NT.32

Ngoại truyện 32: Muốn hôn hôn (3,440 từ)

Bùi Chỉ không ngờ rằng anh thợ quay phim đi cùng mình vừa ra khỏi khu rừng rậm đã lớn tiếng hô hoán, anh nở nụ cười có chút thờ ơ: “Không sao thật mà, con rắn đó không có độc.”

Từ lúc Bùi Chỉ bị rắn cắn ở trong rừng, anh thợ quay phim đã vô cùng căng thẳng, mồ hôi lạnh rịn trên trán. Ngược lại, Bùi Chỉ thì tỏ ra rửng rưng như không có chuyện gì, tùy tiện ngắt một nhúm thảo dược không tên bên lề rừng, nghiền nát rồi đắp lên vết thương, trên đường về còn tiện tay hái một ít lá cây để làm nhiệm vụ.

“Hay là cứ để bác sĩ xem một chút đi, lỡ như….” Anh thợ quay phim nói.

Anh ta không hiểu rõ những trải nghiệm trong quá khứ của Bùi Chỉ, nên không tin tưởng vào phán đoán ‘rắn không độc’ của anh. Dù sao nếu thật sự xảy ra chuyện gì, tổ chương trình sẽ phải gánh trách nhiệm nặng nề.

Tống Úc nhìn về phía xa, các bác sĩ, y tá mang theo hộp cứu thương cùng các nhân viên của tổ chương trình đang nhanh chóng chạy về lối vào rừng.

Tống Úc đang ngồi cũng đứng bật dậy muốn đuổi theo họ.

Quai của đôi dép xăng-đan dưới chân bị lỏng, đi không vừa chân, Tống Úc thấy nó vướng víu bèn lập tức đá văng ra xa, chân trần chạy trên bãi cát.

Bãi cát trắng mịn bị ánh mặt trời thiêu đốt suốt cả ngày dài, nóng bỏng rát người, thỉnh thoảng còn có những mảnh vỏ sò vụn lẫn vào bên trong, đâm vào lòng bàn chân mềm mại của cô đau nhói.

Nhưng Tống Úc hoàn toàn không bận tâm được nhiều như vậy, cứ lao thẳng về phía trước.

Ngay tới cả thợ quay phim ngay sát bên cô còn chưa phản ứng kịp thì cô đã chạy đi được mấy mươi mét, đợi tới khi anh ta hiểu ra, vác theo máy quay phim chạy đuổi theo sau thì không còn theo kịp cô nữa.

Chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng màu trắng của người phụ nữ ngày càng xa dần, cùng với đôi dép xăng-đan bị bỏ trên bãi cát.

Tống Úc chạy gần tới nơi, thấy người đàn ông đi từ trong rừng ra, vẫn đứng đó lành lặn, anh vẫn đang dắt tay Tiểu Tận Niên.

Cô ngẩn người nhưng trái tim đang treo lơ lửng vẫn chưa thể thả lỏng, bước chân dưới bãi cát vẫn không hề ngừng lại.

Bùi Chỉ cảm nhận được ánh mắt của cô, hàng mi mỏng khẽ nâng, chạm phải đôi mắt cô.

Anh hơi sững người, biết có lẽ tiếng hét của anh thợ quay phim và tổng đạo diễn đã làm cô hoảng sợ.

Ánh mắt Bùi Chỉ khẽ dịch xuống dưới, nhìn thấy đôi chân trần của cô, lông mày khẽ chau lại.

“Chạy chậm thôi” Anh nói .

Tống Úc không nghe, lại chạy thêm hai bước.

Bùi Chỉ nhìn chân cô bị lớp cát cọ phải đã đỏ ửng lên, cao giọng nói: “Tống Úc, đứng yên ở đó, bọn anh sẽ qua.”

Nghe thấy Bùi Chỉ gọi tên mình, Tống Úc mím chặt môi, nhìn anh đăm đăm, lúc này mới ngưng lại bước chân rồi đứng đó đợi anh.

Bùi Chỉ dắt bạn nhỏ Niên sải bước đi về phía cô.

Bạn nhỏ Niên chân ngắn, theo không kịp nhịp bước của anh, khẽ nhíu mày định nói gì đó thì thấy Bùi Chỉ trực tiếp buông tay thằng bé ra, tự mình bước nhanh về phía trước, hoàn toàn không thèm quan tâm cậu nhóc nữa.

Bạn nhỏ Tận Niên chớp đôi mắt to đen láy, nhìn chằm chằm bóng lưng ba đang chạy về phía mẹ, bĩu môi, đá đá bãi cát dưới chân, không thèm vội vàng nữa mà lững thững đi bộ ở phía sau.

Tống Úc nhìn người đàn ông đi lại gần, vẻ mặt lo lắng, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người anh để đánh giá.

“Bị rắn cắn ở đâu?”

Bùi Chỉ đi tới bên cạnh cô, biết mình đã làm cô hoảng sợ liền vội vàng trấn an : “Rắn không có độc, anh đã xử lý rồi.”

Như để làm cô yên tâm, anh giơ tay phải lên. Nơi hổ khẩu trên mu bàn tay anh có một dấu răng nhỏ, vì đã được đắp qua thảo dược nên những chỗ đỏ ửng đã nhạt bớt, không còn quá rõ ràng.

Bùi Chỉ vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười nói, “Chỉ là một con rắn xanh (*) mà thôi.”

(*) 翠青蛇 (cuì qīng shé) là rắn xanh tre / rắn lục xanh — một loài rắn màu xanh ngọc rất đẹp, thân mảnh, thường thấy ở khu vực Đông Á.

Rắn xanh và rắn lục tre (*) trông rất giống nhau

(*) 竹叶青 (Zhúyèqīng) là rắn lục tre / rắn lục xanh, thường chỉ loài Chinese bamboo pit viper.

Rắn xanh không độc nhưng rắn lục tre thì có độc, anh thợ quay phim không biết, nhìn thấy con rắn màu xanh liền lên mạng tra cứu, suýt chút nữa thì bị dọa cho mất mật, cho nên vừa bước ra khỏi rừng đã cuống cuồng gọi bác sĩ đến.

Nghe vậy, Tống Úc lúc này mới thầm thở phào. Chỉ là do vừa rồi chạy quá gấp nên cô vẫn chưa điều hòa được hơi thở, lồng ngực phập phồng lên xuống, chóp mũi rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Bùi Chỉ cụp mi, ánh nhìn lưu lại trên gương mặt cô. Không biết vì sao, nhìn thấy cô vì mình mà lo lắng căng thẳng như vậy, trong lòng anh cảm thấy vô cùng thỏa nguyện.

Khóe môi anh khẽ nhếch, ngón tay sẽ quẹt nhẹ lên chóp mũi cô. Đầu ngón tay anh ấm áp mà khô ráo, động tác thân mật, mang lại cảm giác ngưa ngứa.

Tống Úc theo bản năng đưa hai tay ra, muốn ôm lấy anh.

Nhưng khóe mắt cô liếc thấy anh thợ quay phim đi cùng bên cạnh. Sắc mặt Tống khực lại, đôi tay đang lơ lửng giữa không trung cứ đờ ra đó, cô khẽ bắt hụt vào không khí một cái rồi ngượng ngùng thu tay về.

Thợ quay phim: “…”

Biết thế lúc nãy anh ta không nên vì muốn bắt trọn khoảnh khắc thân mật của hai người bọn họ mà bước lên một bước làm gì.

Các nhân viên y tế chạy theo hướng ngược lại Tống Úc, phải một lúc sau mới chạy tới nơi.

Bác sĩ kiểm tra xong vết thương của Bùi Chỉ, xác nhận đúng là rắn cắn không có độc. Sau đó, họ dùng nước sạch liên tục rửa sạch vùng bị cắn, sát trùng bằng Povidone-iodine rồi bôi một lớp thuốc mỡ tiêu viêm lên.

Tổng đạo diễn vẫn không yên tâm, liên tục xác nhận lại xem có cần tạm dừng ghi hình để đưa anh đến bệnh viện tiêm phòng uốn ván hay không.

Bùi Chỉ lại tỏ ra hoàn toàn dửng dưng, anh lười phải đi một chuyến phiền phức như vậy nên định lên tiếng từ chối.

Nhưng Tống Úc đứng cùng phe với tổng đạo diễn và khăng khăng bắt anh phải đi viện cho bằng được.

Bùi Chỉ bất đắc dĩ, nhặt lại đôi dép xăng-đan bị cô đá văng lúc nãy rồi tự tay đi vào chân cho cô.

“Trước đây hồi ở trong rừng mưa, việc bị côn trùng hay rắn rết cắn là chuyện cơm bữa, chỉ cần hái chút thảo dược đắp lên là được, không yếu ớt tới vậy đâu.”

Con người ở xã hội văn minh thường chuyện bé xé ra to, chuyện gì cũng làm quá lên được.

Tống Úc không thèm nghe anh nói lý do lý trấu, kiên quyết nói: “Em không quan tâm, bây giờ anh đang sống ở xã hội văn minh thì phải yếu ớt vậy đấy. Phải tuân theo quy tắc của những bông hoa trong nhà kính.”

Bùi Chỉ không còn cách nào khác, đành phải đồng ý đi bệnh viện.

May mà hiện tại thời gian vẫn sớm, vẫn còn thuyền rời đảo.

Tống Úc đi cùng anh, còn bạn nhỏ Niên cô đành phải nhờ đạo diễn hiện trường chăm sóc.

Bờ biển gần hòn đảo nhất có một bệnh viện. Sau khi Bùi Chỉ tiêm xong mũi uốn ván và ở lại theo dõi nửa tiếng, thấy không có chuyện gì, hai người liền trở lại đảo.

Lần này đi cùng thuyền về với họ trở về còn có mười mấy thùng hành lý của ba gia đình.

Mặc dù tổ chương trình đã nói là mỗi người chỉ được mang 1 món đồ lên đảo, nhưng quần áo để thay giặt không thể nào chỉ có một bộ được. Vì vậy, dưới sự giúp đỡ của trợ lý cá nhân của các khách mời, họ đã lọc ra các vật dụng khác, chỉ giữ lại những chiếc vali, chứa quần áo và chúng được gửi lên đảo vào lúc này

Khi Tống Úc và Bùi Chỉ quay trở lại đảo, hai tổ gia đình khác đã từ trong rừng đi ra. Trông họ vô cùng chật vật, người ngợm lem luốc đầy đất.

Gia đình Trần Gia đang bận rộn dựng lều. Hà Dục quên mang theo sách hướng dẫn sử dụng, loay hoay nửa ngày trời mà vẫn chứ hiểu cách dựng ra sao. Đến lúc dựng xong thì phát hiện lắp sai, thế lại phải tháo ra để lắp lại từ đầu.

Trần Gia đã đi bộ suốt cả một ngày, sớm đã mệt tới mức không chịu nổi. Cô ngồi nghỉ ngơi trên tấm bạt lều, gương mặt nhỏ nhắn lem nhuốc, vành mắt đỏ hoe, trông như vừa mới khóc xong.

Trên tấm bạt lều còn đặt một chiếc túi ngủ và một gói khoai tây. Đây là thành quả sau khi họ đã tiêu sạch sành sanh sổ điểm thành tựu họ có hôm nay.

Sau khi thực sự tiến vào rừng, Trần Gia mới nhận ra kiến thức về thực vật của họ hạn hẹp tới nhường nào. Đi rạc cẳng hết cả khu rừng mà chỉ nhận biết được mười mấy loại cây.

Trần Gia sầu não vô cùng, mấy ngày tới cô thật sự không biết phải sống sao nữa.

Quả nhiên tổng đạo diễn của tổ chương trình không hổ danh là người chuyên làm show thực tế thử thách. Một show thực tế nhẹ nhàng đã không làm thỏa mãn được ông ta nữa rồi. Tiện tay đưa ra một trò chơi nghe có vẻ đơn giản, nhưng trên thực tế lại có thể hành hạ các khách mời tới mất gần như nửa cái mạng.

Tất nhiên, Trần Gia vẫn chưa phải là người thê thảm nhất. Lúc này, Chu Tuyết mới là người thực sự sầu đời.

Nhà họ không đổi được lều bạt. Trịnh Hiểu Diệp lúc tỏ vẻ với cô thì nói vanh vách, nhưng đến cuối cùng, số cây nhận biết được cũng chẳng nhiều hơn gia đình Trần Gia là bao, tổng cộng chỉ đổi được mười bảy điểm thành tựu.

Một chiếc lều bạt cần ba mươi điểm, một chiếc túi ngủ cần mười điểm, còn một túi khoai tây thì cần một điểm.

Vì không đổi nổi lều bạt nên đêm nay họ sẽ phải ngủ ngoài trời. Gió biển buổi tối bắt đầu mạnh lên, thổi tới mức gân xanh trên trán Chu Tuyết giật giật từng hồi.

Gặp đúng ông chồng Trịnh Hiểu Diệp cứ như “thần tiên hạ phàm” đang cầm cần câu cá của mình dắt con trai đi câu cá, trông chẳng có chút gì gọi là lo lắng hay sầu muộn.

Chu Tuyết chống cằm, vẻ mặt sống không bằng chết. Đúng lúc đó cô nhìn thấy một con thuyền cập bờ, cùng với vợ chồng Tống Úc và Bùi Chỉ từ trên thuyền bước xuống.

Cô nghĩ ngợi rồi bước qua đó. Trước đó Chi Tuyết nghe nói bị rắn cắn, mới tìm được một nửa đã rời đảo đi tiêm phòng uốn ván, liệu chừng tiến độ nhà họ có lẽ sẽ chậm hơn nhà mình.

Hơn nhà bên Tống Úc cũng không mang theo lều bạt, xem ra tình cảnh này chắc còn tồi tệ hơn. Trong hoàn cảnh như thế này, tìm thấy một người có hoàn cảnh còn tồi tệ hơn mình, ít nhiều cũng khiến bản thân cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút

“Về rồi đấy à, bác sĩ nói sao rồi.” Chu Tuyết quan tâm hỏi han, ánh mắt hướng về phía Bùi Chỉ.

Mặc dù đây là lần đầu tiên cô ta và Bùi Chỉ gặp mặt, trước đó cũng chưa từng nói chuyện, nhưng ở trước ống kính máy quay, cô ta vẫn bày ra vẻ như đã thân thiết từ trước.

Bùi Chỉ không đáp lời, giống như không nghe thấy, xoay người đỡ Tống Úc xuống thuyền..

Hiếm khi có người đàn ông nào lại phớt lờ mình như vậy, cô ta bỗng có một khoảnh khắc gượng gạo.

Tống Úc nắm tay Bùi Chỉ nhảy xuống thuyền, liếc nhìn Chu Tuyết một cái rồi trả lời: “Cũng ổn, không có việc gì lớn cả.”

Chu Tuyết giả bộ thở phào nhẹ nhõm, có vẻ nhue rất lo lắng, sau đó lại làm như không có chuyện gì mà bắt chuyện “Hai người đã đổi điểm thành tựu chưa?”

“Vẫn chưa.” Được cô ta nhắc nhở, Tống Úc mới nhớ ra chuyện trò chơi, quay đầu hỏi Bùi Chỉ: “Hôm nay thu hoạch của anh thế nào?”

Bùi Chỉ nhún vai, thờ ơ nói: “Tìm được khá ít.” Bởi vì bị rắn cắn nên thợ quay phim cứ khăng khăng bắt anh về trước.

Chu Tuyết nghe vậy, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi, cuối cùng cũng gặp được một gia đình cùng chịu khổ với mình rồi.

Cô ta thở dài một tiếng: “Haizz, nhà chúng tôi cũng vậy, tới lều bạt cũng không đổi nổi.”

“Cô xem, người lớn chúng ta thế nào cũng được chứ trẻ con sao có thể ngủ ngoài trời, nhỡ mà cảm lạnh thì sao, hay chúng ta cùng nhau đi thương lượng một chút đi.”

“…” Tống Úc nghe tới đây hiểu ra, Chu Tuyết muốn mượn cô làm súng mồi.

Tống Úc lạnh nhạt ứng phó cho qua chuyện: “Để chúng tôi đi đổi điểm thành tựu trước rồi tính sau.”

Nghe vậy, Chu Tuyết mất hứng rời đi, tìm một chỗ râm mát ngồi xuống, cô đang muốn xem rốt cuộc họ đổi được gì.

Chuyên gia thực vật học do tổ chương trình mời đến đang ngồi phía sau một chiếc bàn gỗ, mặc vest chỉnh tề, đeo một cặp kính gọng đen dày cộp, trên kính còn có trang trí hình lá cây và bọ rùa bảy chấm, hai chòm râu dê màu trắng, tạo hình có chút phóng đại, cố tình ăn mặc theo dáng vẻ của một học giả già.

Lúc Tống Úc đi cùng Bùi Chỉ đi tiêm phòng uốn ván. Cô đã đưa cuốn sách thực vật cho bạn nhỏ Niên giữ.

Bạn nhỏ Niên thấy họ quay lại, liền tung tăng kéo họ đến trước mặt chuyên gia thực vật học, hai tay nâng cuốn sổ dày cộp lên đưa cho ông.

Chuyên gia thực vật học cười híp mắt lật cuốn sổ ra nói: “Để ta xem gia đình con được bao nhiêu nào.”

Ông ta lật hai trang, rõ ràng sững khựng lại, rồi lại tiếp tục lật về phía sau, gương mặt lộ rõ nét kinh ngạc quá mức.

Quả thực không thể ngờ được gia đình nhà Tống Úc lại nhận biết được nhiều loại thực vật tới vậy khiến ông nhất thời quên luôn cả việc đếm.

“Đợi chút, để tôi đếm lại từ đầu.” Ông ta lại lật lại từ trang đầu để đếm, đếm một khoảng thời gian cực kì lâu.

Tổng đạo diễn nhìn thấy gia đình Tống Úc đang đổi điểm thành tựu, liền chắp tay đi tới, ghé đầu sang nói chuyện phiếm: “Được bao nhiêu điểm thế?”

“…” Ông chuyên gia thực vật học lại xác nhận lại lần nữa, hồi lâu sau mới đáp: “Một trăm hai mươi ba.”

Tổng đạo diễn trợn to mắt như hai quả trứng gà, không thể tin nổi, liền ghé sát sạt lại cuốn sổ đó.

“Ông chắc chứ? Một trăm hai mươi ba hay là hai mươi ba?” Chớ hông phải ông ta nghe lầm rồi chứ.

Chuyên gia thực vật học lắc đầu, lật từng trang cuốn sổ, khẳng định chắc nịch: “Những cái này đều đúng hết, chính là nhiều như vậy đấy.”

Tổ chương trình và chuyên gia thực vật học đều cảm thấy như sét đánh ngang tai, nhưng Tống Úc lại hiểu điều này đối với Bùi Chỉ mà nói chỉ là chuyện vô cùng đơn giản, nhưng nhìn phản ứng của họ cô lại cảm thấy vô cùng thú vị.

Cô chìa tay ra, khá đắc ý nói: “Đưa đây nào, phiếu điểm.”

“…” Về điểm này, tổng đạo diễn của tổ chương trình thật sự là hoàn toàn không lường trước được, ngày trước ông bảo người trong tổ thử chơi trò này. Nhiều thì mọi người sẽ chỉ nhận biết được mười mấy loại, ít thì cũng chỉ có bảy, tám loại, nếu nhiều lắm thì cũng chỉ ba mươi mấy loại mà thôi.

Vốn dĩ số điểm thành tựu đổi được từ cuốn sổ giám đình thực vật này, xét về mặt định vị, chỉ là một chiếc bánh vẽ hư vô mờ mịt. Tổng đạo diễn ban đầu dự tính hành vi của các khách mời này, đại khái ngày đầu tiên sẽ tìm hết những loại thực vật mà bản thân biết, còn lại mỗi một ngày về sau thì ăn may, nếu vận khí tốt thì đặt đúng ô có thể mở ra được một, hai điểm thành tựu.

Còn những điểm thành tựu còn lại, nếu muốn đạt được thì phải cố gắng nỗ lực vượt qua thử thách của các trò chơi phía sau mà tổ chương trình đưa ra.

Giờ thì hay rồi, gia đình nhà Tống Úc chơi ngày đầu tiên đã lấy hết bố hơn một trăm điểm thành tựu, có khác quái gì kiểu đã kiếm đủ tiền dưỡng già mà trực tiếp về hưu luôn không.

Vẻ mặt của tổng đạo diễn lúc đỏ lúc trắng, khó coi không chịu nổi.

Thợ quay phim đi cùng Tống Úc vô tình đi ngang, vứt thêm bó củi không sợ to chuyện, ngắm thẳng ống kính vào mặt ông ta, tí thì không nhịn nổi cười.

Nhưng quy tắc trò chơi vốn là như vậy, tổng đạo diễn không ngờ được Bùi Chỉ lại là một người chơi ‘level max’ đi càn quét tân thủ mới, chỉ đành nhận mệnh trời, móc vào túi cầm ra một tệp phiếu, đếm từng tờ một, đếm đúng một trăm hai mươi ba tờ điểm thành tựu, rồi đưa cho gia đình họ cả một xấp giấy dày cộm.

Bạn nhỏ Tận Niên nhìn thấy cả một xấp giấy dày, hai mắt sáng long lanh.

Tống Úc đưa cho cậu nhóc, trêu nói: “Con đếm lại xem có đúng không?”

Bạn nhỏ Tận Niên ấy vậy mà đếm thật, điệu bộ nghiêm túc vô cùng, giọng nói non nớt: “Đúng rồi mẹ ạ.”

“Mẹ ơi, con với ba có phải rất ngầu không!” Cậu nhóc tự mãn khen.

Tống Úc xoa xoa đầu cậu bé, dỗ dành: “Niên Niên giỏi nhất, rất ngầu luôn.”

Bạn nhỏ Tận Niên cười khúc khích, giang hai cánh tay nhỏ xíu ra: “Mẹ ơi hôn hôn.”

Tống Úc rất hợp tác, cúi người xuống hôn một cái lên khuôn mặt phúng phính của cậu nhóc.

Bùi Chỉ đứng bên cạnh khẽ nhíu mày, dáng vẻ có chút không vui, anh cất giọng lạnh nhạt: “Nó còn chẳng biết mấy loại cây, đều mà anh tìm mà.”

“…” Tống Úc ngước mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen tuyền của người đàn ông, trong nháy mắt liền hiểu được ẩn ý trong câu nói của anh —

Cũng muốn được hôn hôn chứ gì.  

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading