Chương 42

Chương 42 : Mỗi một cây kẹo mút Alpeliebe cô ấy tặng, từ đầu tới cuối tớ đều giữ lại.

Trời dần tối hẳn, vệt sáng cuối cùng nơi chân mây cũng bị tầng tầng lớp lớp mây dày nuốt chửng.

Học sinh bên ngoài trường cơ bản đã về hết, giờ cao điểm tan tầm cũng đã qua. Trên đường không còn những dòng người xe cộ nối đuôi nhau tấp nập, chỉ có những người đi dạo sau bữa tối thong thả qua lại, ánh đèn đường kéo dài chiếc bóng của họ lên mặt đất.

Tiệm tạp hóa nằm dười một cây đa cổ thụ lớn, lúc này chẳng có mấy ai ghé qua.

Cách đó không lâu, Trình Gia Nhiên mới tiện tay mua một túi đồ ăn vặt mang về cho họ. Giang Hòe không ăn mà đưa hết cho Thường Hạ, đến tận bây giờ đống bánh kẹo đó vẫn còn tích trữ trong tủ đồ ở trường chưa ăn hết.

Thường Hạ bước đi bên cạnh Giang Hòe, tò mò hỏi: “Chúng ta đến Giải Ưu để mua gì vậy?

Giang Hòe không giấu nổi nụ cười đáp: “Đến nơi rồi sẽ biết thôi.”

Sự huyền bí được kéo lên tối đa khiến Thường Hạ càng thêm hiếu kì.

Chủ tiệm tạp hóa Giải Ưu là một người phụ nữ gần năm mươi tuổi, trước cửa tiệm đặt một chiếc bảng đen nhỏ, trên đó dán mấy bức tranh do trẻ con vễ, kèm theo vài dòng chữ khiến người khác nhìn vào thấy cay sống mũi:

“Tên thân mật của con trai tôi là Giải Ưu. Lúc sinh thời, thằng bé lúc nào cũng lải nhải đòi tôi mở cho nó một tiệm tạp hóa của riêng mình. Như vậy nó sẽ không cần phải chạy đi chạy lại nữa, muốn ăn gì thì lấy, muốn uống gì thì mở. Đáng tiếc là, Giải Ưu còn chưa kịp sở hữu nó thì đã qua đời vì tai nạn giao thông. Vì vậy, để tưởng nhớ con, tôi đã lấy hai chữ ‘Giải Ưu’ để đặt cho tiệm tạp hóa này. Thằng bé chắc cũng sẽ hy vọng mỗi người bước chân vào đây, đều sẽ không còn phiền muộn đeo bám.

Bà chủ thấy có khách ghé thăm liền mỉm cười xởi lởi đi tới chào hỏi: “Bạn học, muốn mua gì nào?”

Thường Hạ đứng bên cạnh Giang Hòe, nghe rõ mồn một câu cậu nói với bà chủ: “Dì ơi, ở đây có bán kẹo mút Alpenliebe không ạ?”

Bà chủ gật đầu, “Có chứ, ở hàng thứ ba tính từ bên trái kệ hàng nhé.”

“Vâng, cháu cảm ơn dì.”

Giây phút ấy, đầu óc Thường Hạ chống rỗng. Cô ngơ ngác nhìn Giang Hòe cầm một túi kẹp mút Alpenliebe quay lại, thanh toán tiền xong rồi lững thững bước ra khỏi tiệm cùng cậu.

Thường Hạ hoàn toàn không đoán được hành động này của cậu có ý nghĩa gì.

Giang Hòe đi đến dưới một cột đèn đường thì bỗng đứng khựng lại. Cậu gọi cô: “Thường Hạ.”

Tâm trạng đang treo ngược cành cây của Thường Hạ được kéo về thực tại, cô hỏi: “Sao vậy?”

Giang Hòe khẽ bật cười, nhìn vào hai chiếc bóng đang quấn quýt lấy nhau của hai người nói: “Thật ra, tớ rất thích ăn kẹo Alpenliebe.”

Chỉ cần là ai từng xem qua tài khoản diễn đàn của Giang Hòe thì đều biết cậu thích vị kẹo này. Chính vì thế, những cô gái thầm mến cậu ngày nào cũng nhét đầy kẹo vào ngăn của cậu.

“Những bạn nữ đó đều biết, nếu muốn gây sự chú ý vói tớ thì sẽ viết tên và lớp của mình lên vỏ bọc kẹo.

Thường Hạ ngơ ngác, không hiểu tại sao cậu lại nói những điều này với mình.

“Thế nhưng học kì trước, tớ lại nhận được mấy cây kẹo mút Alpenliebe rất đặc biệt. Trên đó không có tên cũng chẳng có lớp, hơn nữa lại còn toàn thích nhét vào tận góc sâu nhất trong ngăn bàn của tớ.

“Lần đầu tiên lật sổ tay ra vô tình nhìn thấy , lúc đó tớ không để tâm lắm, cũng chẳng chú ý. đến lần thứ hai dọn dẹp ngăn bàn lại bắt gặp một lần nữa. Chẳng hiểu sao, tớ bắt đầu mong đợi không biết lần sau cậu ấy có tặng tiếp hay không.”

Giang Hòe quan sát từng thay đổi trên nét mặt của cô, từ mơ hồ chuyển sang kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc lại đến cố gắng che giấu. Cô có vẻ rất vụng về trong việc giấu giếm tâm tư trước mặt cậu. Nếu đã vậy, tại sao trước đây cậu lại không nhận ra mỗi lần cô tỏ vẻ bình thản thì ra đều là đang kiềm chế nhỉ?

Giang Hòe hiểu ra rồi. Cô gái trước mặt chính là người tặng kẹo mà cậu đã tìm kiếm bấy lâu. Bất kể là cô vô tình hay cố ý, cậu đều muốn nâng niu giữ ghìn rung động duy nhất này.

Chàng trai nói tiếp: “Cậu ấy cứ cách dăm bữa nửa tháng lại tặng một lần. Trong mắt người khác, có lẽ tớ đã đem cho ai đó hoặc vứt đi rồi, nhưng tớ không hề làm vậy. Mỗi một cây kẹo mút Alpeliebe cô ấy tặng, từ đầu tới cuối tớ đều giữ lại.”

Mối duyên phận không thể cắt đứt này giống như một bàu vật được nâng niu trong lòng bàn tay, giống như có một lực hút nam châm mạnh mẽ, khiến cậu hết lần này tới lần khác phá bỏ giới hạn của chính mình.

Một dòng nước ấm áp lan tràn lên tim, Thường Hạ chớp chớp mắt nhưng không dám ho he tiếng nào.

Lúc đó cô thực sự đã nghĩ Giang Hòe đem tặng chúng cho người khác hết rồi, thế nên trong lòng mới có chút chua xót. Tối nay, Giang Hòe bỗng thẳng thắn nhắc lại chuyện này, Thường Hạ vốn tưởng cậu chỉ tùy tiện nói thế thôi, cứ nghĩ cậu vẫn chưa hề biết những việc cô làm.

Thật ra Giang Hòe biết rất nhiều, chỉ là cậu không nói ra mà thôi.

Thường Hạ không diễn tả nổi cảm giác trong lòng lúc này là gì. Sự vui sướng và niềm xót xa đan xen hỗn độn, khiến tim cô đập thon thót, lại như có một luồn điện xẹt qua tâm can, khiến nhịp thở của cô trở nên dồn dập.

Giang Hòe nhìn cô nói: “Mời cậu ăn đấy.” Lần này, cậu tặng cô ăn một cách quang minh chính đại.

Thường Hạ bị Giang Hòe nhét vào tay một túi kẹo Alpeliebe lớn.

Thế giớ xung quanh dường như tĩnh lặng lại, ánh đèn đường mạ lên những sợi tóc của hai người một lớp hào quang ấm áp. Nhịp tim đập mạnh mẽ đồng điệu làm cả người cô nóng bừng lên.

Những lời Thường Hạ cân nhắc rất lâu trong lòng, cuối cùng cũng chỉ có thể gói gọn thành, “Cảm ơn cậu.”

Bây giờ chưa phải là thời điểm thích hợp nhất để bày tỏ – cô nghĩ, và chắc cậu cũng nghĩ như vậy.

Sự việc diễn ra đột ngột này không những không giúp Thường Hạ báo đáp được gì, ngược lại còn khiến cô vô cớ nhận được một túi kẹo lớn từ Giang Hòe.

Trên đường Giang Hòe đưa cô về nhà, cậu nói với cô, “Sự báo đáp của cậu thành công rồi đấy.”

Thường Hạ ngơ ngác nhìn cậu.

“Đi cùng với tớ tới tiệm tạp hóa mua kẹo, coi như là báo đáp rồi.

Đầu óc Thường Hạ tới tận bây giờ vẫn là một mảnh hỗn độn. Đôi mắt cô trong trẻo, khẽ mỉm cười, chỉ đáp: “Được.” Thầm nghĩ, như vậy thì cô lời to rồi còn đâu.

Ánh trăng trải dài trên con đường nhỏ của ngõ Ô Y, vầng trăng mà Thường Hạ muốn chạy đến, đang chậm rãi tiến lại gần cô, hướng về cô mà đến.

Tác giả có lời muốn nói:

Chương này hơi ít chữ, xin lũi mọi người nha

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading