Ngoại truyện 20: Ba hư quá (5,755 từ)
Khi Tống Úc mang thai tới tuần thứ bảy-tám, phản ứng ốm nghén của cô vô cùng nghiêm trọng, hầu như ba bữa một ngày không ăn nổi thứ gì, chỉ cần ăn vào là nôn.
Cả người cô mềm oặt không còn sức lực, chỉ có thể nằm nghỉ ngơi. Tuy rằng bác sĩ có kê cho thuốc, nhưng hiệu quả vẫn có hạn chế.
Bùi Chỉ đứng ở cạnh nhìn cô, thương xót không để đâu cho hết, chỉ đành cố gắng thay đổi phong cách nấu cơm để cho cô nạp được ít năng lượng.
Anh bưng một bát cháo cá phi lê vào phòng.
Cháo cá phi lê là một trong số những thứ mà Tống Úc có thể ăn được trong lúc này.
Sau khi Tống Úc có em bé, không biết tại sao cô lại vô cùng nhớ tới cháo cá phi lê mà cô từng ăn trên Xue Long, sau khi Tống Úc hai lần nhắc tới điều này, Bùi Chỉ bèn nghĩ cách liên lạc với đầu bếp người Quảng Đông trước kia từng làm trên Xue Long, còn đặt vé bay thẳng Quảng Đông, cố gắng học xong rồi về làm cho cô ăn.
Tống Úc yếu ớt dựa vào thành giường, mặt cô trắng bệch, chốc chốc lại nôn khan.
Bùi Chỉ nhìn sắc mặt quá kém của cô, đôi mắt đen của anh lại càng trầm lặng, đôi môi mỏng mím chặt lại.
“Còn khó chịu hả em? Hay là đi bệnh viện xem thế nào nhé?” Lòng bàn tay anh áp lên má cô, dịu dàng vuốt ve.
Tống Úc lắc đầu, ỉu xìu đáp: “Bác sĩ nói hết cách rồi mà.”
Việc xảy ra hiện tượng ốm nghén thời kì đầu mang thai là chuyện không thể nào tránh khỏi, chỉ có điều có người nhẹ có người nặng, cô khá đen đủi, thuộc trường hợp “cực kì nghiêm trọng”.
Bùi Chỉ ngồi xuống giường, bưng bát cháo lên, thổi cho bớt nóng rồi múc 1 thừa đưa tới khóe miệng cô.
“Ăn đi.”
Tống Úc mở miệng, nuốt xuống, nhiệt độ của cháo vừa tầm, cá phi lê cũng được xử lý rất sạch sẽ, có thể nuốt xuống luôn.
Mới ăn được một chút, cô đã không ăn nổi nữa.
“Em không ăn nữa.” Giọng cô yếu ớt.
“…” Bùi Chỉ nhìn lại bát cháo, sức ăn của mèo con khéo còn tốt hơn cô hiện tại, nhưng anh cũng không dám ép cô ăn vì sợ cô sẽ lại nôn, khó khăn lắm cô mới ăn được chút ít.
Anh rút hai tờ khăn giấy trên thành giường, giúp cô lau miệng, rồi ăn nốt chỗ cháo còn lại.
Bùi Chỉ đứng dậy, đi vào bếp dọn dẹp.
Tống Úc nằm một lúc lại thấy bụng mình nhộn nhạo, cô lật chăn xuống giường, chạy vụt vào nhà vệ sinh.
Lúc Bùi Chỉ quay lại, anh không thấy Tống Úc đâu, chỉ nghe thấy có tiếng nôn khan từ nhà vệ sinh vọng lại.
Anh chau chặt hàng mày, nhanh chân bước vào, chỉ nhìn thấy Tống Úc ngồi trên sàn nhà, khom lưng, cơ thể không ngừng run nhẹ, hai mắt đỏ ửng, mái tóc đen tuyền rối tung, cả người gầy gò yếu ớt.
Bùi Chỉ ngồi xổm xuống, bàn tay to lớn của anh vỗ nhẹ lưng cô, trong lòng rất khó chịu, cảm giác bất lực vô cùng, nhìn cô khổ sở như vậy nhưng quả thực anh không thể giúp được gì.
Khó khăn lắm Tống Úc mới ngừng nôn được, cô gần như mất hết sức lực, chỉ có thể dựa vào người Bùi Chỉ, yếu ớt thở hắt ra.
Trong tay không có giấy lau, Bùi Chỉ không ngại, bèn trực tiếp dùng ống tay áo sơ mi lau miệng cho cô.
Anh sợ cô ngồi đất bị lạnh, bèn bế cô lên ngồi trên đùi anh, giống như đang ôm một đứa con nít.
Bàn tay anh áp vào phần bụng của cô, bởi vì hiện tại mới chỉ hơn một tháng vậy nên bụng cô vẫn phẳng lì, chưa lộ rõ gì.
Bùi Chỉ không dám dùng sức, bàn tay anh khẽ xoa nhẹ, nói chuyện với bé con trong bụng cô : “Bé làm khổ mẹ con quá.”
Tống Úc là kiểu càng được an ủi sẽ càng ấm ức, bụng cô lại sộc vị chua, cổ họng thì nóng rát, cô lại nôn khan hai cái, nước mắt bắt đầu rơi không ngừng.
Từng giọt nước mắt như hạt trân châu nóng bỏng rơi xuống tay Bùi Chỉ, dường như có thể đốt cháy cơ thể anh.
Bùi Chỉ cảm thấy càng khó chịu hơn, hai tay anh ôm mặt Tống Úc, nhìn vào đôi mắt ngập nước đỏ hoe của cô, hàng mi dày dính vào nhau, giống y một con thỏ nhỏ đáng thương.
Ngón tay anh miết nhẹ khóe mắt giúp cô lau đi những giọt nước đang trực trào.
Tống Úc khó chịu không chịu nổi, khàn giọng nói trong nước mắt: “Em hối hận rồi, em không sinh nữa đâu.”
Lúc này đây, Bùi Chỉ hiểu vì phản ứng nôn khan quá nghiêm trọng mà cô mới nói những lời như vậy, anh chỉ đành ôm cô vỗ về.
“Hết cách mất rồi, bé con cố nhịn nhé.”
Tống Úc không nghĩ được hóa ra mang thai lại khổ sở tới vậy, mỗi ngày ngoại trừ nôn thì vẫn là nôn, cô không làm được gì nữa.
“Ai là bé con của anh.” Tống Úc tức tối nói lớn, đấm vào ngực anh, “Em bé trong bụng mới là bé con của anh, đều tại anh hết!”
Bùi Chỉ để mặc cô đánh, miết chiếc eo thon thả chỉ vừa một vòng tay của cô, cảm giác như cô gầy gò hơn mỗi ngày.
Nắm đấm của cô mềm mại dịu dàng, không đau chút nào, nhưng trong lòng anh như bị thứ gì đó bóp chặt, vô cùng tự trách.
Bùi Chỉ tựa cằm vào đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng: “Đều tại anh, là anh sai, khiến bé con của anh chịu khổ rồi.”
Giọng anh trầm ấm nhẹ nhàng, chầm chậm an ủi cô.
Tống Úc khụt khịt mũi, vùi đầu vào cổ anh, ngửi mùi hương tuyết tùng thoang thoảng, rồi dùng sức há miệng cắn vào vai anh một cái.
“…” Vai anh truyền tới cơn đau nhói, Bùi Chỉ không động đậy, mà cố gắng ôm cô càng chặt hơn, mặc cô phát tiết.
–
May mà phản ứng ốm nghén không đeo bám Tống Úc quá lâu, đợi tới khi cô mang thai tới tháng thứ ba, Tống Úc gần như rất ít khi nôn.
Trạng thái tinh thần của cô hồi phục, cảm giác thèm ăn cũng tăng nhanh chóng, dường như ăn bao nhiêu cũng thấy không đủ.
Có nhiều khi giữa đêm hôm mà thèm ăn, cô bèn mè nheo ầm ĩ bắt Bùi Chỉ làm cho.
Mấy cân móc trước kia bị tụt khi ốm nghén đã được Bùi Chỉ vỗ béo trở lại, cân nặng của cô cũng đang lên từ từ, trông trắng trẻo mịn màng và phần bụng cuối cùng cũng đã nhô ra một chút.
Kết quả tới kỳ khám thai tiếp theo, bác sĩ nhìn vào các chỉ số, nhíu chặt hàng mày: “Mẹ bầu không được ăn như vậy nữa đâu nhé, phải kiểm soát cân nặng thôi.”
“Đến cuối tháng này, một lạng cũng không được tăng thêm nữa, nếu không tới cuối tháng thai kì cân nặng bé sẽ tăng rất nhanh, muốn sinh thường cũng khó đấy.”
“Đặc biệt là chỉ số insulin này của cô đã ở mức chạm ngưỡng rồi. Đường, các sản phẩm từ tinh bột linh tinh cũng phải kiểm soát kĩ càng.”
Tống Úc ngồi trên chiếc ghế đối diện bác sĩ, liếm liếm viên kẹo sữa mới ngậm được nửa trong miệng, xụ mặt xuống, liếc nhìn Bùi Chỉ một cái.
“…” Bùi Chỉ mím môi, nói đỡ cho cô, “Nhưng nửa đêm cô ấy luôn kêu đói, nếu không ăn thì có phải không tốt lắm không bác sĩ?”
“Bữa tối cô nhà có ăn không?” Bác sĩ cúi đầu viết bệnh án, hỏi
“Có ăn.”
Bác sĩ ngước mắt lên, đặt bút xuống, nói một câu trúng tim đen, “Vậy thì cô nhà không phải đói, mà là thèm ăn, anh đừng có nuông chiều cô ấy.”
Tống Úc “…”
Ra khỏi phòng khám, tay Bùi Chỉ đặt lên eo cô: “Nghe thấy bác sĩ nói chưa? Sau này không được ăn nhiều nữa nhé.”
Tống Úc hừ một tiếng, không nói không rằng.
Sau khi lên xe, Bùi Chỉ lục tìm một lượt tất cả các đồ ăn vặt cô để trong túi xách và trên xe, khóa sạch vào trong ngăn chứa đồ phía trước.
“Anh ơi, để lại cho em một ít đi mà.”
“Không được.” Bùi Chỉ từ chối thẳng thừng.
Tống Úc bĩu môi, tựa người vào ghế phụ.
Bùi Chỉ chăm chú nhìn cô hai giây, rồi nói: “Nhả viên kẹo trong miệng ra.”
“…” Tống Úc lườm anh, nhỏ giọng làu bàu : “Ăn rồi còn đâu.”
Vừa nói cô vừa dùng răng cắn nát viên kẹo, muốn nhanh chóng nuốt chửng vào bụng.
Bùi Chỉ biết, về mặt ăn uống, Tống Úc thuộc kiểu xưa nay không quản nổi mồm miệng. Anh bất lực lắc đầu.
Tống Úc cắn viên kẹo phát ra tiếng răng rắc, còn chưa kịp nuốt xuống thì đã bị anh bóp nhẹ cằm.
Cô chớp chớp mắt, cảm giác có thứ gì đó được phủ lên đôi môi mình.
Khô ráo và mềm mại.
Hơi thở ấm áp của người đàn ông phả lên mặt cô, đồng tử của Tống Úc hơi giãn ra, hai bên má bỗng ửng hồng, khiến cơ thể cô không tự chủ được mà mềm nhũn.
Ngay sau đó, răng môi của cô bị người khác cạy mở.
Trong lúc môi lưỡi quấn quýt, những vụn kẹo bị cắn nát trong khoang miệng đều bị người đàn ông ngậm hết vào miệng mình, một chút cũng không để lại cho cô.
Chỉ còn dư vị ngọt tới phát ngấy của kẹo sữa.
Cho tới khi rốt cuộc cũng được anh buông ra, mặt cô đỏ bừng như lửa đốt, đỏ lan tới tận mang tai, bờ môi cô tê dại sưng sưng. Cô lườm người đàn ông thỏa mãn trước mặt một cái, không thốt lên được câu nào.
–
Từ sau khi bị bác sĩ phụ sản bắt kiểm soát chế độ ăn uống, Bùi Chỉ đã thay hẳn thói quen cho cô ăn không biết tiết chế trước kia, trở nên nghiêm khắc vô cùng. Cái này không cho ăn, cái kia không cho đụng, không nuông chiều cô chút nào nữa.
Hơn nữa sau khi cô mang thai, anh không cho phép cô ăn đồ ăn ngoài, sợ ăn vào không sạch sẽ.
Mặc dù tay nghề nấu ăn của Bùi Chỉ đã tiến bộ hơn nhiều, nhưng cơm canh ở nhà và hương vị bên ngoài không thể giống nhau được.
Tống Úc cảm thấy mình thèm thuồng đồ ăn bên ngoài tới phát điên.
Trước đây cô muốn ăn gì, chỉ cần quấn lấy Bùi Chỉ làm nũng một tí, Bùi Chỉ chắc chắn sẽ nhượng bộ. Giờ thì hoàn toàn không có cửa nữa rồi, cho dù cô có nháo nhào thế nào anh cũng không cho cô ăn.
Trên bàn bày biện những nguyên liệu nấu ăn phong phú, màu sắc tươi tắn, dĩnh dưỡng cân bằng, trông qua liền thấy vô cùng lành mạnh.
Có điều ấy à, đồ ăn lành mạnh cái gì cũng tốt, chỉ có một nhược điểm, đó là không ngon.
Tống Úc chống má, đũa gắp miếng thức ăn chẳng có tí sức nào, chầm chậm nhét vào miệng, nhạt như nhai sáp.
“Buổi tối anh có một buổi tiệc giao lưu, không về ăn cơm.” Bùi Chỉ lại gắp thêm cho cô một món rau cô không hề thích ăn.
“…” Tống Úc bới bới, gắp lên một cọng rau mỏng nhất, cho vào miệng, ăn như ăn cỏ.
“Ồ.” Cô đáp rầu rĩ.
“Anh có tiệc giao lưu gì vậy?” Tống Úc khựng lại một tí rồi lại hỏi.
Trông kí ức của cô hầu như thấy anh chưa bao giờ có tiệc giao tiếp xã giao gì cả, mỗi lần sau khi tan làm, anh đều đi thẳng từ trường về nhà,
bền lòng vững dạ. Mấy dự án Bùi Chỉ nghiên cứu đang lên kế hoạch triển khai trong tay cũng chẳng buồn tiếp tục đẩy nhanh tiến độ nữa, toàn tâm toàn ý chăm sóc Tống Úc.
Vốn dĩ Bùi Chỉ sợ đi làm sẽ làm lỡ dở việc, còn muốn từ chức không làm nữa.
Còn Tống Úc thì tức nổ đom đóm mắt, bao nhiêu người ngưỡng mộ cái danh xưng giáo sư và biên chế như vậy, anh nói không cần là không cần.
Ngược lại Bùi Chỉ cảm thấy thế nào cũng được, sự chuyên chú đối với một việc nào đó sẽ thay đổi theo từng chu kì thời gian. Việc bây giờ anh quan tâm nhất, sớm đã không còn là chuyện đi nghiên cứu các bộ lạc nữa rồi. Việc quan trọng nhất bây giờ của anh, là chăm sóc tốt cho Tống Úc.
Sau cùng họ tìm một cách điều chỉnh tốt nhất, Tống Úc chuyển vào căn hộ trước kia Bùi Chỉ ở, bởi vì căn hộ này gần trường học, thuận tiện cho việc đi lại và chăm sóc cô.
Buổi tối khi trường không còn ai nữa, Bùi Chỉ sẽ dắt tay cô đi men theo con hồ trong trường dạo bộ.
Lúc ban đầu vẫn còn vài sinh viên không nhịn được thảo luận về họ, thậm chí còn bị chụp hình, lên hot search, lại rắc thêm cho mấy người đu CP ít cơm ‘tró’.
Lúc đầu Tống Úc thấy có hơi ngượng ngùng, lúc thấy đông người, cô còn muốn giật tay ra khỏi Bùi Chỉ, tuy là mỗi lần đều không giật ra được.
Nhưng sau này không biết là vì cô đã quen, hay là mấy bạn sinh viên kia đã quen, dần dần trở thành chuyện thường nhật, cũng rất ít khi có ánh mắt dò xét hai người họ nữa.
Bùi Chỉ trả lời câu hỏi vừa rồi của cô: “Một tốp sinh viên anh dạy chuẩn bị tốt nghiệp, nên mời mấy đứa Trương Thành ăn cơm.”
Tống Úc nhớ hiện tại là tháng 6, quả thực là mùa tốt nghiệp.
Bùi Chỉ: “Đồ ăn buổi tối anh sẽ chuẩn bị trước rồi để trong tủ lạnh, tới lúc đó em làm nóng một chút là có thể ăn được.”
Anh nói xong, tự dưng Tống Úc thấy toàn thân thả lỏng, khó khăn lắm mới có một bữa ăn không bị anh đốc thúc, cô bỗng có ý nghĩ sai trái, nên ậm ừ đáp “vâng” một tiếng với anh.
Bùi Chỉ nhìn cô, buông đũa xuống, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn.
“Đừng có dở trò mèo gì với anh.” Anh nói nhẹ nhàng.
Tống Úc : “…”
Người này là con sán trong bụng cô hẻ.
Cô cố làm ra vẻ trấn tĩnh lầu bầu: “Em nào có giở trò mèo gì chứ.”
Bùi Chỉ vẫn nhìn cô, trên mặt nửa tin nửa ngờ.
Ăn trưa xong, Bùi Chỉ ngủ trưa cùng cô, đến khi Tống Úc tỉnh dậy thì không còn thấy anh đâu nữa.
Tống Úc nằm trên giường, mơ mơ màng màng đợi tỉnh hẳn, rồi lật người xuống giường, mở điện thoại ra, trực tiếp đặt một nhà hàng Teppanyaki (*) Nhật Bản.
(*) Teppanyaki là phong cách ẩm thực của Nhật Bản, nơi đầu bếp nấu thức ăn bằng một bàn nướng sắt
. Ra đời vào thế chiến thứ II, Teppanyaki là sự kết hợp tinh tế giữa tinh hoa ẩm thực Nhật và nghệ thuật trình diễn của phương Tây.
Quán ăn Nhật này là quán cơm cô rất thích ăn, ông chủ là một người sinh ra và lớn lên ở Nhâ Bản, tiệm cũng rất sạch sẽ gọn gàng, các đầu bếp Teppanyaki ai ai cũng rất chuyên nghiệp, món ăn làm ra mang hương vị rất chuẩn.
Hồi trước khi chưa có nhiều việc làm, mỗi tháng Tống Úc phải đến đây ít nhất hai lần. Từ lúc mang thai, cô bị Bùi Chỉ quản lý vô cùng khắt khe, sớm đã thèm tới mức không chịu nổi rồi.
Khó khăn lắm mới có được cơ hội này, cô mà không nổi tâm tư ăn vụng thì mới là lạ.
Suốt cả buổi chiều, tâm trạng của cô cực kì tốt.
Trước khi ra cửa, cô còn tỉ mỉ ăn diện thật đẹp, quyết tâm trở thành mẹ bầu đẹp nhất trong quán.
Bảy giờ tối, Tống Úc đã có mặt tại quán ăn Nhật.
Quán này hoạt động theo chế độ hội viên, phải đặt trước mới có chỗ ăn, thông thường ít nhất phải đặt trước ít nhất ba ngày.
Vì cô tới quán quá thường xuyên, cực kì thân quen với ông chủ quán nên chỉ cần “face ID” là có thể đặt chỗ ăn ngay lập tức.
“Irasshaimase”
Tống Úc vừa đẩy cửa bước vào đã nghe thấy một lời chào bằng tiếng Nhật vô cùng chuẩn chỉnh.
Chủ tiệm Tomura đang đứng trước bàn bếp liền nhận ra ngay vị khách quen của mình. Ông nhiể tình chào hỏi bằng tiếng Trung, thậm chí còn pha chút giọng điệu Bắc Kinh.
“Úi, đạo diễn Tống hả, lâu rồi không thấy cô ghé chơi.”
Tống Úc mỉm cười, quen đường quen ngõ ngồi lên chiếc ghế cao chân.
Đợi cô đi tới gần, Tomura chú ý tới phần bụng dưới hơi nhô lên của cô, liền nhướn mày hỏi: “Vẫn như trước đây chứ? Lần này làm chín hoàn toàn nhé?”
Thịt nướng Teppanyaki ăn tái sẽ ngon hơn, nhưng phụ nữ mang thai lại không được ăn đồ tái.
Tống Úc gật đầu, không nhìn thực đơn mà để Tomura tự chuẩn bị. Trí nhớ của ông rất tốt, nhớ được hết khẩu vị của khách quen.
Rất nhanh sau đó, trên bàn đã tỏa ra mùi thịt nướng thơm phức.
Chiếc bàn chỗ cô ngồi, ngoài trừ cô ra thì năm vị trí còn lại đều trống không, chắc là có người đặt trước nhưng chưa tới. =)))))
Vừa hay Tomura có thể rảnh tay, chuyên tâm làm đồ ăn cho một mình cô.
Tống Úc chống cằm, nhìn chằm chằm vào những miếng thịt bò vâm mỡ đang xèo xèo chảy mỡ trên bàn sắt, âm thầm nuốt nước bọt.
Ngón trỏ của cô đặt trên tách trà, khẽ gõ nhẹ từng nhịp theo bản năng, hận không thể ăn ngay lập tức.
Ngay lúc này, điện thoại trên bàn bỗng sáng lên, phát ra tiếng rung bần bật.
Tống Úc liếc mắt nhìn sang, thấy là cuộc gọi của Bùi Chỉ. Không biết là do chột dạ hay sao mà cô lập tức trở nên căng thẳng.
Cô hắng giọng, lấy tay che bớt micro điện thoại rồi mới bắt máy.
Giọng nói trầm thấp, thong thả của người đàn ông truyền tới ống nghe : “Ăn cơm tối chưa?”
“…” Tống Úc nhìn chằm chằm miếng thịt sắp nướng chín trên bàn sắt, nói không chớp mắt cái nào: “Ăn rồi.”
“Thế bây giờ em đang làm gì?” Bùi Chỉ hỏi với giọng như đang nói chuyện phiếm.
Tống Úc không hiểu sao lại có cảm giác như anh đang kiểm tra chốt, cô kéo dài giọng “ừm” một tiếng, nghĩ ngợi rồi tìm cớ, “Đang xem tivi”
Sợ anh nghe thấy tiếng xèo xèo của bàn sắt nướng, cô vội vàng bổ sung: “Đang xem A Bite of China.”
Nghe vậy, Bùi Chỉ khẽ cười một tiếng trêu chọc: “Em thế này chẳng phải là dùng ảo tưởng vượt khó à?” (*)
(*) (望梅止渴) là một thành ngữ tiếng Trung, dịch nghĩa đen là “nhìn mơ giải khát”.
Thành ngữ này dùng để chỉ việc dùng ảo tưởng hoặc trí tưởng tượng để an ủi bản thân hoặc động viên người khác vượt qua khó khăn trước mắt, dù cách đó không giải quyết được tận gốc vấn đề thực tế. Nó tương tự như cụm từ “vẽ bánh qua ngày” (họa hổ sung hung/họa bính sung cơ) hay việc tự tạo ra một niềm tin tinh thần để bước tiếp.
Tomura di chuyển động tác dứt khoát, nhanh nhẹn bày những viên thịt bò đã nướng chín lên đĩa, điểm xuyết thêm nước sốt và lá tía tô trang trí, sau đó đẩy đến trước mặt cô và ra hiệu dùng bữa.
Tống Úc đổi điện thoại sang tay trái, dùng tay phải để cầm đũa
Cô không hề dùng ảo tưởng vượt khó đâu nhé.
Đúng lúc này, cánh cửa lùa của quán đồ Nhật bị ai đó đẩy ra từ bên ngoài, ở cửa có tiếng đối thoại loáng thoáng vọng vào —
“Đù má, Ngô Nguyệt, chọn quán này chắc cắt cổ lắm đúng không?”
“Không sao nhá, boss bao. Tớ khó khăn lắm mới đặt được chỗ đấy, nghe nói đây là Teppanyaki chuẩn vị Nhật nhất ở Bắc Kinh đấy.” /Xin phép dịch tới đoạn này ngồi cười như con thần kinh mất 10 phút mới dịch tiếp nổi/ =))))
Ngô Nguyệt nhìn sang người đàn ông đi cuối cùng, trêu chọc: “Có đúng không hả thầy ơi?”
Bùi Chỉ một tay đút túi quần tây, tay kia cầm điện thoại áp lên tai.
Từ ống nghe điện thoại truyền đến giọng điệu làm nũng, ngoãn ngoãn của một người phụ nữ: “Thế thì phải làm sao bây giờ, chẳng phải tại anh không cho em ăn à?”
Giọng nói mềm mại ngọt ngào khiến lòng anh ngứa ngáy, khóe môi không tự chủ được mà phác lên một nụ cười.
Ngô Nguyệt gọi nhưng anh không nghe thấy, mãi đến khi Trương Thành ở bên cạnh vỗ vỗ vai anh.
Bùi Chỉ lúc này mới mỏi mệt mướn mi mắt lên, lười biếng nhìn sang. Chẳng hiểu sao, như có ma xui quỷ khiến, ánh mắt anh đi xuyên qua Ngô Nguyệt, lập tức nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi ở trong góc.
Người phụ nữ mặc một chiếc váy hai dây dệt kim màu tím nhạt, mái tóc đen dài xõa xuống như thác nước, làn da trắng ngần cùng bờ vai mảnh khảnh trên tấm lưng lúc ẩn lúc hiện. Chất vải ôm sát của chiếc váy dệt kim làm tôn lên chiếc bụng nhỏ hơi nhô lên của cô, trông càng thêm nổi bật.
Nụ cười của Bùi Chỉ bỗng khựng lại.
Tống Úc mải mê gọi điện thoại và chú ý đến đĩa thịt nướng trước mặt, hoàn toàn không nhận ra có người vừa bước vào quán từ phía sau.
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu không có tiếng động, chẳng biết là đang làm gì.
“Hay là anh lo tiếp khách trước đi.” Tống Úc nói.
Đừng làm lỡ dở thời gian ăn cơm của cô.
Bùi Chỉ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, rồi trực tiếp ngắt kết nối.
Trong đầu Tống Úc lúc này toàn là đồ ăn, cô cũng chẳng mấy bận tâm tại sao đầu dây bên kia lại cúp máy nhanh đến thế.
Cô trực tiếp đặt điện thoại xuống, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.
Nước thịt thơm lừng bùng nổ trong khoang miệng, ngon đến mức cô híp cả mắt lại.
“Ngon không?” 一 Một giọng nam trầm thấp truyền đến. =))))))
Từ góc mắt của mình, Tống Úc thoáng thấy có một người đàn ông ngồi xuống vị trí ngay cạnh mình. Cô chỉ có thể nhìn thấy tay áo comple của anh sạch sẽ, chỉnh tề, đặc biệt là đôi bàn tay trắng trẻo, thon dài và rõ khớp xương.
Trong miệng cô vẫn còn ngậm thịt, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Ngon lên tận trời xanh luôn.
Một lát sau.
Người đàn ông bật ra một tiếng cười lạnh lẽo, nhàn nhạt——
“Em quả thực giỏi thật đấy, Tống Úc.”
“……”
Tống Úc cuối cùng cũng nhận ra giọng nói quen thuộc của người đàn ông, sống lưng cô lập tức căng cứng.
Cô cứng đờ ngẩng đầu lên, trực tiếp chạm phải ánh mắt đen thẳm, âm trầm của người đàn ông.
Bùi Chỉ vừa giận vừa buồn cười, nhìn bộ dạng ăn vụng đến mức suýt quên cả việc nuốt miếng thịt cuối cùng vào miệng của cô, anh giơ tay lên véo nhẹ vào má cô.
Cái đứa nhỏ này, đúng là một khắc cũng không thể buông lỏng cảnh giác được mà.
“Sư mẫu nhỏ!” Ngô Nguyệt lúc này cũng nhìn thấy Tống Úc, cười híp mắt đi tới.
“Hóa ra chị cũng đến ạ, chiều nay em hỏi thầy, thầy còn bảo chị không đến cơ mà.” /Mình dịch những chương trước vẫn lỡ để Nguyệt gọi là chị, nhưng gọi sư mẫu rồi thì đáng nên sửa là cô nhưng giờ ngồi mò lại từng chương cực quá nên vẫn giữ nguyên nha, xin lỗi mọi người ToT/
“……” Tống Úc khẽ nhếch khóe môi, âm thầm liếc nhìn Bùi Chỉ ‘không cảm xúc’ đứng ở bên cạnh. Cô đúng là không nên đến đây thật.
Trong lúc nhóm Ngô Nguyệt gọi món, bầu không khí nơi góc quán có chút ngưng trệ.
Đầu bếp vẫn đang làm Teppanyaki, từng đĩa thức ăn tinh tế được bày ra trước mặt Tống Úc.
Vẹm xanh, sườn bò, cơm chiên cà chua, mì xào thịt bò.
Bùi Chỉ không nói một lời, ánh mắt hạ xuống nhìn từng đĩa thức ăn, gọi cũng thật là không ít nha.
“……” Cảm nhận được áp lực vô hình từ bên cạnh truyền đến, Tống Úc ngồi đó, không dám động đũa nữa.
Ngay tới cả Tomura cũng nhận ra có gì đó bất thường, bèn lên tiếng hỏi: “Sao cô không ăn nữa? Do hôm nay thức ăn không hợp vị à?”
Tống Úc nở một nụ cười gượng gạo với anh ta, cô làm gì có gan ăn những thứ này dưới tầm mắt Bùi Chỉ cơ chứ.
“Chúng tôi đi cùng nhau đấy, mấy món này tôi gọi hộ họ.” Cô ngượng ngịu tìm đại một cái cớ.
Nghe vậy, Tomura đã hiểu ra, phục vụ vô cùng chu đáo bưng mấy đĩa thức ăn sang phía bên kia.
Ngô Nguyệt rướn cổ ngó sang: “Ôi chu choa mẹ ơi, cảm ơn sư mẫu nhỏ nha, chị gọi nhiều món thật á.”
“…” Tống Úc cười trừ trong lòng.
Xin em đừng có thốt thêm câu nào nữa!
“Thầy ơi, thầy xem có muốn gọi thêm món gì không ạ?” Ngô Nguyệt hỏi.
Cuốn thực đơn được chuyển từ đầu bên kia sang, Bùi Chỉ không liếc nhìn mà trực tiếp gập lại, giọng nhàn nhạt: “Mấy đứa cứ tự nhìn mà gọi đi.”
“Thế còn Sư Mẫu nhỏ ạ? Chị muốn gọi thêm gì không?” Ngô Nguyệt đúng là vô cùng chu đáo.
Tốn Úc ngước mắt nhìn Bùi Chỉ, trong ánh mắt long lanh lấp lánh ánh nước ấy ngập tràn khát khao.
Bùi Chỉ liếc cô, nhả ra bốn chữ: “Cô-ấy-không-ăn.”
Tống Úc: “…”
Sau khi bọn họ gọi món xong, rượu Sake được mang lên đầu tiên.
Số học viên cao học và nghiên cứu sinh tiến sĩ mà Bùi Chỉ dẫn dắt đều không nhiều, tất cả tụ họp ở đây cũng chỉ có bốn, năm người. Một là vì bản thân ngành Nhân học này quá ít người theo học, hai là vì Bùi Chỉ cũng lười nhận nhiều để tự chuốc lấy việc vào thân, mỗi năm tuyển được một học trò đã là tốt lắm rồi.
Tuy rằng ít người nhưng tình cảm đồng môn giữa họ đặc biệt tốt, Teppanyaki còn chưa kịp dọn lên được mấy món thì rượu đã được châm thêm hai bình.
Bùi Chỉ nhận một ly rượu kính từ mỗi học trò, sau đó không uống nữa.
Có học trò bắt đầu ùa vào muốn chuốc rượu anh.
Bùi Chỉ đặt ly rượu xuống, liếc nhìn chiếc bụng có phần nhô ra của vợ, giải thích: “Lát nữa về nhà còn phải chăm sóc Sư Mẫu nhỏ cuả mấy đứa nữa.”
Tống Úc bĩu môi, chăm sóc cô hay trừng phạt cô thì chưa biết được.
Mùi vị của Teppanyaki thực sự là quá thơm, đối với cô mà nói chẳng khác nào một sự tra tấn.
Tomura rất biết ý, anh ta bừng một đĩa thịt bò Wagyu vừa mới làm xong – món cô thích ăn nhất, đặt vào khoảng trống giữa cô và Bùi Chỉ.
Tống Úc mím mím môi, lén lút liếc nhìn Bùi Chỉ, thấy anh đang nghiêng đầu trò chuyện với Trương Thành. Cô lặng lẽ cầm đũa lên, hướng về phía đĩa.
Chẳng biết có phải sau lưng Bùi Chỉ mọc mắt hay không, đũa của cô vừa mới chạm vào thịt, anh liền quay phắt đầu lại, chiếc đũa thon nhỏ gõ nhẹ một cái lên đôi đũa của cô.
Tống Úc chạm pahir ánh mắt mang theo ý cảnh cáo của anh, nhưng vẫn cố giãy dụa, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không phải em muốn ăn đâu, là em bé muốn ăn mà.”
“Thế thì cứ để nó đói đi, bác sĩ bảo em không được ăn cái này rồi.” Bùi Chỉ hoàn toàn không mắc mưu này của cô.
Tống Úc khẽ hừ một tiếng, hai tay ôm lấy bụng rồi cúi đầu thủ thỉ với em bé: “Ba hư quá, không cho mẹ con mình ăn đồ kìa.”
Bùi Chỉ bị hành động ngây ngô này làm cho buồn cười, anh cụp mi, bất đắc dĩ lắc đầu.
“Cơm tối chuẩn bị cho em, em ăn chưa?”
Tống Úc nghe vậy, nhận ra anh có ý muốn nhượng bộ, mắt cô sáng như đèn pha, ngẩng đầu nói: “Ăn rồi ạ, không có lãng phí đâu.”
Cô chớp chớp mắt, bày ra bộ dạng vô cùng ngoan ngoãn và thành thật.
“Vậy thì lượng thức ăn nạp vào của em hôm nay đã đủ rồi.” Bùi Chỉ vừa nói vừa bưng đĩa thịt bò ở giữa hai người đi, “Đừng mơ nữa.”
Hoàn toàn không có ý nhượng bộ chút nào.
Tống Úc: “…”
Món ăn thèm thuồng đã lâu ở ngay trước mắt mà lại không được ăn, cô bắt đầu tức giận, trừng mắt nhìn anh, “Anh ngược đãi phụ nữ mang thai!”
Giọng nói của hai người không lớn, có điều vì ngồi cùng một bàn ăn, Ngô Nguyệt và Trương Thành ở khoảng cách gần vẫn có thể nghe thấy . hai người họ nhìn nhau một cái, âm thầm dựng đứng tai lên nghe lén Sư Mẫu nhỏ và thầy giận hờn nhau, nghe đến là say sưa ngon lành, ôi nghe xong mà ăn cơm thấy vào ghê hông.
Bùi Chỉ bất lực, bàn tay lớn phủ lên chiếc bụng nhỏ nhô lên của cô.
Tống Úc tuy rằng đang mang thai, nhưng ngoại trừ phần bụng ra thì những nơi khác trên cơ thể vẫn chẳng tăng mấy thịt, gầy gò mảnh mai, gần giống như cả cơ thể cô phải chống đỡ trọng lượng của cái bụng.
Anh kiên nhẫn giảng giải cho cô: “Em ngoan nào, em biết là không được ăn nữa mà.”
Nếu giai đọan giữa và cuối thai kì không kiểm soát chế độ ăn uống, đứa trẻ phát triển quá nhanh thì quá trình sinh nở đối với mẹ bầu lại càng thêm gian nan.
Bàn tay lớn của người đàn ông nhẹ nhàng xoa trên bụng cô, Tống Úc biết bản thân đang giở tính trẻ con. Cô chỉ nghĩ việc kiểm soát ăn uống khó khăn như vậy, thỉnh thoảng nuông chiều bản thân một chút có sao đâu, ai mà biết Bùi Chỉ lại nghiêm túc vậy chứ.
Bùi Chỉ ôn tồn nhẹ giọng dỗ dành: “Em không được ăn, vậy anh cũng không ăn, ở cạnh em có được không?”
Tống Úc cúi đầu, không còn làm loạn nữa, bĩu môi nói: “Biết rồi ạ.”
Bùi Chỉ thấy cô cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn, ngón trỏ khẽ chạm lên chóp mũi cô, trầm giọng trêu chọc: “Mèo ham ăn.”
Giọng nói của anh trầm thấp, chậm rãi, mang theo vẻ từ tính đầy quyến rũ và sự nuông chiều vô bờ bến.
Ngô Nguyệt và Trương Thanh ngồi bên cạnh nghe xong suýt rớt cằm. Hai người họ đã bao giờ thấy thầy dịu dàng với ai như thế đâu, rõ ràng khác nhau như trời với đất với thầy mà họ quen!
Theo số lượng người trong quán ngày một đông lên, cả ba bàn gang lớn đều đã ngồi kín chỗ. Các đầu bếp trong tay đều phải chuẩn bị vài phần nguyên liệu cùng lúc để nấu nướng, khói dầu tự nhiên cũng theo đó mà dày lên.
Tống Úc không tự chủ được khẽ nhỏ giọng ho một tiếng.
Bùi Chỉ nghe thấy liền nhíu mày.
Anh rót một ly rượu Sake, nâng ly lên làm lời kết thúc: “Mấy đứa cứ thong thả ăn nhé, tôi và Sư Mẫu nhỏ của các em xin phép đi trước, chúc các em tiền đồ như gấm hoa, tương lai rực tươi sáng.”
Lúc chuẩn bị rời đi, Bùi Chỉ để lại thẻ tín dụng của mình cho Trương Thành, bảo cậu ta quyẹt thẻ thanh toán sau khi bữa tiệc kết thúc.
Tống Úc chậm chạp, lóng ngóng leo xuống khỏi chiếc ghế cao, tai vô tình nghe thấy anh bên cạnh đang đọc mật mã thẻ cho người khác.
Mấy con số được đọc lên là ngày sinh nhật cô.
Vành tai bỗng chốc đỏ bừng một cách kì lạ, cô quay mặt đi chỗ khác, vờ như không nghe thấy gì, nhưng nụ cười nhen nhóm nơi khóe môi thì có đè thế nào cũng không xuống được.
