NT.24

Ngoại truyện 24: Ăn vụng (5,207 từ)

Lịch trình ngày thứ hai của chương trình được sắp xếp tại một công viên đại dương mà trẻ con vô cùng yêu thích.

Thành phố Quảng Nghi nằm ráp biển, nơi đây sở hữu một công viên chủ đề Đại dương lớn nhất Châu Á. Diện tích đất vô cùng rộng lớn với tổng cộng hơn ba mươi nhà triển lãm

Nếu chỉ đơn thuần là đi dạo công viên đại dương thì chẳng có gì mới mẻ độc đáo cả, thế nên tổ chương trình đã đặc biệt sắp xếp một phần thi đặc biệt: Để các bà mẹ hóa thân thành mỹ nhân ngư nhằm tạo một sự bất ngờ cho cả ba đứa trẻ.

Để chuẩn bị cho bất ngờ này, các bà mẹ dắt con mình đến nhà triển lãm chính – nơi thường diễn ra các buổi biểu diễn mỹ nhân ngư trước.

Trong khán đài mờ tối, mọi người như thể đang đắm chìm vào một thế giới dưới đáy biển sâu.

Một lớp kính vòm hình tròn khổng lồ bao bọc lấy đám đông, hắt ra thứ ánh sáng xanh thẳm huyền bí của biển sâu. Phía bên kia lớp kính là đại dương bao la rộng lớn tưởng chừng như không thấy bến bờ.

Con người ở bên trong lớp kính vô cùng đông đúc nhộn nhịp, tựa như những kẻ ngoại tộc vô tình lạc vào thế giới đại dương, đứng giữa những đàn cá trông mới nhỏ bé làm sao.

Bạn nhỏ Tận Niên nắm tay mẹ, đôi mắt mở to, tò mó ngó nghiêng khắp tứ phía.

Loan Loan tuổi còn nhỏ, đột nhiên đến một môi trường âm u như vậy liền tỏ ra hơi sợ hãi. Cô bé được Trần Gia bế vào lòng, dính chặt lấy mẹ không rời.

Các bà mẹ đặt trẻ nhỏ vào vị trí mà tổ chương trình đã thông báo trước – một cái bục lớn đối diện thẳng với tấm kính, sau đó liền mượn cớ có việc phải rời đi.

Quá trình để các bà mẹ ‘thoát thân’ cũng chẳng dễ dàng gì.

Loan Loan vừa nghe nói mẹ sẽ rời mình đi thì liền mếu máo, biểu cảm trên khuôn mặt lập tức trở nên u sầu.

Trông đôi mắt tròn xoe bắt đầu ngấn lên những giọt nước mắt như những hạt trân châu nhỏ.

Trần Gia vội vàng nhẹ giọng dỗ dành cô bé.

Cậu bạn Kì Kì càng thái quá hơn. Chu Tuyết mới nhẹ nhàng khuyên bảo được hai câu, thằng bé đã òa lên khóc nức nở, tay túm chặt lấy váy mẹ nhất quyết không buông.

Bạn nhỏ Tận Niên thì khá hơn nhiều do bản tính cậu nhỏ vốn đã độc lập. Mẹ bảo cậu đứng yên tại chỗ đợi thì cậu cứ đứng đợi thôi, chẳng cảm thấy có vấn đề gì cả.

Ngược lại, cậu nhóc còn không quên dặn dò Tống Úc: “Mẹ ơi, mẹ chú ý an toàn nha, về sớm một chút ạ.”

“Mẹ đừng có ăn vụng đồ đó.”

“…” Tống Úc cảm thấy nếu thằng bé không bồi thêm câu cuối thì cô đã cảm động hơn tý rồi.

Loan Loan là một đứa trẻ có tính cách dịu dàng, tuy rằng rất buồn vì mẹ phải dời đi nhưng cô bé không làm mình làm mẩy, cũng không khóc lóc om sòm. Thay vào đó cô bé chỉ âm thầm rơi nước mắt, hai vàng mắt đỏ hoe, khiến Trần Gia đau lòng khôn xiết.

“Sao Loan Loan lại khóc, có phải con sợ một mình không?” Cô hỏi.

Loan Loan gật đầu.

Trần Gia giúp cô bé lau đi những giọt nước mắt trên mặt, an ủi: “Loan Loan đừng sợ, con nhìn xem hai anh cũng ở đây mà.”

Cô bé Loan Loan đi xem hai cặp mẹ con còn lại.

Kì Kì lúc này đang nằm bò ra đấy, vừa lăn lộn vừa gào khóc om tỏi.

Sắc mặt Chu Tuyết xanh lét, tức đến nổ đom đóm mắt nhưng lại không thể đánh cho thằng bé một trận như ở nhà, chỉ biết cố gắng chịu đựng.

“…” Trần Gia lặng lẽ quay người đi, nhìn về phía Tống Úc và bạn nhỏ Tận Niên.

Tống Úc và bạn nhỏ Tận Niên đang ngồi trên bục, hai mẹ con đối diện với tấm kính khổng lồ để ngắm cá.

“Niên Niên, kia là cá gì thế con?” Tống Úc chống cằm, chỉ vào một con cá lạ lẫm đang chậm rãi bơi qua rồi hỏi.

Bạn nhỏ Tận Niên nhìn theo hướng ngón tay của cô, nói rõ từng chữ: “Cá đuối ạ.”

Một khung cảnh hoàn toàn bình yên, năm tháng tĩnh lặng.

Trần Gia nhìn mà trong lòng vô cùng ngưỡng mộ.

Khó khăn lắm mới đợi được tới khi Trần Gia và Chu Tuyết dỗ dành xong bọn trẻ, ba bà mẹ mới có thể rời đi.

Trần Gia và Chu Tuyết không yên tâm nên cứ đi ba bước lại phải quay đầu nhìn một lần.

Ngược lại là Tống Úc, cô đi theo sau nhân viên công tác, liếc nhìn đồng hồ đeo tay một cái rồi thầm tính toán:Chờ phần thi này kết thúc là chắc vừa vặn tới giờ cơm.

Trần Gia vất vả lắm mới dỗ cho Loan Loan nín khóc, kết quả cô vừa đi một cái, tâm trạng cô bé lại trùng xuống. Đứa nhỏ ngồi thụp trên bậc thềm, co rúm người lại thành một cục, trông đáng thương như một con búp bê bằng vải.

Bạn nhỏ Tận Niên nhìn thấy vậy, cậu nhóc mím mím môi rồi đi đến ngồi xuống bên cạnh cô bé.

Loan Loan cảm nhận được có người ngồi xuống bên cạnh liền ngẩng đầu lên. Đối mắt với con ngươi đen láy của Tiểu Cận Niên, cảm giác bất an và căng thẳng trong lòng cô bé vơi đi đôi chút.

“Anh Niên Niên ơi, sao mẹ vẫn chưa về ạ?” Loan Loan hỏi.

Rõ ràng nhóm Trần Gia mới chỉ rời đi được năm phút, vậy mà nhóc tỳ này đã đợi không nổi rồi.

Bạn nhỏ Tận Niên liếc nhìn đồng hồ trẻ em màu xanh dương trên cổ tay mình rồi đáp: “Mẹ anh nói họ có thể sẽ phải đi một tiếng mới về.”

Loan Loan chớp chớp mắt, khó hiểu hỏi: “Một tiếng là bao lâu ạ?”

Cô mới chưa đưa đầy ba tuổi nên hoàn toàn không có khái niệm về thời gian.

Bạn nhỏ Niên ngẫm nghĩ một lát rồi giải thích với cô bé: “Em vừa mới đợi bao lâu, thì phải đợi thêm mười hai lần khoảng thời gian như vậy nữa.”

Loan Loan nhíu mày, xòe mười ngón tay ra đếm đếm hai cái, nhưng cô bé cũng chưa có khái niệm gì về con số mười hai này cả.

“Mười hai là bao nhiêu cơ?”

Bạn nhỏ Tận Niên nhịn không được khẽ thở dài một tiếng, cậu cảm thấy cô bé này thực sự có chút ngốc nghếch mà.

“Em cứ đợi đi, mẹ chắc chắn sẽ về.”

“Vâng ạ.” Loan Loan ngoan ngoãn đáp.

Hai đứa nhỏ cứ thế ngồi sóng vai bên nhau, im lìm bất động tại chỗ chờ đợi các mẹ.

Còn Kì Kì, lúc Chu Tuyết ở đây thì làm mình làm mẩy dữ dội, nằm bò ra đất nhất quyết không chịu đứng lên. Về sau Chu Tuyết cũng lười quản, mặc kệ cho nó quậy phá rồi bỏ đi thẳng.

Thấy không có ai thèm đoái hoài đến mình, Kì Kì tự biết điều lồm cồm bò dậy, đi đến khu vui chơi rồi tự chơi trò xếp hình khối mà các nhân viên đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Vì nhà triển lãm nằm sâu dưới lòng đại dương nên nhiệt độ bên trong khá thấp. Hai cánh tay nhỏ của Loan Loan tự ôm lấy chính mình, người khẽ run rẩy vì lạnh.

Bạn nhỏ Tận Niên cởi chiếc áo khoác thể thao của mình ra, đặt lên đầu gối của cô bé.

Loan Loan ngẩng đầu, đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết, dùng chất giọng sữa ngọt ngào nói: “Em cảm ơn anh ạ.”

Bạn nhỏ Tận Niên nhìn đăm đăm cô bé, không nói lời nào mà quay mặt đi chỗ khác, giả vờ ngắm cá.

Tại phòng nghỉ của nhân viên ở hậu trường nhà triển lãm, ba bà mẹ đang khẩn trương tiếp nhận khóa đào tạo cấp tốc.

Đạo diễn hiện trường như sực nhớ ra điều gì, nhân lúc máy quay không ghi hình liền lặng lẽ lại gần bên người Tống Úc.

“Đạo diễn Tống, cô vừa mới khỏi cảm cúm, liệu có xuống nước được không?”, cô ấy phải thay mặt Giáo sư Bùi chăm sóc và đưa ‘vị này’ về nhà một cách lành lặn và an toàn đấy.

Tống Úc hơi ngẩn ra, không ngờ đạo diễn hiện trường lại quan tâm mình chuyện này.    

“Không sao đâu, không có gì đáng ngại.”

Phần thi mỹ nhân ngư xuống nước này đã được tổ chương trình thông báo từ rất sớm rồi, sao cô có thể vì một trận cảm cúm đã khỏi hẳn mà làm lỡ dở công việc được.

Bởi vì trước đó tổ chương trình đã sắp xếp huấn luyện viên chuyên nghiệp để đào tạo lặn một kèm một cho họ, nên thời gian thực tế để chuẩn bị cũng không quá dài. Chẳng mấy chốc, ba người bọn họ đã tự đi vào phòng thay đồ để thay trang phục.

Tống Úc không quá bận tậm đến hình tượng của bản thân, nhưng dù sao cũng là lên chương trình nên vẫn cần tôn trọng khán giả một chút, vì vậy cô cũng được chăm chút tạo hình cẩn thận.

Cô là người hoàn thành tạo hình sớm nhất. Lúc cô bước ra ngoài, đạo diễn hiện trường liền ngẩn ngơ mất một lúc.

Để lát nữa thuận tiện cho việc mặc đuôi cá mỹ nhân ngư vào, Tống Úc đã trực tiếp thay một bộ đồ bơi, bên ngoài khoác hờ một chiếc áo khoác sợi dệt mỏng manh.

Bộ bikini màu tím nhạt tựa như hai chiếc vỏ sò hình tam giác che chắn trước khuôn ngực tròn đầy đặn, giữa ngực rủ xuống một viên ngọc trai trắng muốt, khẽ đung đưa theo từng nhịp bước.

Chiếc áo khoác nửa kín nửa hở, mang lại một vẻ đẹp kín đáo mà e ấp theo kiểu ôm đàn tì bà mà che mạng mặt, càng khiến người ta muốn nhìn thấu vào bên trong lớp áo mỏng nhẹ ấy.

Tống Úc không làm tóc, vì dù sao lát nữa xuống nước tóc cũng sẽ bị xõa ra, thế nên cô dứt khoát xõa tung mái tóc đen mượt như nhung của mình xuống, xõa dài trên bờ vai trắng ngần như tuyết.

Theo từng chuyển động của cô, chiếc áo khoác mỏng chỉ thắt nút hờ hững liền lỏng ra, lộ ra vòng eo phẳng lì thon gọn.

Rõ ràng là người đã từng sinh con, vậy mà vóc dáng của cô vẫn đẹp tới mức không tưởng, đường eo uốn lượn săn chắc, làn da mịn màng không tì vết.

Đạo diễn hiện trường dù có là phụ nữ thì lúc này cũng không kìm được mà đỏ mặt.

Cô ấy cụp mi mắt, trong lòng một lần nữa cảm thán: Tống Úc có gương mặt trời ban thế này mà không đổi hướng đi làm diễn viên thì đúng là phí của zời quá!

Chu Tuyết là người tốn nhiều thời gian kì kèo nhất, cả đội ngũ tạo hình của cô ta chiếm trọn một phòng thay đồ lớn. Lúc cô ta bước ra, trên mặt đã dán đầy những viên đá lấp la lấp lánh.

Trần Gia vì từng chịu thiệt thòi ở tập trailer trước đó, không ngờ Chu Tuyết lại dốc sức đến vậy, nên lần này cô cũng tự rút kinh nghiệm mà biến hóa khôn ngoan hơn. Phong cách tạo hình của cô cũng đặc biệt chỉn chu, thời gian bỏ ra chẳng kém cạnh gì Chu Tuyết.

Không biết có phải vì hai người này quá gồng hay không, mà đạo diễn hoeejn trường cảm thấy dù tạo hình của Trần Gia và Chu Tuyết đều hoàn hảo đến mức không có gì để chê, nhưng xét về độ kinh ngạc thì vẫn chẳng thể bì với Tống Úc ngay từ lúc bắt đầu.

Vì Trần Gia và Chu Tuyết tốn quá nhiều thời gian làm tạo hình nên đã trễ giờ xuống nước.

Bạn nhỏ Tận Niên không biết đã cúi xuống nhìn đồng hồ bao nhiêu lần, thời hạn một tiếng mà mẹ đã hứa với cậu nhóc đã trôi qua.

Cậu mím môi, tuy biểu cảm trên gương mặt trông vẫn khá bình tĩnh, nhưng trong lòng bắt đầu dâng lên nỗi bất an.

Bé Loan Loan ở bên cạnh cứ chốc chốc lại hỏi: “Anh Niên Niên ơi, đã hết một tiếng chưa ạ?”

“…” Bạn nhỏ Tận Niên chỉ biết lắc đầu để trấn an cô bé.

Cậu chống cằm, chăm chú nhìn vào tấm kính lớn hơn cơ thể mình rất nhiều ở trước mặt.

Đàn cá bên trong chậm rãi bơi lội, thời gian giống như cũng đi thật chậm vậy.

Lúc mặc đuôi cá, Tống Úc cũng có chút sốt ruột. Đến khi chuẩn bị xuống nước, cô phải tháo đồng hồ ra nên đành thỉnh thoảng lại hỏi giờ những người xung quanh.

Bùi Chỉ ở nhà rất nhấn mạnh việc giữ chữ tín, đặc biệt là trong cách giáo dục bạn nhỏ Tận Niên, điều này vô hình chung cũng đã ảnh hưởng tới cả Tống Úc.

Cô đã hứa với bạn nhỏ Niên là một tiếng sẽ quay lại, mà bây giờ đã quá giờ rồi.

“Hay là để tôi xuống trước đi.” Tống Úc hỏi đạo diễn hiện trường.

Trần Gia và Chu Tuyết vẫn đang loay hoay kì kèo, đuôi cá thì kén chọn qua lại mãi vẫn chưa xong.

Vốn dĩ việc ghi hình sau khi xuống nước cũng là tách riêng ra, tổ chương trình muốn thể hiện những thước phim của ba người mẹ một cách độc lập, nên việc không xuống nước cùng nhau cũng chẳng sao cả.

Đạo diễn hiện trường dùng bộ đàm liên lạc với tổng đạo diễn ở trong đài, sau khi nhận được câu trả lời thì gật đầu: “Cô Tống, cô xuống nước trước đi.”

Tống Úc hít một hơi thật sâu, rồi ườn người xuống nước.

Bạn nhỏ Tận Niên thì đang thẫn thờ ngơ ngác.

Bất thình lình, cậu chú ý thấy các cô chú trong tổ chương trình có sự di chuyển khá lớn, máy quay phim đã được dựng lên ngay trước tấm kính lớn.

Cậu không hiểu chuyện gì, ánh mắt liền dõi theo rồi nhìn qua, và rồi cậu nhìn thấy một nàng tiên cá đang từ từ hiện ra từ phía trên mặt nước.

Chiếc đuôi cá màu tím nhạt mềm mại như một dải lụa satin, uyển chuyển dập dềnh trong làn nước.

Mái tóc đen của nàng tiên cá xõa tung, đôi mắt trong trẻo nhìn chăm chú vào cậu, rồi cô vẫy vẫy tay với cậu.

Bạn nhỏ Tận Niên chớp chớp mắt, ngẩn người ra mất hai rồi, rồi sau đó đứng bật dậy khỏi bục, áp sát người vào tấm kính.

Tống Úc vẩy nhẹ đuôi cá, bơi đến trước mặt cậu, cách một lớp kính rồi mỉm cười.

Bạn nhỏ Tận Niên ngơ ngác nhìn người mẹ đang ở trong ‘biển lớn’, trông đôi mắt đen láy hiện lên vẻ hoang mang.

Không có sự phấn khích như trong tưởng tượng.

Cậu đưa tay ra, muốn vuốt ve mẹ, nhưng kết quả chỉ chạm phải lớp kính lạnh ngắt và cứng đờ.

Tống Úc mở rộng bàn tay ra, áp lên bàn tay nhỏ bé của cậu cách một lớp kính.

Vì là lặn tự do, việc cô cố nhịn thở hơn một phút đã là giới hạn cực độ rồi, cô vẫy vẫy tay với bạn nhỏ Tận Niên rồi quay người bơi ngược lên mặt nước.

Tận Niên ngửa cổ lên, chỉ còn có thể nhìn thấy chiếc đuôi cá màu tím khổng lồ như bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cậu.

Cuối cùng, chiếc đuôi cá biến mất tăm.

Anh thợ quay phim vác máy ảnh trên vai, ngẩn người đứng dại ra một lúc lâu, vẫn chưa thể thoát khỏi khung hình vừa chụp được.

Bạn nhỏ Tận Niên lại lầm lũi ngồi xuống bục một mình, biểu cảm trên gương mặt giông như đang bàng hoàng, luống cuống không biết phải làm sao.

Ngay cả anh thợ quay phim đi theo chụp cũng có chút khó hiểu, không hiểu sao cậu bé lại đột nhiên có thái độ như vậy, chỉ đành yên lặng đứng một bên ghi hình.

Sau khi Tống Úc từ dưới nước lên, cô đã đến một bể nước khác không mở cửa cho khách tham quan. Ở đó có nhiếp ảnh gia dưới nước chuyên nghiệp, cô đã chụp vài bộ ảnh và quay một số đoạn video tại đây. Tính cả thời gian qua lại bị trì hoãn, lúc Tống Úc thay lại quần áo thường ngày để đi tìm bạn nhỏ Tận Niên thì đã muộn hơn nửa tiếng so với thời gian hẹn trước với cậu nhóc.

“Niên Niên–”

Bạn nhỏ Tận Niên nghe thấy giọng nói quen thuộc gọi tên mình.

Giống như một con thú nhỏ nhạy bén, cậu nhóc lập tức ngẩng cái đầu nhỏ vốn đang gục xuống lên, nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Cậu nhóc nhìn thấy Tống Úc đang sải bước đi tới từ phía hành lang, khuôn mặt nhỏ vốn dĩ đang buồn bã ủ rũ bấy giờ mới dãn ra. Cậu nhóc lao như bay về phía cô, nhào thẳng vào eo mẹ.

“Mẹ ơi.” Cậu nhóc khẽ thầm thì, “Mẹ đi lâu quá.”

Tống Úc bế cậu nhóc lên, dịu dàng xin lỗi: “Mẹ xin lỗi bé nhé, tại có chút việc nên mẹ bị trễ.”

Bạn nhỏ Tận Niên ôm chặt lấy cổ cô, vùi đầu vào hõm cổ mẹ nựng nựng, cảm nhận được một chút ẩm ướt.

Tống Úc vội vàng quay lại nên mái tóc vẫn chưa kịp sấy khô hoàn toàn.

Bạn Tận Niên thấy vật lại càng ôm mẹ chặt hơn.

Thật ra từ sau khi Tận Niên lớn hơn một chút, Tống Úc rất ít khi bế cậu nhóc, mà bản thân cậu nhóc cũng hiếm khi đòi bế. Thật hiếm có khi nào cậu lại bám người, ôm chặt lấy cô không chịu buông như hôm nay.

Cô bế nhóc tỳ ngồi xuống, cùng ngắm nhìn những mỹ nhân ngư ở trong tấm kính.

Đến tận lúc này, Trần Gia và Chu Tuyết mới lần lượt xuống nước.

Loan Loan và Kì kì thấy mẹ mình hóa thân thành mỹ nhân ngư ở dưới nước liền vui mừng đến mức nhảy lên reo hô ầm ĩ.

