Ngoại truyện 35: Cùng nhau đi tới tận cùng Thế giới (4,666 từ)
Ngày thứ hai, Bùi Chỉ là người thức dậy sớm nhất, khi anh rời giường thì những người khác vẫn còn đang ngủ say.
Bờ biển vào sáng sớm sương mù giăng lối, trong không khí như thể tràn ngập vô số hơi nước.
Anh khẽ rủ hàng mi đầy lười nhắc, trông như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táp hẳn. Lúc đi ra ngoài, anh rón rén từng bước nhẹ nhàng vì sợ làm ồn tới Tống Úc và bạn nhỏ Niên vẫn còn đang say giấc.
Sau khi kéo khóa lều lại, Bùi Chỉ đitới bên cạnh đống lửa đã tắt lịm từ lâu, tùy ý gạt gạt vài cái rồi chuẩn bị nhóm lửa để nấu cơm.
Nhân viên của tổ chương trình bắt đầu công việc ghi hình, một người lên tiếng nhắc nhở: “Thầy Bùi, hôm nay anh không được nấu cơm đâu ạ.”
“…” Nghe vậy, Bùi Chỉ mới sực nhớ ra trò chơi ngày hôm nay là hoán đổi vai trò vợ chồng, phải để Tống Úc nấu cơm.
Anh nhấc cổ tay xem giờ, mới có bảy giờ.
Bình thường Tống Úc rất thích ngủ nướng, thường thì anh sẽ làm bữa sáng và ăn phần của mình trước, đợi tới khi cô thức dậy mới làm phần của cô.
Tối qua họ ngủ muộn, hôm nay không biết được mấy giờ Tống Úc mới tỉnh. Nhưng nếu bây giờ gọi cô dậy để làm bữasáng cho anh, chắc chắn cô sẽ cáu um lên.
Bùi Chỉ không còn cách nào khác, đành để bụng đói trước. Sẵn lúc không có việc gì làm, anh dứt khoát cầm theo cuốn sách bách khoa toàn thư về thực vật rồi đi vào khu rừng đang bị bao phủ khỏi sương mù dày đặc kia.
Không lâu sau khi ba rời đi, bạn nhỏ Tận Niên cũng bò dậy.
Như biết rằng không được làm phiền tới mẹ ngủ, cậu nhóc cũng rón rén bò ra khỏi lều giống như Bùi Chỉ, lại còn hiểu chuyện khép chặt cửa lều để không cho gió lùa vào trong.
Cậu nhóc ngó nghiêng xung quanh, phát hiện không thấy ba đâu bèn chạy tót sang phía tổ đạo diễn, giọng nói non nớt hỏi: “Ba cháu đâu ạ?”
Nhóc con vừa lễ phép lại hiểu chuyện nên tổ đạo diễn rất yêu thích cậu. Đạo diễn dùng giọng điệu dịu dàng, nhỏ nhẹ nói với cậu : “Ba cháu vào rừng rồi.”
“Còn mẹ cháu cháu đâu, vẫn chưa dậy à?” Cô cố ý hỏi như vậy.
“Dạ chưa ạ?”
“Vậy cháu có muốn đi gọi mẹ dậy không?” Đạo diễn hiện trường gợi ý. nếu Tống Úc cứ tiếp tục ngủ như vậy thì khéo nửa ngày trôi qua mất.
Nghe vậy, bạn nhỏ Niên lập tức lắc đầu quầy quậy: “Không được đâu ạ, ba nói rồi, cháu không được làm phiền mẹ ngủ, mẹ muốn ngủ thì phải để cho mẹ ngủ ạ.”
Mãi cho tới chín giờ, hai gia đình còn lại đều đã thức dậy, nhưng lều nhà Tống Úc vẫn im hơi lặng tiếng không có chút động tĩnh nào.
Bạn nhỏ Niên ăn trực bữa sáng nhà Trần Gia. Nói là bữa sáng chứ thực ra chỉ là một củ khoai tây nhỏ, một túi khoai tây của nhà Trần Gia đã phải chia ra ăn thành hai bữa.
Quy định của tổ chương trình là không cho phép chia sẻ thức ăn, cho nên củ khoai tây này là do bạn nhỏ Niên tự lấy của nhà mình mang sang còn Trần Gia chỉ tiện tay luộc hộ mà thôi.
Cuối cùng, phải tới hơn mười giờ Tống Úc mới chịu tỉnh.
Trần Gia và Hà Dụ muốn vào rừng một chuyến để kiếm thêm chút ít điểm thành tựu mang về nên cô bèn nhờ Tống Úc trông Loan Loan hộ.
Loan Loan được gửi sang nhà Tống Úc thì vui mừng khôn xiết, cứ bám lấy anh Tận Niên để chơi cùng.
Tống Úc cầm theo sổ điểm tích lũy ngày hôm qua, thong dong đi tới tiệm tạp hóa nhỏ ở bãi cát để đổi lấy nguyên liệu nấu cơm cho ngày hôm nay.
Nguyên liệu ở tiệm tạp hóa vô cùng phong phú, từ rau củ quả tươi ngon cho tới thịt gà, vịt, cá. Có điều đối với Tống Úc mà nói, đây đều là những thứ cô không biết chế biến, đặc biệt là ở trên hoang đảo này, họ không được phép dùng điện thoại nên muốn tra cứu cũng chẳng tra được.
Cuối cùng, cô vânc chọn món bò bít tết và một vài món ăn kèm đơn giản – những thứ khó có thể làm sai sót nhất.
Chiên bít tết khá nhanh nên cô cũng không vội nấu ăn ngay lúc này mà chờ cho tới khi Bùi Chỉ từ trong rừng trở về.
Giống như dự tính được khoảng mấy giờ Tống Úc sẽ tỉnh, chẳng bao lâu sau Bùi Chỉ đã ra khỏi rừng. Anh cầm theo cuốn bách khoa toàn thư thực vậy, đi tìm chuyên gia thực vật học để xác minh.
Ngoại trừ một số ít loài thực vật tương đối hiếm và khó tìm ra, anh gần như đã tìm sạch bách các loại có trong rừng. Anh cầm theo gần hai trăm phiếu điểm bước về chỗ lều trại nhà mình.
Tổng đạo diễn sau khi trải qua cú đả kích ngày hôm qua thì hôm nay đã hòan toàn chấp nhận số phận.
Số phiếu điểm trong tay Bùi Chỉ còn chưa kịp ấm chỗ đã bị anh trực tiếp đưa hết cho Tống Úc, giống hệt như hành động tự giác nộp tiền lương sau khi đã có lương.
Tống Úc sờ xấp phiếu điểm dày cộp trong tay, nhướn nhướn mày: “Anh làm thế này cũng nhanh quá rồi đấy.”
Bùi Chỉ đi bộ trong rừng suốt hai ba tiếng đồng hồ nên có chút mệt mỏi. Anh lười nhác tựa người vào ghế xếp dã ngoại, khẽ ‘ừm’ một tiếng đáp lại.
Bạn nhỏ Tận Niên cũng vô cùng nhiệt tình cổ vũ, cậu bé vừa nhảy tót lên vừa nói: “Ba giỏi quá đi ạ!” Sau đó liền nhào vào lòng người đàn ông, hôn một cái ‘chụt’ thật kêu lên mặt anh.
Bùi Chỉ ôm gọn nhóc con vào lòng, điều chỉnh tư thế để tránh đè lên làm thằng bé khó chịu.
Ánh mắt anh hướng về phía Tống Úc, thong thả buông lời: “Em lại nợ anh một lần rồi nhé.”
“…” Tống Úc bỗng sượng trân. Cô nhớ tới đêm hôm qua bị anh đè ngửa ra hôn không biết bao lâu, bờ môi cô lúc này vẫn còn lưu lại cảm xúc cái chạm môi ấy. Nếu nhìn kĩ, thậm chí vẫn còn thấy hơi sưng đỏ.
Hai bên má cô ngay lập tức nóng bừng, cô vừa ngượng vừa giận trợn mắt lườm anh.
Trong lúc Tống Úc đang sơ chế nguyên liệu, Bùi Chỉ cứ tựa lưng vào ghế nhìn cô, anh không liên tiếng mà cứ nhìn chằm chằm cô như vậy. Bì nhìn tới mức cảm thấy là lạ và ngượng ngịu, cứ ngỡ bản thân làm sai điều gì, cuối cùng cô đành nhịn không được mà hỏi anh: “Làm thế này đúng không anh?”
Bùi Chỉ xưa nay vốn là kiểu người khoa tay múa chân thích chỉ trích người khác, anh thản nhiên đáp: “Tầm đấy là được rồi, em cứ làm bừa đi.” Dù sao thì cô nấu thành dạng gì, anh và Niên Niên vẫn đều phải ăn thôi.
Chỉ có lúc Tống Úc dùng súng mồi lửa để nhóm củi, anh mới khẽ nhíu mày, lên tiếng nhắc nhở vì sợ cô sơ ý làm bản thân bị bỏng.
Trong lúc Tống Úc đang bận rộn chuẩn bị bữa trưa, gia đình Trần Gia cũng bước ra khỏi khu rừng.
Vừa bước ra, Loan Loan đã nhìn thấy ba mẹ, từ đằng xa đã dùng giọng ngọng ngịu gọi với lên.
Bạn nhot Tận Niên thấy em gái chạy vút đi liền vội vã đuổi theo, mấy lần suýt thì ngã nhào. Cậu nhóc mím mím môi đi sát phía sau, nắm lấy bàn tay nhỏ của em để dắt cô bé đi tìm mệ.
Trong tay Hà Dụ đang xách một chiếc túi, bên trong chứa đầy các loại lá cây và cành cây dại. Lần này họ đã thay đổ chiến thuật: Ở trong rừng, chỉ cần nhìn thấy loài thực vật nào lạ lẫm là họ sẽ nhặt vài chiếc lá rụng của chúng, gom hết lại một lượt rồi mang về doanh trại mới đối chiếu với cuốn bách khoa toàn thư để phân loại sau.
Tống Úc mải mê nấu cơm, Bùi Chỉ thì mải mê nhìn cô nấu, chẳng ai ngó ngàng gì tới bạn nhỏ Niên cả. Bạn nhỏ Niên rảnh rỗi sinh nông nổi, dứt khoát để mặc cho Loan Loan kéo tay dắt sang bên doanh trại của nhà Trần Gia.
Trần Gia mở chiếc túi chứa đầy lá cây ra, đổ đống lá bên trong ra rồi bắt đầu lật từng trang của cuốn bách khoa toàn thư thực vật để đối chiếu.
Thế nhưng dữ liệu có thể dùng để tham chiếu chỉ có duy nhất một cái tên, việc này chẳng khác nào ‘thầy bói xem voi.’
Bạn nhỏ Tận Niên và Loan Loan cũng xúm xít vây quanh một bên, nhìn Trần Gia và Hà Dục phân loại.
Loan Loan chớp chớp mắt, nhìn không hiểu gì nên chỉ biết nghịch ngợm phá phách, cô bé học theo dáng vẻ của ba mẹ, tiện tay bốc đại một chiếc lá rồi định nhét bừa vào một ô trống trong cuốn bách khoa toàn thư.
Bạn nhỏ Tận Niên lên tiếng ngăn lại: “Không đúng đâu, không phải đặt vào ô này đâu em.”
Nghe vậy, Loan Loan ngẩng đầu lên, tủi thân hỏi: “Thế phải đặt ở đâu hả anh?”
Bạn nhỏ Tận Niên đón lấy chiếc lá từ bàn tay mũm mĩm của cô bé, lật lật hai trang trong cuốn bách khoa toàn thư thực vật rồi đặt nó vào một ô trong đó.
Mặc dù hiện tại bạn nhỏ Niên mới năm tuổi nhưng cậu nhóc đã nhận biết được hết mặt chữ, cộng thêm trí nhớ vượt xa những đứa trẻ bình thường, gần như có khả năng nhìn qua một lần là sẽ nhớ không quên.
Trước đó khi rảnh rỗi không có việc gì làm, cậu nhóc đã lật xem cuốn bách khoa toàn thư thực vật ở nhà, và cứ thế ghi nhớ toàn bộ các loài thực vật từ lúc nào không hay.
Trần Gia nhìn màn tương tác giữa hai đứa nhỏ thì mỉm cười, nhưng cô cũng không cho là thật mà cứ để mặc hai đứa nhỏ chơi đùa với nhau.
Vốn dĩ cô và Hà Dụ khi xếp thực vật vào các ô trống cũng chỉ là xếp đại mà thôi, nghĩ bụng cứ lấp đầy cho các ô trước rồi may ra trúng được cái nào thì hay cái ấy.
Hà Dụ trong lúc chuẩn bị bữa tối thì gặp phải vài rắc rối nhỏ nên đã gọi cô tới giúp một tay.
Đến khi cô quay trở lại, số thực vật mà họ thu thập về đã được xếp vào đúng vị trí trong cuốn bách khoa toàn thư từ bao giờ.
“Trời ơi, Loan Loan và Niên Niên giỏi quá đi mất!” Trần Gia cười híp mắt khen ngời hai đứa trẻ xong liền ôm cuốn khách khoa toàn thư đi tới chỗ chuyên gia thực vật học.
Vị chuyên gia thực vật học đưa ngón tay lên đẩy nhẹ chiếc gọng kính đen, bắtđầu làm phép tính. Tính qua tính lại, sắc mặt ông ta trở nên đầy nghi hoặc.
Cuối cùng, con số tính ra lại lên đến gần một trăm điểm thành tựu.
Lần này không chỉ tổ đạo diễn nghệch mặt ra, mà ngay cả Trần Gia cũng không thể ngờ họ đoán mò trúng nhiều thế.
Có điều, niềm vui của cô còn chưa kịp hiện rõ trên mặt thì anh thợ quay phim đi theo đã ghé sát vào tai ông ta thì thầm vào câu. Tổng đạo diễn đảo cặp mắt tinh ranh, lên tiếng: “Mấy điểm thành tựu này đều không được tính nhé.”
Nghe vậy, Trần Gia ngẩn người, bất mãn nói: “Tại sao chứ? Chẳng nhẽ đoán mò cũng không được tính à?” Dù cái vận may đoán mò này cũng hơi điêu thật.
“Vừa nãy phó nháy quay được phân đoạn phân loại của cuốn bách khoa toàn thư này là do Niên Niên làm giúp gia đình hai người, thế nên tất cả đều không được tính.”
Trần Gia : “…”
Thế mà cũng được nữa hả ???
Tổng đạo diễn đang sầu muộn vì không tìm được cách nào khiến hoàn cảnh gia đình Tống Úc bớt thuận lợi đi một chút, đây chẳng phải có hội tới rồi sao?
Ông ta nói với đạo diễn hiện trường: “Cô đi nói với Tống Úc một tiếng, điểm thành tựu của nhà cô ấy bị xóa về 0.”
Tống Úc lúc này đang nấu cơm. Tiến độ thuận lợi hơn cô tưởng rất nhiều, cô đang thong dong tự tại thì nghe thấy tin dữ do đạo diễn hiện trường truyền tới.
Ban đầu cô còn tưởng là trò đùa liền hỏi lại: “Cô nói cái gì cơ ????”
Đạo diễn hiện trường nén cười, cố gắng tỏ ra đồng cảm, giải thích: “Bởi vì Niên Niên ở bên chỗ Trần Gia đã giúp họ làm phân loại bách khoa toàn thư thực vật, vi phạm quy tắc, cho nên tất cả điểm thành tựu mà các vị kiếm được trong hai ngày nay đều phải xóa về 0.”
Tống Úc : “…”
Sau khi đại khái hiểu ra có chuyện gì, sắc mặt cô bỗng tối sầm lại.
Bùi Chỉ ngồi trên ghế ngược lại không có phản ứng gì quá lớn, chỉ đành bất lực đưa tay đỡ trán, xem ra cả buổi sáng nay anh bận rộn vô ích rồi.
Đạo diễn hiện trường nhìn sắc mặt khó coi của Tống Úc, khẽ nhếch khóe môi, tiếp tục nói: “Sau đó còn có một việc muốn nhắc nhở hai vị một chút, chính là cuốn bách khó toàn thư thực vật trước đó đã đổi thưởng rồi thì không thể tiến hành đổi thưởng lần thứ hai, cho nên….”
Tống Úc : “…”
Nên là nhà họ lập tức quay trở lại thời kì “trước giải phóng”, hơn nữa còn không bao giờ có khả năng kiếm lại số điểm thành tựu này nữa đúng không???
“Mọi người làm như vậy hơi quá đáng quá đó.”
Giọng điệu của Tống Úc vẫn được coi là bình tĩnh.
Đạo diễn hiện trường cười trừ, gãi gãi đầu: “Chúng tôi cũng hết cách, quy tắc định ra là như vậy, giữa ba nhóm gia đình không được phép trao đổi thông tin với nhau. Cho dù là trẻ con cũng không được.”
Tống Úc nhìn về phía xa, bạn nhỏ Tận Niên đang chơi đùa trên bãi biển, gương mặt ngây thơ hồn nhiên, hoàn toàn không biết trong nhà vừa xảy ra biến cố lớn gì. Cô chỉ có thể thở dài bất lực và chấp nhận chuyện này
Tuy nhiên, họ không kể chuyện này cho cậu nhóc nghe vì sợ thằng bé sẽ có gánh nặng tâm lý hoặc cảm thấy áy náy. Bản thân việc Tận Niên thích giúp đỡ người khác là một việc rất tốt, chỉ là quy tắc trò chơi tổ chương trình định ra là vậy, hai bên bị xung đột mà thôi.
Từ sự khó chịu líc ban đầu cho tới khi chấp nhận hiện thực, Tống Úc chỉ mất chưa đầy mười phút.
May mà họ đã sớm đổi được rất nhiều những nhu yếu phẩm hằng ngày, giờ đây điều duy nhất phải sầu não là vấn đề ăn cơm mỗi ngày thôi. Nhưng cô tin tưởng vào năng lực sinh tồn ngoài hoang dã của Bùi Chỉ, không đời nào anh để cho cô và bạn nhỏ Niên phải chịu đói.
Buổi trưa, cô làm xong cơm trưa, một bữa bít tết áp chảo không có gì quá khó khăn. Dù rán hơi quá lửa một chút, không căn được chuẩn lửa như Bùi Chỉ nhưng ít ra cũng không tới mức quá khó ăn.
Bạn nhỏ Tận Niên ngược lại cực kì ủng hộ, không ngớt lời khen ngợi kêu ngon, dỗ cho Tống Úc vui ra mặt.
Cô được khen đến mức lâng lâng, bèn hỏi: “Thế là ba làm ngon hơn, hay mẹ làm ngon hơn?”
Bạn nhỏ Niên đang cùi đầu ăn cơm bỗng khựng, cuối cùng vô cùng nghiêm túc nói thật lòng: “Ba nấu ngon hơn một xíu ạ.”
Bùi Chỉ khẽ bật cười thành tiếng.
Tống Úc lườm anh một cái, khẽ hừ một tiếng.
Mặc dù Bùi Chỉ không quá để tâm điểm thành tựu bị xóa về 0 nhưng việc đáng làm thì vẫn phải làm.
Ăn xong cơm trưa, nghỉ ngơi chưa được bao lâu anh liền đi tìm Trịnh Hiểu Diệp mượn cần câu, muốn đi câu cá để chuẩn bị thức ăn cho bữa tối.
Tống Úc nghĩ tới việc suốt cả ngày nay mình chẳng có việc gì làm, có chút không ra dáng lắm, liền chủ động muốn đi cùng.
Câu cá không phải là chuyện gì nặng nhọc nhưng chủ yếu là tốn thời gian, Bùi Chỉ mong còn không được việc cô bầu bạn với mình, nên anh vô cùng vui vẻ.
Bạn nhỏ Tận Niên thấy ba mẹ sắp ra ngoài thì cũng muốn đi theo.
Bùi Chỉ che thằng bé đến làm bóng đèn, bèn tìm đại một cái cớ để để giữ nhóc lại doanh trại.
Khi câu cá ở biển, việc tìm vị trí là rất quan trọng, tốt nhất là ở những nơi có rạn đá ngầm.
Bùi Chỉ không tốn quá nhiều công sức đã tìm được một vị trí thích hợp, anh nắm tay Tống Úc, kéo cô lên ghềnh đá.
Hai người họ ngồi tựa sát vào nhau trên tảng đá ngầm khổng lồ, tảng đá bị ánh mặt trời thiếu đốt có chút bỏng rát.
Sau khi thả cần xuống thì chẳng còn việc gì để làm nữa, chỉ còn có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Bùi Chỉ theo thói quen định vòng tay ôm lấy eo Tống Úc, nhưng anh chóng bị cô né được.
Anh liếc nhìn anh thợ quay phim đi theo bên cạnh, đúng là cứ hễ có ống kính máy quay là cô lại chẳng chịu làm mấy động tác thân mật với anh chút nào.
Bùi Chỉ bất lực, quay đầu hỏi phó nháy: “Anh cứ định chờ chúng tôi câu cá thế này mãi sao? Vừa không có nội dung gì mấy, mà cứ đứng đây quay mãi thế này chắc cũng khó chịu lắm đúng không?”
Tống Úc biết tỏng anh đang mưu tính gì, cô liếc mắt bĩu môi nói: “Đó là công việc của người ta mà.”
“Công việc thì cũng có thể nghỉ ngơi vậy, những công việc vô nghĩa thà không làm còn hơn.” Ví dụ như việc đứng đây đợi họ câu cá một cách vô ích.
Thợ quay phim: “…”
Anh tà dù có EQ thấp đến mấy thì cũng nghe ra được là Bùi Chỉ đang chê mình phiền phức. Tuy nhiên, việc câu ca đúng là chẳng có gì đáng quay thật, anh thợ vác máy quay lẳng lặng đi ra xa, đi tới một nơi mà họ không nhìn thấy được.
Anh ta ngồi xổm xuống phía sau một tảng đá ngầm ở đằng xa, chỉ để lộ ra một chiếc ống kính, nếu không nhìn kĩ thì hoàn toàn không nhận ra anh ta đang trốn ở đó.
Sau khi thợ quay phim rời đi, ánh mắt Bùi Chỉ nghiêng nghiêng nhìn về phía Tống Úc hỏi: “Bây giờ anh ôm em được chưa?”
“…” Tống Úc quay đầu nhìn lại phía sau, không thấy anh thợ quay phim đâu nữa, tưởng là anh ta đã đi thật rồi.
Thân hình cô hơi nghiêng, tựa vào vai người đàn ông.
Khóe môi Bùi Chỉ khẽ cong lên, kéo cô vào lòng.
Gió biển thổi tới, những lọn tóc của người phụ nữ lướt qua gò má anh, mang theo một làn hương nhè nhẹ.
Họ ngồ trên tảng đá ngầm, mặt hướng ra biển khơi, đại dương xanh thẳm bao la vô tận, bản thân họ giống như được hóa thành một hạt cát nhỏ nhoi giữa biển trời mênh mông.
Tống Úc bỗng cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc.
Giống hệt như rất nhiều năm trước, khi họ đang ở một hòn đảo nhỏ thuộc Bắc Băng Dương, ngằm nhìn vùng đất bao la và những dải sông băng nói tiếp nhau trùng điệp ấy, không biết bây giờ còn lại được bao nhiêu.
Cô cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào những làn sóng biển đang liên tục vôc vào ghềnh đá.
Nước biển nơi đây, có lẽ cũng là một phần sau khi những dòng sông băng kia biến mất.
Trong lúc cô đang thẫn thờ, Tống Úc bỗng cảm thấy phía sau lưng trống trải.
Bùi Chỉ đứng dậy, bước về phía gần mép nước, ở khe hở giữa tảngđá ngầm và biển có một chai nước khoáng đang bị trôi dạt vào.
Anh cúi người, đưa tay xuống nước nhặt chai lên, rồi ném vào chiếc xô vốn dùng để đựng cá.
Nhặt xong chai nước, Bùi Chỉ ngồi lại bên cạnh Tống Úc, đợi cho nước ở tay khô một chút rồi mới lại ôm cô vào lòng.
Ở bên nhau lâu ngày, dù không nói lời nào cũng khiến người ta cảm thấy thoải mái và an lòng.
Một lúc sau, Tống Úc mím mím môi, khẽ mở lời: “Anh nói xem, từ đây có thể nhìn thấy Bắc Cực không?”
Bùi Chỉ ngẩn ra, không ngờ cô lại đột nhiên hỏi câu này, cánh tay đang ôm eo cô siết chặt thêm một chut, lắc đầu nói: “Không thể.”
“…” Ánh mắt Tống Úc nhìn về phía chiếc xô, bao bì của chai nước khoáng kia không có chữ Trung Quốc mà dùng một loại ngôn ngữ kí tự nào đó mà cô không biết, trông giống như tiếng Na Uy không biết bằng cách nàomà nó lại từ Bắc Âu vượt biển trùng khơi rồi trôi dạt tới tận đây.
Cô chợt nhớ đến một bản tin đã đọc được hai ngày trước.
Tiêu đề bản tin viết rằng: Ở Bắc Cực hiện tại đã có thể mặc áo cộc tay rồi.
Vào những ngày tháng bảy, tháng tám, vùng Bắc Cực đạt đến mứuc nhiệt độ cao hơn ba mươi độ, nóng chẳng kém gì hòn đảo cận nhiệt đới mà họ đang ở lúc này.
Bởi vì từng đích thân trải nghiệm, Tống Úc cảm thấy đặc biệt đau lòng trước những thay đổi của Bắc Cực.
“Nếu băng hà ở Bắc Cực đều tan chảy, hòn đảo nhỏ này liệu có tồn tại không?” Cô không nhịn được hỏi.
Bùi Chỉ trả lời: “Không chỉ hòn đảo này, rất nhiều thành phố đều sẽ biến mất.”
Nghe câu trả lời như vậy, Tống Úc cảm thấy vô cùng bất lực nhưng lại không cam lòng.
“Chẳng nhẽ thật sự không thể làm gì sao?”
“…” Bùi Chỉ im lặng không nói, anh nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau, siết lại thật chặt.
“Vấn đề của Bắc Cực quá lớn rồi, không phải cứ dựa vào chủ nghĩa anh hùng cá nhân hay bất cứ thứ gì là có thể giải quyết được.” Giọng nói của anh mang theo sự lý trí và khắc chế.
Tống Úc cụp mi mắt, thấu hiểu nhưng cũng đầy bất lực.
Họ không có cách nào quyết định thế giới sẽ trở nên như thế nào, ngay cả khi thế giới đó đang đi về một kết cục khiến người ta đau lòng.
Ánh mắt Bùi Chỉ khẽ dịch chuyển, dừng lại trên gương mặt cô hai giây, nhận ra tâm trạng trầm lắng của cô.
Một lúc lâu sau.
Anh chậm rãi mở lời: “Nếu mực nước biển dâng cao, nhấn chìm toàn bộ thế giới, hoặc giả như ngày tận thế thực sự đến.”
Tống Úc ngước mắt nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm, thâm trầm và sâu hút của anh.
Giọng nói của anh trầm thấp và trong trẻo, tiếp tục vang lên: “Anh hy vọng chúng ta có thể giống như bây giờ.”
Giống như bây giờ, ngồi bên bờ biển, nắm chặt tay nhau, cùng nhau đi tới tận cùng của thế giới.
Tống Úc nhìn vào mắt anh, cảm nhận được hơi ấm nóng bỏng từ lòng bàn tay đang siết chặt lấy tay cô không buông.
Cô khẽ mỉm cười, rúc sâu hơn vào lòng anh.
Phía xa, biển khơi bao la vô tận, những đám mây trắng được ánh hoàng hôn nhuộm lên một sắc hoa hồng nhạt nhòa.
Chỉ cần họ còn có nhau.
Tương lai chẳng có gì đáng sợ và cũng chẳng có điều gì để tiếc nuối.
– TOÀN VĂN HOÀN – (Bản hoàn ngày 31/01/2023)
Lời tác giả:
Toàn văn kết thúc ở đây rồi, giống như tôi đã được đi cùng với mọi người trong một cuộc lữ hành rất dài vậy, tới cuối cùng tôi rất không nỡ, cảm ơn tất cả mọi người trong thời gian qua đã đồng hành cùng tôi. Tuy rằng tôi rất ít khi để lại lời nhắn hay phản hồi lại bình luận của mọi người, vì tôi luôn cảm thấy nói nhiều sẽ sai nhiều, nhưng mỗi bình luận của mọi người tôi đều sẽ xem, thậm chí xem đi xem lại nhiều lần, đó là sự khích lệ rất lớn đối với quá trình sáng tác của tôi, thực sự rất cảm ơn mọi người.
- 《Phía Bắc Vùng Xích Đạo/赤道热吻北极》đã kí hợp đồng xuất bản sách giấy, tiến độ xuất bản sẽ được đồng bộ trên weibo. Weibo của tôi: Cảnh Qua à/景戈啊
- Cuốn sau mở hố 《Ánh Trăng Độ Tôi/月光渡我》các truyện khác đã mở hố trước mọi người cũng có thể thêm vào giỏ sách nha!
Nếu như tôi có nhiều thời gian hơn, thì tôi sẽ muốn việt thật nhiều câu chuyện hơn cho mọi người, có điều chúng ta hãy cứ từ từ thôi vậy, hẹn ngày gặp lại, có duyên tương phùng nhé
- Sau cùng hy vọng mọi người sẽ cho tôi một đánh giá 5 sao ạ, cảm ơn mọi người !!!!!!
/Huai : Cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ truyện ạ. Truyện tới đây là kết thúc rồi. Cũng rất vui vì đã được quen với Giáo sư Bùi và Đạo diễn Tống. Hai anh chị sẽ luôn hạnh phúc như vậy đúng không U^ェ^U
Đọc truyện thì được nhưng đừng mơ mộng quá nhé, có lẽ trong cuộc sống chúng ta sẽ rất khó tìm được một Bùi Chỉ dành riêng cho mình như Tống Úc, nhỉ?
Nếu thích hãy cho mình xin một like ạ. Nếu truyện còn nhiều lỗi chính tả, hãy báo lại mình biết với nha.
Chuẩn bị lọt hố truyện mới nhé ~ Phong Nguyệt Địa on-going nhoa/

Leave a Reply