Chương 35: Tuổi trẻ không bị định nghĩa
/Trước khi đọc chương này, hãy nghe bài hát này nhé, nó thực sự phù hợp với chương này luôn hehe/
Những cây ngô đồng hai bên sân trường không còn trơ trụi, lũ chim trú ngụ trên cành không ngừng hót vang. Xuân về trên đất mẹ, vạn vật như hồi sinh, mùa đông tan biến, mọi thứ lại bắt đầu từ đầu.
Ánh nắng buổi chiều rực rỡ, đổ xuống từng học sinh đang chăm chỉ. Các bạn học mặc đồng phục chỉnh tề, khắp nơi vang tiếng nói cười, tràn ngập hơi thở thanh xuân.
Thường Hạ mặc bộ đồng phục trắng xanh xen kẽ, đi thẳng tới cuối hàng lớp A khối Tự nhiên.
Cô ngước mắt lên, thấy Đoàn Nhu hiếm khi buộc mái tóc lên thành kiểu đuôi ngựa thấp, vài lọn tóc xõa xuống che bớt góc nghiêng anh khí, thêm vào vài phần dịu dàng xinh đẹp.
Đoàn Nhu cũng nhìn thấy cô, vẫy tay bảo Thường Hạ nhanh lại đây.
Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên dáng người cao ráo, đứng ở phía sau rất nổi bật, nhóm nữ sinh lớp bên cạnh cứ liếc sang nhìn mãi, ghim chặt ánh mắt vào người họ.
Thường Hạ ngó nghiêng xung quanh nhưng không thấy bóng dáng Giang Hòe đâu.
Trình Gia Nhiên như có siêu năng lực nhìn thấu tâm tư Thường Hạ, liền có ý nói: “Tìm A Hòe hả? Nó quá ưu tú nên bị chủ nhiệm tạm thời lôi đi làm đại diện học sinh rồi.”
Đoàn Nhu há hốc mồm, mắt trợn tròn. Kì Ôn Ngôn thì há miệng thành hình chữ O, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Thường Hạ: “…Tớ phục rồi.”
Thường Hạ không tự nhiên gật gật đầu, nhưng trong lòng đã sớm ‘băm vằm’ Trình Gia Nhiên vạn lần.
Sau khi các lớp điểm danh xong, hoạt động lễ thề quân 100 ngày chính thức bắt đầu. Đầu tiên là tập thể hát Quốc ca, Hiệu ca, sau đó là lãnh đạo lên phát biểu.
Các học sinh đứng thẳng đứng như cây tùng bách, không cò vẻ lười biếng như lúc mới bắt đầu. Thường Hạ đứng nghiêm chỉnh, mắt nhìn thẳng về phía trước, rồi cô thấy một bóng dáng cao ráo chạy ra từ tòa nhà dạy học.
Tóc của chàng trai đó rối tung như ổ gà, cúc áo đồng phục buông mở, lộ ra xương quai xanh tinh tế. Gương mặt cậu lạnh lùng, vẻ phong trần lãng tử tỏa ra xung quanh.
Cậu thở hồng học chạy đến lớp C khối xã hội thì dừng lại, bị giáo viên chủ nhiệm mắng cho một trận rồi mới được đi ra phía sau đứng.
Lục Hy Triệt chạy từ bệnh viện về trường, may mà vẫn kịp lễ thề quân 100 ngày.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, cậu lập tức cài lại cúc áo đồng phục, ánh mắt bắt đầu vô định, theo bản năng tìm kiếm một bóng hình nào đó.
Tìm thấy rồi, cô ấy cũng đứng ở phía sau.
Điều khiến đồng tử Lục Hy Triệt co rút là Thường Hạ cũng đang nhìn cậu.
Cô thấy sắc mặt Lục Hy Triệt không tốt lắm, nhưng cậu vẫn cố gượng một nụ cười với cô. Thường Hạ nhíu mày, Lục Hy Triệt thong thả dời mắt, không nhìn cô nữa.
Lời phát biểu của lãnh đạo trường truyền qua loa phóng thanh đến mọi ngóc ngách của sân trường.
“Mồ hôi nên viết thành những kí hiệu của thanh xuân, tôi nghĩ đó nên là dấu chấm lửng, bởi vì thanh xuân của chúng ta có những khả năng vô hạn.”
Dù đã được nghe ‘súp gà cho tâm hồn’ suốt ba năm nhưng vào giây phút này, các học sinh vẫn lắng nghe chăm chú như mọi khi.
“Con đường phía trước như thế nào? Chúng ta không biết. Nhưng chúng ta có vốn liếng của tuổi trẻ, có phong thái kiêu hãnh. Thời gian như bóng câu qua khung cửa, thời gian chưa bao giờ chờ đợi ai. Cơ hội bình đẳng giữa mỗi người đang bày ra trước mắt các em, các em phải tự ép mình một phen để giành lấy! Mỗi bước chúng ta đi đều dẫn tới tương lai. Vậy nên các em học sinh thân mến, khi mặt trời mọc, hãy quên đi ngày hôm qua. Một ngày mới bắt đầu là một cuộc lữ hành khác biệt! Hãy tin vào chính mình, các em nhất định làm được, nhất định!”
Bài phát biểu đầy nhiệt huyết làm nức lòng người.
“100 ngày cuối cùng, đếm ngược bắt đầu!”
Trầm tư rồi lại trầm tư, dừng lại rồi lại dừng lại. Năm lớp mười, nhiều người thắc mắc, nếu tôi đứng ở ngã tư đường, rừng cây rậm rạp làm mờ đi lối về phía trước, tôi nên lùi bước hay tiến lên?
Tôi nghĩ, đừng ngập ngừng dưới gốc cây, đừng rơi lệ trong màn sương.
Dòng suối chảy róc rách chính là thứ thúc đẩy rừng cây không ngừng vươn mình, nó lặng lẽ không nghỉ, tiến về phía trước, mãi về phía trước.
Giờ đây đã lên lớp mười hai, tôi hiểu rồi, tôi nên đi theo nó, tiến về phía trước, mãi về phía trước.
Bất kể con đường đã qua có phong cảnh đẹp đẽ hay không, chỉ cần vững tin rằng nếu ánh sáng tương lai nhảy múa niềm hy vọng như dòng suối nhỏ, thì tiền đồ nhất định sẽ lá thắm cành xanh, hoa nở như gấm.
Làn gió khẽ thổi qua, Thường Hạ ngẩng đầu vén lọn tóc con ra sau tai. Chớp mắt một cái, người trên khán đài đã thay đổi.
Giang Hòe cúi người, hai tay nhận lấy micro, sau đó tay trái cầm cán míc, tiến thêm một bước trên khán đài cao, ngay lập tức trở thành tâm điểm chú ý của vạn người.
Thường Hạ đứng ở phía dưới ngước nhìn cậu.
Trong phút chốc ngẩn ngơ, cảm giác như đã từng quen biết.
Thời gian quay ngược trở lại vài tháng trước, cô cũng đứng ở vị trí hiện tại, nhìn cậu phát biểu sau khi nhận giải.
Điểm khác biệt duy nhất là khi đó Giang Hòe mặc lễ phục, toát lên vẻ lịch lãm. Còn bây giờ cậu mặc đồng phục trường, tỏa ra hơi thở chàng thiếu niên đầy nhiệt huyết.
Thường Hạ lại một lần nữa cảm thán, ngỡ như việc cô chuyển đến trường Trung học số 7 Nam Du mới chỉ là ngày hôm qua.
“Các cậu nhìn xem , chậc chậc, A Hòe đứng trên đó oai phong lẫm liệt thật đấy, khi nào thì mấy đứa mình mới được đứng trên đó để oai một tí nhỉ?” Kì Ôn Ngôn khoanh tay trước ngược, đầy vẻ ngưỡng mộ hỏi.
“Mày còn chê mấy đứa mình chưa đủ nổi tiếng à?” Trình Gia Nhiên vỗ vỗ vai cậu ta.
“Để Hạ Hạ lên là được rồi, tớ đã quá nổi bật rồi, hai cậu thì thôi không cần thiết.” Đoàn Nhu nhếch môi cười lạnh.
Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên đồng thanh hỏi lại: “Whyyy?”
Đoàn Nhu ngoắc ngoắc ngón tay, đợi họ ghé sát lại, cô mới nói: “Hai cậu mà lên đó thì có thể diễn được một bộ phim hài luôn.” Cô không thể nào quên được cái đêm kể chuyện ma đó, chỉ cần hai người này động tay động chân thôi là đã thấy tếu rồi.
Kì Ôn Ngôn: “…”
Trình Gia Nhiên: “…”
Hai người bắt tay làm hòa, nở một nụ cười thấu hiểu.
Đúng là “anh em như thể tay chân.”
Thường Hạ nén cười, dời tầm mắt trở lại phía Giang Hòe trên đài cao.
“Thưa các thầy cô, chào các bạn học sinh. Em là Giang Hòe đến từ lớp 12 khối 12 ban Tự nhiên, là đại diện học sinh cho buổi lễ Thề quân 100 ngày lần này.”
Giọng nói thiếu niên trong trẻo, rõ ràng và cực kì êm tai.
Ánh mắt Giang Hòe lướt qua biển tên của các lớp, cuối cùng dừng lại ở trước lớp A khối tự nhiên, cậu giõng dạc nói: “Toàn thể các bạn học sinh, hãy giơ tay phải lên, trang nghiêm tuyên thệ”
/Dịch chương này mà da gà da vịt nổi hết cả lên, ôi thanh xuân ơi ~/
Các học sinh lớp 12 có mặt tại đó đồng loạt thực hiện, thần sắc nghiêm túc.
“Nguyện chúng ta khởi đầu từ nhỏ bé, kết thúc bằng vĩ đại. Phấn đấu một trăm ngày, nỗ lực một trăm ngày!”
“Người tuyên thệ, Giang Hòe.”
Toàn trường bắt đầu đồng thanh nhắc lại. Khi mỗi người đọc lên tên của chính mình, ai nấy đều kiên định, không hề chùn bước.
Âm thanh vang dội có tiếng vọng, trong mắt mỗi người đều có một luồng khí thế không thể cản phá.
Bất thình lình, trên đài cao vang lên một tiếng nổ lớn, mười hai đạp pháo hoa màu sắc bắn vọt lên không trung. Hai chiếc flycam nối đuôi nhau bay lên, khi đạt đến độ cao nhất định, chúng thả xuống hai dải biểu ngữ.
/Dưới đây tớ có lấy vài đoạn video trên douyin, nếu mọi người muốn hiểu hơn về lễ Thề quân 100 ngày thì có thể tìm từ khóa “百日誓师” để xem, rất hùng tráng./
1.00 复制打开抖音,看看【卖萌没人懂的作品】🗓𝗗𝗮𝘆-𝟭𝟬𝟬|百日誓师# 高考 https://v.douyin.com/wZQustdRGD4/ :0pm 09/19 W@m.QK LwF:/
3.35 复制打开抖音,看看【华南师范大学附属电白学校的作品】百日誓师大会的天花板!2023届# 中考 # 百日… https://v.douyin.com/ksUUECY2pxU/ Xmd:/ j@p.QK :4pm 10/24
Nền đỏ chữ trắng, bên trên viết: “Cần biết thiếu niên chí cao xa, từng hứa nhân gian hạng nhất lưu.”
Lớp trưởng các lớp vẫy cao lá cờ riêng biệt của lớp mình, chạy một vòng quanh sân tập theo khẩu lệnh của giáo viên thể dục.
Dư Hiểu Viễn vác lá cờ lớp cao tới hai mét. Cô ấy chạy rất nhanh, cả lá cờ tung bay trong gió, hiện ra rõ nét trong tầm mắt mọi người.
Sự kết hợp giữa màu xanh lam và xanh lá cây, ở giữa in dòng chữ lớp A khối tự nhiên, phía dưới viết hai chữ “Tất thắng.” Rõ ràng là một lá cờ lớp rất bình thường, nhưng tại sao lại in dấu tay sặc sỡ màu sắc của hơn năm mươi con người lên đó.
Đó là những dấu tay mới được in cách đây không lâu, hiện giờ trên lòng bàn tay của họ vẫn còn những vệt màu chưa rửa sạch.
Mọi người đều nhìn về hướng lá cờ đang tung bay mà nói cười rôm rả. Cứ ngỡ chạy xong một vòng là xong chuyện, nào ngờ họ lại đang chơi trò chạy tiếp sức với lá cờ lớp, ai đuối sức thì đổi người khác lên thay.
Thường Hạ thấy Giang Hòe vừa mới trở về hàng ngũ đã bị Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên kéo đi chạy một vòng. Lúc quay lại, cậu còn mang về cho Thường Hạ và Đoàn Nhu hai chiếc bong bóng màu hồng.
“Cái này để làm gì vậy?” Đoàn Nhu hỏi.
“Lớp nào cũng có hết, thầy cô bảo có thể dùng bút dạ để viết điều gì đó lên, cuối cùng nghe khẩu lệnh của lãnh đạo nhà trường rồi cùng nhau thả lên trời.” Kì Ôn Ngôn nói.
Cũng giống như đang thả cho ước mơ bay cao.
Trình Gia Nhiên không đợi được nữa mà dùng răng cắn mở nắp bút, ngồi bệt xuống đất nắn nót viết từng nét một.
Giang Hòe rút từ trong túi ra một chiếc bút đne, cậu liếc nhìn Kì Ôn Ngôn một cái. Kì Ôn Ngôn cứ ngỡ Giang Hòe định đưa cho mình, anh chàng vừa cười vừa đưa tay ra, hai chữ cảm ơn suýt chút nữa thì thốt ra khỏi miệng thì Giang Hòe bỗng phanh gấp, đưa bút cho Thường Hạ đứng bên cạnh.
“Cậu viết trước đi.” Giang Hòe khẽ nói.
Thường Hạ há hốc miệng, đón nhận chiếc bút với vẻ vừa mừng vừa lo, lí nhí nói câu cảm ơn
Kì Ôn Ngôn: “….”
“Tay cậu đơ ra làm cái gì vậy?” Đoàn Nhu bột miệng hỏi một câu, nhìn cứ như bệnh nhân tâm thần.
Kì Ôn Ngôn nhướn mày cười khan hai tiếng, “Ha ha, cảm giác sờ vào không khí cũng tốt phết.”
Ôi thôi xong, bệnh lại nặng hơn rồi.
Thường Hạ suy nghĩ một lát rồi hạ bút như thần.
“Con đường một nắng hai sương mà ta đã từng đi qua, chắc chắn sẽ trải đầy hoa tươi.”
Giang Hòe liếc nhìn, tán thưởng: “Được đấy.”
Thường Hạ mỉm cười, đưa bút trả lại cho cậu, cô nhìn vào góc áo đồng phục của cậu, ở khoảng cách gần như thế này, cô lại ngửi thấy mùi quýt quen thuộc: “Còn cậu, cậu định viết gì?”
Cô không nhìn biểu cảm trên mặt cậu, nhưng từ giọng nói của cậu, có thể nghe ra Giang Hòe đang cười.
“Tớ đã bao giờ kể với cậu chưa, thật ra tớ là người khá ngông cuồng đấy.”
Thường Hạ bị thu hút một cách không thể kiểm soát, ngước mắt nhìn cậu.
“Việc dựa vào gia cảnh của bản thân chỉ có thể chiếm được phong quang nhất thời thôi, tớ không thích như vậy. Tớ muốn việc học thành công, sau này có thể cưới được người con gái mình yêu thì có đó mới là việc vẻ vang cả đời.” Giang Hòe nhìn góc nghiêng khuôn mặt cô, tiếp tục nói: “Cái tớ muốn chính là vẻ vang cả đời.”
Tiếng trống nhạc từ loa phát thanh trùng khớp với tiếng đập nhịp tim cô, Thường Hạ khẽ cuộn ngón tay lại, chỉ cảm giác như cơ thể bị ai khoét rỗng, rồi lại có luồng hơi thở nồng nhiệt rót đầy vào lục phủ ngũ tạng.
Tiếng nhạc đã đổi, nhưng nhịp tim của cô thì vẫn tuần hoàn không ngừng.
“Cho nên, tớ chỉ định viết một chữ thôi.”
“Là gì vậy?”
“Thắng!”
Thắng, rất đơn giản
Cuộc đối thoại giữa Giang Hòe và Thường Hạ bị ba con người hóng hớt kia nghe rõ mồn một, Kì Ôn Ngôn hắng giọng cướp lời: “Thường Hạ, thằng này nó thích giả vờ lắm.”
Đoàn Nhu lại không thấy vậy: “Đó không gọi là giả vờ, cũng không gọi là ngông cuồng.”
“Thế là gì?” Trình Gia Nhiên vẫn đang ngồi đó múa bút thành văn.
“Đó là tuổi trẻ.” Thường Hạ nhẹ nhàng đáp.
Chẳng ai có thể vừa có được tuổi trẻ, lại có thể cảm nhận được cảm giác về tuổi trẻ cùng một lúc.
“Tuổi trẻ sẽ không bị định nghĩa, chúng ta chính là danh từ thay thế cho tuổi trẻ.” Đoàn Nhu một tay cầm quả bóng màu hồng, một tay vắt qua vai Thường Hạ, cực kì chắc chắn.
Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên giác ngộ, Kì Ôn Ngôn nói: “Vậy A Hòe phải thắng trong mùa hè rực rỡ này nhé.”
Giang Hòe cười lắc đầu, sửa lại lời cậu bạn: “Là chúng ta.”
“Gì?” Kì Ôn Ngôn nhất thời chưa phản ứng lại được.
Đoàn Nhu thì lại hiểu ý Giang Hòe, thuận tay vỗ vỗ cánh tay Kì Ôn Ngôn: “Ý của cậu ấy là, chúng ta đều phải thành công trong mùa hè rực rỡ này.”
“Qua đây nào các em, thầy đếm tới ba, chúng ta cùng nhau thả bóng nhé, cùng nhau thả cao bay tưởng!” Tiếng lãnh đạo trường vang vọng.
“Ba!”
Kì ÔN Ngôn không nhanh không chậm thêm vào một dấu câu cho quả bóng màu cam của mình.
“Hai!”
Trình Gia Nhiên và Đoàn Nhu cuối cùng cũng xong
“Một!”
Thường Hạ xáp qua nhìn quả bóng của Dư Hiểu Viễn.
“Thả!”
Hàng ngàn vạn quả bóng rực rỡ sắc màu được bay vào không trung. Cảnh tượng ấy hùng tráng tới độ tất cả các bạn học sinh đều móc điện thoại ra để chụp ảnh.
“Cậu viết gì thế?” Cô hỏi Dư Hiểu Viễn.
Dư Hiểu Viễn cười rồi hét to: “Tỏa sáng vạn dạm, rồi sẽ thành danh!”
Lớp toán cạnh sân thao trường học mãi học mãi rồi nhìn thấy cảnh tượng bóng bóng bay lên, mỗi một quả bóng đều được viết rất nhiều dòng chữ.
“Đừng nhìn nữa.” Giáo viên giảng bài gõ gõ bảng đen, “Đợi các em tới lớp 12, cũng sẽ có cảnh tượng thuộc về mình.”
“Nhùn thấy chưa, bóng của tớ bay cao hơn cậu đó.” Kì Ôn Ngôn ấu trĩ so đo như đứa trẻ lên ba. Cậu hất hất cằm với Đoàn Nhu, đắc ý vô cùng.
Đoàn Nhu cười nhạo một tiếng, cô hoài nghi không biết có phải bản thân đang quay trở lại hồi còn học lớp mầm hay không.
Cô hỏi vu vơ, “Nói đi, viết cái gì lên trên?” Ngữ khí như đang thẩm vấn tội phạm.
Kì Ôn Ngôn ô một tiếng, cười nói: “Kì Ôn Ngôn là thần bất bại!”
Lại là thần bất bạu, Đoàn Nhu khẽ hừ. Hôm đó ở sân trượt tuyết cũng nói với cô như thế, kết quả là suốt dọc đường ngã lên ngã xuống. Sau đó trượt lại lần hai, Kì Ôn Ngôn lại nói bên tai cô: “Tớ chỉ là ngã thôi, chứ không có bại.”
Ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó, Kì Ôn Ngôn vẫn luôn là người như vậy.
“Thần bất bại” quả nhiên cũng hợp với cậu lắm.
“Cậu thì sao, có phải cũng nên nói cho tớ biết cậu viết gì không?” Kì Ôn Ngôn cười hỏi.
Đoàn Nhu chơi xấu: “Chả viết gì.”
Kì Ôn Ngôn “ồ” một tiếng, chẳng tin lời cô. Trình Gia Nhiên ở bên cạnh ho khan, ánh mắt nhìn Kì Ôn Ngôn phiêu du vô định.
Giang Hòe và Thường Hạ nhìn nhưng không hiểu, sương mù ngập đầu.
Đây là đang làm gì?
Thế là, sau khi nhận được ám thị Kì Ôn Ngôn nói: “Có phải cậu viết bốn chữ, cầu được ước thấy không?”
Đoàn Nhu trợn trừng mắt, kinh ngạc nói “Sao cậu biết?”
Kì Ôn Ngôn chột dạ sờ mũi: “À, nhìn trộm thấy.”
Đoàn Nhu cho cậu một đấm: “Biết còn cố hỏi?! Thèm ăn đấm đấy à!”
“Ôi đừng có hung dữ thế, tớ chỉ là muốn tiến thêm một bước để hiểu…” Kì Ôn Ngôn liếm liếm môi, không sợ chết nói: “Trong điều ước của cậu chắc không có tớ đâu mà thôi.” Cậu kéo dài giọng.
Đoàn Nhu cứng ngắc cả cổ, mặt đỏ lên, tâm tư bị nắm thóp, cô cứng miệng, vừa muốn mở miệng đốp chát thì lại bị câu nói tiếp theo của Kì Ôn Ngôn làm cho cứng miệng lần hai.
“Ồ… chính là tớ.” Kì Ôn Ngôn lắp ba lắp bắp, nhìn Trình Gia Nhiên với vẻ mặt bất lực; biểu cảm của Trình Gia Nhiên sinh động, nhe nanh múa vuốt, ám thị cậu nói tiếp đi.
Kì Ôn Ngôn hít vào lại thở ra: “Thực ra tớ muốn….muốn nói. Tuổi trẻ ý mà, tớ phải dũng cảm một lần, để con gái mở lời trước thì còn gì là đàn ông, tớ rất thích cậu, cậu biết không?”
“Ba năm rồi, giờ tớ mới nói được. Nhưng cậu đừng cảm thấy áp lực, tớ biết là hơi đường đột, có thể nhất thời cậu không phản ứng lại kịp. Nhưng tớ muốn nói là, tuy thành tích của tớ kém hơn cậu, nhưng thời kì nước rút tớ chắc chắn sẽ cố gắng để trở thành người tốt hơn. Cho nên, Đoàn Nhu, cho tớ một cơ hội nhé.” Ý cười của Kì Ôn Ngôn thấm đẫm cả vào đôi mắt đen của cậu, chẳng ai biết cậu đã căng thẳng tới mức nào.
Họ đều nhìn ra được cậu thích Đoàn Nhu tới mức nào. Ngày nào ngoài miệng cũng nói cô phiền nhưng thực ra trong lòng lại thích muốn chết.
Có những người, không giỏi biểu đạt tình cảm của bản thâb, thế là thích làm “oan gia” với người ta, dùng danh nghĩa “bạn bè” ngay từ khi bắt đầu để chung sống với họ
Kết quả tới một ngày, nỗi niềm yêu thương tràn ngập các ngóc ngách trong tim, không thể cưỡng lại tìm họ tuyên thề, thế là tuôn ra hết sảy, không còn có thể kháng cự.
Sự bày tỏ hiện tại đối với hai người mà nói, không phải áp lực mà là động lực. Nhưng tiền đề là, Đoàn Nhu phải cho cậu cơ hội cái đã.
“Được, tớ đồng ý với cậu.” Đoàn Nhu nói. Nét ửng đỏ trên khuôn mặt cô vừa nãy đã vơi đi bớt, Thường Hạ nhìn cô nàng không ngừng bẻ tay, đó là đều là những động tác sự căng thẳng, vui mừng, kì vọng trong vô thức.
Cô nàng vô cùng hào sảng nói: “Đây có được coi là một lời hẹn ước không?”
Là lời hẹn ước cùng nhau trở nên tốt hơn.
“Có!” Kì Ôn Ngôn kích động đi đi lại lại, từ trầm ổn lại quay về trạng thái vui vẻ.
Trình Gia Nhiên chạy vào qua vỗ tay nói, “Tao đã nói là thành rồi mà!”
Giây tiếp theo.
“Úi chà ôi Đoàn Nhu, cứ thế mà đã đồng ý rồi hả?” Trình Gia Nhiên “thèm đòn” nói.
Kì Ôn Ngôn giơ tay muốn đánh cậu ta.
Khi Đoàn Nhu còn chưa đi tới hàng, Kì Ôn Ngôn đã nói với Trình Gia Nhiên về chuyện hôm nay cậu muốn thổ lộ với cô. Trình Gia Nhiên vỗ ngực ủng hộ, hai người thì thầm to nhỏ, Trình Gia Nhiên không ngừng tẩy não cậu chàng, cổ vũ cậu cố lên, đừng có lùi bước. Mẹ nó, loại gì đây, cho chủ ý xong giờ ra đây phá bĩnh hả?!
“Bởi vì tớ thích cậu ấy lắm.” Một câu nói nhẹ bẫng truyền vào tai Kì Ôn Ngôn, cậu ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt Đoàn Nhu
“Cho nên cùng nhau cố gắng nhé, Kì Ôn Ngôn.”
Kì Ôn Ngôn nhìn cô, một giây, hai giây, ba giây, tới giây thứ tư thù ánh mắt cậu không nhịn nổi nữa.
Đây có lẽ lần lần đầu tiên kể từ khi lên cấp ba, cậu rơi nước mắt.
“Được.”
Giang Hòe và Thường Hạ nhìn rõ mồn một cả quá trình, hiểu được rằng Kì Ôn Ngôn không chống đỡ nổi nữa muốn thổ lộ với Đoàn Nhu. Nhưng việc thổ lộ tại đây thì họ không nghĩ tới.
Kì Ôn Ngôn vừa khóc vừa cười: “Vậy ước nguyện cầu được ước thấy của cậu có phải là thực hiện được một nửa rồi không?”
Ỏ, chuẩn bị phát cơm chó rồi đây. Giang Hòe “chúc phúc” họ xong thì âm thầm lùi bước, Trình Gia Nhiên cũng theo cậu, còn Thường Hạ bất động tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn họ.”
“Cầu được ước thấy – một cái là cậu, một cái là thành tích.”
Kì Ôn Ngôn cười tới nỗi miệng sắp ngoác tới mang tai.
“Ồ hố.” Trình Gia Nhiên bá cổ Giàn Hòe, cảm thán “Tình yêu quả nhiên là liều thuốc thần kì.”
“Cũng dễ thương lắm đó chứ.” Giang Hòe cong môi cười cười.
Gì…cơ? Cái gì dễ thương? Tình yêu dễ thương? Cái què gì vậy? Đại não Trình Gia Nhiên tắt điện.
Cậu ta nhìn theo ánh mắt Giàn Hòe, mới phát hiện ra thằng này không hề nghe mình nói mà ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm Thường Hạ, ngay khi ánh nhìn cô quét qua, cậu lại thu tầm nhìn, làm như chưa có chuyện gì xảy ra.
Trình Gia Nhiên cảm thấy hai thằng bạn sắp xong đời rồi, cái nhân cách “rất khó động lòng” mà Giang Hòe từng lập ra đổ nát rồi.
Sau khi kết thúc hoạt động lễ thề quân 100 ngày, các bạn học bắt đầu lục tục đi về lớp của mình.
Trên đường đi, Thường Hạ gặp Lục Hy Triệt.
Vốn dĩ cô chỉ muốn chào hỏi cậu rồi đi luôn nhưng não lại nảy số, gọi giật cậu lại.
“Lục Hy Triệt.”
Cậu quay đầu
Những bạn học chuẩn bị lên lầu nhìn thấy cảnh này, hiếu kì ngoái đầu lại nhìn.
Ở trường, thành tích của hai người họ xa ngoài tầm với, ấy vậy mà lại quen biết nhau hả! Có mùi rồi đây.
Lục Hy Triệt vốn muốn về lớp ngủ bù một giấc. Vì nhìn gần , đôi mắt cậu hiện hai quầng thâm đen sì.
“Sao vậy?” Lục Hy Triệt khàn giọng.
Thường Hạ quan tâm hỏi: “Em gái cậu thế nào?”
Lục Hy Triệt sững sờ, vì không nghĩ cô sẽ quan tâm như vậy. Cậu lắc đầu, không nói gì.
Thường Hạ hiểu ra, nhớ tới lúc trước Lục Hy Triệt từng nói, Lục Tinh Mạc chỉ còn ba tháng thời gian. Giờ đây, có lẽ nó sắp tới rồi.
Cô mím môi, không biết nên nói gì mới phải.
Bầu không khí có chút ngưng trệ.
“Cậu viết gì lên trên bóng bay vậy?” Thường Hạ quan tâm hỏi tiếp.
Lục Hy Triệt gật đầu nói “Tớ viết là cố lên.”
Thường Hạ mỉm cười : “Vậy cậu thật sự phải cố gắng nhé.”
Lục Hy Triệt thực ra cũng có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi cô, nhưng cuối cùng cậu chỉ cong môi, nói một chữ “được”.
Thường Hạ nhìn sau lưng cậu, cuối cùng cũng hỏi ra câu muốn hỏi: “Trước kia cậu có người bạn tên Châu Tồn Thanh à? Cậu ấy không đi cùng cậu nữa hả?”
Kì nghỉ đông trước khi từ Lâm Thành về ấy, Diệp Tuệ đã dặn dò cô, nếu có thời gian, liệu có thể hỏi tin tức về Châu Tồn Thanh hay không.
Hôm nay Thường Hạ không nhìn thấy Châu Tồn Thanh, nên muốn quay ra hỏi Lục Hy Triệt.
Lục Hy Triệt cụp mi mắt, có lẽ ít nhiều đã đoán được Thường Hạ muốn hỏi giùm ai.
Tiểu thanh mai của Châu Tồn Thanh.
Lục Hy Triệt giả vờ chỉ lên tầng lầu, nói dối không chớp mắt: “Trước khi cậu gọi tớ, cậu ta có ba cái gấp, chạy lên nhà vệ sinh rồi.”
Là vậy à. Thường Hạ gật gật đầu.
Lục Hy Triệt không muốn gạt cô, nhưng Thường Hạ lại là bạn của Diệp Tuệ, nếu cậu nói ra cô chắc chắn sẽ nói lại với Diệp Tuệ, mà Châu Tồn Thanh thì lại không mong như vậy.
Rất bất lực, không còn cách nào khác, người biết nguyên nhân chỉ có một mình Châu Tồn Thanh, cậu thay Châu Tồn Thanh bảo mật nó.
Tiếng chuông chuẩn bị vào lớp vang lên, xung quanh có không ít học sinh, Thường Hạ không biết nên để tay ở dsaau, vậy là đành đút tay vào túi, sờ ra hai viên kẹo đường thỏ trắng mang theo từ nhà hồi sáng.
“Nếu không có chuyện gì nữa thì tớ…” Lục Hy Triệt mới nói được một nửa thì cô đã nhét vào tay cậu hai viên kẹo.
“Một viên của cậu, một viên của em gái nhé, tớ đi trước đây.” Thường Hạ nói xong liền chạy lên lầu, tóc đuôi ngựa quệt tới quệt lui, rồi dần biến mất.
Lục Hy Triệt nhìn viên kẹo trong tay, viên kẹo vẫn còn sót lại hơi ấm từ tay cô.
Ánh mắt cậu lại rời xuống dưới, phát hiện ở mũi giày cậu, có một chiếc dây buộc tóc đang nằm đó.
Thường Hạ chạy tới lầu năm mới phát hiện dây buộc tóc dự phòng không thấy đâu nữa. Có lẽ là đã rơi ra khi lấy kẹo, cũng có lẽ do chạy nên rơi đâu đó.
Cô thở dài mấy hơi, lười quay lại tìm.
Vừa hay bước vào lớp trước giờ vào tiết, rồi tập trung vào việc lên lớp.
Tác giả có lời muốn nói:
Hàm ý của chương bài này quá cao, lễ thề quân luôn luôn nhiệt huyết sục sôi!
Chúng ta luôn là những người có sức mạnh nhất trên thế giới này!
Kì Ôn Ngôn thổ lộ không phải là sự bồng bột nhất thời, mà là đã ấp ủ rất lâu.
Tình yêu của tuổi trẻ luôn nhiệt thành tới vậy, còn nhóe tới mấy chương trước xuất hiện câu “tình yêu vượt qua mọi khó khăn”, trên con đường yêu cậu, chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn trắc trở, nhưng bởi vì chúng ta vẫn còn trẻ, việc gì phải sợ hãi hiện tại. Khi cậu thích tớ, vừa hay nhịp tim tớ cũng đập cùng tần số với cậu, chút tình cảm chớm nở thuở đầu, giờ đây không ngừng lan tràn như cỏ dại.
Ý nghĩa của việc cùng nhau nỗ lực chính là tớ có thể vì cậu mà trở thành một bản thân tốt hơn..
Hy vọng chúng ta đều trở thành một người tốt, học được cách trân trọng và dũng cảm.