Tống Úc ôm cậu nhóc, vừa trêu vừa nói : “Con nhìn kìa, dì Trần ở bên trong đó.”

Bạn nhỏ Tận Niên bĩu môi, không thèm nhìn mà vẫn tiếp tục vùi vào cổ mẹ.

Tống Úc cảm nhận được tâm trạng sa sút của cậu nhóc, trong lòng có chút khó hiểu. Cô nhớ lại dáng vẻ của cậu nhóc khi nhìn thấy cô ở dưới nước lúc ban nãy, phản ứng của cậu khác một trời một vực so với hai đứa nhỏ kia.

“Niên Niên, con đang không vui à?” Cô nhẹ nhàng hỏi.

Cậu nhóc đáp “vâng” một tiếng.

“Có phải vì mẹ không về đúng giờ đã hẹn với con không?”

Cậu nhóc lắc đầu.

Tống Úc càng thêm hoang mang: “Thế là vì sao vậy con?”

Bạn nhỏ Tận Niên im lặng mất hai giây rồi mới hỏi: “Mẹ thật sự sẽ biến thành mỹ nhân ngư ạ?”

“…” Tống Úc ngẩn người, không ngờ cậu nhóc lại hỏi như vậy, hóa ra cậu đã tin sái cổ tạo hình mỹ nhân ngư lúc nãy của cô là thật.

Trong quá trình chờ đợi, để tăng thêm phần thần bí về việc ba bà mẹ biến thành mỹ nhân ngư, người dẫn chương trình đã kể cho ba nhóc tỳ nghe về câu chuyện mỹ nhân ngư, còn thần bí nói rằng mẹ của tụi nhóc thực chất cũng là mỹ nhân ngư.

Bạn nhỏ Tận Niên không muốn mẹ mình biến thành mỹ nhân ngư, cậu nhìn vào đôi mắt dịu dàng của mẹ rồi hỏi: “Nếu mẹ biến thành mỹ nhân ngư, mẹ có bỏ rơi con và ba không?”

Tống Úc sững sờ, câu hỏi ngây ngô của cậu nhóc lại lộ ra sự bất an ngập tràn. Trước đây cô chưa từng phát hiện ra bạn nhỏ Tận Niên lại là một đứa trẻ nhạy cảm tới vậy. Cách lớp kính lạnh lẽo kia, cậu nhóc đã lo sợ rằng cô sẽ trở về với đại dương bao la.

Tống Úc ôm cậu nhóc chặt hơn nữa: “Tất nhiên là không rồi. Mẹ yêu con như vậy, sao có thể bỏ rơi con được.”

Nhận được lời hứa chắc chắn, bạn nhỏ Tận Niên mới thở phào nhẹ nhõm, ghé sát vào mặt mẹ hôn “chụt” một cái rõ kêu.

Tổ đạo diễn ở bên cạnh vẫn luôn chú ý đến Tống Úc và bạn nhỏ Niên, họ thực sự không ngờ một câu nói đùa để dỗ trẻ con của mình lại khiến cậu nhóc này có phản ứng sâu sắc tới vậy.

Khi nhìn thấy mẹ biến thành mỹ nhân ngư, phản ứng đầu tiên của cậu không phải là hiếu kì, cũng không phải là hưng phấn, mà là lo lắng khôn nguôi.

Ngay cả chuyên gia nghiên cứu mối quan hệ cha mẹ – con cái đi theo đoàn quan sát cũng không khỏi cảm thán, rất hiếm khi thấy một đứa trẻ hiểu chuyện đến thế, đồng thời điều này cũng gián tiếp cho thấy Tống Úc chắn đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong gia đình.

Cuối cùng cũng đợi được Trần Gia và Chu Tuyết hoàn thành xong buổi ghi hình với tạo hình mỹ nhân ngư. Ê kíp chương trình kết thúc buổi ghi hình tại thủy cung rồi lên xe đi ăn tối.

Vì có trẻ con đi cùng, đặc biệt là Trầm Thư Chi đã dặn dò trước khi bấm máy với tổng đạo diễn rằng không được xếp lịch trình quá dày đặc, thiết kế các phần chơi cũng không được quá khó, tránh làm con gái và cháu ngoại của bà bị mệt.

Tổng đạo diễn trước đây vốn làm show giải trí thực tế, nổi tiếng là thích bày ra những thử thách ở chế độ khó nhằn. Nhưng nhà đầu tư đã lên tiếng thì lần này ông đành hiếm hoi đổi sang phong cách show chậm nhiệt nhẹ nhàng vậy.

Địa điểm ăn uống do đạo diễn hiện trường lựa chọn, cô ấy chọn một quán ăn Tứ Xuyên mà Tống Úc dã muốn đi ăn từ lâu.

Tống Úc trước đây từng tới Quảng Nghi quay phim nên rất rành ẩm thực ở thành phố này. Thuở trước cô còn từng đăng một bài viết trên weibo để đề xuất quán ăn Tứ Xuyên này là đằng khác. Sau này, mỗi lẫn có công việc đến Quảng Nghi, cô đều sẽ ghé qua đây ăn một bữa.

Thực ra đạo diễn hiện trường cố tình cả đấy.

Cô ấy biết thừa tối qua Tống Úc vừa mới hưá với Giáo sư Bùi là sẽ không ăn cay.

Họ làm show giải trí mà, cốt là phải tạo chút điểm nhấn, khơi ra vài mâu thuẫn xung đột nho nhỏ thì lúc biên tập mới có cái để phát huy. Đây chẳng phải là lúc thử thách đạo diễn Tống ư? Hơn nữa bạn nhỏ Tận Niêncứ nhìn chằm chằm vào mẹ, hết quản không cho ăn cái này lại cấm không cho ăn cái kia, trông cũng rất thú vị, biết đâu lại có thêm gia vị cho chương trình.

Tống Úc vừa xuống xe, nhìn thấy bảng hiệu quen thuộc và ngửi thấy mùi ớt khô thơm nức mũi bay ra là đã thèm tới mức nhịn không nổi.

Ông chủ quán ăn Tứ Xuyên đích thân ra tiếp đón.

Đợi đến khi ngồi vào phòng bao, cô lật mở thực đơn, quen đường quen lối bắt đầu gọi món: “Cho một phần gà cay với một phần cá nhúng dầu trước đi ạ.”

Lúc này Tống Úc đã hoàn toàn quăng lời hứa với Bùi Chỉ tối qua ra sau đầu, chẳng mảy may nhớ tới nữa.

Lời cô vừa dứt, nhóc con Tận Niên ngồi ngay bên cạnh lập tức đưa mắt nhìn sang, cảnh giác y như một chú chú cảnh sát nhỏ.

“Mẹ ơi, ba dặn mẹ không được ăn cay mà.”

Biết là tự mình nói không có tác dụng. Tận Niên trực tiếp lôi luôn Bùi Chỉ ra làm lá chắn.

“…” Tống Úc khựng lại, chỉ đành bất lực nói: “Mẹ biết rồi, món này mẹ gọi cho dì Trần và mọi người.”

Sau đó, cô gọi riêng cho mình một bát hoành thánh nước và một đĩa rau muống xào tỏi thanh đạm.

Khi thức ăn được dọn lên, mùi thơm của cá nhúng dầu và gà cay nức mũi. Ngay cả những người đang ăn kiêng như Trần Gia và Chu Tuyết cũng không kìm được mà ăn thêm nửa bát cơm.

Trần Gia nhìn Tống Úc bên cạnh đang vô cảm nhai rau như thỏ nhai cỏ, mắt thì nhìn chằm chằm vào đĩa cá nhúng dầu trước mặt, liền bật cười trêu chọc: “Cả nhà lớn nhỏ nhà cô quản cô nghiêm thật đấy, tôi ngưỡng mộ quá cơ.”

“…” Tống Úc âm thầm lườm một cái, cái phúc khí này nhường cho cô, cô có nhận không?

Nhưng thực ra cũng chẳng thể trách Bùi Chỉ quản cô quá nghiêm. Cái tính nét của Tống Úc ấy à, vốn dĩ  rất khó giữ được mồm miệng, lúc nào cũng thích làm theo ý mình.

Điểm này Trần Gia đã từng được chứng kiến. Trước đây khi cô cùng Tống Úc quay phim ở Quảng Nghi, Tống Úc ngày nào cũng đóng máy lúc hai ba giờ sáng, vậy mà cái bụng háu ăn vẫn thèm thuồng mò tới quán này ăn đêm. Đến mức cổ họng viêm nặng phải đi truyền nước, nhưng truyền xong một cái là đâu lại vào đấy, vẫn tới ăn như thường.

Bữa tối nay, Tống Úc nhìn người khác ăn ngon lành cay xé lưỡi, còn mình thì như nhai sáp nến, cảm giác ăn cũng như chưa ăn, lầm lũi không vui trở về khác sạn.

Bạn nhỏ Tiểu Niên hôm nay chơi đùa cả ngày ở ngoài, tự mình tắm rửa xong xuôi, vừa trèo lên giường là đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Tống Úc giúp cậu nhóc dém lại chăn, rồi tựa vào ghế sô pha xử lý một số công việc, đọc kịch bản để chuẩn bị cho một bộ phim tiếp theo.

Thời gian ghi chú kịch bản trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã sang rạng sáng.

Bụng của Tống Úc phát ra tiếng “ọc ọc”. Bữa tối cô ăn quá ít, giờ này đói tới mức bụng dán vào lưng, đặc biệt là khi nghĩ đến món gà cay thơm giòn và cá nhúng dầu bóng bẩy sóng sánh kia.

Cô nuốt nước bọt, ánh mắt dời sang nhóc con đang ngủ say sưa, ngoan ngoãn trên giường.

Tống úc mím mím môi, trong lòng bắt đầu rục rịch nảy ra ý định xấu xa. Cô móc điện thoại ra, mở app giao đồ ăn lên, gõ tìm tên của quán ăn Tứ Xuyên lúc tối. Không ngờ là quán đó nằm trong phạm vi giao hàng, hơn nữa giờ này vẫn đang mở cửa hoạt động.

Tống Úc do dự một lát, rốt cuộc vẫn không chống lại được tiểu ác ma trong lòng, đặt mua nửa phần gà cay và nửa phần cá nhúng dầu.

Có lẽ vì trời đã rất muộn nên shipper giao hàng đặc biệt nhanh.

Tống Úc trốn vào trong nhà vệ sinh để nhận điện thoại, bảo anh chàng lễ tân cứ để đồ ăn ở quầy lễ tân khách sạn rồi cô sẽ xuống lấy.

Cô tính toán khá khôn ngoan và kín kẽ. Tầm này camera trong phongd khách sạn dều đã bị cô dùng vải che lại, đoán chừng nhân viên của ê kíp chương trình cũng đã đi ngủ. Chỉ cần cô đủ kín tiếng thì sẽ không ai biết cô ăn vụng hết.

Tống Úc đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai, mặc một bộ T-shirt đen rộng rãi cùng quần thể thao, trực tiếp đi xuống lầu lấy đồ ăn.

Thế nhưng, cô thực sự đã đánh giá thấp mức độ tận tụy với nghề của ê-kíp chương trình.

Đạo diễn hiện trường giờ này vẫn đang ở trong phòng giám sát để trực máy. Khả năng cách âm của nhà vệ sinh lại không tốt, thành ra cô ấy thậm chí còn nghe loáng thoáng được cuộc đối thoại giữa Tống Úc và anh chàng shipper.

Cô ấy vừa nghe thấy thế liền nghĩ bụng: “Ôi ôi ôi hiệu ứng chương trình của tui đây rồi!”. Thế là cô ấy vội vàng cầm bộ đàm lên, liên hệ với anh thợ quay phim vẫn chưa đi ngủ.

Đến khi đạo diễn hiện trường và thợ quay phim đi tới sảnh lớn của khách sạn, từ đằng xa đã nhìn thấy ở khu vực nghỉ ngơi của sảnh, đạo diễn Tống đang kéo thấp chiếc mũ lưỡi trai, cắm cúi ăn đồ ăn vặt. Đôi môi cô bị cay đến đỏ bừng, không ngừng hít hà hà hà, hoàn toàn không chú ý đến việc họ đang tiến lại gần.

Đạo diễn hiện trường suýt chút nữa thì cười xỉu trước bộ dạng làm chuyện xấu mà tâm lý có tật này của cô. Cô ấy hận không thể lập tức đi mách lẻo với Giáo sư Bùi ngay bây giờ, để xem anh ấy sẽ “thẳng tay trừng trị” như thế nào.  

“Đạo diễn Tống, cô đang ăn vụng đấy à?” Đạo diễn hiện trường đột ngột lên tiếng hỏi.

Tống Úc giật bắn mình, sống lưng cứng đờ. Cô ngẩng đầu lên thì thấy một họng camera đen ngòm đang chĩa thẳng vào mặt mình.

Cô vội vàng lấy tay che mặt lại: “Ôi ~ Đừng chụp mà!”

/Từ giờ tới cúi tháng là hoàn nhoa ~/

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading