Chường 32: “Đừng bật đèn mà, bầu không khí này thích hợp để kể chuyện ma nhất rồi.”
Màn đêm buông xuống tựa như một tấm rèm nhung đen kịt khổng lồ, chậm rãi nuốt chửng sự ồn ào của ban ngày.
Khu trượt tuyết đóng cửa vào tám giờ tối, mọi người đều đợi tới giây phút cuối cùng mới chịu đi.
Tại đây có xe chuyên dụng đưa đón đến homestay trên đỉnh núi, sau khi trả xong thiết bị, họ liền lên xe xuất phát.
Quãng đời tới đó không xa, họ chỉ mất tầm mười phút là tới được nơi.
Căn homestay ẩn mình trong rừng tuyết tùng mang vẻ sang trọng phóng khoáng, tựa như những tòa lâu đài trắng xếp chồng lên nhau, đẹp không gì sánh bằng. Sự tồn tại của nó khiến cả bầu tời sao mênh mông trong phút chốc như bị lu mờ. Trong màn sương mù, những chiếc đèn chùm xung quanh thắp sáng, trông huyền ảo như ở cõi tiên.
“Tớ xem trên quảng cáo đã thấy rất đẹp và bề thế rồi, nhưng thực sự không ngờ ngoài đời lại ‘hoành tráng’ tới mức như vậy luôn ấy.” Kì Ôn Ngôn há hốc miệng nói.
Thường Hạ cũng sững sờ, kiểu thiết kế và tư duy kiến trúc cao siêu thế này, e rằng tìm khắp thế giới cũng chẳng có người thứ hai. Ba cô cũng khiêm tốn quá rồi. Trong nhất thời cô đứng ngây tại chỗ, không phản ứng gì.
“Đi thôi, bên trong ấm lắm.” Giọng của Giang Hòe truyền tới từ phía sau, khi đi tới bên cạnh Thường Hạ, cậu cố tình dừng lại một chút, đợi cô cùng đi vào.
Sảnh chờ được thiết kế tối giản, lấy tông màu ấm làm chủ đạo, bầu không khí rất phù hợp với truyền thống của các homestay phương Bắc.
“Trời ơi! Hóa ra homestay này là do kiến trúc sư nổi tiếng trong nước, ông Thường Quang Mân thiết kế hả!. Kì Ôn Ngôn bước vào đây đã lại thốt lên đầy vẻ kinh ngạc, khó tin.
Thường Hạ nghe thấy tên ba, liền cũng ngó đầu qua nhìn một cái.
Những thành tựu rực rỡ trong đời ông đều được liệt kê trên đó. Thường Hạ lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh rồi gửi cho ông xem.
“Thật là khéo qúa, vị kiến trúc sư nổi tiếng này cũng họ Thường, giống Thường Hạ thật đấy.” Kì Ôn Ngôn nói.
Khóe miệng Thường Hạ giật giật, cuối cùng vẫn chọn cách che giấu: “Oa, đúng là khéo thật này.”
Kì Ôn Ngôn nhướn mày, mỉm cười nhìn cô. Hình như đây là lần đầu tiên cậu nghe Thường Hạ nói chuyện với tông giọng cứng đơ như vậy.
Diệp Tuệ – người biết tỏng mọi chuyện, cũng chen miệng với ý ‘thêm dầu vào lửa’ : “Oa, đúng là khéo thật á.”
Kì Ôn Ngôn không hiểu hai người này đang bày trò gì, thần thần bí bí.
Giang Hòe đứng ở quầy lễ tân, sau khi nghe nhân viên dặn dò các lưu ý xong liền quay đầu nói với họ: “Đưa chứng minh thư nhân dân của các cậu cho tớ.”
Sau khi đưa xong, mọi người đứng sau lưng Giang Hòe tán gẫu. Chơi bời cả buổi nên hầu như ai cũng mệt phờ phạc, thực sự không còn sức để đi lại nữa, đành đứng yên tại chỗ nói cười vui vẻ.
Khi nhân viên quét đến chứng minh nhân dân của Thường Hạ, người đó kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn Giang Hòe một cái. Cô ấy hỏi: “Trong sáu vị đây ai là Thường Hạ ạ?”
“Là em ạ, có chuyện gì vậy?” Thường Hạ bước ra với vẻ mặt hơi ngơ ngác.
Nhân viên mỉm cười hớn hở nói: “Em là con gái của ông Thường Quang Mân, ở chỗ chúng tôi em sẽ được cung cấp các dịch vụ miễn phí.”
“Cái gì?! Ba cậu là ông Thường Quang Mân?!” Kì Ôn Ngôn, Trình Gia Nhiên và Đoàn Nhu đồng thanh nói lớn tiếng, làm nhân viên khách sạn cũng giật mình.
Thảo nào. Thảo nào. Kì Ôn Ngôn nhìn Thường Hạ với vẻ mặt đầy kính phục. Thảo nào lúc này cô ấy nói : “Oa, thật là trùng hợp” cậu lại thấy có gì đó sai sai.
Đây gọi là trùng hợp cái quái gì, đây là lừa đảo thì có.
“Ba cậu thực sự là ông Thường Quang Mân danh tiếng lẫy lừng đó sao?” Đoàn Nhu xác nhận lại lần nữa.
Thường Hạ dở khóc dở cười gật đầu.
“Sao cậu không nói sớm cho tụi mình biết gia thế của cậu lợi hại vậy hả?” Đoàn Nhu vỗ vỗ vai cô, nói nhưng không hề có ý trách cứ.
Thường Hạ đáp: “Ba mình từng nói, gia thế không phải là vốn liếng để khoe khoang, muốn đạt tới một độ cao nhất định thì vẫn cần tự mình nỗ lực. Vì các cậu cũng chưa từng hỏi nên mình mới không nói đó.”
Đoàn Nhu cười chống nạnh nói: “Quan điểm này của ba cậu hay đấy, cậu vốn dĩ đã là người thắng ở vạch xuất phát rồi mà còn chăm chỉ như vậy. Thường Hạ, cậu có từng nghe qua một câu nói chưa?”
Thường Hạ nhìn cô bạn.
Đoàn Nhu nói tiếp: “Có những người xuất hiện trong sinh mệnh của bạn, sẽ là người mang tới cho bạn động lực và giá trị sống.”
“Thôi đi, không có nói nhảm nữa, sau này tớ sẽ lấy cậu làm gương, ngày ngày bám lại cậu ở trường để cậu dạy kèm mình học.”
Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên đứng bên cạnh nghẹn họng. Thường Hạ thắc mắc hỏi: “Tin này gây sốc lắm sao?” Cô nhìn Giang Hòe với vẻ mặt thản nhiên như cậu đã biết từ trước. Nói ra cũng thấy lạ, Giang Hòe bình tĩnh tới lạ kì, cô cứ ngỡ cậu cũng sẽ ngạc nhiên như họ nhưng bây giờ nhìn lại, rõ ràng thái độ của cậu trầm ổn hơn nhiều.
Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên đều đang thì thầm to nhỏ.
“Cậu thấy sao nếu ông Thường đi làm mô phỏng bối cảnh game?”
“Rất được đấy chứ.”
“Mình cũng nghĩ vậy.”
Diệp Tuệ không nhịn được sáp vào nghe lén xong “….”
Bên này đã làm xong thủ tục nhận phòng, Tiểu thiếu gia Giang xin mời đi theo tôi.” =)))))))))
Lần này tới lượt Diệp Tuệ, Thường Hạ và Đoàn nhu ngơ ngác. Đúng vậy, lại có cả Đoàn Nhu. Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên giật mình, lập tức phản ứng lại xem đang có chuyện gì xảy ra.
“Tiểu thiếu gia Giang?!” Đoàn Nhu lên tiếng trước, âm lượng của cô áp đảo hai người còn lại.
Giang Hòe mỉm cười nhìn họ.
Bị lật tẩy thân phận, Giang Hòe cũng không biết phải chống chế thế nào để êm xuôi mọi chuyện.
“Ê, dừng lại! Đừng có đi, tốt nhất cậu nên nói chuyện cho rõ ràng chút đi, Tiểu thiếu gia Giang là như thế nào?” Sau khi Đoàn Nhu nhìn Giang Hòe với vẻ kì lạ, cô quay sang hỏi Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên, những người vốn dĩ hay hóng hớt nhất: “Hậi cậu không thấy hứng thú? Hay là đã biết từ lâu?”
Hóa ra trong số họ, chỉ có mình cô là hoàn toàn không hay biết gì hết về những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.
Giang Hòe cười khổ, day day chân mày rồi cười nói: “Chúng ta đi cất hành lý trước đã, tắm rửa xong rồi ngồi xuống nói chuyện sau.”
Trong không gian mờ ảo, trước ghế sofa và bên cạnh lò sưởi ấm áp, sáu người họ chụm đôi bàn tay nhỏ lại với nhau, ai cũng đều đang mặc bộ áo choàng ngủ ấm áp.
“Cậu thực sự là con trai của Tưởng Minh Y và Giang Như Luyện ư?!!” Sau khi nghe Giang Hòe kể xong câu chuyện, Diệp Tuệ còn kinh ngạc hơn cả Đoàn Nhu.
Dẫu sao thì vé đi khu trượt tuyết hôm nay cũng là do thiên kim tiểu thư nhà học Tưởng – Tưởng Minh Y tặng cho Diệp Phàn, cô không ngờ rằng con trai bà ấy giờ đây lại đang ngồi ngay cạnh mình. Diệp Tuệ há hốc miệng, mãi tới khi Thường Hạ nhắc nhở cô mới phát hiện mình sắp chảy cả nước miếng.
Bản thân Thường Hạ cũng rất kinh ngạc. Những người mua được nhà ở ngõ Ô Y đều được coi là những người giàu có, bởi vì nơi đó gần biển, có thể thu trọn cảnh sắc đại dương vào mắt, giá cả vì vậy cũng bị đẩy lên rất cao.
Hèn gì cậu có thể đặt được homestay nhanh tới vậy, vì nơi này vốn dĩ là nhà của cậu mà.
Cô biết Giang Hòe là người có điều kiện, nhưng không biết cậu có điều kiện tới tận mức này lận.
Chỉ riêng tập đoàn Giang Thị thôi cũng có thể dùng tiền đè chết người rồi, càng huống hồ gì Giang Thị và Tưởng Thị còn là hai tập đoàn hùng mạnh nhất cả nước. Mà trên phạm vi toàn cầu cũng có một địa vị nhất định.
Nam chính gia thế hiển hách như trong tiểu thuyết hay phim ảnh chẳng phải nếu gặp tình huống như vậy đã mang ra khoe khoang rồi hay sao?
Thường Hạ nuốt nước bọt cái ực.
Giang Hòe không sống trong tiểu thuyết hay phim ảnh, cậu sống trong đời thực, cậu là người luôn hành sự cẩn trọng, lặng lẽ nỗ lực, chưa bao giờ lấy gia thế của mình ra làm bàn đạp để ra oai hay khoe mẽ trước mặt bạn học và giáo viên.
Cậu con cưng của tròi như vậy, nhưng luôn dịu dàng với mọi người, tính cách cậu phóng khoáng, dường như cậu sẽ không bao giờ dừng bước tại đây, cậu sẽ mang theo ‘tương lai rực sáng’ mà không ngừng tiến bước.
Sau khi thân phận ‘Tiểu thiếu gia Giang’ bị công khai, Thường Hạ vẫn luôn xem cậu là ‘Giang Hòe’ mà đối xử. Chỉ là thân phận của chàng thiếu niên hơi biến đổi một chút, biến thành cấp trên của ba cô.
Xem ra, độ khó để cô và Giang Hòe cùng leo lên đỉnh vinh quang lại tăng thêm một bậc rồi ư? Thường Hạ nghĩ thầm.
Thực ra vào đêm Bình An, Giang Hòe từng hỏi cô muốn thi vào trường đại học nào. Cô nói cô muốn tới đại học Nam Hoa.
Khi nói ra lời đó, trong lòng Thường Hạ không có nhiều tự tin cho lắm. Đó là Đại học Nam Hoa đấy, mỗi năm chỉ tiêu tuyển sinh chỉ có tám trăm suất. Trong đó có một nửa là dành cho những suất tuyển thẳng từ kì thi học thuật, một sốt ít là diện cử tuyển. Thường Hạ không tham gia các kì thi học thuật chuyên sâu, nên đối với cô mà nói vẫn còn hơi mông lung. Cô vốn có chút yếu kém ở môn Toán, chỉ có thể thi được hoưn 100 điểm. Với thành tích này mà đặt vào Đại học Nam Hoa thì chắc chắn từ đứng từ dưới đếm lên.
Đại học Nam Hoa vốn là một môi trường chú trọng vào sự phát triển toàn diện. Biết khó mà vẫn tiến lên luôn là phong cách của cô, chút khó khăn này vẫn chưa thể là hòn đá ngáng đường cô.
Hơn nữa, nếu thực sự có thể học cùng trường Đại học với Giang Hòe, cô chắc chắn sẽ vui tới mức bay bổng mất thôi. Nguyện vọng “Ngọc thố bôn nguyệt” vẫn chưa thực hiện được, Thường Hạ không cho phép bản thân lỡ đãng dù chỉ một giây.
Đầu óc cô đầy ắp tâm tư, không tự chủ được mà liếc nhìn Giang Hòe một cái.
Cậu vừa gội đầu xong, chỉ dùng khăn lông thấm khô nước, lúc này những lọn tóc vụn trước trán vẫn còn ẩm ướt dán vào da đầu. Giang Hòe ngồi nhích về phía trước, muốn dùng hơi nóng xung quanh lò sưởi để hong khô tóc, hiệu quả xem chừng cũng khá tốt.
Thiếu niên vô tình ngước mắt lên, chạm ngay phải ánh mắt của Thường Hạ.
Thường Hạ né tránh. Thậm chí cô còn rất mất tự nhiên mà giả vờ bắt chuyện vài câu với Diệp Tuệ để che giấu đi hành động của mình.
Nhưng cô giả vờ chẳng giống chút nào. Giang Hòe mỉm cười. Cô tưởng mình diễn sâu lắm sao? Trong mắt cậu, hành động của cô đầy sơ hở.
Bầu không khí hòa hợp tại hiện trường chỉ yên tĩnh được một lát, Đoàn Nhu đã không kìm nén được nữa.
Cô nén cơn giận: “Được lắm. Hôm nay từng người một mới chịu nói cho tớ biết sự thật.” Đoàn Nhu đứng dậy, hai tay chống nhạnh, lại còn đang mặc bộ đồ ngủ bằng cotton màu đen, dưới ánh đen vàng mờ ảo, cô trông giống hệt một ‘ác bá’ đang hành hung giữa đêm tối.
Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên không dám thở mạnh, cả hai co rúm lại ở mép ghế sofa, không dám động đậy.
“Giang Hòe, tớ xem cậu là bạn suốt ba năm trời, vậy mà ngay cả chuyện này cậu cũng không nói cho tớ biết, chỉ noi cho hai người này thôi sao?!” Đoàn Nhu chỉ tay vào Kì Ôn Ngôn và Trình Gia Nhiên.
Hai người bị chỉ tay lập tức nhắm tịt mắt lại, giả vờ chết.
“Họ cũng không biết nhiều đâu.” Giang Hòe nhún vai.
Đoàn Nhu hít sâu một hơi: “Dù vậy thì cũng vẫn còn tốt hơn là tớ không biết gì!”
Kì Ôn Ngôn lén mở một mắt, quan sát sắc mặt của ‘chị đại trường Nam Du’. Trời tối quá, cậu nhìn không rõ, nhưng cậu đoán giây tiếp theo thể nào cô cũng mắng xối cả.
Ai ngờ, thực tế lại đi chệch lại quỹ đạo dự đoán của Kì Ôn Ngôn.
“Nếu sớm biết cậu là Tiểu thiếu gia Giang, thì hồi lớp mười lớp mười một ra ngoài đụng độ mấy tên côn đồ, tôi đã lôi danh tính của cậu ra lòe chúng nó rồi, nói cậu chính là đại ca của tớ.” Đoàn Nhu cảm thán một tiếng: “Chẳng phải hiệu quả hơn đấm đá sao? Đỡ tốn sức của tớ.”
Giang Hòe nghe xong liền vỗ tay tán thưởng. Trình Gia Nhiên cũng lười giả chết, kéo Kì Ôn Ngôn cùng nhau cười khùng khục. Đến cả Thường Hạ cũng khen ngợi: “Không hổ danh là cậu, ‘chị đại trường Nam Du’ quả nhiên danh bất hư truyền.”
Giang Hòe trêu chọc, “May mà không nói cho cậu, nếu không danh tiếng của hai tập đoàn đều bị cậu làm bại hoại hết rồi.”
Đoàn Nhu siết chặt nắm đấm giơ lên dọa cậu, Giang Hòe cũng phối hợp che mắt lại.
Lúc này, bao nhiêu cơn giận của vị ‘chị đại học đường’ đã tan biến hết.
Đoàn Nhu đầu tiên biết được ba của Thường Hạ là kiến trúc sư nổi tiếng, sau đó lại biết được ‘nam thần’ của trường trung học số 7 Nam Du hóa ra là một người có thể lực ẩn mình. May mà gia đình cô cũng là “phú nhị đại”. Mẹ là siêu mẫu, ba là đạo diễn có chút tiếng tăm trong giới giải trí, anh họ lại là ca sĩ thần tượng. Dù vài năm họ mớ gặp nhau một lần, nhưng xét trên toàn cõi Nam Du, đó cũng là sự tồn tại vô đối.
Đoàn Nhu quen biết Thường Hạ không lâu đã kể cho cô nghe chuyện này. Khi đó Thường Hạ còn khen cô: “Hóa ra mẹ cậu là người mẫu, hèn gì cậu cao ráo chân dài, khí chất phi phàm như vậy.”
Đoàn Nhu lòng đầy vui sướng, cao ngạo như một chú công trắng, cô ngẩng cao đầu cười nói: “Đúng thế.”
Giờ nhớ lại, Đoàn Nhu nhận ra mình thực sự không giấu giếm họ điều gì.
Đoàn Nhu ngồi lại xuống, khuôn mặt khôi phục vẻ tự nhiên. Thôi bỏ đi, nghe muộn một chút cũng chẳng mất mát gì.
Cô không phải loại người hay nhỏ nhen tính toán, chuyện này cứ thế cho qua thôi.
Nhiệt độ trong phòng ấm áp, mùi hương sữa tắm trộn lẫn thoang thoảng trong không khí, đi kèm với đó là mùi cánh gà tỏi, pizza Hawaii, cơm trộn thố đá.
Tất cả những thứ này đều được chuẩn bị khi biết “Thiếu gia” sắp tới. Dù sao thì đây cũng là con trai độc nhất được hai nhà Tưởng – Giang cưng chiều. Đâu ai dám lơ là.
Sáu người họ ở trong căn biệt thự đơn lập có trang bị tốt nhất của homestay. Tổng cộng có ba tầng: tầng một là phòng khách và phòng bếp, tầng hai là phòng ngủ nam, tầng ba là phòng ngủ nữ, bên ngoài ban công còn có một suối nước nóng lộ thiên.
Vừa nãy để nghe Giang Hòe ‘diễn thuyết’ rõ hơn, họ đều quấn chăn ngồi tụ tập trong phòng khách . lúc này không ai lên tiếng, không gian phòng khách rộng thênh thang trở nên yên tĩnh lạ thường.
Yên tĩnh tới mức khi Trình Gia Nhiên khẽ nhúc nhích mông, Diệp Tuệ ngồi bên cạnh cũng bị dọa cho suýt ngất xỉu.
“Nói đi cũng phải nói lại, tại sao chúng ta lại không bật đèn lên mà nói chuyện nhỉ?” Giọng nói của Thường Hạ mang theo sự run rẩy khó đè nén.
Cô rất sợ bóng tối, cực kì sợ, nên mỗi khi đi ngủ đều có thói quen để lại một chiếc đèn bàn.
Giang Hòe biết cô sợ bóng tối, hồi đó trường cúp điện cô đã hoảng loạn không thôi. Cậu xung phong bảo: “Tớ đi bật đèn.”
Công tắc nguồn nằm ở cửa, Giang Hòe mới đi được vài bước đã bị Kì Ôn Ngôn gọi giật lại. Cậu quay đầu, nghe thấy Kì Ôn Ngôn nói: “Đừng bật đèn mà, bầu không khí này thích hợp để kể chuyện ma nhất rồi.”
Chuyện ma?! Cô sợ bóng tối là thật, nhưng đối với chuyện ma thì Thường Hạ lại vừa nhát mà vừa muốn thử.
Trước đây khi còn ở nhờ nhà Diệp Tuệ, Diệp Tuệ thường xuyên chạy sang phòng cô, nằm bò trên giường kể chuyện ma cho cô nghe. Rõ ràng là những thứ hư cấu nhưng lại được cô ấy kể một cách vô cùng cường điệu.
Ví dụ như gương hai chiều, có ma đang rình rập bạn ở phía bên kia. Hay như dưới gầm giường, nửa đêm canh ba ma trèo lên giường, rồi bóp nghẹn cổ họng khiến bạn không thể phát ra tiếng động.
Thường Hạ nghe xong hồn vía như bay lên tám tầng mây. May mà cô không quá tin vào những thứ này, nên bình thường cũng không gặp ác mộng.
Diệp Tuệ nhất thời hứng chí, phấn khích nhảy dựng lên. Thường Hạ thấy mọi người đều không phản đối việc Kì Ôn Ngôn kể chuyện ma, cô cũng không muốn làm mất vui, đành nén lại nỗi sợ hãi của bản thân. Dù sao thì cô cũngđã lâu rồi không nghe, kể một chút cũng không sao.
Giang Hòe nhìn thấu vẻ mặt cố tỏ ra bình tĩnh của Thường Hạ qua ánh sáng lờ mờ, trông cô như một con mèo nhỏ đang dựng ngược lông. Cậu khẽ cười, quay lại nói với Đoàn Nhu: “Cậu sang chỗ Kì Ôn Ngôn ngồi đi, tớ ngồi chỗ cậu.”
Đoàn Nhu khóhiểu: “Tại sao tớ phải đi? Định chiếm chỗ cô đây à? Đừng mơ.”
“Cậu không sợ sao?” Giang Hòe nhướn mày hỏi.
Đoàn Nhu ấp úng : “Chuyện ma thôi mà! Có…có gì mà phải sợ!” Đúng là “chết vẫn cứng miệng.”
Nếu Giang Hòe nhớ không nhầm, hồi lớp mười có một lần đi cắm trại.
Bốn người họ, trừ Đoàn Nhu ra, trong mắt giáo viên đều là những học sinh ngoan, chưa bao giờ vi phạm nội quy trường học. Nhưng thực tế, họ đã bí mật phá vỡ quy tắc rất nhiều lần. Thứ nhất, họ không phải bị Đoàn Nhu lôi kéo làm hư, thứ hai, tâm tính của thiếu niên ở độ tuổi này vốn dĩ đang mang sẵn dòng máu nổi loạn.”
“Đi không, vào rừng thám hiểu nào?” Kì Ôn Ngôn huýt sáo ra hiệu cho họ.
“Đi!” Họ đồng thanh đáp, không một chút do dự.
Giữa khu trại vốn không mấy yên tĩnh, các bạn học khác đều đang cười nói vui vẻ trong lều.
Họ chơi những trò chơi nhỏ. Bốn người né tránh tầm mắt của giáo viên, rẽ vào một con đường nhỏ xuyên vào trong rừng núi.
Khu rừng này tương đối an toàn, không có sói hoang cũng chẳng có gấu xuất hiện. Bốn người cầm đèn pin, thấp thoáng thấy những con đom đóm đậu trên bụi rậm.
Đom đóm trong đêm hè rất nhiều, những ‘con vật nhỏ’ tự do bay qua lại, tỏa ra những vầng sáng lớn.
Bất chợt, trong rừng nổi gió, mái tóc của Đoàn Nhu bị gió thổi rối tung.
Chớp mắt một cái, đom đóm dần biến mất không thấy tăm hơi, gió cũng ngừng thổi.
Đoàn Nhu khựng bước, không dám tiến về phía trước.
“Sao không đi tiếp?” Kì Ôn Ngôn ở phía sau hỏi.
Đoàn Nhu lên tiếng hỏi nhỏ, “Các cậu không nghe thấy tiếng khóc sao?”
Kì Ôn Ngôn nhìn Trình Gia Nhiên, Giang Hòe cũng đang nhìn cậu ấy, cả ba người dùng khẩu hình nói: “Không có mà, đó chẳng phải là tiếng ve mùa hè sao?”
Đoàn Nhu cảm thấy sống lưng lạnh toát. Chưa đợi họ kịp phản ứng, Đoàn Nhu đã lùi lại, theo bản năngtúm lấy tay Kì Ôn Ngôn, kéo cậu chạy thật nhanh ngược trở lại, cô hét lên: “Có maaaa!”
Có gì cơ? Có ma? Tai họ có vấn đề rồi sao? Câu nói này thật không thể hiểu nổi.
Giang Hòe và Trình Gia Nhiên dừng lại tại chỗ, thản nhiên giờ đèn pin soi về hướng họ vừa mới chạy đi.
Họ chạy còn nhanh hơn cả thỏ, làm gì còn thấy bóng dáng ai nữa. Soi xuống dưới thêm chút nữa, họ nhìn thấy chiếc giày mà Kì Ôn Ngôn đánh rơi.
Vài giây sau, trong rừng vang vọng tiếng cười không thể dứt của hai chàng thiếu niên ấy.
Lần thám hiểu rừng núi đó kết thúc trong thất bại. Sau này họ đều biết rằng, vị chị đại không sợ trời không sợ đất này hoá ra lại sợ ma. Tuy nhiên Đoàn Nhu vẫn khẳng định chắc nịch : “Đêm đó thứ tớ nghe thấy chắc chắn là tiếng khóc.”
Thật là càng nghĩ càng thấy sợ. Đang yên đang lành, sao lại có thể có tiếng khóc được, thuần túy là tự mình dọa mình thôi.
Họ bất lực nói: “Được rồi, là tiếng khóc, là tiếng khóc!”
Đoàn Nhu: “Trả lời lấy lệ tới cực điểm….”
Sau đó, Kì Ôn Ngôn rất thích cùng Trình Gia Nhiên tán gẫu về những chuyện yêu ma quỷ quái, mỗi lần nghe thấy Đoàn Nhu đều trốn thật xa. Lần này, việc Đoàn Nhu sợ ma lại càng được xác định rõ hơn.
Nghĩ lại, nghe Đoàn Nhu nói ra những lời nhảm nhí này, Giang Hoè mới nhận ra miệng của cô không phải cứng bình thường.
Giang Hòe nói không nể tình: “Đi đi, để Kì Ôn Ngôn bảo vệ cậu.”
Đoàn Nhu: …..
Kì Ôn Ngôn: ???
Trình Gia Nhiên lộ vẻ mặt như nhìn thấu tất cả. Hành động này đúng là một mũi tên trúng hai đích, tuyệt vời quá đi mất. Cậu công khai giơ ngón cái về Giang Hòe: “Thần trợ công.”
Giang Hòe khẽ mỉm cười,
Đoàn Nhu ngoài miệng nói không muốn nhưng cơ thể thì lại vô cùng thành thật.
Sự việc bất thường tất có điều mờ ám. Kì Ôn Ngôn nhìn cô với vẻ không tự nhiên. Đoàn Nhu nhỏ giọng cảnh cáo: “Đừng có kể chuyện gì quá đáng sợ đấy.” Ý tại ngôn ngoại, chính là bảo cậu hãy tự biết chừng mực.
Kì Ôn Ngôn rõ ràng đã nhẹ nhõm hơn, nói: “Yên tâm.”
Thực ra cậu còn muốn nói: “Nếu sợ thì cứ túm lấy tay tớ.” Giống như cái đêm cô bất chấp tất cả mà kéo cậu đi vậy.
Nhưng cậu vẫn biết tự lượng sức mình, biết rằng nói ra sẽ dẫn tới hậu quả gì, Đoàn Nhu còn đáng sợ hơn cả chuyện ma mà.
Thường Hạ thấy người ngồi cạnh mình từ Đoàn Nhu đổi thành Giang Hòe. Không hề khoa trương khi nói rằng, cô cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thường Hạ dùng tay bấu chặt vào góc áo ngủ, dùng ánh mắt liếc nhìn cậu.
Giang Hòe sau khi ngồi xuống cũng không nói năng gì, dường như cậu chỉ đơn thuần muốn ngồi ở đây, ngồi cạnh cô.
Thường Hạ mím môi, bản tính đa nghi lại bắt đầu trỗi dậy.
Kì Ôn Ngôn ho khan lấy giọng, lưng thẳng đứng, nhẹ giọng nói: “Tớ bắt đầu kể nhé.”
Năm người còn lại nín thở, tập trung cao đọ.


