm nào cũng có, năm nay đặc biệt nhiều.”

“Nghe nói lúc đó chính là Vệ Thuật dẫn cô gái kia lên lầu bắt người đấy, tôi đã bảo hai người này sớm muộn gì cũng vừa mắt nhau mà.”

“Một nhân viên thu ngân của cửa hàng tiện lợi sao lại có thể gây ra nhiều chuyện ở trong trường như thế được nhỉ.”

“Mấy người trên lầu thối mồm thật đấy, không mắng kẻ hắt nước là sinh viên trường mình, ngược lại còn chê bai người bị hại hám chuyện làm trò.”

“Theo đuổi không thành liền hắt nước vào người ta, nghĩ thôi đã thấy đáng sợ rồi.”

Cũng may phần lớn mọi người đều là người có lý trí, biết phân định đúng sai, đều cảm thấy trong chuyện này Phó Hề rất vô tội và chịu nhiều uỷ khuất.

Hứa Tuệ Tuệ nhìn cô, xót xa hỏi: “Cậu không sao chứ?”

“Tớ sớm đã không sao rồi,” Phó Hề lắc đầu, thần sắc bình tĩnh.

Đến buổi tối, Phó Hề sắp tan làm.

Cô gửi cho Vệ Thuật một tin nhắn WeChat.

【 Quần áo tôi giặt sạch rồi, hôm nay anh có ở trường không? Nếu tiện thì tôi mang qua cho anh nhé. 】

Đối phương mãi không thấy trả lời, thế nên cô quyết định mang quần áo về nhà trước.

Nào ngờ cô vừa mới đạp xe lên đường chính, điện thoại bỗng rung lên.

Cô dừng xe lại, mở điện thoại ra xem.

Vệ Thuật: 【 Vừa nãy tôi bận tập luyện, đang ở nhà thi đấu. 】

Phó Hề nhìn thấy tin nhắn này, lập tức trả lời: 【 Tôi qua nhà thi đấu tìm anh có tiện không? 】

Vài giây sau.

Cô thấy đầu dây bên kia gửi lại hai chữ.

【 Tiện. 】

Thế là Phó Hề đạp xe đến nhà thi đấu, chính là cái nhà thi đấu thể thao lần trước họ chơi bóng.

Cô vừa đến cửa, liền nhìn thấy Vệ Thuật mặc một bộ đồ bóng rổ màu đen đang đứng trong màn đêm.

“Quần áo của anh này,” cô dựng xe rồi lập tức bước tới, đưa chiếc túi cho anh.

Vệ Thuật giơ tay đón lấy.

“Tan làm rồi à?” Anh nhìn cô hỏi.

Phó Hề gật đầu.

Ngay lúc anh còn định nói gì đó, điện thoại bỗng nhiên reo lên, là Thiệu Thanh Minh gọi tới.

Anh vừa bắt máy liền nghe thấy tiếng Thiệu Thanh Minh gào thét oanh tạc: “Cha nội ơi, tập luyện được một nửa mày chạy đi đâu mất tiêu rồi, huấn luyện viên đang nổi trận lôi đình kìa.”

Tối nay là buổi tập luyện của đội bóng rổ cấp viện.

“Biết rồi,” Vệ Thuật thiếu kiên nhẫn cúp máy.

Phó Hề dù chỉ nghe thấy loáng thoáng nhưng cũng lập tức nói: “Anh đang bận đúng không, vậy tôi không làm phiền anh nữa nhé.”

Vệ Thuật lần này không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn cô đạp xe rời đi.

Đến khi anh quay lại nhà thi đấu, huấn luyện viên nhìn thấy anh về thì chỉ hứ một tiếng chứ không nói gì nhiều.

Vệ Thuật đặt chiếc túi lên hàng ghế bên cạnh sân đấu.

Đến lúc buổi tập kết thúc, mọi người ra rìa sân nghỉ ngơi, cũng không biết là ai đã va quẹt trúng cái ghế khiến chiếc túi trực tiếp rơi rớt xuống đất.

Tiếng loảng xoảng giòn giã vang lên.

Khiến cho tất cả mọi người đều giật mình hướng mắt nhìn về phía này.

Chỉ thấy từ trong chiếc túi bị đổ, rơi ra một đống hộp màu xanh lá cây.

“Thuật thần, mày có thích ăn kẹo bạc hà đến mấy thì cũng đâu cần mua nhiều như thế này chứ,” Thiệu Thanh Minh ở bên cạnh tặc lưỡi nhìn xem.

Sau đó cậu ta cúi người định nhặt một hộp lên, còn cười nói thêm: “Cho tao một hộp đi.”

Nào ngờ Vệ Thuật bước nhanh một bước lao tới, trực tiếp đánh mạnh một phát vào mu bàn tay cậu ta.

Đau đến mức Thiệu Thanh Minh phải nhăn răng nhe nanh rụt tay lại.

Chỉ thấy Vệ Thuật cúi người nhặt hết tất cả những hộp kẹo bạc hà rơi trên mặt đất lên, lúc này mới lạnh lùng liếc nhìn Thiệu Thanh Minh: “Mơ đi.”

“Đều là của tao.”

Lời tác giả:

Ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ đến thế rồi, thiếu gia à, anh mau thừa nhận đi thôi.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading