NT.16

Ngoại truyện 16: Gọi chồng đi (3.279 từ)

Vùng lặng gió xích đạo, gió từ Bắc bán cầu không thổi vào được, hơi ẩm cứ xoay vòng bên trong, giống như đang ở trong một chiếc bình thủy tinh đóng kín, không ngừng hấp thụ nhiệt lượng từ mặt trời nhưng lại không tỏa ra được, vô cùng ẩm ướt và oi bức.

Tống Úc đứng trên boong tàu du lịch, eo và bụng tựa vào lan can, ánh nắng gay gắt như thiêu đốt đôi mắt cô.

Cô nheo mắt lại, nhìn ra những hàng cây xanh mướt hai bên bờ sông Amazon. Thảm thực vật tươi tốt, chồng lên nhau hết lớp này tới lớp kia, đang tranh nhau mọc hướng lên trên để giành giật ánh mặt trời.

Cảnh tượng trước mắt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ mang tới cho cô một cảm giác thân thuộc mãnh liệt.

Lúc này đang là giữa trưa, là thời điểm ánh mặt trời gay gắt và là thời điểm nóng nhất trong ngày, các hành khách trên tàu lần lượt trốn vào trong Cabin, nằm võng đung đưa nhẹ nhàng đi vào giấc mộng.

Bùi Chỉ lấy một chai nước khoáng từ quầy phục vụ cabin đưa cho cô: “Đứng đây nhìn lâu như vậy không thấy nóng hả?”

Tống Úc đón lấy chai nước. Có lẽ anh vừa lấy nước từ tủ lạnh ra, mát lạnh tay cô. Nó nhanh chóng ngưng tụ thành những tinh thể rồi bám đầy trên vỏ chai.

Cô lắc đầu, chẳng thấy nóng chút nào, ngược lại trong mắt đầy vẻ phấn khích hỏi : “Từ đây có thể đi qua bộ tộc của Đáp Khắc Ngõa Nhĩ không anh?”

Bùi Chỉ nhìn dáng vẻ hứng khởi của cô, đôi gò má cô bị nhuộm hồng đỏ một mảng, đầu mũi rịn ra những giọt mồ hôi lấm tấm, như thể bị thiên nhiên lây nhiễm, toát lên một sự ngây thơ thuần khiết.

Anh khẽ cười rồi giải thích: “Bộ tộc của Đáp Khắc Ngõa Nhĩ nằm trong khu bảo tồn của người bản địa da đỏ ở phía Nam. Khu bảo tồn đó rất lớn, không có người dẫn đường, muốn tìm họ sẽ rất khó khăn.”

Nghe vậy, Tống Úc hơi thất vọng: “Vậy sao, vậy thì đáng tiếc quá.” Lần này nếu không gặp được, vậy thì sau này sẽ càng khó gặp lại.

Vốn dĩ cô còn nghĩ, nhân chuyến đi trăng mật lần này sẽ quay lại rừng mưa một chuyến, cũng không biết cô bé tinh quái lắm trò Khải Tây kia dạo này ra sao.

Tống Úc khẽ bùi ngùi trong chốc lát rồi không nghĩ nữa. Sống trong khu bảo tồn – vậy có lẽ họ không đến làm phiền thì sẽ tốt hơn nhiều.

Cô vặn mở chai nước. Nắp chai đã được mở từ trước nên cô chẳng hề tốn sức.

Tống Úc uống một ngụm nước đá. Bữa ăn suất trên tàu không ngon lắm, cộng thêm thời tiết nắng nóng lên cô không có cảm giác thèm ăn, chỉ ăn một nửa, còn lại quăng cho Bùi Chỉ giải quyết. Giờ này ngược lại cô thèm ăn vặt hơn.

Cô dùng cả hai tay ôm lấy cánh tay anh, nũng nịu một cách vô cùng dịu dàng : “Em muốn ăn dứa.”

Brazil là nơi sản xuất dứa, khí hậu ẩm ướt nóng nực vô cùng thích hợp cho việc trồng dứa, mùi vị cũng tươi ngọt, mọng nước hơn nhiều so với dứa ăn trong nước.

Hầu như ngày nào Tống Úc cũng phải ăn một, hai quả.

Bùi Chỉ nhíu mày: “Không được.”

Anh cụp mắt, nhìn vào khóe môi cô, rồi lấy ngón tay miết nhẹ lên đó.

Tống Úc khẽ xuýt xoa một tiếng.

Bùi Chỉ thu tay lại: “Ăn tới rách khóe miệng rồi vẫn còn ăn?”

Tống Úc liếm liếm môi: “Nhưng nếu về nước là em không ăn được nữa.”

Cô bám lấy tay anh lắc lắc rồi mè nheo: “Em không quan tâm, em cứ muốn ăn cơ, anh mua cho em đi.”

Tống Úc không biết nói tiếng Bồ Đào Nha, dùng tiếng Anh đi tìm người địa phương bán đồ ăn vặt trên tàu thì ai cũng muốn bán đắt hơn mấy Real (*) cho cô

(*) đơn vị tiền tệ của Brazil: 1 real ~ 5k VND

“Nhìn em xem ra thể thống gì?” Bùi Chỉ khẽ hừ 1 tiếng bất lực: “Con nít ba tuổi hay gì?”

“Ba của con nít đâu có nỡ lòng nào không mua đồ ăn cho nó đâu, có phải không hả Daddy?” Tống Úc cố ý kéo dài giọng, mềm mại nói.

Tống Úc nói xong, Bùi Chỉ nhướn mày, trầm giọng đáp: “Em gọi anh là gì?”

Quả nhiên người phụ nữ này muốn làm nũng thì lời hàm hồ nào cũng dám nói ra.

“…..” Tống Úc nhìn vào đôi con ngươi đen sẫm của người đàn ông, đôi mắt tràn đầy áp lực ghim lên cô, giống như nhắc nhở cô: nghĩ kĩ rồi hẵng nói.

Cô cứng đờ, nhỏ tiếng lẩm bẩm, cuối cùng nói ra hai chữ vừa không quen vừa thấy bỏng miệng : “Chồng ơi ….”

Miệng Bùi Chỉ cong thành một vòm cung mơ hồ, khóe mắt đuôi mày lộ ra niềm vui không che giấu.

“Chỉ được ăn nửa quả.” Anh nhượng bộ, nếu Tống Úc đã muốn ăn gì đó mà không cho cô ăn, cô sẽ vùng vằng không ngừng làm ồn cho tới khi ăn được thì mới thôi.

Tống Úc không hài lòng “Hả” một tiếng: “Nửa quả không đủ ăn, một quả!”

“Vậy khỏi ăn.” Bùi Chỉ không kì kèo với cô.

“….” Tống Úc bĩu môi, không vừa ý nói: “Ừ thì nửa quả.”

Bùi Chỉ dắt cô từ boong tàu đi lại vào nơi bóng râm mát mẻ trong cabin, có không ít người bán hàng ở đó.

Nhìn thấy có người tới, ai ai cũng cực kì nhiệt tình, rồi dùng vốn tiếng anh bập bẹ để kéo khách.

Tống Úc nhìn đông ngó tây, đi tìm người bán dứa.

“Bánh sắn rất tươi đấy, có muốn không?” Một giọng nói thanh khiết truyền tới từ sau lưng, phát âm của cô ấy tốt hơn những người ở đây rất nhiều

Tống Úc sững người, quay đầu lại nhìn…

Khải Tây chớp mắt, nhìn người phụ nữ trước mặt quay đầu lại, rồi cũng đứng sững tại chỗ.

Tống Úc và Bùi Chỉ mua hết sạch bánh sắn của Khải Tây để làm giao dịch. Cô đưa họ về thăm bộ tộc.

Cô nàng Khải Tây này, một khi biết làm ăn thì dù có là người quen, cũng không nhẹ tay cho lắm.

Có điều cũng không thể lãng phí bánh sắn nên Tống Úc đem đi chia hết cho khách và thuyền viên trên tàu.

Du thuyền cập bến một thành phố nhỏ phía Nam Brazil.

Khải Tây cầm đồng real bán được từ bánh sắn ra đếm, cô trả một ít cho thuyền trưởng, sau đó vui vẻ nhảy nhót xuống tàu, rồi còn ngâm ngạ giai điệu nào đó trong bộ lạc chỉ có vài ba âm tiết. Ồ, xem ra tâm trạng cô nàng khá vui vẻ đây.

Sau khi tiến vào khu bảo tồn những người da đỏ, nhân viên tại khu bảo tồn bắt buộc tiến hành tầng tầng lớp lớp kiểm tra cho họ.

Trước khi Tống Úc và Bùi Chỉ tới Brazil, cô và anh đã làm công tác tiêm vắc-xin phòng ngừa rất toàn diện, sức khỏe của cả hai đều trong tình trạng tốt.

Đây là kinh nghiệm trước kia khi cô đi rừng mưa, khi đó cô cũng là người duy nhất trong đoàn phim tiêm phòng đầy đủ .

Bởi vì người thổ dân da đỏ quanh năm suốt tháng đều sống trong rừng mưa, cơ thể và hệ thống miễn dịch của họ không giống với những người sống ở xã hội hiện đại, bất kì một mầm bệnh nhỏ nào bị đem từ ngoài vào rồi lây nhiễm, thì đối với họ, đó là sự chết chóc trí mạng.

Nhân viên của khu bảo tồn là một người Mĩ da trắng.

Anh ta nghiêm túc kiểm tra cẩn thận từng tờ giấy chứng minh của Tống Úc và Bùi Chỉ, bao gồm Khải Tây cũng không ngoại lệ, sau đó còn đưa họ vào một căn phòng trông giống phòng họp, rồi phổ cập cho họ các hạng mục cần chú ý trong khu bảo tồn dù là lớn hay nhỏ, đặc biệt là không được phép phá vỡ hệ sinh thái nguyên sinh tại đây.

Khải Tây tay chống cằm, ngồi bên cạnh nghe, miệng mím thành một đường thẳng, nhìn không kiên nhẫn chút nào.

“Tàm tạm thế được rồi đó, cứ xì xà xì xầm mãi mà không thôi.” Bàn tay cô nàng gõ gõ mặt bàn, phát ra tiếng giục giã.

“Đây là công việc của tôi. Chúng tôi đang cố gắng hết sức để bảo vệ hoàn cảnh nơi cô sống.” Chàng trai người Mĩ trông rất bảnh bao, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt lại vô cùng nghiêm túc, lời trong ý muốn nói là : Cô đừng có không biết tốt xấu.

Khải Tây hừ một tiếng, giống như trào phúng lại giống như coi thường.

Con bé lầu bầu một từ, nói bằng ngôn ngữ của bộ lạc mình.

Tống Úc biết từ đó nghĩa là gì.

Nếu dịch ra tiếng anh thì nó đại loại kiểu “đồ con lợn.”

“……” Tống Úc và Bùi Chỉ nhìn nhau, cảm thấy có hơi ngượng ngập.

Anh chàng người Mĩ đó nghe không hiểu nhưng đoán được nó không phải từ ngữ hay ho gì.

Sắc mặt anh ta không tốt cho lắm, nhanh chóng nói nốt những điều cần chú ý rồi lạnh lùng cho họ đi.

Tống Úc thở dài một hơi, dù sao thì cũng nhờ có Khải Tây, ít nhất hai người họ cũng tiết kiệm được một khoảng thời gian dài phải ngồi nghe thuyết trình. Suy cho cùng, những điều người Mĩ kia nói, phần lớn Tống Úc đã biết khi quay phim ở rừng mưa trước đây, mà cho dù cô có điều gì chưa biết thì Bùi Chỉ cũng sẽ nói cho cô nghe.

Để đi vào vùng lõi của rừng rậm, cách nhanh nhất là đi thuyền.

Con thuyền nhỏ của Khải Tây đang neo đậu tại một bờ sông cách khu tiếp đón của khu bảo tồn không xa.

Khi rời khỏi căn nhà bê tông vốn lạc lõng, chẳng hề ăn nhập gì vói cảnh quan rừng rậm ấy, Khải Tây quay người lại làm mặt quỷ.

“Hừ.” Con bé hậm hực làu bàu, nhại lại giọng điệu trịch thượng của người Mĩ lúc nãy: “Chúng tôi đang cố gắng hết sức bảo vệ môi trường nơi cô sinh sống.”

“Kinh tởm.” Khải Tây đá bay một cục đất bên đường.

Những kẻ chinh phục đạo đức giả.

Cái gọi là khu bảo tồn, chẳng qua chỉ là sau khi cướp đi đất đai của họ, bọn chúng bố thí vạch ra một vùng nhỏ, rồi nhốt họ lại như một cái chuồng gắn mác nuôi dưỡng mà thôi.

Tống Úc mím môi, cô hiểu được thứ tình cảm chất chứa trong sự căm ghét của con bé. Khi phải đối mặt với hậu duệ của những người da trắng từng dồn tổ tiên của mình vào đường cùng, thật khó để không xem đối phương là kẻ thù.

Thế nhưng, vừa đợi đến khi lên thuyền, Khải Tây cũng giống như những con cá vàng có trí nhớ bảy giây, lập tức quăng mớ cảm xúc không vui vừa rồi ra sau đầu. Con bé bứt một chiếc lá cọ từ bên bờ sông, bắt đầu ngồi đan vòng tay.

Bùi Chỉ tự giác đảm nhận công việc chèo thuyền, anh đứng ở phía đuôi.

Hai cô gái ngồi đối diện nhau. Tống Úc ngồi quay lưng lại với hướng thuyền chạy, hai tay chống lên tấm ván gỗ ở đầu thuyền, hai chân khẽ đung đưa.

Khải Tây chăm chú nhìn Tống Úc hồi lâu, ánh mắt dừng lại nơi chiếc khuyên tai phải của cô.

Con bé đột ngột hỏi: “Hai người ở bên nhau rồi à?”

Tống Úc nhún nhún vai, không hề che giấu. Khải Tây thông minh như vậy, lúc nhìn thấy hai người chắc chắn đã đoán ra từ sớm rồi, chẳng qua chỉ là bây giờ mới tìm được cơ hội để xác nhận mà thôi.

Khải Tây bĩu môi: “Em vốn đã thấy chị có ý với anh ấy từ lâu rồi, thế mà chị còn nói khoác bảo là ở đây không có thứ mình muốn, rõ ràng là có còn gì.”

Nghe vậy, khóe môi Tống Úc giật giật mấy cái. Cô không nghĩ bộ nhớ nó tốt tới vậy, chuyện từ bao giờ rồi mà vẫn còn nhớ rõ.

Chẳng hiểu sao, cô lại thấy hơi ‘có tật giật mình’, bèn liếc mắt nhìn người đàn ông đang chèo thuyền phía sau.

Như cảm nhận được ánh mắt của cô, Bùi Chỉ khép hờ hàng mi xuống.

Bốn mắt nhìn nhau.

Tống Úc hắng giọng hai cái, cố làm ra vẻ bình thản rời mắt đi. Cô im lặng, không tiếp lời Khải Tây nữa.

Lòng sông hẹp, cây cối xung quanh vươn rộng ra che khuất cả bầu trời khiến không gian trở nên râm mát và tĩnh mịch, thời gian trong khoảnh khắc này như thể đang trôi rất chậm.

Mỗi khi gặp ngã ba sông, Khải Tây lại chỉ đường. Thuyền cứ thế đi tiếp gần hai tiếng đồng hồ , cuối cùng con thuyền cũng cập bến tại nơi bộ lạc họ đang sinh sống hiện tại.

Đi bộ dọc theo sườn đồi nhỏ đi lên, rất nhanh Tống Úc đã nhìn thấy những ngôi nhà gỗ quen thuộc được dựng bằng thân cây cọ, bao quanh một khoảng đất trống thành một vòng tròn.

Đàn ông và phụ nữ trong bộ lạc đang nằm lười biếng trên những tấm thải trải giữa khoảng đất trống, giống như trước đây, họ nhàn nhã ngủ suốt cả buổi sáng, đến tận buổi chiều mới bắt đầu làm việc và lao động.

Đáp Khắc Ngõa Nhĩ thấy họ tới thì vô cùng mừng rỡ, thậm chí vì điều này, anh ấy đã lên đường đi săn sớm hơn một tiếng so với thường lệ.

Bùi Chỉ cũng đi theo cùng.

Mặc dù anh sẽ không thực sự tham gia vào việc săn bắn, nhưng nếu ở lại trong bộ lạc và chỉ ở riêng với những người phụ nữ thì xem ra có phần không ổn cho lắm.

Tống Úc luôn rất được lòng những người phụ nữ ở đây, đặc biệt là lần tới này, cô còn mang theo rất nhiều hạt cườm đẹp đẽ.

Họ ngồi trên thảm, tỉ mẩn lựa chọn từng viên một, nói cười ríu rít. Khải Tây thi thoảng sẽ giúp phiên dịch vài câu.

Mấy đứa nhỏ ‘truổng cời’ trước giờ đã lớn hơn một chút, không cần người lớn trông nom nữa, chúng có thể tự chơi đùa với nhau, lăn lộn trên mặt đất đến mức dính đầy bù đất khắp cả người.

Nhà Đáp Khắc Ngõa Nhĩ vừa đón thêm một em bé sơ sinh, lúc này đang ngủ rất say nồng trong vòng tay Cáp Ngõa Nã.

Thế nhưng, Mai Tà – người luôn thích tranh giành hạt cườm với Cáp Ngõa Nã, hôm nay trông lại có vẻ ủ rũ, tinh thần sa sút, ngồi một bên chẳng buồn lên tiếng.

Cáp Ngõa Nã từ trong đống hạt cườm chọn ra những viên màu tím mà Mai Tà thích nhất rồi nhét vào tay cô ấy.

Mai Tà nhìn cô ấy một cái, lặng lẽ siêt chặt những hạt cườm trong tay.

Những người phụ nữ vừa làm vừa trò chuyện rôm rả, thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc mặt trời đã ngả bóng về tây.

Từ trong rừng sâu vang lên một tiếng hú gọi, là những người đàn ông trong bộ lạc đã đi săn trở về.

Lũ trẻ kaf những người phản ứng nhanh nhất, chúng ùa chạy ra đón như một bầy chim sổ lồng.

Những người phụ nữ cũng lập tức ngừng trò chuyện, lục đục đứng dậy để chào đón các chiến binh của mình.

Tống Úc vẫn ngồi trên thảm, đầu óc thả lỏng, khóe môi khẽ cong lên. Cô dõi theo nghi thức chào đón mỗi buổi hoàng hôn của bộ lạc với tâm thế của một người ngoài cuộc.

Khải Tây cũng bất động thanh thản ngồi đó, trong bộ lạc lúc này chỉ còn lại mỗi mình con bé là cô nàng độc thân.

Con bé nhìn chằm chằm Tống Úc một lúc, rồi bỗng nhíu mày, lấy khuỷu tay huých cô.

Tống Úc quay đầu lại nhìn, ánh mắt lộ vẻ chấm hỏi?

“Sao chị còn không đi đón người đàn ông của mình nữa?” Khải Tây nói.

Tống Úc ngẩn ra một chốc rồi mới phản ứng lại, dường như đúng là bây giờ cô có thể đường đường chính chính đi đón người ta rồi.

Cô bước đi phía sau những người phụ nữ khác, vừa nhìn một cái đã nhận ra Bùi Chỉ giữa đám đông.

Đứng giữa những người đàn ông mang đầy chiến lợi phẩm trên người, anh vẫn mang vẻ lạc lõng không ăn nhập như thường lệ, anh đang cầm trong tay một cuốn sổ tay da, ở giữa kẹp một chiếc bút máy màu bạc, không biết là lại vừa ghi chép thêm điều gì.

Tống Úc bước đến trước mặt, anh mới như sực tỉnh, ngẩng đầu lên nhìn.

Bùi Chỉ khẽ nâng mi mắt, trong phút chốc, ánh mắt liền va vồi đôi mắt trong veo của cô, tựa như ngọn hải đăng giữa biển khơi bao la, dẫn lối cho anh trở về.

Anh khép cuốn sổ lại, mỉm cười: “Anh không săn được gì cả, quả mọng của anh đâu rồi?”

Tống Úc bày ra bộ mặt như một lẽ hiển nhiên : “Không hái.”

Trước đây là vì muốn trêu ghẹo, tán tỉnh anh, còn bây giờ đã ở bên nhau rồi, ai mà rảnh rỗi còn đi chui bờ chui bụi hái quả cho anh nữa chứ.

Bùi Chỉ chăm chú nhìn cô, cảm nhận rõ rệt sự phân biệt đối xử trước và sau khi có được.

Anh chậm rãi cúi người xuống, ghé lại gần cô hơn.

Tống Úc chớp chớp mắt. Vóc dáng cao ráo, hiên ngang của người đàn ông đã che khuất ánh hoàng hôn, đổ xuống một cái bóng thật dài, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô.

Giống như đã dự đoán trước được điềm báo vậy.

Có thứ gì đó va chạm nhẹ lên làn môi cô, ấm áp và khô ráo.

Dường như vì kiêng dè đám đông ồn ào xung quanh nên cái chạm ấy rời đi rất nhanh.

Tống Úc liếm nhẹ môi, cảm giác bỏng rát nơi được hôn ấy vẫn còn vẹn nguyên, rõ ràng.

Bùi Chỉ đưa tay vỗ nhẹ đầu cô, trong ánh mắt là vẻ lười nhác xen lẫn tùy ý, trông giống như một chú sư tử đã được thỏa mãn.

“Cái này cũng tính là có rồi.”

Còn ngọt hơn cả quả mọng nữa.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading