Ngoại truyện 15: Lễ cưới (3286 từ)
Trong phòng nghỉ, Tống Úc đang nhắm mắt nghỉ ngơi, phó mặc cho thợ trang điểm múa tay trên mặt cô.
Cô khoanh hai tay, ngón trỏ gõ nhẹ từng nhịp từng nhịp vào khuỷu tay, động tác nhỏ này để lộ ra cảm xúc căng thẳng cùng chờ đợi của cô.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Tống Úc chậm rãi mở mắt: “Ai vậy?”
“Sư Mẫu nhỏ ơiiii — Là em —” Giọng Ngô Nguyệt truyền từ ngoài vào.
Không biết bắt đầu từ khi nào, cách xưng hô của con bé với cô chuyển thẳng từ gọi tên sang “Sư Mẫu nhỏ”, lúc đầu gọi là kiểu đùa vui nhưng giờ thì chắc bon mồm lắm rồi.
Trợ lý Dao Văn Văn bỏ lại công việc chỉnh trang lại váy cưới rồi ra mở cửa cho con bé.
Ngô Nguyệt thò đầu vào trong nhìn trái ngó phải, nhưng cái con bé nhìn thấy đầu tiên, là chiếc váy cưới thuần trắng trong phòng nghỉ, chiếc váy ấy giống hệt như một bông hồng bung nở, lại vừa giống con sóng biển dập dềnh trùng điệp, phảng phất như có tiên khí lượn lờ.
Con bé đứng thẫn thờ tại chô, nhìn nó tới ngẩn ngơ.
Tống Úc đợi mãi không thấy tiếng, quay đầu lại ra hiệu bằng mắt rằng : hãy nói gì đi chứ.
Ngô Nguyệt nhìn chằm chằm vào gương mặt cô. Lớp trang điểm tinh tế, sạch sẽ, đôi mắt trong veo, hàng mày thanh tú, mái tóc đen dài như thác đổ, có một vẻ đẹp của sự điềm đạm, tinh tế mà không quá phô trương.
Con bé nuốt nước bọt, hoàn hồn: “Em đến xem có cần giúp gì không ạ.”
“Sắp xong rồi ấy.” Dao Văn Văn nói
Thợ trang điểm đã làm tới bước trang điểm cuối là cố định lớp trang điểm bằng phấn phủ.
Ngô Nguyệt dè dặt bước qua cái váy cưới, cô chỉ sợ lỡ mà dẫm vào làm bẩn nó thì toi, rồi ngồi xuống cái ghế sô pha duy nhất trong phòng.
Con bé nhìn vào bóng lưng Tống Úc. Chiếc váy cưới được thiết kể khoét lưng sâu, để lộ làn da trắng như tuyết, hai xương cánh bướm đẹp tinh tế cùng vòng eo thon gọn tới mức 1 bàn tay cũng có thể ôm gọn.
Ngô Nguyệt không kìm được mà cảm thán: “Sư Mẫu nhỏ ơi, hôm nay chị đẹp quá đi mất.”
“Thầy em nhìn thấy chưa chị? Thật ghen tị với thầy quá đi thôi, sao thầy có diễm phúc lớn vậy cưới được Sư Mẫu nhỏ chứ, huhu.”
Tống Úc đưa tay phẩy phẩy lớp xịt khóa nền đang vấn vương trong không khí: “Không cho anh ấy xem.”
Đến cả lúc thử váy cưới cô cũng không cho Bùi Chỉ đi cùng chính vì muốn cho anh một bất ngờ hôm diễn ra hôn lễ — First Look /Cái nhìn đầu tiên/
Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới tới giờ hôn lễ bắt đầu, mấy cô gái trong phòng nghỉ vừa ăn bánh ngọt vừa nói chuyện phiếm.
“Nói thực lòng em không ngờ chị Úc sẽ kết hôn sớm như vậy đấy.” Dao Văn Văn nói.
Vào những ngày như thế này, giữa họ không còn mối quan hệ cấp trên cấp dưới nữa mà trở nên thoải mái, tự nhiên hơn.
Dao Văn Văn luôn cảm thấy ấn tượng Tống Úc để lại cho cô là kiểu tính cách rất khó nắm bắt, mạnh mẽ lại kiềm chế, lạnh lùng xa cách nhiều hơn, giống như cô luôn dựng một bức tường lên để ngăn cách mình với mọi người xung quanh.
Thế nhưng trong một năm nay, cô nhận ra Tống Úc thay đổi rất nhiều. Giống như một viên đá thô góc cạnh, được mài giũa thành một viên ngọc mỹ lệ, trong sự lạnh lẽo lại tỏa ra nét ấm áp, con người cô dịu dàng hơn rất nhiều.
Tống Úc nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương, diện bộ váy cưới trắng tinh, giống như đây chỉ là một giấc mơ.
Cô khẽ mỉm cười: “Chị cũng không ngờ tới.”
Chuyện mà trước đây rõ ràng bản thân rất bài xích, kết quả lại giống như vạn vật phát triển tự nhiên, cứ thế mà đi tới bước này.
Nhân viên đám cưới gõ cửa, nhắc nhở đã tới lúc phải đi xuống.
Địa điểm họ tổ chức hôn lễ là một hòn đảo tư nhân nhỏ nằm trong quần đảo Fiji (*) và không mở cho bên ngoài. Chủ nhân của hòn đảo là bạn của Bùi Chẩm Sơn, họ nể mặt mũi của ông nên đồng ý cho mượn.
(*) Fiji, quốc hiệu là Cộng hòa Fiji, là một đảo quốc tại châu Đại Dương, thuộc phía nam Thái Bình Dương, phía đông Vanuatu, phía tây Tonga và phía nam Tuvalu
Chính giữa hòn đảo là một tòa lâu đài kiểu Âu có lịch sử hàng trăm năm, từng là nơi ở của quý tộc Anh Quốc, chủ đảo vẫn bảo quản rất tốt cách bày trí, nội thất bên trong.
Phòng nghỉ nằm ở tầng ba của lâu đài, bước ra khỏi phòng nghỉ, đang có một cánh cửa được mở, nhìn ra bên ngoài là màn nước biển xanh thăm thẳm, gợn sóng lăn tăn dưới ánh nắng mặt trời
Tống Úc hơi khép mi mắt, bộ não cô như được thả lỏng, cảm giác “không chân thực” dường như đang bao vây lấy cô.
Chiếc cầu thang hình vòm cung với từng bậc từng bậc cầu giống như không có điểm dừng, sau khi bước xuống từng bậc một, hình như sẽ có điều gì đó không còn giống như trước nữa.
Cô hơi do dự trong một thoáng, rồi mạnh dạn bước đi.
Tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà gỗ lâu năm, phát ra những âm thanh trầm bổng trong tòa thành yên tĩnh ấy, rồi vang vọng lại theo từng bước chân cô.
Ngô Nguyệt và Dao Văn Văn đi phía sau, giúp cô nhấc tà váy cưới.
Tống Úc bước xuống từng bậc thềm thì thấy hơi hối hận, cô không nên đi giày cao gót sớm như vậy, ít nhất cũng nên đi hết mấy cái bậc cầu thang này mới đúng.
Nhưng giờ mới nghĩ tới thì đã muộn rồi, từng tầng từng tầng váy cưới ôm ấp lấy cô, giờ muốn thay cũng thấy thật khó khăn.
Khi đi qua chỗ rẽ ở cầu thang tầng hai, Tống Úc có liếc mắt thấy một chú mèo đen, đang chạy trốn từ góc tường rồi chui vào váy cưới của cô, lông tơ của nó chạm ra chân cô.
Cô không kịp phòng bị liền bị nó dọa sợ nên bước hụt cầu thang rồi ngã xuống.
Chú mèo đen gây chuyện sai trái lủi đi từ váy cưới của cô không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Đứng trên bậc thềm dốc đứng hình vòm, Ngô Nguyệt và Dao Văn Văn đứng đằng sau cô, cách cô vài bậc cầu thang, gần như không phản ứng kịp để đỡ.
Tống Úc đang nằm ngồi trên bậc thềm, mắt cá chân trái đang âm ỉ đau do vụ bước hụt vừa rồi, cô cau mày căng thẳng, phải ngồi nghỉ mất một lúc mới lấy lại được sức.
“Chị ơi, có sao không?” Ngô Nguyệt phản ứng nhanh nhạy, con bé mau chóng vòng qua rồi nhảy về phía cô.
Tống Úc thử xoay mắt cá chân, cơn đau lại âm ỉ trở lại.
Cô rít nhẹ: “Sái chân rồi.”
“Hả??” Ngô Nguyệt căng thẳng, “Phải làm sao bây giờ ạ? Sắp bắt đầu hôn lễ mất rồi.”
Dao Văn Văn dìu Tống Úc đứng dậy.
Tống Úc chỉ còn cách cố đứng bằng một chân, hơn nữa cô còn đang đi trên chân chiếc cao gót mười mấy phân, rồi cái váy cưới trên người thì nặng trình trịch, vô cùng lỉnh kỉnh kéo chân cô.
Cộng thêm những bậc cầu thang đi xuống vừa dốc vừa hẹp, chỉ đứng có hai người thôi đã cảm thấy rất chật chội rồi, nếu Dao Văn Văn và Ngô Nguyệt muốn dìu cô thì căn bản không thể.
Ngô Nguyệt vô cùng căng thẳng, dậm chân, “Thế này không ổn rồi, em đi tìm người giúp nha chị.” Nói xong con bé chạy ù xuống dưới.
Tống Úc vẫn cố giữ bình tĩnh, trong đầu đã nghĩ xong đối sách, cô dừng bước chân: “Văn Văn, em về phòng nghỉ lấy dép lê ra đây giúp chị.”
Đợi tới đoạn đường hoa cuối cùng, rồi thay lại giày cao gót, cô cắn răng mà đi thì chắc là vẫn ổn.
Hôn lễ cô đã chuẩn bị mất mấy tháng, phải nhịn uống bao nhiêu cốc nước ngọt, không thể bị hủy chỉ vì một con mèo được.
Sau khi Dao Văn Văn quay về lấy dép, Tống Úc dứt khoát ngồi xuống bậc thềm, từng tầng váy cưới trải dài xuống thành một vòng cung như những ngọn đồi
Gió biển thổi vào từ cửa sổ khiến mấy sợi tóc con lòa xòa của cô tung bay, lướt qua gò má.
Tống Úc cũng chẳng buồn quan tâm, cứ để nó chắn tầm mắt cô vậy.
Hồi lâu sau.
Cô nghe thấy tiếng bước chân nặng nề mà gấp gáp, thậm chí có thể nghe ra cảm xúc của chủ nhân của bước chân vô cùng căng thẳng.
Tống Úc ngẩng đầu, nói to với người ở trên: “Văn Văn, em đừng gấp, đi từ từ thôi.”
Biết đâu lại giống cô, vội quá rồi trẹo cả chân.
Thế nhưng tiếng bước chân không hề chậm lại vì tiếng gọi của cô.
Ngược lại, nhịp điệu càng lúc càng nhanh hơn.
Tống Úc chăm chú nhìn lên trên, tiếng bước chân ngày một gần, nhưng mãi mà vẫn không thấy bóng dáng Dao Văn Văn đâu.
Cô ngẩn người, lúc này mới nhận ra âm thanh dường như phát ra từ phía dưới cầu thang.
Tống Úc dời tầm mắt, vừa vặn nhìn thấy một người đàn ông xuất hiện từ góc cua.
Anh mặc bộ âu phục màu xám đậm chỉnh tề, sạch sẽ, cúc áo sơ mi cài đến nấc trên cùng, cà vạt thắt nghiêm chỉnh, toàn thân toát lên khí chất trầm ổn và thanh lịch.
Hành động của Bùi Chỉ không hề bị gò bó bởi bộ quần áo này, quần tay được là phẳng phiu không một nếp nhăn bao lấy đôi chân dài thẳng, anh bước một bước bằng hai ba bước bậc thềm, đi thẳng đến trước mặt cô.
Vì chạy nhanh nên những lọn tóc đen rủ xuống trước trán có chút rối, hơi thở của Bùi Chỉ hơi dồn dập, anh còn chưa kịp điều chỉnh lại nhịp thở đã hỏi thẳng: “Ngã ở đâu rồi?”
“…..” Tống Úc ngơ ngác nhìn anh, đầu óc trống rỗng trong giây lát.
“Anh quản em ngã ở đâu làm gì!” cô vừa giận vừa thẹn, “Ai cho anh lên đây?”
Thật là tức chết đi được.
Buổi First Look cô dày công chuẩn bị thế là tan thành mây khói rồi sao?
“Váy cưới bị anh nhìn thấy hết rồi!” Tống Úc vén một lớp voan của tà váy cưới lên trùm kín đầu, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt đang hậm hực tức giận.
Không có First Look ừ thì cũng thôi, nhưng cớ sao phải xuất hiện vào đúng cái lúc cô nhếch nhác thế này?
Càng nghĩ càng giận, Tống Úc lại lườm anh một cái cháy mắt.
Bùi Chỉ: “….”
Cái cô nhóc này, làm anh lo lắng phát điên lên được.
Anh ngồi xổm xuống, vừa buồn cười vừa bất lực, chỉ đành hạ giọng dỗ dành: “Dù sao thì cũng đâu có kém mấy phút này đâu đúng không?”
“Chính là kém mấy phút đó đấy!” Tống Úc phản bác. Ngay sau đó, cô quay mặt đi chỗ khác không thèm nhìn anh, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh còn chẳng có cảm giác bị em làm cho kinh ngạc vì đẹp gì cả.”
Nghe vậy, Bùi Chỉ ngẩn ra.
Vừa nãy Ngô Nguyệt từ lẩu trên chạy xuống, chỉ kịp nói một câu “Sư mẫu nhỏ ngã rồi thầy ơi”, anh còn chưa kịp nghe vế sau đã lao thẳng lên đây, quả thực là chưa có thời gian ngắm nghía bộ váy cưới của cô.
Ánh mắt Bùi Chỉ nóng bóng chăm chú nhìn cô.
Người con gái khoác lên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi, tà váy xếp tầng tầng lớp lớp tựa như những cánh hoa hồng, ôm trọn lấy cô ở chính giữa.
Bờ vai mảnh khảnh trắng ngần như tuyết, ôm lấy vòng eo thon gọn không đầy một cái ôm. Trước ngực điểm xuyết những hạt pha lê dày đặc, lấp lánh như ánh trăng được nghiền vụn rồi rắc lên.
Mái tóc đen xõa tung như thác nước, kết hợp với món trang sức bạc hình dây leo và hoa vụn, khăn voan chùm đầu dịu dangfbao bọc lấy cô, không một ai có thể kiều diễm và động lòng người hơn cô lúc này.
Yết hầu của người đàn ông khẽ chuyển động lên xuống.
Bùi Chỉ há miệng, trong phút chốc bỗng nghẹn lời.
Hồi lâu sau.
Anh đưa tay lên, nắm lấy tay Tống Úc, kéo lớp voan cô đang vén lên trở về chỗ cũ.
Tống Úc ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau.
Đôi mắt Bùi Chỉ thâm trầm và sâu thẳm, giọng trầm khàn đầy từ tính: “Đã bị làm cho xinh đẹp tới kinh ngạc rồi.”
Lớp voan trắng xếp tầng tầng lớp lớp tựa như một sự ràng buộc.
Cô chính là Lucky /Vận may nhỏ/ vốn vô cùng yêu thích sự tự do của anh, giờ đây lại can tâm tình nguyện khoác lên mình lớp voan trắng này để bước về phía anh.
Ánh mắt người đàn ông nóng bỏng khiến người ta phát sốt. Tống Úc thẫn thờ, thoáng chút bối rối ngại ngùng, cô khẽ rủ mi mắt, chăm chú nhìn vào chiếc cúc áo sơ mi thứ hai của anh.
“Còn đi được không?”
Tống Úc lắc đầu: “Đám cưới có lẽ phải bắt đầu muộn một chút rồi, em vừa bảo Văn Văn lên lầu lấy dép lê.”
Bùi Chỉ mím nhẹ môi, anh vén tà váy cưới của cô lên, những ngón tay áp vào chân cô khẽ xoa nhẹ. Vùng cổ chân hơi ửng đỏ và sưng lên, may mà không có vết thương ngoài da nào quá rõ ràng.
Xác nhận xong vết trẹo chân của cô không quá nghiêm trọng, anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay.
“Hay là anh xuống dưới tiếp đón khách trước…” Lời của Tống Úc còn chưa dứt, cả người đã bị ôm ngang eo nhấc bổng lên.
Trời đất như đảo lộn.
Cô thốt lên một tiếng kinh ngạc, theo bản năng đưa hai tay ôm lấy cổ anh.
Bên tai vang lên tiếng cười khẽ, trầm thấp của người đàn ông: “Đời người chỉ có một đám cưới thế này thôi, tốt nhất là mình đừng đến muộn.”
Phần đuôi váy cưới rườm rà quét qua mặt đất.
Vòng tay của Bùi Chỉ mạnh mẽ và vững chãi, khi anh bế cô đi xuống lầu. Tống Úc không hề lo lắng mình sẽ bị ngã, thậm chí có cảm giác còn an tâm hơn cả lúc tự mình đi giày cao gót xuống lầu.
Trong không khí thoang thoảng hương gỗ tuyết tùng thanh mát, hơi ấm từ bàn tay anh nơi vòng eo xuyên qua lớp vải voan mỏng manh của váy cưới, nóng bỏng rực lửa.
Hàng mi của Tống Úc khẽ run lên, đôi gò má ửng hồng một cách mất tự nhiên, đỏ lan tận ra sau gáy. Cô có thể nghe thấy tiếng tim đập của hai người, nhịp điều hoàn toàn đồng nhất.
Hội trường tiệc cưới được bố trí trên một bãi cỏ rộng rãi của tòa lâu đài, phía xa chính là biển lớn.
Gió biển thổi tung chiếc khăn voan của Tống Úc, quấn quýt lấy hai người họ thành một khối, mờ mờ ảo ảo.
Vừa bước ra ngoài, họ liền bị các quan khách vốn đã chờ đợi từ lâu nhìn thấy, trong phút chốc đám đông liền rộ lên tiếng reo hò trêu chọc.
Đặc biệt là Từ Chu Húc, cậu ta là người cầm đầu khuấy động bầu không khí trở nên cuồng nhiệt, vừa điên cuồng bốc những cánh hoa hồng trang trí ở hội trường ném về phía hai người.
Tống Úc nghe thấy xung quanh toàn là tiếng trêu ghẹo, vừa thẹn vừa ảo não, dứt khoát vùi hẳn mặt vào lồng ngực Bùi Chỉ.
Mãi cho đến khi đi hết đoạn đường hoa và bước lên lễ đài, Bùi Chỉ mới đặt cô xuống, cuối cùng còn nhẹ nhàng gạt những cánh hoa hồng đang vương trên đỉnh đầu cô.
Tống Úc cũng đưa tay ra, phủi đi những cánh hoa trên vai anh.
Cử chỉ của hai người tự nhiên đến mức chính họ cũng không nhận ra có điều gì bất thường trên lễ đài.
Ngược lại, những người ngồi ở dưới khán đài theo dõi lại bị màn ‘cẩu lương’ này làm cho ‘quắn quéo’ hết cả lên, trên mặt mỗi người đều nở một nụ cười đầy mãn nguyện.
Người dẫn chương trình tiệc cưới là một MC vô cùng nổi tiếng, có uy tín cao trong giới, phong cách rất điềm đạm và sang trọng.
Tống Úc không muốn đám cưới của mình bị biến thành một trò đùa tùy tiện, hay cố tình chọc cười quan khách bằng những trò hài hước quá đà.
Để chăm sóc cho cái chân đang đau của Tống Úc không phải đứng quá lâu, Bùi Chỉ đã nói chuyện nhỏ với người dẫn chương trình trên sân khấu, nhờ ông đẩy nhanh tiến trình lên một chút.
Người dẫn chương trình bỏ qua một số khâu rườm rà, rất nhanh tới nghi thức cuối cùng: Trao nhẫn.
“Trước khi trao nhẫn, hai vị có điều gì muốn nói với đối phương không.” Người dẫn chương trình hỏi.
Bùi Chỉ hạ mi mắt, chăm chú nhìn cô không chớp.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên: “Cô ấy đều biết cả rồi.”
Tống Úc ngẩng đầu, nhìn sâu vào đôi mắt đen như mực của anh.
Nơi đó như thể chứa đựng ngàn vạn lời muốn nói, vào lúc này, nói bất cứ điều gì cũng đều là thừa thãi.
Người dẫn chương trình mỉm cười, quay sang hỏi: “Vậy còn cô dâu thì sao?”
Tống Úc chớp chớp mắt nhìn người đàn ông đang đứng đối diện mình, bộ âu phục thẳng thớm tôn lên vóc dáng cao lớn, chiếc khuyên tai hình ngôi sao sáu cánh bên tai trái khẽ lay động, phản chiếu những tia sáng hình chữ thập dưới ánh mặt trời.
Cô nói : “Em muốn làm một cô dâu xinh đẹp, chứ không muốn trở thành một người vợ.”
Gió biển dịu nhẹ, thổi tung tà váy cưới màu trắng của cô, tựa như những làn sóng biển đang nhấp nhô cuộn trào.
Tông Úc im lặng một hồi lâu, giọng nói của cô trở nên ôn hòa và mềm mại —
“Nhưng vì anh, em có thể trở thành một người vợ.”
Ánh mắt Bùi Chỉ thâm trầm, chăm chú nhìn cô.
Hồi lâu sau.
Anh giơ tay lên, khẽ vén lọn tóc mai vương trên gương mặt cô, “Em mãi mãi là cô dâu xinh đẹp của anh.”
/Mai chắc chỉ có một chương thui nha (σ❛ᴗ❛)σ cố lên Sắc Hòe Ngày Hạ sắp Hoàn rồi, Hoàn xong em sống chết với hai anh chị (•̀o•́)ง/

Leave a Reply