Chương 40

Chương 40 : Châu Tồn Thanh, hãy sống cho thật tốt.

Ánh trăng mờ ảo, thưa thớt ánh sao.

Phòng bệnh của bệnh viện chìm trong không gian tĩnh mịch.

Mẹ Châu dùng chiếc khăn ấm lau tay cho Châu Tồn Thanh, khẽ khàng bảo: “Hôm nay mẹ làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất, còn xới cho con một bát cơm trắng đầy, con cố ăn một chút nhé.” Dứt lời, bà lấy hộp cơm ra.

Mấy ngày nay Châu Tồn Thanh ăn uống không ngon miệng, cằm đã nhọn đi trông thấy. Đôi mắt vốn luôn chứa nụ cười thường nhật giờ cũng trở nên trầm lặng, cả người chẳng chút thần sắc.

Cậu không phải muốn tuyệt thực, mà là thực sự không có cảm giác thèm ăn.

“Sau này mẹ nấu chút cháo là được rồi. Chân tay mẹ không tiện, đứng trong bếp lâu sẽ mệt, đừng bận lòng vì con.” Châu Tồn Thanh tuy nói vậy, nhưng lại không muốn làm mẹ buồn, đành nhắm mắt nhắm mũi ăn vài miếng, cuối cùng nhỏ giọng bảo: “Vẫn là hương vị của những ngày còn bé.”

Mẹ Châu tên Lâm Tiện. Mới ngoài bốn mươi nhưng đã bạc trắng nửa đầu, ánh mắt đầy vẻ phong trần sương gió. Bà đã bôn ba chạy vạy suốt rất nhiều năm trời do căn bệnh tim bẩm sinh của con trai, chưa từng có một phút giây ngơi nghỉ. Lâm Tiện rất mệt, nhưng bà không nói ra. Bà luôn cố gượng nụ cười, giữ vững phong độ của một người mẹ, muốn để lại khía cạnh tốt đẹp nhất của mình cho con trai.

Bà có khóc, nhưng chưa bao giờ rơi lệ trước mặt Châu Tồn Thanh.

Nhìn thấy cậu ấy ăn ít như vậy, lòng Lâm Mỹ lại thắt lại đau đớn.

“Tiểu Thanh, ăn thêm chút nữa đi con.”

Châu Tồn Thanh lắc đầu, nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra nhìn bà. Cậu thấy Lâm Tiện đưa tay chạm vào khóe mắt, dùng đầu ngón tay lặng lẽ gạt đi một giọt nước mắt.

Châu Tồn Thanh ngoảnh mặt đi chỗ khác, mũi cay sè.

“Thằng bé Hy Triệt ngày nào cũng đến nhưng con đều đang ngủ. Nó không muốn làm phiền con, nên chỉ ở lại vài phút rồi rời đi. Thằng bé cắt tóc húi cua rồi, trông bảnh bao, tháo vát lắm, bảo là muốn bắt đầu lại từ đầu.” Lâm Tiện nói.

Châu Tồn Thanh biết chuyện này. Lục Hy Triệt thường xuyên đến thăm cậu, cậu cũng biết Lục Tinh Mạc đã rời bỏ thế gian đầy đau khổ để đi tới một miền cực lạc hạnh phúc hơn. Cậu nghĩ, có lẽ không lâu nữa, cậu cũng sẽ như vậy.

Lục Hy Triệt lại từng nhắc với cậu về lời hẹn ước trước đây.

“Châu Tồn Thanh, rồi tao sẽ tiến bộ vượt bậc, thi đỗ vào trường đại học lý tưởng, mày tôt nhất sống tới ngày đó cho tao.”

Lần đầu tiên cậu bảo “Nói sẽ giữ lời”, lần thứ hai cậu không nói gì, Lục Hy Triệt coi như cậu đã ngầm đồng ý.

Sau khi cậu đi, Châu Tồn Thanh mới nở một nụ cười bất lực.

Cậu nhìn lên trần nhà, nhàn nhạt nói: “Mẹ, thực ra sinh mệnh con người khi đã đi đến cuối đường thì làm sao quay đầu lại được nữa. Mẹ đừng lãng phí tiền bạc vào con nữa.”

Lâm Mỹ trả lời một nẻo: “Hôm nay mẹ đi viếng mộ ba con.”

Hàng mi của Châu Tồn Thanh khẽ run.

“Nơi đó của ông ấy môi trường tốt lắm, người bầu bạn với ông ấy cũng nhiều. Mẹ dường như nghe thấy tiếng chim nhạn truyền lời thay ông ấy, ông ấy mong con sống thật tốt, không cần phải đến bầu bạn với ông ấy. Mẹ đồng ý rồi, Tiểu Thanh nhất định sẽ sống thật tốt.”

Ý tứ sây xa trong lời nói này Châu Tồn Thanh nghe ra được. Cậu gượng cười nói: “Tình trạng của bản thân con, lẽ nào con lại không tự biết sao?”

Lời này của Lâm Tiện, há chăng phải cũng đang tự mình dối người.

Từ khi biết mình bị bệnh tim bẩm sinh và khó lòng sống qua tuổi mười tám, cậu đã hiểu rõ bản thân không phải là khách thường trú tại nhân gian, mà chỉ là một sứ giả, đi đi về về chẳng tốn bao nhiêu thời gian của cậu.

Như vậy có vẻ cũng tốt, ban đầu cậu đã nghĩ như thế.

Về sau gặp được Diệp Tuệ, gặp được Lục Hy Triệt, cậu mới thu lại suy nghĩ đó.

Cậu muốn nỗ lực sống tiếp, cậu muốn trở thành một người ngoại lệ phá vỡ quy tắc.

Nhưng việc này quá khó khăn, quá khó khăn. Sinh mệnh của cậu ngắn ngủi, chẳng thể lóe lên đốm lửa lớn lao nào. Cậu cứ suy sụp trong nỗ lực, rồi lại nỗ lực trong suy sụp.

Hóa ra, một người bị bệnh tật quấn thân nhưng lại khao khát được sống tiếp gian nan tới nhường nào.

Châu Tồn Thanh vào khoảnh khắc đó đã cười khổ tới trào nước mắt.

Thực ra, vì sao Lục Hy Triệt và cậu lại có thể làm bạn. Trong lòng Châu Tồn Thanh tự hiểu rõ, và nghĩ bụng chắc Lục Hy Triệt cũng biết rõ điều đó.

Điểm cực kì giống nhau giữa hai người họ là cực kì sẵn lòng nở nụ cười với người khác.

Chẳng hạn như khi có ai đó mang thành tích bết bát, xếp từ dưới đếm lên của Lục Hy Triệt ra làm trò cười, cậu ta chẳng hề bận tâm mà còn cùng cười với mọi người, cố gắng dùng cách đó để che giấu cảm giác đau đớn như dao cắt trong lòng. Châu Tồn Thanh cũng vậy, bất chấp an nguy tính mạng để lao ra sân bóng, thua thì bị người khác chì triết, thắng lại bị nói là dùng mánh khóe, nhưng cậu luôn mỉm cười đối mặt và nhận lấy mọi lời ác ý.

Chính vì thế, hai người họ quen nhau, trở thành bạn bè và thậm chí còn mua tài khoản vip để trở thành tri kỉ.

Thế này cũng tốt, cậu không ngờ mình lại có một người bạn đồng hành, có một người mà đôi bên đều thấu hiểu đối phương đến vậy. Trước đó, cậu chỉ kết giao duy nhất với một người bạn là Diệp Tuệ, giờ thì có thêm một người bạn nữa, ban đầu Châu Tồn Thanh tràn ngập vui sướng. Nhưng trạng thái đó phai nhạt dần từ khi nào nhỉ? Là vào cái ngày Lục Hy Triệt phát hiện ra bệnh của cậu, họ đã cãi nhau một trận, cụ thể cãi nhau về chuyện gì Châu Tồn Thanh đã không còn nhớ rõ. Cậu chỉ nhớ Lục Hu Triệt nói với cậu một câu làm tim cậu run rẩy:

“Tao thực sự coi là mày là anh em, hãy sống tiếp cho thật tốt.”

Đây là câu nói dài nhất mà Lục Hy Triệt từng nói với cậu. Bởi vì cậu ấy hiểu quá rõ sự ra đi của một người sẽ mang lại nỗi đả kích lớn thế nào đối với người ở lại, cậu ấy đã tự mình trải qua điều đó từ tận thuở nhỏ cho tới tận trưởng thành.

Nghĩ đến đây, hốc mắt Châu Tồn Thanh tích tụ ngày một nhiều nước mắt, tưởng chừng như giây tiếp theo sẽ lã chã rơi.

Tiểu Thanh, sống thật tốt nhé.

Châu Tồn Thanh, hãy sống tiếp cho thật tốt.

Cậu không chịu đựng nổi nữa, lồng ngực phập phồng theo muôn vàn cảm xúc hỗn độn.

“Mẹ, hóa ra sống trên đời lại là một việc khó khăn đến thế.” Ít nhất đối với cậu mà nói, mỗi một ngày trôi qua đều là sống không bằng chết. “Mẹ vì con mà vất vả nửa cuộc đời rồi, sau này hãy sống tự do một chút, coi như tự do sống thay cả phần của con nữa, từ bỏ con đi mẹ.

Lâm Mỹ nghe thấy vậy, giọng điệu liền kích động: “Tiểu Thanh, con đang nói bậy bạ gì vậy. Làm sao mẹ từ bỏ con được, con là giọt máu rứt ruột đẻ ra của mẹ cơ mà.”

“Mẹ, chính vì như vậy nên con mới không muốn nhìn thấy tóc mai hai bên của mẹ bạc trắng, quầng mắt thâm đen, vì con mà chạy vạy khắp nơi, hạ mình cầu xin người ta cho vay tiền.” Châu Tồn Thanh cụp mắt, để mặc cho nước mắt thấm đẫm chiếc áo bệnh nhân. “Con ước gì mình không phải là gánh nặng, ước gì mẹ của con không phải như thế này. Mẹ đừng vì một người sắp chết như con mà hao tâm tổn trí nữa, để rồi chính mẹ cũng mang bệnh vào người.”

“Nhưng mà mẹ…mẹ cũng chỉ có một mình Tiểu Thanh thôi, mẹ còn cần tự do làm gì chứ. Mẹ chỉ cần Tiểu Thanh khỏe mạnh, vui vẻ, điều đó quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên đời.”

Chiếc đồng hồ điện tử của bệnh viện vang lên tiếng thông báo nhạc chuông báo giờ, cả phòng bệnh lại chìm vào yên lặng.

Châu Tồn Thanh “vâng” một tiếng, cực lực kìm nén tiếng khóc nghẹn ngào nói: “Trong khoảng thời gian cuối cùng này, mẹ đừng bận tâm chuyện gì cả, cũng đừng làm gì hết, mẹ cứ ở bên cạnh con thật tốt, như vậy là con vui lắm rồi.”

Châu Tồn Thanh không biết làm sao mình có thể nói ra được những lời này. Cậu vừa không cam lòng lại vừa bất lực, ánh mắt trống rỗng nhìn vào màn hình hiển thị nhịp tim của mình.

Một lúc lâu sau, Lâm Tiện run run cất tiếng hỏi: “Bạn của con, và cả quê hương Lâm Thành của chúng ta nữa, con không trở về sao?”

Châu Tồn Thanh bỗng nở nụ cười, những giọt lệ bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt.

“Mẹ, từng có người nói con là kẻ lừa đảo, Châu Tồn Thanh con chấp nhận rồi.”

Nói ra câu này, lực bất tòng tâm, cam chịu sa ngã.

Cậu đã lừa họ, và cũng lừa chính bản thân mình.

Danh xưng kẻ lừa đảo này, không ai hợp hơn cậu.

“Tiểu Thanh sao lại là kẻ lừa đảo được.” Lâm Tiện không tin. Bà vốn chưa từng rơi lệ trước mặt con, nhưng lần này, nước mắt tích tụ trong mắt bà còn nhiều hơn cả cậu.

Châu Tồn Thanh lắc lắc đầu, không muốn giải thích. Cậu quay mặt sang một bên bảo: “Mẹ, con mệt rồi.”

Lâm Mỹ gạt nước mắt, đứng dậy giúp cậu tém lại chăn đệm.

“Được rồi, con ngủ đi, mẹ ở ngay bên cạnh trông chừng con.

Châu Tồn Thanh không nói gì thêm nữa, cậu nhắm nghiền mắt, trong tâm trí không ngừng hiện lên biết bao chuyện cũ. Bàn tay cậu giấu trong chăn đang âm thầm, siết chặt lấy một thứ gì đó.

Tác giả có lời muốn nói:

Châu Tồn Thanh, nếu cậu không bị bệnh tật hoành hành, có phải cậu cũng sẽ là một chàng trai hăng hái, nhiệt huyết và tràn đầy chí khí tuổi trẻ hay không

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading