Chương 41: “Đừng nhìn tớ, nhìn đề kìa.”
Mỗi năm trước kì thi Cao Khảo, thành phố Nam Du đều sẽ tổ chức ba kì thi mô phỏng. Kì thi mô phỏng lần hai vừa kết thúc, học sinh lại học thêm một tuần nữa, chớp mắt một cái đã đến cuối tháng tư.
Mùa hè ở phương Nam đã gõ cửa, các bạn học đều đã thay sang những chiếc áo thun ngắn tay mát mẻ. Bên cạnh ngã tư đường của trường vừa mở một cửa tiệm tạp hóa nhỏ tên “Gỉai Sầu”. bên trong bán đủ các thứ đồ linh tinh trên trời dưới biển, bất kể là học sinh khối nào bước vào cũng chẳng bao giờ ra về tay không.
Hiện tại, Trình Gia Nhiên đang ngồi tại chỗ, nói về chuyện này với Giang Hòe.
“Lát nữa tan học tao với Kì Ôn Ngôn, Đoàn Nhu định cùng sang “Giải Sầu” mua đồ, mày muốn đi chung không?” Trình Gia Nhiên cũng lên tiếng mời Thường Hạ, “Còn cậu thì sao, đi không?”
Thường Hạ đáp: “Tớ phải đi tìm giáo viên để hỏi bài.”
Giang Hòe nói: “Tao phải trực nhật.”
“Được rồi.” Trình Gia Nhiên nhún vai, đành nói: “Vậy tụi tao mua cho hai đứa ít đồ mang về nhé.” Lời vừa dứt thì tiếng chuông tan học vang lên, ba người bọn họ lập tức xách ba lô lên rồi chạy bay biến. Trình Gia Nhiên xông lên dẫn đầu, trong chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu, phong cách hành sự không giống với học sinh ‘ba tốt’ luôn dẫn đầu chút nào.
Ở trong lớp học, thậm chí còn nghe thấy tiếng vọng lại ngoài hành lang.
“Trình Gia Nhiên! Mẹ mày, đường đường là chủ tịch hội học sinh mà sao mày không có tí gương mẫu dẫn đầu nào thế hả!” Kì Ôn Ngôn cười với thằng đang dẫn đầu phi thẳng xuống dưới lầu một ấy.
Trình Gia Nhiên hừ một tiếng: “Đây cũng là một kiểu dẫn đầu của tao.”
Đoàn Nhu cười mắng một trận.
Thường Hạ không hiểu chuyện gì, vô thức quay đầu lại hỏi Giang Hòe: “Trình Gia Nhiên chạy nhanh thế làm gì vậy?”
Giang Hòe cười đáp: “Tiệm ‘Giải Sầu’ đông người lắm, bên trong lại đang có đĩa nhạc giới hạn của ca sĩ nó thích. Nó sợ đi muộn một chút là bị người khác giật mất.”
Thường Hạ gật đầu, đang định quay người lên để thu dọn những bài tập lát nữa cần mang đi hỏi giáo viên, thì cô lại nhìn thấy Giang Hòe lấy từ trong balo ra một cây kẹo mút Alpenliebe nguyên vị. Cậu chậm rãi xé vỏ bọc, rồi ngậm thanh kẹo trong miệng. Rồi cậu đứng dậy, đi ra cửa lấy một cây chổi rồi lên bục giảng làm trực nhật, trong suốt quá trình đó, trên mặt cậu treo một nụ cười nhàn nhạt.
Có gì đó không đúng lắm, Thường Hạ cảm thấy tuần này Giang Hòe vô – cùng – kì – lạ.
Cô không biết là do bản thân mình quá nhạy cảm hay chỉ là trùng hợp.
Tần suất Giang Hòe ăn kẹo mút Alpenliebe trước mặt cô ngày càng nhiều. Điều quan trọng là, chỉ cần cậu ăn, cô chắc chắn sẽ nhìn thấy.
Thường Hạ mím môi, cúi đầu khẽ cười. Nên hình dung cảm giác này thế nào nhỉ? Nhịp tim đập dồn dập chính là câu trả lời cuối cùng, giống như một chiếc chuông gió treo bên cửa sổ, gió vừa thổi qua liền kêu leng keng, để lại những rung động khó có thể bình lặng.
Giang Hòe nghiêng người quét dọn trên bục giảng, Thường Hạ ôm cuốn sổ ghi chép bước ra khỏi cửa sau để đi đến văn phòng.
Vị ngọt của kẹo lan tỏa nơi đầu lưỡi, ngọt tới tận tim. Nụ cười của Giang Hòe không đổi, hai lúm đồng tiền hiện rõ trên má, các bạn học xung quanh nhìn thấy đang nghi liệu liệu có phải học hành nhiều quá lú mề rồi hay không, chứ sao làm trực nhật lại vui phơi phới thế kia được?
Hơn bảy giờ, bầu trời mới dần tối hẳn. Người bạn học ra về ở vị trí thứ hai từ dưới đếm lên nhắc nhở Giang Hòe nhớ tắt nguồn điện, cậu liền lên tiếng đồng ý.
Chẳng mấy chốc, Thường Hạ hỏi bài xong quay lại phát hiện lớp học vẫn còn sáng đèn. Cô thò đầu vào nhìn từ cửa sau trước, thấy Giang Hòe đang đeo một chiếc tai nghe có dây cắm giắc vào điện thoại đặt trên bàn học, chàng thiếu niên tựa lưng vào ghế, trên tay đang lật xem một cuốn sách.
Thường Hạ rón rén bước về chỗ ngồi của mình, định bụng sẽ không phát ra tiếng động nào mà đeo balo lên rồi rời đi.
Kết quả, chiếc bút kẹp trong sách làm trái ý muốn của cô, nó rơi bộp một tiếng xuống đất. Giang Hòe ngước mắt quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp ánh nhìn thoáng qua của Thường Hạ.
Cậu tháo một bên tai nghe xuống, mỉm cười nói: “Cậu về rồi à?”
Biểu cảm của Thường Hạ cứng đơ như cây keo, cả người vì căng thẳng mà trở nên gượng gạo…
Ý gì đây? Giang Hòe đợi cô hả?
“Cậu….”
“Tớ đang đợi cậu.” Giang Hòe gấp cuốn sách lại, nhìn cô rồi nói.
Nét ửng đỏ trên mặt Thường Hạ bỗng tràn lan.
“Cậu đang đợi tớ?” Cô lặp lại trong vô thức, chỉ có những khi đối mặt với Giang Hòe, đầu óc cô mới trì trệ và kém linh hoạt tới vậy.
Giang Hòe cảm thấy buồn cười nói: “Ừ, có chuyện muốn nói với cậu.”
Thường Hạ hít vào một bụng không khí. Chẳng lẽ Giang Hòe định nói về chuyện tài khoản trên diễn đàn hả? Chuyện đã qua hơn một tháng rồi mà cậu còn nhớ rõ vậy hả? Nếu đúng là vậy thì cô muốn bỏ trốn giữ mạng.
“Điểm thi thử lần hai có rồi, cậu biết chưa?” Giọng Giang Hòe vang lên.
Hóa ra là vì chuyện này à, tảng đá đè nặng trong lòng Thường Hạ cuối cùng cũng rơi xuống.
Trong kì thi mô phỏng lần hai này, ngoại trừ môn toán ra, các môn còn lại của cô đều tăng trưởng ổn định. Toán vốn là môn cô yếu nhất, lần nào có cố gắng cũng rất khó vượt qua mốc 140 điểm. Lần này thậm chí còn không đạt nổi 120 điểm, cứ tiếp tục thế này, mục tiêu thi vào Đại Học Nam Hoa sẽ ngày càng xa vời.
Thường Hạ gật gật đầu, lại nghe Giang Hòe nói tiếp: “Tớ có xem qua phiếu trả lời môn toán của cậu ở chỗ giáo viên, nền tảng của cậu rất chắc, nhưng khi làm bài lại không biết cách biến chuyển linh hoạt, cho nên mới kéo thấp tỷ lệ làm đúng xuống.”
Thường Hạ cố làm ra vẻ mặt vô cảm để nghe Giang Hòe phân tích về môn toán của mình, tận đáy lòng hoàn toàn không đoán được câu tiếp theo cậu định nói gì.
“Nếu cậu không phiền, tớ có thể giúp cậu phụ đạo môn toán. Trong vòng hai tuần, đợi đến kì thi mô phỏng lần ba, nếu điểm toán của cậu không trên 130 điểm thì tớ sẽ đổi sang họ Thường.” Giang Hòe nói một cách lơ đãng, nhưng ngữ khí lại đầy vẻ quyết tâm phải đạt được.
Nền tảng của Thường Hạ rất tốt, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ tiến bộ nhanh chóng.
Một niềm vui sướng cực đại từ trên trời rơi xuống người Thường Hạ, khiến cô có chút hoảng sợ mà cứng ngắc người tại chỗ.
Điểm toán của Giang Hòe chưa bao giờ tụt khỏi mốc 140 điểm nên lần nào cũng đứng nhất khối. Thế nhưng môn ngữ văn và hóa học của cậu lại không tốt bằng Thường Hạ, vì vậy tổng điểm của hai người họ mới ngang ngửa nhau, tất cả đều dựa vào việc dùng môn thế mạnh để bù trừ cho nhau.
Cùng là học sinh, biết đâu phương pháp học tập lại dễ đồng điệu hơn. Nếu Giang Hòe giúp cô phụ đạo môn toán, biết đâu chừng cô có thể thực sự tiến bộ.
Người mình thầm thương trộm nhớ lại chủ động dề nghị phụ đạo cho mình, đổi lại là ai thì trong lòng cũng sẽ có chút bồn chồn. Những lúc luống cuống không biết làm sao cô sẽ theo thói quen dùng tay bấu chặt vạt áo. Thường Hạ hỏi: “Liệu có phiền cậu quá không?” Cô sợ sẽ làm ảnh hưởng tới tiến độ ôn tập của Giang Hòe.
Giang Hòe mỉm cười: “Không đâu.”
Thường Hạ vốn dĩ thấy ngại, nhưng thái độ của cậu trông quả thực giống như đang đùa giỡn, thế là cô khẽ nói: “Vậy tớ có cần trả cho cậu cái gì để báo đáp không? Ví dụ như học phí chẳng hạn?”
Giang Hòe đáp tùy ý: “Không cần.” Nhừng một láy, đầu óc cậu xoay chuyển nhanh nhạy, dường như nghĩ ra điều gì đó liền đổi cách nói: “Để sau rồi tính.”
“Được.”
Chuyện này cứ vậy mà được định đoạt, vô hình chung đã xây dựng nên một chiếc cầu nối hai trái tim lại với nhau.
Giang Hòe hẹn thời gian buổi học đầu tiên vào chiều thứ bảy, địa điểm là một quán cà phê trong ngõ Ô Y.
Cậu làm việc rất có hiệu suất, ở trường đã dành ra thời gian một ngày để liệt kê lại các kiến thức trọng tâm của môn toán ba năm cấp ba lên tờ giấy lớn. Cậu còn tìm thêm các đề thi mẫu của kì Cao Khảo vài năm gần đây, dự định sẽ cho Thường Hạ làm thử một lượt trước.
“Tiên sinh” Nhân viên phục vụ lên tiếng gọi Giang Hòe đầy vẻ ngập ngừng.
Chàng thiếu niên hôm nay mặc một chiếc áo thun tắng kiểu dáng thời thượng, quần dài màu đen, những lọn tóc máu mềm mại rủ trước trán, gương mặt tuấn tú không một chút tì vết. Sống mũi cao thẳng vừa vặn, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười như có như không, chính là kiểu thanh xuân phơi phới khiến người ta vừa nhìn thấy đã sáng bừng cả mắt.
Nhân viên phục vụ thấy dáng vẻ cậu thực sự quá trẻ trung, khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, cảm thấy cách xưng hô “Tiên sinh” hình như hơi mạo phạm, thế là lại đổi thành “Bạn học.”
Giang Hòe im lặng vài giây rồi nói: “Cho tôi một ly cà phê đá và một socola nóng.”
“Được rồi ạ.”
Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, trong quán cà phê yên tĩnh vang lên bốn chữ “Chào mừng quý khách” tự động từ cửa ra vào.
Vị trí ngồi của Giang Hòe vừa vặn đối diện với cửa ra vào, cậu vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Thường Hạ đeo chiếc balo màu trắng đang vội vã chạy về phía mình.
Trên gò má trắng ngần của cô ửng lên một tầng rặng hồng, đôi mắt hạnh trong trẻo, những lọn tóc con được vén ra sau tai. Chiếc váy liền thân màu xanh nhạt dài quá gối, phối cùng đôi tắt trắng giày boot da, tuy đơn giản mộc mạc nhưng chính dáng vẻ ngoan ngoãn, rạng rỡ ấy lại càng tô điểm thêm sức sống thanh xuân.
“Xin lỗi cậu, tớ đến muộn mất rồi.” Thường Hạ thở dốc, hổn hển nói.
Lúc chuẩn bị xuất phát, cô nhận được điện thoại của Diệp Tuệ. Từ đầu học kì đến giờ Diệp Tuệ đã không còn liên lạc với cô nữa, cuộc gọi đột ngột ngày hôm nay khiến Thường Hạ đoán định được tám chính phần là đối phương muốn hỏi thăm chuyện của Châu Tồn Thanh.
Ở trường, Thường Hạ không có ý đi tìm Lục Hy Triệt mà hầu hết hai người chỉ chạm mặt nhau ở hành lang khối Tự nhiên. Lúc đó cô còn thắc mắc tại sao Lục Hy Triệt lại có thể thường xuyên xuất hiện ở đây, chẳng phải cậu ấy là học sinh khối xã hội sao? Tần suất cậu ấy lượn lờ trước mặt cô quả thực quá dày đặc.
Mỗi lần chào hỏi xong, cô đều vô tình nhắc tới Châu Tồn Thanh. Lục Hy Triệt có vẻ đã quen với hành động này của cô nên cũng không hỏi han gì thêm. Cậu dạo này không còn hay cười nhưng vẫn vì cô mà khẽ cong môi nói: “Nó hả, dạo này lên lớp cứ hay ngủ gà ngủ gật, giờ đang ở văn phòng giáo viên rồi.”
“Nó mấy ngày nay bị sốt nên xin nghỉ rồi.”
“Nó bị mấy đứa khác gọi đi chơi bóng rồi.”
“Nó đang buôn chuyện trong lớp kìa.”
“Nó đi nộp bài tập ngữ văn hộ tớ rồi.”
Thường Hạ luôn nghe ngóng tin tức từ Châu Tồn Thanh từ miệng cậu, nhưng cô không thể phân định nổi câu nào là thật còn câu nào là giả. Khối tự nhiên và khối xã hội cách nhau rất xa, từ đầu học kì tới giờ cô cũng không còn gặp lại Châu Tồn Thanh.
Thường Hạ vẫn rất tin tưởng lời nói của Lục Hy Triệt, dù sao Châu Tồn Thanh cũng là anh em thân thiết của cậu ấy, cậu không có lý do gì để lừa cô cả.
Thường Hạ từng nghĩ sẽ qua lớp C khối xã hội để ngó một cái rồi còn có đường ăn nói với Diệp Tuệ, nhưng giai đoạn nước rút này bài vở quá căng thẳng, mỗi ngày thời gian cô dành ra để đi vệ sinh còn khó khăn, nói chi tới việc băng qua cả dãy hành lang dài ngoằn nghoèo để sang lớp C khối xã hội.
Vì vậy, Thường Hạ chỉ có thể thành thật trò chuyện với Diệp Tuệ về cậu ấy, đồng thời nói rằng từ đầu học kì tới nay cô quả thực chưa từng chạm mặt cậu ấy.
Diệp Tuệ nghe vậy cũng không nghĩ ngợi nhiều, trường trung học số bảy Nam Du vốn rộng tới vô lý, không gặp được nhau cũng là chuyện bình thường, cô ấy lại bắt đầu rót vào tai Thường Hạ những lời quen thuộc kiểu:
“Đợi tớ thi Cao Khảo xong là tớ sẽ vác dao sang Nam Du tẩn cho cậu ta một trận, tẩn chết cái tên lừa đảo đó.”
Chính vì chuyện này mà Thường Hạ đã bị trì hoãn một lúc lâu, mãi mới phát hiện ra thời gian hẹn với Giang Hòe đã trôi qua từ lúc nào.
“Xin lỗi, để cậu phải đợi lâu như vậy.” Thường Hạ đầy vẻ áy náy, lại nói thêm một câu.
Giang Hòe vốn không phải kiểu người hay tính toán chi li, cậu không muốn cô tự trách liền đáp: “Không sao đâu, tớ cũng vừa mới tới vài phút.”
Người nhân viên phục vụ vừa bưng hai ly đồ uống lên, nghe cậu nói vậy thì trong lòng thầm nghĩ cậu bạn này đúng là chu đáo thật đấy.
Người phục vụ khom lưng nhẹ nhàng nói: “Xin mời hai bạn dùng nước.”
Giang Hòe nhàn nhạt “Ừm” một tiếng.
Thường Hạ ngồi xuống ghế, Giang Hòe khẽ hất cằm ra hiệu cho cô chọn đồ uống trước, Thường Hạ đã chọn ly socola nóng.
Giang Hòe uống cốc cà phê đá, nhìn gương mặt cô đã phần nào bình thường lại mới mở giọng: “Trước tiên, cậu xem trước những kiến thức tớ đã liệt kê ra, nếu có chỗ nào không hiểu thì khoanh tròn lại nhé, tớ sẽ cùng cậu thảo luận lại.”
Thường Hạ cúi đầu đáp “Được.”
Nửa tiếng sau, Thường Hạ đưa tờ giấy liệt kê cho Giang Hòe, cậu lướt xem qua một lượt rồi hiểu rõ điểm yếu của Thường Hạ đang nằm ở đâu.
Giang Hòe hỏi cô: “Cậu có đem tất cả sách toán học của ba năm cấp ba không?”
Sau khi ôn tập một hồi thì xem lại sách giáo khoa, ừm.. cũng là một điểm xuất phát rất tốt.
Thường Hạ gật đầu: “Có mang” Nói xong cô liền lục cặp rồi đưa cho cậu.
Giang Hòe đón lấy sách rồi nhẹ giọng nói: “Cậu nghỉ ngơi một chút, 1 chút nữa tớ cùng cậu sắp xếp ôn tập lại.”
Thường Hạ từ đầu chí cuối đều không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, cô chỉ dám xem Giang Hòe hiện tại giống một gia sư còn cô là học sinh đi học.
“Vậy tớ đi vệ sinh một chút.”
“Được.” Giang Hòe cũng không dám ngẩng đầu nhìn cô vì sợ cậu không khống chế được cảm xúc.
Nhân viên phục vụ chỉ đường ra nhà vệ sinh giúp Thường Hạ, cô nói cảm ơn xong rồi đi thẳng ra đó.
Giang Hòe xem kĩ lại một lượt những ghi chép của cô, vô cùng nghiêm túc, nếu như bỏ thời gian nghiên cứu lại một lượt cách vận dụng và lập luận thì cô sẽ có thể đạt điểm tốt hơn, cũng sẽ vạch ra được cách tổng hợp và phương pháp học tốt hơn.
Sách được bày trên bàn tròn khá nhiều, trong đó có một quyển sách toán đang ở ngay bên tay cậu, cậu không cẩn thận làm rơi, bên trong sách kẹp một tờ giấy note vàng bị bay ra, cậu khom lưng chuẩn bị nhặt thì vô tình nhìn thấy phía dưới một tờ giấy nháp có viết tên mình.
Giang Hòe sững người lại, cứ do dự mãi nhưng tay thì lại không kìm được muốn cầm lên xem.
Kể từ khi cậu biết tài khoản trên diễn đàn của cô là Thỏ Ngọc, cảm xúc trong tim cậu cứ giao hoan mãi không ngừng. Ngay khoảnh khắc đó, Giang Hòe đã có một suy đoán nho nhỏ.
Bây giờ, lại cách sự thật gần hơn một chút rồi phải không.
Là như cậu nghĩ đúng không?
Giang Hòe kéo tờ giấy nháp ra, thứ hiện lên trước mắt cậu là vô số nét bút viết tên cậu, chữ của cô rất ngay ngắn và đẹp đẽ, chữ cô cũng giống như con người cô, từng nét từng chữ đều chứa đựng sự nghiêm túc.
Giang Hòe không thể nghĩ ra được hành động này của cô là vì sao.
Cậu xem thời gian, đoán mẩm có lẽ Thường Hạ chuẩn bị quay lại, cậu cất tờ giấy nặng tựa ngàn cân ấy vào cặp mình chứ không cất lại vào sách của cô.
Còn Thường Hạ thì chẳng hay biết gì về tờ giấy cất giấu ví mật của cô đã không cánh mà bay.
Lúc cô quay lại, cô nhìn thấy Giang Hòe đang lơ đễnh nhìn đề, ngay tới cả cô lắc tay trước mặt cậu cậu cũng không để ý.
“Giang Hòe.” Thường Hạ gọi.
Chàng thiếu niên đang lấy tay đỡ mặt, ánh mắt đã tập trung trở lại nhìn cô, nhịp tim bỗng chốc đập nhanh, hai tai cậu đỏ ửng như vừa bị nhúng nước sôi, Giang Hòe nhanh chóng cụp mắt nói : “Ừ được rồi, bắt đầu thôi.”
Thường Hạ ngồi đối diện câ, Giang Hòe cố gắng bình tâm, nghiêm túc phụ đạo cho cô.
“Câu này kiểm tra xem cậu có nắm vững phương pháp tìm khoảng biến thiên của tham số để bất đẳng thức luôn đúng hay không.” Giang Hoed dùng bút vạch ra điểm trọng tâm, “Cô lập tham số, tham số lớn hơn hoặc bằng g(x), luôn đúng.”
Thường Hạ chăm chú ghi chép.
Giang Hòe giảng giải rất chi tiết, mỗi một điểm trọng tâm cậu đều giải thích kĩ càng, hơi thở ấm áp của cậu khẽ phả vào mu bàn tay cô, khiến Thường Hạ không nhịn được mà ngước mắt lên nhìn cậu một cái.
Hàng mi của chàng trai rõ ràng từng sợi, đổ bóng xuống bọng mắt tự nhiên. Đôi môi mấp máy đóng mở như quyến rũ lòng người, khiến Thường Hạ nhìn đến mức ngẩn ngơ.
“Đừng nhìn tớ, nhìn đề kìa.” Giang Hòe nhận ra ánh mắt rụt rè né tránh của cô, mỉm cười nói.
Thường Hạ như con cún nhỏ bị người khác dẫm phải đuôi, hoảng hốt dời mắt đi, cãi cố: “Tớ chỉ đang xem hình như cậu có sợi tóc bạc thôi nhá.”
Ồ, đúng là vịt chết lại còn cứng mỏ, lại còn tìm một cái cớ vô lý tới vậy nữa.
Giang Hòe cong môi, mặt dày ghé sát lại gần rồi cười hì hì: “Vậy cậu nhổ giúp tớ đi, hình như tớ già thật rồi đấy.” Cậu nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Mái tóc của cậu dày dặn mềm mại có thể thấy rõ bằng mắt thường. Thường Hạ không ngờ cậu thuận theo lời cô mà trêu lại, cô cố gắng giữ bình tĩnh để nhịn cười, rồi lại giả vờ nhìn thêm một cái nữa mới nói khô khốc: “Hình như tớ nhìn nhầm thì phải.”
Câu trả lời của cô nằm trong dự liệu của Giang Hòe, cậu gật đầu, nhưng vẫn cười tươi rói: “Vậy thì tiếp tục đi thôi.”
“Được.”
Mấy ngày tiếp theo đó, Giang Hòe đều giành thời gian giúp cô bổ túc. Vừa hay vào ngày tết lao động mùng 1-5, họ đều hẹn nhau ra quán cà phê, Giang Hòe sẽ giao bài tập cho cô làm, Thường Hạ cũng dần tiến bộ hơn.
Cô vốn thông minh, chỉ cần người khác chỉ điểm một chút là có thể nhìn thấu kiến thức mà mỗi câu hỏi lớn muốn kiểm tra.
Thường Hạ còn sợ Giang Hòe bổ túc cho cô sẽ làm ảnh hưởng tới tiến độ ôn bài của cậu, ai biết rằng, “bậc thầy quản lý thời gian” Giang Hòe luôn tranh thủ thời gian lúc cô làm bài tập để giải các bài khác, còn khi giảng giải cho cô thì không hề xao nhãng, giảng giải vô cùng rõ ràng mạch lạch, Thường Hạ chỉ cần nghe qua một lần là hiểu ngay.
Giang Hòe hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu đứng đầu khối, điều này không cần bàn cãi bởi cậu luôn cực kì nghiêm khắc với bản thân.
Cậu mạnh mẽ lại tự do phóng khoáng, giống như một cơn gió mùa hè, cứ thế lao thẳng vào làm xáo trộn thế giới của cô.
Đại học Nam Hoa, cô nhất định phải đỗ vào cùng trường với cậu.
Vào đầu tuần tháng năm, sau khi vượt ưua kì thi thử lần ba, điểm toán của Thường Hạ tăng lên hơn 20 điểm, lần này cô lập kỉ lục mới với 136 điểm.
Sau khi Đoàn Nhu biết chuyện thì hoàn toàn câm nín.
“Nghịch thiên thật đấy! Cậu làm thế nào vậy trời?” Kì Ôn Ngôn bám lấy không buông phải quyết hỏi bằng được Thường Hạ.
Giang Hòe trực tiếp lên tiếng thay cô: “Tao chỉ điểm đấy, nhưng chủ yếu là do cô ấy thông mình.”
Kì Ôn Ngôn hét ầm ĩ lên: “A Hòe mẹ mày, mày trọng sắc khinh tao! Sao chẳng thấy mày chỉ điểm cho tao hả?”
Giang Hòe nói : “Không phải mày có Đoàn Nhu chỉ điểm hả?”
Kì Ôn Ngôn: “Hai cái nài không-giống-nhau hiểu chưa?”
Giang Hòe không nói lại được gì.
Tuy là Kì Ôn Ngôn nói vậy, nhưng sau đợt thi thử lần ba này cả cậu và Đoàn Nhu đều vượt lên xếp hạng trước thứ 50 của khối, nếu cứ giữ vững cái đà này tới khi Cao Khảo thì việc nhận được giấy báo nhập học của các trường Đại học trọng điểm là dễ như trở bàn tay.
Thường Hạ rất hài lòng cùng kinh ngạc đối với điểm toán của lần thi này, nói thế nào Giang Hòe cũng góp công sức rất lớn, cô thực sự nghĩ nên cảm ơn cậu thật tốt.
Buổi tối sau khi tiết học kết thúc, Thường Hạ cố ý thu xếp sách vở chậm một chút, muốn đợi lúc mọi người gần về hết rồi thì hỏi cậu xem cậu có muốn báo đáp gì không.
“Hai người các cậu ai về cuối thì nhớ tắt đèn nha.” Dư Hiểu Viễn thân là lớp trưởng, cực kì có trách nhiệm trong việc nhắc nhở mọi người.
Hai người cùng gật đầu, bầu không khí bỗng chốc hơi trầm lặng.
“Tẹo nữa cậu có rảnh không?” – “Tẹo nữa cậu có thời gian không?”
Cả Giang Hòe và Thường Hạ đều sững người.
“Không có” – “Có thời gian”
Lại đồng thanh lần nữa…
Giang Hòe phì cười thành tiếng, Thường Hạ cũng bật cười theo. “Cậu nói trước đi.” Giang Hòe nói
Thường Hạ: “Cảm ơn cậu đã bổ túc toán cho tớ, thành tích của tớ thực sự tiến bộ đáng kể, trước đó tớ có bảo nhất định sẽ cảm ơn cậu đàng hoàng, hay hôm nay tớ mời cậu ăn cơm nhé.”
Giang Hòe nói: “Xem ra hai đứa mình đều đang cùng nghĩ tới một chuyện rồi”, trong lòng cậu có tính toán nhưng vẫn giả vờ giả vịt suy nghĩ một chút mới nói tiếp: “Ăn cơm thì đắt đỏ lắm, thế này đi, cậu cùng qua “Giải Sầu” với tớ”.
“Giải Sầu ư?” Tiệm tạp hóa cạnh trường ấy hả, nhưng đi qua đó làm gì?
Thường Hạ không hiểu, nhưng bởi vid cậu nói ra điều cậu muốn trước nên thôi, cứ theo cậu vậy.
“Được.”
Tác giả có lời muốn nói:
Tờ giấy nháp ấy đã được nhìn thấy ánh sáng mặt trời rồi.

Leave a Reply