NT.33

Ngoại truyện 33: “Thật đúng là bảo làm gì thì làm cái đấy mà.” (3,668 từ)

Tống Úc liếc nhìn máy quay một cái, giả ngu không hiểu, ‘Ồ’ một tiếng rồi dùng giọng điệu lấy lệ đáp: “Vậy anh cũng giỏi lắm.”

Cô cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con trai, chủ động chuyển sang đề tài khác: “Niên Niên, chúng ta đi đổi lều bạt thôi nào.”

Bùi Chỉ nhìn theo bóng lưng một lớn một nhỏ đang đi xa dần, bất lực lắc đầu.

Kể từ khi chiếc máy quay bên cạnh dựng lên, Tống Úc cứ như thể bị dán bùa phong ấn. Rõ ràng ngày thường hai người thân mật rất tự nhiên, nhưng giờ cô lại cố ý kiềm chế. Nếu là bình thường, cô đã sớm nhào tới hôn anh rồi.

Tống Úc đi tới chỗ chất đồ của xe địa hình. Có tiền trong tay chống lưng, cô hào phóng đổi một chiếc lều bạt, túi ngủ và cả dụng cụ nấu ăn, đến cả bật lửa để nhóm bếp cũng chuẩn bị vô cùng đầy đủ.

Bữa tối cô chọn bít tết, loại phi lê thượng hạng, đòi chín hoàn toàn, giá của nó ngang ngửa với một chiếc túi ngủ.

Tổng đạo diễn ban đầu chuẩn bị bít tết vốn là để tạo hiệu ứng cho chương trình, cố tình dùng nó để trêu chọc các khách mời. Bởi vì ông ta biết rõ họ không có khả năng để đổi. Bít tết ở trên hòn đảo này chẳng khác nào ‘trăng trong nước, hoa trong gương.”

Ai mà ngờ được trăng với hoa này lại bị nhà Tống Úc nhẹ nhàng hái đi ngay ngày đầu tiên cơ chớ.

Thậm chí trong sáu ngày tiếp theo, ngày nào gia đình cô cũng có đủ khả năng ăn bít tết.

Chu Tuyết ngồi một bên vốn đang đợi xem trò cười cũng phải ngơ ngác. Nhìn Tống Úc chỉ huy Bùi Chỉ khuân vác túi lớn túi nhỏ, cô ta trợn tròn mắt lên nhìn.

Cô ta không giữ nổi bình tĩnh nữa, đứng phắt dậy chạy lại gần hỏi: “Mọi người đổi được bao nhiêu điểm thành tựu vậy?”

Hai tay Tống Úc trống trơm, chỉ xách theo một túi nguyên liệu cho bữa tối. Không chỉ có thịt bít tết, cô thấy tỏi và khoai tây rẻ nên cũng lấy luôn một phần, ngoài ra còn có gia vị tiêu đen và muối.

Những đồ nặng như lều bạt Bùi Chỉ không để cô chạm vào. Anh tự mình xách túi lều và nồi niêu đi trước, tìm nơi hạ trại cho buổi tối.

Cậu nhóc Niên Niên ôm chiếc túi ngủ được gấp lại cao hơn cả đầu mình, vừa lắc la lắc lư đi theo sau lưng ba, trông y hệt chú cún con ngoan ngoãn biết nghe lời.

“Hơn một trăm điểm thành tựu.” Tống Úc nói nhẹ nhàng bâng quơ. Tuy cô không cố ý, nhưng lọt vào tai Chu Tuyết thì lại biến thành vô cùng đáng ghét.

Chu Tuyết: “…”

Được rồi, thế giờ chỉ còn mỗi nhà cô ta là không có chỗ dung thân.

Trời đất dần tối muộn.

Tốc độ dựng lều của Bùi Chỉ rất nhanh, thoắt cái đã dọn dẹp xong xuôi chỗ ngủ cho họ đêm nay.

Tống Úc ở nhà đã quen với việc không phải động móng tay vào việc gì, hoàn toàn không có ý định muốn giúp. Cô tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống, chống cằm nhìn Bùi Chỉ làm việc.

Bùi Chỉ có ý muốn rèn luyện khả năng tự lập của Niên Niên nên không ngừng chỉ huy cậu nhóc, khiến cậu nhóc bận rộn tới mức hai má đỏ hồng.

Rõ ràng chiếc búa sắt nhỏ dùng để cố định lều đang nằm ngay cạnh chân Tống Úc, nhưng anh cũng không gọi cô đưa qua mà nhất quyết bắt Niên Niên đang đứng cách đó mấy mét chạy lại lấy.

Tống Úc cứ ngồi im bất động.

Anh chàng phó nháy đi theo quay phim cho cô cũng chẳng cần di chuyển nhiều, thậm chí hồn anh ta còn lơ lửng đi chơi một lúc mới quay lại, trong đầu thầm nghĩ: Ngày hôm nay mình đã làm được cái gì chưa ấy nhỉ?

Đạo diễn hiện trường nhìn chằm chằm màn hình giám sát, nhịn không nổi liền quay sang nói nhỏ với tổng đạo diễn bên cạnh: “Đạo diễn Tống cứ như thế này, sau khi chương trình phát sóng sẽ bị mắng chết mất thôi…”

Dẫu sao lúc chồng và con trai bận rộn thì cô ấy cũng nên đi nấu cơm chứ. Ban ngày lười biếng ừ thì cũng thôi, sao đến tối mà vẫn tiếp tục lười chảy thây ra thế kia hả.

Tổng đạo diễn tới giờ vẫn còn đang đau cắt ruột gan với hơn một trăm điểm thành tựu bị gia đình Tống Úc nẫng mất. Gia đình cô đã khiến cho hệ thống điểm số rơi vào tình trạng ‘lạm phát’ mất rồi. Cứ nhìn cái dáng vẻ lười biếng, thong thả ngày thường của Tống Úc thì chưa biết chừng những trò chơi mà tổ chương trình chuẩn bị sau này cô cũng sẽ chỉ làm cho có lệ mà thôi.

Ông ta thầm tính toán trong lòng, không ổn, vẫn phải nghĩ ra cách gì đó thôi.

Bùi Chỉ dựng lều xong liền bắt tay vào nấu cơm, bận rộn luôn tay luôn chân không ngừng nghỉ.

Gia đình Trần Gia Hà Dụ lúc này cuối cùng cũng dựng xong lều, chuẩn bị nấu ăn.

Lúc nấu cơm lại là một trận gian nan khác, họ chỉ mua nổi cái nồi nhôm thô sơ nhất và diêm hộp.

Gió biển rất lớn, que diêm nhỏ vừa quẹt lên đã bị gió biển thôi tắt, mắt thấy diêm sắp dùng hết đến nơi rồi mà lửa thì chưa thấy lên.

Trần Gia đi tới chỗ của nhà Tống Úc muốn mượn nhờ cái bật lửa một chút.

Tổng đạo diễn nhìn thấy cảnh đó, vội vàng lên tiếng : “Không được cho mượn đâu nhé.”

Tống Úc vừa định đưa bật lửa qua thì khực lại.

“Nếu cho mượn, toàn bộ số điểm thành tựu kiếm được ngày hôm nay sẽ bị xóa hết.” Tổng đạo diễn bồi thêm câu, nghiêm khắc tới mức vô nhân tánh.

Trần Gia: “…”

Tống Úc nhún vai hỏi cô ấy: “Hai người không nhóm được sao?”

Trần Gia thở dài: “Đúng vậy, diêm khó dùng quá.”

Cô ấy mặt ủ mày chau, họ đã không còn dư dả điểm thành tích để đi mua một hộp diêm khác nữa rồi.

Tống Úc suy nghĩ một chút rồi quay đầu lại hỏi: “Anh có muốn qua giúp họ một tay không?”

Nghe vậy, Bùi Chỉ buông công việc đang làm xuống, phủi phủi bụi bẩn rồi đi qua giúp đỡ. Đúng là bảo làm gì thì làm nấy mà.

Trần Gia và Tống Úc đi theo sau, nhìn anh ngồi xổm trước đống củi khô.

Hà Dụ nhường lại vị trí, anh ta mệt mỏi rã rời như con chó ngắc ngoải, hoàn toàn từ bỏ hy vọng, cùng lắm hôm nay gặm khoai tây sống đi vậy.

Trần Gia cũng nghĩ như vậy, lúc này cô ấy cảm thấy rất may mắn vì may mà cô mang theo sữa bột cho Loan Loan uống, chỉ cần không để Loan Loan bị đói là được rồi.

Bùi Chỉ tùy ý bới hai cái trong đống củi, tìm được một thanh gỗ phù hợp và một khúc củi nhỏ. Hai tay anh nắm chặt lấy khúc củi, tì vào thanh gỗ, bắt đầu khoan gỗ lấy lửa.

“…”

Hà Dụ và Trần Gia tròn mắt nhìn nhau trân trối.

Còn như vậy được á hả ?

Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, những làn khói xanh lướt ra từ giữa khúc củi và thanh gỗ đã đập tan sự nghi ngờ trong họ.

Động tác của Bùi Chỉ vô cùng điêu luyện, bọn họ thâm chí còn chưa kịp nhìn rõ anh làm thế nào thì làn khói đã biến thành những đốm lửa nhỏ, nhanh chóng bùng cháy lên.

Hai vợ chồng Hà Dụ và Trần Gia kinh ngạc tới mức rớt cả cằm.

Còn có thể chơi kiểu này sao?

Hóa ra trong thời đại này mà vẫn có người biết khoan gỗ lấy lửa thật này!?

Hà Dụ nhìn Bùi Chỉ bằng ánh mắt đầy sùng bái.        

“Mẹ kiếp. Thế này thì thần vãi luôn, khi nào rảnh anh dạy tôi với nhé.”

Anh ta kích động tới mức thốt ra liên tiếp hai từ tục mà sau này thể nào cũng bị tổ hậu kì cắt đi chêm cho hai tiếng ‘bíp, bíp’.

Ngược lại, Tống Úc lại có vẻ rất bình thản, không có phản ứng gì lớn.

Chẳng qua chỉ là khoan gỗ lấy lửa thôi mà, hồi cô còn ở trong rừng rậm nhiệt đới, mấy đưa trẻ con ở đó đều biết làm cái này.

Bùi Chỉ tiện tay giúp họ đun cho lửa cháy đượm hơn một chút rồi tiếp tục quay về nấu cơm.

Gia đình nhà Chu Tuyết và Tống Úc dần đi vào quỹ dạo. /Đọan này chắc tác giả viết nhầm rồi, chắc là của Trần Gia mới đúng/

Đặc biệt là nhà Tống Úc, mùi thơm của bít tết rán theo gió bay đi rất xa.

Chu Tuyết hít hít mũi, trong lòng dâng lên một ngọn lửa tức giận.

Trịnh Hiểu Diệp tốn cả buổi chiều đi câu cá nhưng kết quả lúc về chả thu hoạch được gì, nói là sóng biểnquá lớn nên cá không mắc câu.

Hai ba con lúc ở bờ biển câu cá còn tiện tay ăn sạch hộp snack khoai tây chiên duy nhất, một miếng cũng không nhớ để lại cho cô ta.

Càng nghĩ càng tức, Chu Tuyết nhân lúc máy quay không hướng về phía mình, liền đá một cú vào mông chồng.

Trịnh Hiểu Diệp đang ngồi xổm trênđất nhóm lửa, quay đầu nhìn cô ta đầy khó hiểu: “Em làm gì vậy?”

Chu Tuyết bất mãn cằn nhằn: “Tối nay chúng ta biết làm thế nào bây giờ?”

Người ta ít nhất cũng có lều bạt để ngủ, còn nhà bọn họ thì sao, muốn cái gì không có cái đó, chỉ có trơ trọi hai gói mì ăn liền.

Trịnh Hiểu Diệp vốn xuất thân từ nông thôn, là kiểu người thực tế dựa vào đôi tay của chính mình để tạo dựng giang sơn từ thế hệ trước. Trong kinh doanh anh ta vô cùng tỉnh táo, tháo vát nhưng trong cuộc sống hàng ngày lại tùy tiện vô cùng.

“Thì biết làm sao nữa, cứ ngủ như thế thôi, đang giữa mùa hè, gió biển thổi vào mát rượi.” anh ta nói đùa, muốn làm cho Chu Tuyết thả lỏng tâm trạng hơn.

Chu Tuyết thì tâm thái không tốt được như anh ta, cô ta đảo mắt lườm. Cô ta làm ngôi sao đã quen, gánh nặng thần tượng lớn vô cùng, hoàn toàn không chịu nổi cảnh màn trời chiếu đất như người nguyên thủy thế này.

Kì Kì cũng giống cô ta, ở nhà được nuông chiều thành quen. Cơn hào hứng mới mẻ lúc ban ngày đã qua đi, giờ phút này cậu bé vừa thấy meejt vừa thấy khổ sở, đặc biệt là khi ngửi thấy mùi bít tết rán từ nhà Tống Úc sát vách bay sang, cậu bé liền không ngừng khóc lóc đòi về nhà ăn bít tết, khóc rống lên oa oa.

Động tĩnh lớn tới mức bên Tống Úc cũng nghe thấy.

Cô có chút ngượng ngập, trách cô trách cô, làm các bạn nhỏ khác cũng đói rách bụng rồi.

Tống Úc gọi bạn nhỏ Niên tới bên cạnh rồi chia bít tết làm hai phần bỏ vào đĩa.

“Con đi chia cho Loan Loan và Kì Kì nhé.”

Bạn nhỏ Niên cầm đĩa , gật đầu, đi ra cửa đem đồ đi cho.

Chỉ có điều cậu nhóc mới đi được mấy bước liền bị tổng đạo diễn phát hiện rồi ngăn lại.

“Cũng không được chia sẻ thức ăn luôn.”

Tống Úc và Trần Gia mắt đôi mắt cách nhau một tấm lều bạt.

Hai bên nhìn nhau không nói lên lời.

Tống Úc nhún vai, tỏ ý ‘xin lỗi nhé chị em, tôi cũng hết cách rồi.”

Bên Chu Tuyết đau đầu vì Kì Kì cứ khóc la om tỏi, quay sang gắt góng với Trịnh Hiểu Diệp : “Anh có quản hay không thì bảo?”

Trịnh Hiểu Diệp gần năm mươi tuổi mới có một mụn con này , bình thường còn chẳng nỡ đánh hay mắng.

Ông ta chẳng còn cách nào khác, chỉ đành đi tìm tổ đạo diễn thương lượng.

Tổng đạo diễn thực ra đã lường trước được các khách mời có thể sẽ không chịu nổi, đặc biệt là trog tình cảnh hiện tại, một bên là thiên đường một bên là địa ngục, hiệu ứng chương trình chẳng phải là có rồi sao?

Ông ta cười híp mắt nói: “Đừng vội, đừng vội, buổi tối còn có một phần trò chơi nhỏ nữa, có thể kiếm thêm điểm thành tựu.”

Tổ chương trình không tới mức vô nhân tính như vậy, trò chơi buổi tối chính là sự đảm bảo tối thiểu, ít nhất cũng giúp gia đình Chu Tuyết cũng có lều ngủ.

Sau khi ăn cơm tối xong, tổ chương trình đốt một đóng lửa trên bãi biển trống trải, tập hợp ba gia đình lại và chính thức chơi một trò chơi buổi tối.

Tổng đạo diễn giới thiệu quy tắc trò chơi: “Tiếp theo đây, mọi người sẽ chơi một trò chơi thử thách độ ăn ý nhé.”

“Tôi sẽ hỏi mọi người vài câu hỏi, yêu cầu ba mẹ và các bạn nhỏ viết câu trả lời của mình lên bảng. Cả ba người trả lời đúng thì mới tính là đúng. Mỗi câu trả lời đúng thì sẽ được cộng năm điểm thành tựu.”

“Câu trả lời dành cho mỗi câu hỏi là mười giây, yêu cầu là hỏi nhanh đáp gọn, không được suy nghĩ quá nhiều.”     

“Mọi người hiểu hết rồi chứ?” Tổng đạo diễn xác nhận lại.

Trần Gia đặt câu hỏi: “Bạn nhỏ nhỏ quá chưa trả lời được thì tính sao.”

Nhân viên biên kịch thiết kế trò chơi này là một người trẻ tuổi nên đã bỏ qua vấn đề này.

Tổng đạo diễn nghĩ ngợi, rồi bèn đổi quy tắc trò chơi: “Các bạn nhỏ có thể trực tiếp nói ra đáp án sau khi ba mẹ đã viết xong câu trả lời.”

Dù sao đây cũng chỉ là trò chơi tặng điểm, không cần phải quá khắt khe làm gì.

Trò chơi chính thức bắt đầu.

Tổng đạo diễn hỏi: “Bình thường trong nhà ai sẽ là người nấu cơm?”

Mười giây kết thúc, ba gia đình lật đáp án của mình lên.

Chu Tuyết và Trịnh Hiểu Diệp viết là mình.

Tổng đạo diễn lặp lại câu hỏi với Kì Kì một lần nữa, cậu nhóc mím mím cái miệng nhỏ rồi trả lời là dì giúp việc.

Ồ, ngượng ngùng quá.

Chu Tuyết và Trịnh Hiểu Diệp nhìn nhau.

Chu Tuyết phản ứng nhanh nhất, cố làm ra vẻ điềm tĩnh vỗ vỗ đầu cậu nhóc : “Ngày trước mẹ làm đồ cho con mà con quên rồi hả?”

Hai nhà còn lại thì đều đáp đúng.

Trần Gia viết là bản thân cô, Hà Dụ hơi do dự chút nhưng cuối cùng vẫn viết là vợ, Loan Loan thì dùng giọng nói ngọng nghịu nói là mẹ.

Tống Úc thì chả thèm nghĩ mà viết là Bùi Chỉ.

Hai người họ kết hôn nhiều năm như vậy, cô chưa từng nấu một bữa cơm tử tế nào cả, hầu như đều là Bùi Chỉ xuống bếp.

Bạn nhỏ Tận Niên tuy rằng mới năm tuổi nhưng đã biết viết một số chữ đơn giản, thẳng bé cũng dùng bảng trả lời giống như người lớn, chữ cậu bé viết là ‘ba’.

Tổng đạo diễn nhìn qua đáp án của mọi người rồi nói: “Tốt lắm, Tống Úc và Trần Gia ghi được một điểm, câu tiếp theo.”

“Ở nhà, thông thường ai là người dọn dẹp vệ sinh?”

Khi Chu Tuyết trả lời câu này, cô ấy đã do dự một lát, cuối cùng đành không tình nguyện mà viết hai chứ ‘dì giúp việc’ lên bảng.

Trịnh Hiểu Diệp cũng tính là thông minh, biết lần này phải thuận theo Kì Kì nên cũng viết là ‘dì giúp việc’.

Cứ như vậy, cuối cùng họ trả lời đúng được một câu.

Ngược lại, Trần Gia và Hà Dục lần này lại không trả lời đúng, cả hai đều viết chính tên mình nhưng Loan Loan lại suy nghĩ rất lâu, cuối cùng lại viết là ‘ba’.

Hai câu hỏi này với Tống Úc mà nói thì hoàn toàn không cần phải suy nghĩ, hết thảy đều là Bùi Chỉ.

Bạn nhỏ Tận Niên cũng chẳng suy nghĩ gì mà viết ‘ba’.

Gia đình cô lấy điểm một cách vô cùng thuận lợi.

Tổng đạo diễn: “Tống Úc và Chu Tuyết trả lời đúng, mỗi nhà ghi được một điểm.”

Ông nói tiếp: “Câu cuối cùng.”

“Sao mới đó đã tới câu cuối cùng rồi?” Chu Tuyết cạn lời lên tiếng, thế này thì đã thấm tháp vào đâu?

Tổng đạo diễn cười hì hì, đôi mắt nhỏ híp lại thành một đường thẳng, trông giống hệt con cáo già, ông không đáp lại lời cô ta. Sở dĩ số lượng câu hỏi ít, một mặt là vì không thể cho khách mời quá nhiều điểm thành tựu, tổ chương trình tính toán rất chi li, điểm thành tựu mỗi ngày chỉ đủ để đáp ứng những nhu cầu cơ bản đó mà thôi.

Mặt khác, những câu này còn có ý đồ khác, tổng đạo diễn tạm thời giữ kín chưa tiết lộ.

“Thông thường ở nhà, ai là người chăm sóc sinh hoạt thường ngày của các bạn nhỏ?”

Câu hỏi vừa được đưa ra, Tống Úc đã nhíu mày, sao toàn là mấy câu hỏi kiểu dở hơi này vậy, không thể đổi câu khác à.

Cô âm thầm viết tên Bùi Chỉ lên bảng.

Ca ba câu hỏi câu nào cũng đều là Bùi Chỉ, điều này khiến cô trông cứ như thể chẳng làm được tích sự gì ở nhà.

Mặc dù đúng là cô có vẻ không hay làm việc nhà thật, nhưng cô cũng đã hy sinh rất nhiều ở những phương diện khác cơ mà…

Bùi Chỉ cũng nhận ra các câu hỏi có chút không thân thiện với cô, anh ghé đầu qua, nhỏ giọng nói: “Hay là câu này anh viết tên em nhé?”

Tống Úc: “…”

Cô lắc đầu.

Thôi bỏ đi.

Vốn dĩ những việc này đều là Bùi Chỉ làm nhiều hơn, nên tôn trọng sự thật thì hơn.

Tổng đạo diễn bắt quả tang các hành động nhỏ rất nhanh, lúc này liền lên tiếng nhắc nhở: “Này này này, không được chum đầu thì thầm to nhỏ đâu nhé.”

Câu hỏi cuối cùng, cả ba gia đình đều trả lời đúng.

Chu Tuyết và Trần Gia đều viết chính mình, các ông bố và bạn nhỏ cũng đều viết tên hai bà mẹ.

Đạo diễn hiện trường đứng phía sau máy quay. Sau khi xem xong câu trả lời không nhịn được mà tặc lưỡi cảm than. Lần trước khi quay show thực tế, cô chỉ cảm thấy Tống Úc dường như không biết cách chăm sóc trẻ con cho lắmn, so với sự chu đáo, tỉ mỉ của hai bà mẹ còn lại thì cô ấy có phần khá qua loa đại khái. Bây giờ cô mới xem như đã hiểu rõ nguyên nhân.

Ánh mắt cô lén lút liếc nhìn người đàn ông cao lớn đang ngồi bên cạnh Tống Úc.

Về đêm, nhiệt độ bên bờ biển dần trở lạnh, Bùi Chỉ cởi áo khoác ngoài đắp lên đùi cho Tống Úc.

Bạn nhỏ Tận Niên mặc cũng không nhiều nhưng không còn áo nữa, Bùi Chỉ đành ôm cậu nhóc vào lòng, để cậu nhóc áp sát vào lồng ngực ấm áp của anh.

Nếu không phải vì vẫn đang bận làm việc, đạo diễn hiện trường chỉ muốn lăn lộn ngay trên bãi cát để cùng các giang cư mận ‘quắn quéo’ trước huc đường ngọt ngào này.

Phần trả lời câu hỏi kết thúc, tổng đạo diễn nói: “Chúc mừng mọi người đã hoàn thành phần trả lời câu hỏi, nhà Tống Úc nhận được 30 điểm tthành tựu, nhà Chu Tuyết và Trần Gia mỗi nhà được 20 điểm.”

Mấy chục điểm thành tựu này đối với nhà Tống Úc chỉ như ‘muối bỏ bể’ nhưng đối với nhà Chu Tuyết và Trần Gia thì đúng là nắng hạn gặp mưa rào..

Ngày ghi hình đầu tiên dần đi tới hồi kết, tổ chương trình thông báo về nội dung lịch trình của ngày mai.

Tổng đạo diễn giống như một con cáo già đạt được mục đích, thông thả nói: “Phần trả lời câu hỏi vừa rồi đã kết thúc, sự phân công công việc của mọi người ở nhà cũng đã rất rõ ràng.”

“Vậy nên lịch trình ngày mai của chúng ta chính là xáo trộn sự phân công này. Thân phận vợ chồngsẽ hoán đổi cho nhau, những việc trước đây người mẹ làm thì ngày mai đổi thành người ba làm, những việc trước đây người ba làm thì ngày mai cũng phải đổi thành người mẹ làm.”

Tống Úc: “…”      

Leave a Reply

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

Discover more from Sơn Hà Dĩ Thu

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading