Ngoại truyện 34: Em còn chưa hôn anh (3,431 từ)
Nghe thấy tổ chương trình sắp xếp chơi trò đổi vai, Bùi Chỉ khẽ nhướn mày, vô thức nhìn sang Tống Úc.
Tống Úc cũng vừa vặn nhìn về phía anh.
Bốn mắt nhìn nhau.
“…” Tống Úc nhìn thấy rõ ràng ý cười trêu chọc trong đôi mắt đen thẫm của anh.
Đạo diễn hiện trường chăm chú nhìn vào ống kính, quan sát cuộc giao tiếp không lời của đôi vợ chồng này. Cô ấy che miệng cười thầm, thực sự rất mong đợi biểu hiện ngày mai của Đạo diễn Tống.
Trần Gia và Hà Dục tuy cũng rất ngạc nhiên trước sự sắp xếp của tổ chương trình, nhưng lại chấp nhận rất nhanh. Trần Gia vỗ vỗ tay ông xã, có chút hả hê nói: “Hà tiên sinh, ngày mai đành phiền anh nấu cơm trông con vậy.”
Hà Dục trước ống kính cũng rất hợp tác, cố tình làm bộ nghiêm túc đùa lại: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”
“Vậy nhà chúng ta phân chia thế nào đây?” Trịnh Hiểu Diệp đưa ra thắc mắc. Nấu cơm và dọn dẹp vệ sinh, ở nhà đều do dì giúp việc làm, thì chuyện này phải tính làm sao?
Tổng đạo diễn suy nghĩ một chút rồi nói: “Trông con thì chắc chắn là cô rồi, còn nấu cơm và làm việc nhà thì hai người chia nhau đi, mỗi người một việc.”
“Vậy em dọn dẹp vệ sinh đi.” Chu Tuyết nhanh tay giành trước một việc đơn giản.
Nếu là ngày thường, bảo cô ta nấu một bữa cơm thì cũng ổn thôi, nhưng hiện tại đang ở nơi hoang vu hẻo lánh thế này, đến nhóm lửa cô còn không biết thì nấu nướng gì nữa.
Trịnh Hiểu Diệp biết thừa tâm tư nhỏ nhen của cô ta, bắt đắc dĩ liếc nhìn một cái rồi nhún vai: “Vậy anh sẽ nấu cơm.”
Trong lúc tổng đạo diễn đang giải quyết việc phân chia việc nhà cho nhà Chu Tuyết, Tống Úc lại đang ủ rũ cúi đầu, mặt mày ủ dột.
Bùi Chỉ buồn cười nhìn cô, an ủi: “Không sao đâu, Niên Niên lớn rồi. Tự chăm sóc được bản thân nên không cần để ý quá nhiều.”
Cậu nhóc Niên Niên là một đứa trẻ vô cùnh thông minh lanh lợi, tuy tuổi còn nhỏ nhưng nhanh chóng hiểu được sự sắp xếp của tổ chương trình có ý nghĩa gì.
Cậu nhóc ngẩng cổ lên, chớp chớp mắt nhìn mẹ, phụ họa theo lời ba: “Đúng ạ, con có thể tự chăm sóc mình mà.”
Tống Úc ngẩn ra, nhìn cậu nhóc trước mặt. Lông mày và đôi mắt của cậu nhóc cực kì đẹp, hàng mi như lông quạ, giống ba nó y như đúc.
Sự sắp xếp đổi vai này của tổ chương trình thực sự rất có ý đồ, nó khiến cô nhận ra, so với hai gia đình khác, sự hy sinh của cô cho gia đình còn kém xa Bùi Chỉ.
Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng cảm thấy rất hổ thẹn.
Suốt thời gian dài vừa qua, cô đã mặc nhiên coi sự hy sinh của Bùi Chỉ dành cho gia đình là điều hiển nhiên.
Tống Úc mím môi, không nói lời nào.
Bùi Chỉ lại tưởng cô đang lo ngày mai phải làm nhiều việc, tiếp tục dỗ dành: “Cơm nước chỉ cần làm đại khái là được, nấu chín là xong, cùng lắm thì chúng ta ăn mì ăn liền.”
“Còn dẹp ấy à.” Anh nhìn bãi cát hoang vu xung quanh, “Ở đây cũng chẳng có gì để dọn dẹp cả đâu.”
“…” Bùi Chỉ càng nói vậy, Tống Úc càng thấy hổ thẹn hơn. Cô ngước mắt lên rồi nghiêm túc nói: “Em sẽ nấu cho hai ba con ba bữa ăn thật thịnh soạn.”
Bùi Chỉ nhìn đăm đăm vào đôi mắt trong veo hiếm khi thấy vẻ nghiêm túc của cô, đã là ý tốt của cô thì tất nhiên phải cổ vũ rồi.
Anh khẽ cười, kéo dài giọng trầm thấp đáp lại một tiếng “Được”, rồi đưa tay véo nhẹ má cô, “Vậy em cố lên nhé.”
Sau khi phần trò chơi nhỏ kết thúc, buổi ghi hình gameshow ngày hôm đó cũng đi tới hồi kết.
Tổ chương trình trả lại hành lý vốn mang đi cho các khách mời.
Tống Úc nhìn vali hành lý của mình, chợt nhớ ra điều gì, ben ngồi xổm xuống đất mở vali ra tìm kiếm.
Chẳng mấy chốc, quần áo vốn được trợ lý sắp xếp gọn gàng đã bị cô bới tung lên. Nhưng lật tung lên rồi vẫn không tìm thấy thứ cô muốn tìm.
Tống Úc mím môi, đi về phía tổ chương trình.
“Đạo diễn, hộp trang sức của tôi không có trong vali sao? Cũng bị thu đi rồi ư?”
Tổng đạo diễn gật đầu: “Ngoại trừ quần áo đang mặc trên người ra, những thứ khác đều để trợ lý của mọi người mang đi rồi.”
“Nhưng tôi có một món trang sức rất muốn lấy, ngày mai lúc tàu tiếp tế đến, có thể thuận tiện mang theo tới đây được không?” Tống Úc bàn bạc lại với tổ đạo diễn.
Tuy thức ăn trên đảo của các khách mời cần phải dựa vào việc tham gia trò chơi để giành lấy, nhưng cơm nước của mấy chục nhân viên công tác tổ chương trình thực chất là được vận chuyển thông qua hai chuyến tàu tiếp tế mỗi ngày.
Nghe vậy, tổng đạo diễn nhướn mày, cố ý làm khó: “Không được, trang sức không được tính là quần áo nhu yếu phẩm, quy định là mỗi người chỉ được chọn 1 món đồ mang lên đảo thôi.”
“…” Tống Úc không ngờ tổng đạo diễn nghiêm khắc vậy, cô đứng im tại chỗ không nhúc nhích, suy nghĩ mất mười mấy giây.
Cuối cùng cô hỏi: “Vậy lấy máy ảnh của tôi ra đổi có được không?”
Tổng đạo diễn tổ chương trình ngẩn ra, không ngờ cô lại đưa ra một giao kèo như vậy, đến cả chiếc máy ảnh chưa từng rời thân mà cô cũng có thể từ bỏ để đổi lấy một món trang sức.
Trước đây ấn tượng của ông về Tống Úc luôn là kiểu người tùy hứng, tản mạn, ít khi cố ý chăm chút ăn diện. Không ngờ khi lên chương trình rồi, cô cũng giống như các nữ minh tinh khác, để ý tới hình tượng như vậy.
Tổng đạo diễn suy nghĩ một chút rồi đồng ý trao đổi.
Vừa vặn buổi tối có tàu đến đón những nhân viên đã tan làm về đất liền ngủ, tổng đạo diễn liền trực tiếp sai người mang hộp trang sức của Tống Úc tới luôn.
Tống Úc lục tìm trong hộp trang sức, lấy ra một đôi khuyên tai hình sao sáu cánh.
Cô nắm chặt đôi khuyên tai trong lòng bàn tay, không một chút lưu luyến mà đưa máy ảnh cho tổng đạo diễn.
Tổng đạo diễn xác nhận lại lần nữa do sợ cô hối hận, dù sao loại trang sức như khuyên tai, mang một hai ngày là chán ngay.
“Về sau có muốn đổi lại máy ảnh thì không được đâu đấy.” Ông nhấn mạnh.
Tống Úc không hề có ý muốn đổi ngược lại, cô đáp một cách không mấy bận tâm: “Biết rồi, tôi biết rồi.”
Cô nhận lấy khuyên tai rồi quay trở lại khu cắm trại.
Bùi Chỉ đang tựa lưng vào chiếc ghế xếp dã chiến, hai chân duỗi thẳng, một bên cánh tay gác lên thành ghế, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ từng nhịp. Hàng mi dài như lông quạ rủ xuống, đôi mắt toát lên vẻ lười biếng, ung dung.
Cánh tay còn lại của anh thả lỏng tự nhiên, những ngón tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng, ngoại trừ một miếng gạc y tế dán ở phần kẽ ngón tay cái và ngón trỏ trông có hơi lạc quẻ một chút.
Niên Niên đang quỳ gối bên chân anh, một mình tự chơi với cát một cách lặng lẽ, không hề làm phiền tới ba nó.
Đống lửa ở giữa trại đã dần tắt, ánh sáng xung quanh tối mờ đi, giống như có một lớp màng bọc mờ ảo, ấm áp đang bao phủ lấy họ.
Tống Úc bỗng nhiên cảm thấy khung cảnh này vô cùng tươi đẹp, thời gian như thể ngưng đọng lại trong khoảnh khắc này.
Như thể sợ phá vỡ khung cảnh như tranh ấy mà hơi thở cô nhẹ đi, bước chân cũng chậm lại, cô đi vòng qua phía trước khu trại rồi tiến lại gần từ phía sau lưng anh.
Bôn ba bận rộn suốt một ngày, Bùi Chỉ có chút mệt mỏi, anh nghe thấy tiếng động sột soạt của người phụ nữ phía sau đang rón rén tới gần.
Anh không hề cử động, làm như không biết gì cả, chỉ có khóe môi mỏng khẽ nhếch lên một chút, động tác gõ ngón trỏ cũng chậm lại. Giống như một con sư tử đang ẩn mình, lấy tĩnh chế động, chờ đợi con mồi tự dâng xác tới cửa
Tống Úc đi tới sau lưng Bùi Chỉ, nhìn chăm chú vào mái tóc đen dày trên đỉnh đầu anh, sau đó đưa tay ra, chạm nhẹ vào tai anh.
Đầu ngón tay của người phụ nữ ấm áp, mang lại cảm giác ngứa ngáy. Không ngờ cô chạm vào tai mình. Bùi Chỉ giơ tay lên, trực tiếp giữ chặt lấy cổ tay mảnh khảnh đang làm loạn của cô.
“Làm gì vậy?” Giọng nói Bùi Chỉ trầm thấp lười nhác, kéo dài âm điệu, trong màn đêm dày đặc mang theo vài phần khàn khàn và mập mờ.
Tống Úc cố gắng rút tay ra khỏi tay anh, nhưng lực nắm của người đàn ông rất mạnh, lòng bàn tay anh có lớp chai mỏng, thô ráp và ấm áp. Cô vùng vẫy không thành công, chỉ đành để mặc cho anh nắm.
Hết cách, cô đành giải thích, “Em muốn đeo khuyên tai cho anh.”
Bàn tay còn lại của Tống Úc vòng ra trước mặt anh, xòe ra.
Trong động tác ấy, hai người xích lại gần nhau hơn. Bùi Chỉ ngửi thấy hương thơm thoang thoảng ẩn hiện trong không khí, giống như mùi rượu Gin, chỉ cần ngửi thôi cũng khiến người ta say đắm.
Đôi mắt anh hơi rũ xuống, ánh nhìn rơi trên bàn tay đang xòe ra trước mặt mình của cô. Trong lòng bàn tay nằm im lìm hai chiếc khuyên tai một lớn một nhỏ.
Mặt hình ngôi sao sáu cánh bằng đồng phản chiếu ánh sáng hình chữ thập trong bóng tối.
Tống Úc tiếp tục nói: “Hôm nay anh bị rắn cắn trong rừng, nói không chừng là vì không đeo chiếc khuyên tai này đấy.”
Món đồ trang sức bằng đồng cứng cáp có thể ngăn chặn tà khí xâm nhập, biến sự mềm yếu trở nên kiên cường.
Trước đây khi còn ở trong rừng mưa, Bùi Chỉ luôn đeo khuyên tai. Chiếc cũ đã bị làm mất, cặp này vốn là do Tống Úc đặt làm lại, mỗi người họ đeo một chiếc.
Bởi vì do cô tặng, nên ngay cả khi đã về lại xã hội văn mình, Bùi Chỉ vẫn luôn đeo nó.
Nhưng sau đó Tống Úc lại cảm thấy, dáng vẻ anh đeo khuyên tai thực sự quá quyến rũ chết người. Đặc biệt có một lần cô tới dự thính buổi lên lớp của anh, nghe thấy các nữ sinh bàn tán xôn xao bên dưới, còn nói đùa là muốn cắn một cái.
Từ đó về sau, Tống Úc không chịu để anh đeo khuyên tai ra ngoài nữa.
Bùi Chỉ không đeo, Tống Úc tự mình đeo một chiếc cũng chẳng có ý nghĩa gì, thế nên cô cũng tháo ra.
Sau khi ít đeo đi, thời gian dần trôi nên đôi khuyên tai này đã nằm im lìm trong hộp trang sức của cô.
Chỉ là lần này họ đang ở trên đảo hoang, Tống Úc nhìn khu rừng rậm rạp kia liền nhớ tới những ngày tháng ở rừng mưa, thế là lại muốn lấy khuyên tai ra đeo. Cặp khuyên tai ngôi sao sáu cánh này, ở xã hội văn minh chỉ tồn tại như một món đồ trang trí làm đẹp, nhưng khi đến chốn hoang dã, nó lại mang một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn.
Bủi Chỉ buông bàn tay đang nắm ở cổ tay cô ra, hơi nghiêng đầu để cô nhìn rõ dái tai của mình hơn.
“Em đeo giúp anh đi.”
Tống Úc đưa chiếc khuyên tai nhỏ hơn trong tay cho Bùi Chỉ cầm giúp, tuự mình rảnh tay khom lưng tiến lại gần anh.
Ánh sáng trong trại mờ ảo, cô nhìn không rõ lắm nên càng ghé sát vào tai anh hơn. Những lọn tóc mát rượi xõa trên cổ anh, mang lại cảm giác thanh mát như bạc hà, xua đi cái nóng nực và bực bội của ngày hè.
Bùi Chỉ nheo nheo mắt, màu mắt đen tuyền còn trầm hơn cả màn đêm vô tận phía xa.
“Đeo xong rồi.” Giọng người phụ nữ dịu dàng, uyển chuyển, cơ thể cô lùi ra xa anh.
Anh thở phào một hơi, cổ họng khô khốc.
Khóe mắt Bùi Chỉ liếc nhìn đống lửa, nước vẫn đang đun trong chiếc nồi nhôm nhưng không giải được cơn khát.
Anh lại một lần nữa nắm lấy cổ tay cô rồi kéo mạnh về phía mình.
Tống Úc ngẩn ra, rũ mắt nhìn anh.
Bùi Chỉ đứng dậy khỏi chiếc ghế xếp dã chiến, tựa như một con sư tử vừa tỉnh giấc, vóc dáng cao lớn thẳng tắp, bóng râm bao phủ lấy toàn bộ hình bóng anh.
Chiếc khuyên tai phát ra ánh sáng màn bạc khẽ đung đưa, toát lên một luồng dã tính và áp bức.
Anh đưa tay ra, vuốt ve mái tóc cô, gạt những lọn tóc sang một bên vai, để lộ ra chiếc cổ trắng ngần, cùng với dáng tai nhỏ nhắn, mỏng manh.
Tống Úc đứng ngây ra đó, cảm nhận được đầu ngón tay anh khẽ quẹt qua hốc tai mình, khiến sống lưng cô tê rần, không dám cử động gì, mặc cho anh làm.
Đạo diễn hiện trường từ xa nhìn thấy cảnh này, liền kéo anh thợ quay phim chuẩn bị cất dụng cụ tan làm, bảo anh ta qua đó chụp lại.
Tống Úc liếc nhìn thấy anh thợ quay phim đi qua, sắc mặt liền cứng đờ. Cô quay mặt đi, vội vàng gạt tay người đàn ông ra, lùi lại một bước giữ khoảng cách với anh.
“Để em tự làm.” Cô nói.
Bùi Chỉ nhíu mày, không hiểu.
Anh nhìn theo tầm mắt của Tống Úc, chú ý tới anh thợ phim đang đi tới.
“…” Mặc dù anh thợ cũng là vì công việc nhưng quả thực vô cùng mất hứng.
Bùi Chỉ bất lực, biết cô không thích thân mật trước ống kính, đành phải trả lại khuyên tai cho cô.
Lúc Tống Úc tự mình đeo khuyên tai, vành tai nóng bừng lên dữ dội, sắc hồng lan rộng ra đến tận má và cổ.
Bạn nhỏ Tận Niên nghịch cát đã đời mới quay đầu nhìn ba mẹ. Cậu nhóc vốn tinh ý lại quan sát kĩ, loáng một cái đã phát hiện ra trên tai của ba mẹ đang đeo thứ gì đó. Cu cậu chớp chớp mắt, bàn tay nhỏ nhắn sờ sờ tai mình, trống trơn chẳng có gì.
“Ba ơi, con cũng muốn cái này.” Cu cậu chỉ chỉ vào món đồ trên tai Bùi Chỉ.
Bùi Chỉ tìm một mẩu gỗ nhỏ, dùng loại cây thân leo bện thành một sợi dây thừng mảnh, rồi buộc mẩu gỗ lại, làm thành một sợi dây chuyền cực kì đơn giản đeo vào cổ cho bạn nhỏ Niên.
“Cái này cũng giống thế đấy.”
Gỗ cũng thuộc chất liệu cứng cáp, tương tư vậy cũng có thể ngăn chặn tà khí xâm nhập. Tận Niên cúi đầu nhìn mẩu gỗ nhỏ treo trước ngực, cảm thấy có gì đó sai sai ở đây, nhưng lại không biết diễn tả ra sao, cứ như thể mình vừa bị dỗ dành qua loa.
Đêm mỗi lúc một sâu.
Ba nhóm gia đình lần lượt trở về lều của mình. Phần lớn nhân viên của tổ chương trình đã lên thuyền rời đảo, chỉ có một số ít người đang ở lại trực ca đêm.
Tống Úc nằm trong lều, nghe tiếng sóng biển rì rào bên ngoài, cảm thấy có hơi khó ngủ.
Tận Niên chơi cả ngày, lại còn đi bộ trong rừng rất lâu, lúc này cu cậu ngủ rất nhanh, phát ra những tiếng thở khe khẽ.
Trong chiếc lều chật hẹp có ba người nằm. Tống Úc cảm thấy hơi nóng nên thò một tay ra khỏi túi ngủ.
Tiếng vải cọ xát vang lên, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.
“Không ngủ được à?” Bùi Chỉ trầm giọng hỏi, tiếng anh khẽ khàng, dịu dàng, còn hơi ngái ngủ.
Tính từ lúc họ nằm xuống đến nay mới trôi qua một tiếng đồng hồ. Tống Úc nghĩ Bùi Chỉ đã mệt mỏi cả ngày, dù bản thân không ngủ được cô cũng chẳng muốn làm phiền đến anh, thế nên mới lặng lẽ nằm im. Không ngờ cô vừa mới khẽ động đậy một chút đã bị anh phát hiện ra.
“Em làm anh thức giấc à?” cô nhỏ giọng nói.
“Không có.”
Bùi Chỉ ngồi dậy, cẩn thận bé nhóc Tận Niên đang ngủ say giữa hai người lên, tay đỡ lấy cái đầu nhỏ của cậu bé rồi đặt sang phía bên kia.
Cu cậu ngủ say như chết, chóp chép cái miệng nhỏ, hoàn toàn không hay biết gì.
Tống Úc nhìn đăm đăm vào bóng tối, chỉ nghe thấy vài tiếng động sột soạt, không rõ Bùi Chỉ đang làm gì.
Bất thình lình, cô cảm thấy eo mình có thêm một bàn tay. Cánh tay người đàn ông ôm siết lấy cô, kéo cả người lẫn túi ngủ của cô sát lại gần.
Tống Úc lọt thỏm vào lòng anh, mùi hương tuyết tùng phả thẳng vào mặt. Con người cô khẽ giãn ra một chút, nhưng rồi nhanh chóng thích nghi, trán tựa vào lồng ngực anh, khẽ cọ một cái.
Họ lặng lẽ cảm nhận sự gần gũi lúc này, màn đêm sâu thẳm bao bọc lấy cả hai. Khi không có ống kính máy quay, mọi thứ bỗng trở nên tự nhiên và thân mật vô cùng.
“Em có còn nhớ ban ngày em còn nợ anh cái gì không?” Người đàn ông khẽ thì thầm bên tai cô.
Tống Úc ngẩng đầu lên, khẽ chạm vào cằm anh. Cô ngẫm nghĩ một hồi nhưng chẳng nhớ ra điều gì, bèn khó hiểu hỏi: “Nợ anh cái gì cơ?”
Mười ngón tay của Bùi Chỉ lùa vào mái tóc đen dày của cô, từng chút một vuốt ve cho mượt mà. Một lúc lâu sau, anh mới trầm giọng lên tiếng: “Em vẫn chưa hôn anh.”
“…”
Giọng nói của anh khàn khàn, chất giọng trầm ấm, quyến rũ chết người. Giữa đêm tối muộn, thanh âm ấy càng trở nên rõ ràng, mang theo một thứ ma lực đầy mê hoặc.
Gò má Tống Úc nóng bừng lên. Cô không ngờ chuyện từ ban ngày mà anh nhớ dai tới tận bây giờ.
Hàng mi cô run run, cô đưa tay ra, mò mẫm chạm vào khuôn mặt người đàn ông trong bóng tối. Hai tay cô ôm lấy một má bên anh, rồi ngửa cổ hôn lên môi anh.
Đôi mô cô mềm mại, ấm áp áp lên môi anh.
Khóe môi Bùi Chỉ cong lên, bàn tay anh đỡ lấy sau gáy cô, kéo cô dán chặt vào người mình hơn, nụ hôn sâu đến mức ngộp thở, như để bù đắp lại tất cả sự hờ hững đầy cố ý của cả ngày hôm nay.

Leave a Reply