NT.31

Ngoại truyện 31: “Không được khinh thường sức chiến đấu của đàn ông.” (3,744 từ)

Cứ như vậy, sau khi bị tịch thu toàn bộ ‘gia sản’, ba gia đình đã bước lên con thuyền hướng về hoang đảo.

Ban đầu Tống Úc vẫn ôm tâm lý may mắn, nghĩ rằng cùng lắm là đưa họ đến một hòn đảo nhỏ không người nào đó thôi, nhưng đợi tới khi tới nơi, cô mới phát hiện tổ đạo diễn lần này chơi lớn thật rồi.

Hoang đảo đúng nghĩa đen là hoang đảo, hoàn toàn không có dấu vết sinh sống của con người, trông vô cùng nguyên thủy và hoang vu.

Diện tích của đảo không lớn, đi bộ khoảng hai tiếng là có thể đi hết một vòng. Một phần ba đảo là bãi cát, đường bờ biển nhìn một cái là thấy tận cùng, hai phần ba còn lại là rừng rậm rậm rạp, thảm thực vật tươi tốt, um tùm xanh mướt, ánh mặt trời thậm chí không chiếu được vào sâu bên trong, toát ra một sự bí ẩn kì thú.

Sau khi lên đảo, Tống Úc có một khắc tuyệt vọng, cô không nhịn được mà lật lại nợ cũ, thúc mạnh vào cánh tay Bùi Chỉ một cái, giận dữ nói: “Anh xem tối nay ngủ thế nào đi!”

Tâm trạng Bùi Chỉ ngược lại tốt vô cùng, đúng kiểu ‘thuyền đến đầu cầu sẽ tự thẳng’ : “Dù có tìm một cái cây thì cũng có chỗ cho em và Niên Niên ngủ mà.”

Tống Úc bĩu môi, điểm này thì đúng là cô tin Bùi Chỉ có năng lực đó. Dù so anh quanh năm suốt tháng băng qua các rừng mua nhiệt đới, đã quen với những ngày lấy đất làm giường, lấy trời làm chăn, cách thức thì đúng là có cả rổ.

“Nhưng em không muốn ngủ trên cây đâu, trên cây nhiều muỗi lắm.” Cô nói.

Bùi Chỉ khẽ cười, giơ tay xoa đầu cô, an ủi: “Không sao, muỗi thường thích đốt trẻ con hơn.”

Bạn nhỏ Tận Niên đang ôm cuốn sách bài tập olmpic toán của mình, chớp mắt: “? ? ?”

Ba đang nói cái gì thế ạ? ? ? Xin hãy làm một người ba tốt đi có được không. =)))

Tống Úc cũng lườm anh một cái, dịch chân sang một bên, né tránh bàn tay của anh và giữ khoảng cách với Bùi Chỉ.

Từ khi chương trình bắt đầu ghi hình và máy quay được dựng lên, cô luôn cố gắng hết sức để tránh có những cử chỉ quá thân mật với Bùi Chỉ.

Tống Úc biết tổ chương trình đang cố tình tạo hiệu ứng couple cho hai người. Cô mới không thèm cho tổ chương trình có cơ hội đó nhá.

Đợi đến khi lên đảo, tổ chương trình đã dựng sẵn các góc máy quay, để ba gia đình quay lưng về phía biển lớn và đứng xếp thành một hàng.

Trong ống kính, bãi cái vàng óng ánh, sóng biển cuộn trào, trời xanh mây trắng chậm rãi trôi, đẹp tựa một bức tranh.

Tổng đạo diễn của tổ chương trình bắt đầu lời thoại mở màn —

“Chào mừng mọi người đã đến với hòn đảo không người xinh đẹp của chúng ta, mọi người có vui không nào?”

Những cặp ba mẹ nhìn thấy điều kiện hoang vu của hoang đảo thì chẳng một ai muốn đáp lời ông đạo diễn này. Ngược lại, mấy nhóc tỳ lại hào hứng bừng bừng, đồng thanh phụ họa bằng chất giọng non nớt ngọng ngịu: “Vui ạ ~ –”

Tổng đạo diễn cũng biết câu nói mình thốt ra có hơi ‘gợi đòn’, liền cười hì hì nói: “Mọi người cũng không cần quá chán nản đâu, tổ chương trình của chúng ta vẫn rất chu đáo. Tuy rằng lên đảo chỉ được mang theo một món đồ, nhưng tổ chương trình có thể cung cấp các loại nhu yếu phẩm cuộc sống cần thiết.”

Đúng lúc này, một nhân viên công tác không biết từ đâu chạy tới, lái ra một chiếc xe địa hình chạy trên bãi cát màu vàng chanh,

Phía sau xe địa hình kéo theo một chiếc thùng sắt lớn, trong thùng xếp đầy các loại nhu yếu phẩm, nào là lều bạt và các thiết bị cắm trại khác nhau, lại còn có cả thịt rau củ tươi sống, mì ăn liền và đồ ăn vặt, kem đánh răng, bàn chải v.v… chủng loại vô cùng phong phú, mặt hàng đầy đủ, nhìn chẳng khác nào một siêu thị di động, thậm chí đến cả súng nước, máy thổi bong bóng và các loại đồ chơi tương tự cũng có bán..

Tống Úc nhìn chằm chằm chiếc xe địa hình, mắt sáng len, cảm thấy hy vọng lại được nhen nhóm lại.

“Những vật tư này phải làm sao mới có được? Chắc không phát trực tiếp cho bọn tôi luôn phải không?” Trịnh Hiểu Diệp lên tiếng hỏi. Dù sao anh ta cũng là thương nhân, biết rõ trên trời không có bữa trưa nào miễn phí.

Tổng đạo diễn chương trình không úp mở nữa, thẳng thắn vào đề: “Đúng vậy, những vật tư này cần phải thông qua một số trò chơi để giành lấy. Tiếp theo đây, tôi sẽ giải thích cho mọi người về quy luật trò chơi sinh tồn trên hoang đảo trong một tuần này của chúng ta.”

“Mọi người nhìn cuốn sổ trên tay tôi này.” Tổng đạo diễn giơ cao một cuốn sổ bọc da màu nâu, “Xin mời mỗi tổ gia đình cử người qua chỗ tôi nhận một cuốn.”

Tổng đạo diễn ngồi phía dưới máy quay, cách vị trí của họ hơi xa.

Hà Dụ và Trịnh Hiểu Diệp bước lên trước để lấy, chỉ có Bùi Chỉ lười vận động, bèn đẩy bạn nhỏ Tận Niên lên lấy hộ.

Bạn nhỏ Tận Niên ngước đầu nhìn ba một cái, qua ánh mắt chạm nhau liền hiểu ngay có ý gì. Cậu nhóc ngoan ngoãn chạy đến bên cạnh tổng đạo diễn để nhận sổ, cuối cùng còn không quên lễ phép chào cảm ơn tổng đạo diễn.

Sự ngoan ngoãn ấy khiến trái tim già nua của tổng đạo diễn như tan chảy, gương mặt tràn ngập vẻ hiền từ.

Tống Úc nhìn hai người ba bên cạnh đang đi lại về phía này, nhíu nhíu mày, ngẩn đầu lên phàn nàn với Bùi Chỉ: “Chỉ có anh biết sai bảo Niên Niên thôi.”

Bùi Chỉ hờ hững ‘ừm’ một tiếng, hoàn toàn không có ý gì xấu hổ, trái lại còn hùng hồn: “Trẻ con là phải để nó làm việc nhiều một chút.”

Bạn nhỏ Tận Niên bưng cuốn sổ chạy về, vừa cười khúc khích vừa vươn hai cánh tay ra: “Ba ơi, đưa ba này.”

Bùi Chỉ tùy tiện xoa xoa đầu cậu bé, xem như là phần thưởng.

“Niên Niên giỏi quá.” Giọng điệu anh đầy sự lấy lệ, nhận lấy cuốn sổ, lật ra xem.

Bạn nhỏ Tận Niên được ba khen, mừng rỡ tột cùng, vừa đi vừa nhảy chân sáo.

Tống Úc ở bên cạnh bất lực lắc đầu, cậu nhóc này thực sự bị ba nó nắm thóp mà, bảo làm gì là làm đó, nghe lời không tả nổi.

Nhìn thấy mỗi một gia đình đều đã nhận được sổ, tổng đạo diễn chương trình tiếp tục giải thích: “Cuốn sổ trên tay mọi người là một bản từ điển thực vật trên đảo hoang.”

Nghe vậy, Tống Úc nghiêng đầu, ghé sát vào xem cuốn sổ trong tay Bùi Chỉ.

Bùi Chỉ dịch dịch cuốn sổ sang bên cô một chút để cô nhìn rõ hơn.

Mỗi một trang bên trong cuốn sổ đều vẽ chín ô trống, các ô trống là những chiếc túi nhỏ được dán kín bằng nhựa trong suốt, bên dưới mỗi khung ô trống đều viết tên của một loại thực vật.

“Mọi người cứ tìm được một loại thực vật trên đảo, đồng thời nhận biết được tên gọi của nó, đặt vào vị trí chính xác trong từ điển thực vật, là có thể nhận được một điểm thành tựu.”

“Càng tìm được nhiều thực vật, thì càng nhận được nhiều điểm thành tựu, và điểm thành tựu có thể dùng để đổi lấy vật tư trên xe địa hình.”

“Chúng tôi đặc biệt mời đến các chuyên gia nghiên cứu thực vật học, trước chiều tối mỗi ngày, mọi người đều có thể mang cuốn sổ đến tìm tổ chương trình để có thể tiến hành xác minh một lần, nếu xác minh thất bại, thì loại thực vật tìm được ngày hôm đó không thể tiếp tục xác minh lần nữa.”

“Điều cần chú ý, mỗi gia đình đềuu phải tự mình bảo quản tốt từ điển thực vật của mình, không cho phép trao đổi thông tin liên quan tới thực vật, nếu bị chúng tôi phát hiện, sẽ có hình phạt nghiêm khắc.”

“Ngoài ra, sau bữa tối mỗi ngày, sẽ ngẫu nhiên có một trò chơi nhỏ, thông qua trò chơi nhỏ, cũng có thể nhận được điểm thành tựu.” Phần này thuần túy là do tổ chương trình sợ có gia đình hoàn toàn không biết gì về kiến thức liên quan tới thực vậy, cả quy trình sẽ bị tắc tịt, nên đã tạo ra một phần ‘quà’ nhỏ để bù đắp.

Tổng đạo diễn nói xong quy tắc, ba gia đình bạn nhìn tôi tôi nhìn bạn, vẫn đang trong giai đoạn tiếp thu rồi chuyển hóa xuống đại não.

Tống Úc nghe xong quy tắc này, mắt đảo một vòng, cùi chỏ nhẹ nhàng đụng đụng Bùi Chỉ, nói nhỏ: “Đây không phải là không làm khó được anh sao?”

Cái gì mà không làm khó được, căn bàn là tổ chương trình bày điểm ra cho Bùi Chỉ lấy thì có. Bùi Chỉ trước kia quanh năm suốt tháng đi vào nơi hoang dã, tiến hành điều tra điền dã, khi nghiên cứu các nền văn minh dị biệt khác nhau, cũng sẽ thuận tay nghiên cứu môi trường sinh học bản địa, bởi vì môi trường sinh học cũng sẽ ảnh hưởng đến văn hóa bản địa từ một phía khác. Cho nên sự hiểu biết của anh đối với thực vật không ít hơn so với các chuyên gia nghiên cứu thực vậy học là bao.

Bùi Chỉ rũ mắt nhìn cô, ánh nắng trên đảo nhỏ chói chang, gò má Tống Úc bị phơi nắng làm cho đỏ ửng, trong đôi mắt trong veo lấp lánh ánh sáng xảo quyệt, toát ra sự ngây thơ sùng bài đầy trẻ con.

Anh khẽ cười, lòng bàn tay chắn trước trán cô, giúp cô che đi ánh nắng mặt trời, “Nóng không? Lát nữa tìm một chỗ râm mát nghỉ ngơi trước đi.”

Lúc này, tổng đạo diễn dẫn dắt: “Mọi người có thể đi đến chỗ xe địa hình đó trước, xem xem vật tư mình muốn đổi, rồi sau đó có thể xuất phát tự do khám phá đảo.”

Nghe đạo diễn nói vậy, ba gia đình đi về phía xe địa hình bên đó.

Chu Tuyết nhìn bảng giá dán trên mỗi một món vật tư, nhíu mày nói: “Một đỉnh lều bạt cần tới hai mươi điểm thành tựu ư? Quá nhiều rồi ấy, trên hòn đảo này có nhiều thực vật như vậy không?”

Đối mặt với sự nghi ngờ của Chu Tuyết, tổng đạo diễn ung dung đối đáp: “Thực vật có thể tìm được trên đảo, cơ bản đều được thu thập trong từ điển thực vật, tổng cộng có ba trăm sáu mươi loại.”

Nghe vậy, Chu Tuyết không còn lời nào để nói nữa, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt không tốt tí nào. Gia đình họ không có ai mang lều bạt, tối nay ngủ ở đâu còn chưa biết nữa kìa, không tránh khỏi cảm thấy áp lực và ảo não.

Chu Tuyết cũng giống như Tống Úc, cho rằng chồng mình chắc chắn sẽ chọn lều bạt mang theo, ai mà biết Trịnh Hiểu Diệp dở người kiểu gì, chọn cái gì không chọn lại chọn cái cần câu cá.

Tuy nhiên, chuyện Chu Tuyết lo lắng, Tống Úc sau khi biết quy tắc trò chơi thì chút lo âu đó đã sớm không còn nữa rồi, cả người nhẹ nhàng thoải mái, chẳng lo lắng tí nào về vấn đề ngủ nghê buổi tối nữa rồi.

Cô lượn lờ như ma chơi quanh xe địa hình, chậm rãi tản bộ, thỉnh thoảng quay đầu nói chuyện với Bùi Chỉ.

“Tối nay chúng ta lấy một cái lều, lấy một bộ dụng cụ nấu ăn, em còn muốn ăn bò bít tết nữa.” Tống Úc nghĩ ngợi, “Đúng rồi, còn túi ngủ nữa, anh đừng quên đó.”

Cảnh tượng hệt như đang đi siêu thị mua sắm, muốn lấy cái gì thì lấy cái đó.

Trần Gia ở bên cạnh nghe thấy vậy, tính toán một chút điểm thành tựu cần có cho những thứ này, không được bảy tám mươi thì cũng phải năm sáu mươi điểm, nhịn không được nhắc nhở: “Cô từ từ thôi, chơi trò này không đơn giản thế không.”

Mọi người đều sống ở đô thị phồn hoa, tới ngũ cốc còn chả phân biệt được loại nào với loại nào, ai mà nhận biết được nhiều loại thực vật như vậy chứ.

Lại còn bò bít tết, ăn được gói mì tôm đã là tốt lắm rồi đó.

Trần Gia nhận thức rất tỉnh táo về trò chơi này, đặc biệt là càng về sau, khi thực vật nhận biết được khóa mở, độ khó của trò chơi sẽ càng tăng cao.

Họ phải sinh tồn trên đảo nhỏ này một tuần lận, nhất định phải vô cùng cẩn thận phân bổ điểm thành tựu này.

Tống Úc chớp chớp mắt, lý lẽ là như vậy, nhưng mà chắc cô không cần lo lắng đâu.

Sau khi xem xong một vòng hàng hóa ở căng tin xe địa hình, hai gia đình Chu Tuyết và Trần Gia nhanh chóng đi xa bờ biển, hướng về phía rừng rậm.

“Vậy chúng ta cũng xuất phát thôi.” Tống Úc hứng thú bừng bừng.

Cơn gió biển ẩm ướt oi bức thổi qua, làm tóc cô rối tung, mái tóc trước trán mướt mát mồ hôi, ướt sũng rũ xuống.

Bùi Chỉ vươn tay ra, vén mấy lọn tóc gãy trước trán cô ra sau tai, “Em đừng đi nữa, trong rừng rậm nhiều côn trùng, ở bên ngoài đợi anh và con đi.”

Tống Úc nhướn mày, phản ứng đầu tiên là thấy cũng tốt, vốn dĩ cô cũng không muốn chui vào trong khu rừng rậm này, hôm nay cô không nghĩ tới tổ chương trình lại có sắp xếp thế này, nên cô vẫn mặc váy và đi xăng-đan.

Tuy nhiên cô nhìn thoáng qua máy ảnh đang dựng bên cạnh, làm bộ làm tịch một tí, do dự nói: “Chỉ hai ba con có ổn không?”

“…” Bùi Chỉ nở nụ cười đầy thâm ý, biết tỏng cô đang giở trò khách sáo.

“Tống Úc” Anh gọi cả họ tên cô, phát âm thuần túy sạch sẽ, rõ là gọi đầy đủ họ tên nhưng lại mang lại cảm giác rất thân thiết.

Ngay sau đó, Bùi Chỉ nói hờ hững: “Không được khinh thường sức chiến đấu của đàn ông.”

Nghe vậy, sắc mặt Tống Úc sượng trân, gốc tai đỏ bừng, cái người này sao cái gì cũng dám nói vậy, cô nhịn không được trợn mắt lườm anh.

“Vậy hai người đi đi.” Cô chỉ chỉ về phía gốc cây dừa râm mát đằng xa,  “Em ở đó đợi hai ba con.”

Đạo diễn hiện trường đứng sau màn hình giám sát, mặt đầy dấu hỏi: “? ? ? ?”

Như vậy cũng được á hả ???

Hai gia đình khác đều là cùng hành động, hận không thể lúc nào cũng phơi bày tình yêu ngọt ngào của vợ chồng ra cho bàn dân thiên hạ chiêm ngưỡng, mà tới chỗ Tống Úc, chương trình thực tế mới bắt đầu đã ‘anh đầu sông, em cuối sông’ rồi.

Một gia đình không phải nên cùng động cam cộng khổ, cùng sống cùng chớt hả, sao Tống Úc thản nhiên đi hóng mát được vậy!?

Cô nhìn theo bóng lưng của Bùi Chỉ dẫn bạn nhỏ Tận Niên rời đi, sự mong đợi âm thầm bấy lâu về chuyến đi ba người, cứ thế mà tan biến.

Rất nhanh, trên bãi biển chỉ còn lại Tống Úc và một nhóm nhân viên công tác của chương trình ở lại trực, thợ quay phim đi theo Tống Úc ngồi dưới bóng cây, gió biển thổi qua, tâm trạng anh ta tuyệt vời hơn đạo diễn hiện trường rất nhiều.

Anh ta nhớ đến các đồng nghiệp khác của mình không một ai may mắn thoát khỏi việc phải vào rừng rậm, vác thiết bị quay phim nặng mười mấy cân, len lỏi trong khu rừng rậm oi bức, thực sự không phải là một công việc dễ dàng.

Thợ quay phim nhìn chăm chăm vào hình ảnh trong ống kính —

Tống Úc đang đựa vào gốc cây, đôi chân dài duỗi thẳng bắt chéo, đôi xăng-đan được cô nới lỏng, cô nhón một mũi chân lên đu đưa nhẹ nhàng.

Bàn chân nhỏ nhắn trắng như tuyết, để lộ móng chân hồng hào như vỏ sò, trong suốt lấp lánh, làm lay động lòng người.

Việc này không chỉ nhẹ nhàng hơn các đồng nghiệp khác, mà còn rất hưởng thụ nữa.

Nhờ phúc của Tống Úc, thợ quay phim không cần vào rừng rậm chịu khổ, thế là quyết định trổ hết tài năng, chỉ riêng cảnh Tống Úc nằm nghỉ ngơi xơi nước ở gốc cây, anh ta quay đủ các góc 360 độ, cảm giác như đang quay phim điện ảnh hay một bản MV ca nhạc nào đó.

Ánh mặt trời xuyên qua tán cây chiếu vào, bóng cây loang lổ bao phủ lên người phụ nữ dưới gốc cây. Khuôn mặt cô tinh tế xinh đẹp, đôi mắt nhắm nghiền,  hàng mi dày đậm như chiếc quạt nhỏ xòe xuống, tỏa ra một khoảng bóng râm.

Tống Úc ở đây thật ‘năm tháng tĩnh lặng’, còn đối lập hoàn toàn với hai người mẹ đang ở trong rừng rậm kia.

Trần Gia và Chu Tuyết có cùng chung suy nghĩ, không nghĩ được là lần quay này lại đối lập rõ rệt với lần quay trước tới vậy, họ cứ nghĩ chuyến đi lần này sẽ thoải mái tự tại như lần trước, cho nên hôm nay đã cực kì để ý tới chuyện ăn mặc, còn vác theo đôi cao gót bảy, tám phân, kéo theo chiếc váy dài thướt tha nhưng rườm rà.

Trần Gia còn đỡ, Loan Loan được Hà Dụ bế vào lòng, cô chỉ cần đi theo là được, thỉnh thoảng sẽ nhận biết một số thực vật, hoặc là thu thập lá của những loại thực vật không rõ tên đã hái được trước đó.

Còn bên Chu Tuyết thì tệ hơn nhiều, cậu nhóc Kì Kì như sợ bị mắc hội chứng sợ đất bùn, cứ vào rừng là bắtđầu gào khóc, sống chết không chịu tự đi.

Trịnh Hiểu Diệp chê nóng, không muốn bế con, tìm cớ nói anh thì lên cây hái lá các thứ sẽ không thuận tiện, rảnh tay đưa con cho Chu Tuyết.

Chu Tuyết nén bực vì đang đứng trước ống kính máy quay, không thể nổi nóng, đành im lặng rồi bế cậu nhỏ lên. Chỉ khổ bản thân cô bị giày cao gót mài vào làm chân đau nhói.

Trịnh Hiểu Diệp hái một chiếc lá trên cái cây phía trước, bỏ vào một trang nào đó trong từ điển thực vật sau đó quay đều hỏi: “Tiểu Tuyết, em có biết lá này thuộc cây gì không?” giọng điệu anh ta lão luyện như thể cố ý muốn kiểm tra.

Chu Tuyết bế Kì Kì mệt muốn chết, thắt lưng cũng đau không tả nổi, căn bản không muốn để tâm tới câu hỏi của anh ta. Nhưng lại nghĩ ống kính vẫn đang chĩa vào, cô bèn cố nở nụ cười rạng rỡ giả vờ tò mò hỏi: “Đây là cây gì vậy anh?”

Trịnh Hiểu Diệp trả lời: “Cây hòe đấy, cái này mà em cũng không biết à, Bắc Kinh sau khi vào hòe thì đâu đâu cũng có cây hòe. Em phải học cách quan sát những sự vật xung quanh nhiều hơn vào.”

“…” Chu Tuyết thầm lườm một cái, thật đúng là đi đâu cũng thích tỏ vẻ. Mặc dù trong lòng khó chịu nhưng ngoài mặt cô ta vẫn giả lả ủng hộ: “Đúng vậy, trước đây em đều không chú ý tới, xem ra vẫn là quan sát quá ít, ông xã anh thật lợi hại.”

Trịnh Hiểu Diệp không lên tiếng nữa, tiếp tục tiến về phía trước nhưng vẻ mặt thì lại tỏ ra rất hưởng thụ sự tâng bốc từ vợ.

Đến buổi chiều, chưa tới hai giờ xuất phát, Bùi Chỉ dắt bạn nhỏ Tận Niên quay lại sớm nhất trong cả ba gia đình.

Vừa mới tới bìa rừng, cận ven bờ biển nơi quay phim, thợ quay phim vẫn luôn đi cùng Bùi Chỉ bỗng hét lớn: “Mau gọi bác sĩ tới đây –”

Tổng đạo diễn – người vẫn đang bàn bạc với đạo diễn hiện trường về trò chơi nhỏ chơi trong buổi tối nay bỗng nhiên khựng lại, rồi như sực tỉnh, đứng bật dậy, nói với bác sĩ vẫn luôn đi theo trong đoàn: “Mau đi xem thế nào!”

“Xảy ra chuyện gì vậy?!” Tổng đạo diễn vừa báo bác sĩ chạy qua đó xem vừa hét lên hỏi khi còn cách hai trăm mét đoan đường.

Thợ quay phim đằng đó đáp: “Giáo sư Bùi bị rắn cắn rồi –”

Tống Úc đang nhắm mắt dưỡng thần gần đó, tiếng hét theo gió thổi tới, cô đột ngột mở bừng mắt, trái tim như bị ai đó bóp mạnh.

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading